Ngay Cả Zombie Cũng Theo Đuổi Thần Tượng - Chương 102

Editor: HThanh.               

Seok Jae, người đã im lặng quan sát, lại một lần nữa nhận ra chính mình đã khiến Moo Young trở nên như thế này.  

'Cảm giác thật sảng khoái.'  

Dù cách biểu đạt khác nhau, nhưng cậu cũng đang cảm thấy một sự thỏa mãn tương tự như anh.  

'Giống như đang nằm trên mây vậy...'  

Trước mắt vẫn lấp lánh một cách hỗn loạn, toàn thân tê rần cùng với nửa dưới ẩm ướt. 

Nếu nhìn theo cách nào đó, tất cả đều là những cảm giác khó chịu. 

Nhưng có những yếu tố khiến mọi thứ trở nên tốt đẹp đến mức khiến cậu cảm thấy như đang nằm trên mây.  

Mùi hương của anh, và một thứ nữa.  

'Ấm áp quá...'  

Đó là hơi ấm từ Seok Jae.  

Moo Young không đủ tỉnh táo để nhận ra đó có phải là ảo giác hay không. 

Không, cậu cũng chẳng muốn biết. 

Nếu đó thực sự chỉ là ảo giác, nếu nhận ra nó không phải là thực, thì ngay lập tức nó sẽ biến mất. 

Để tận hưởng sự thoải mái này thêm chút nữa, cậu cố ý đè nén lý trí của mình xuống.  

'A, thật là tuyệt—'  

Cứ như vậy, cậu rơi vào trạng thái mà dù có miêu tả là say vì mệt mỏi sau khi thỏa mãn cũng không có gì lạ. 

Giống như một nửa ý thức đã rời khỏi cơ thể, cậu theo bản năng dụi mặt vào vòng tay của anh.  

Một cử chỉ đáng yêu không chút ý đồ gợi dục.  

Thịch.  

Nhưng Seok Jae phải nghiến răng đến mức gân xanh nổi lên ở cổ. 

Dù đã đoán trước chuyện này, nhưng ham muốn trong anh sôi lên còn dữ dội hơn cả tưởng tượng. 

Để kìm chế bản thân, anh cắn mạnh vào lưỡi đến mức có vị tanh của máu.  

'Chết tiệt. Khó chịu thật, xìu xuống ngay cho tao.'

***

Róc rách——

Tiếng nước chảy từ bồn rửa chén và tiếng vải cọ xát ken két lan khắp không gian.

Sau khi thoát khỏi trạng thái như mèo phê bạc hà, Moo Young  tỉnh táo lại và cứng đờ người, liên tục xin lỗi và cảm ơn Seok Jae. 

Giờ đây, việc còn lại là giặt đồ lót.

‘Có lẽ nên nói là may mắn vì chỉ có mỗi việc này để giải quyết…’

Thật đáng xấu hổ khi nghĩ đến, nhưng tinh dịch của cậu đã được anh dùng tay hứng lấy nên không có gì khác cần xử lý nhiều.

Tất nhiên, tay anh đã được lau khô bằng áo choàng và rửa sạch bằng xà phòng ngay khi anh ấy tỉnh táo trở lại. 

Quần của cậu thì không cần phải làm gì vì vẫn nguyên vẹn, mặc quần rộng đúng là một nước đi thần thánh.

Nhưng đồ lót thì không thể sống sót, Moo Young không muốn vứt chiếc quần lót dính tinh dịch đi, và cũng thấy ghê nếu như giữ nó, nên cậu quyết định giặt tay.

Sột soạt.

Khi cậu đang cọ xát chiếc quần đùi boxer đã xà phòng hóa với ý định không để lại bất kỳ dấu vết nào, việc đang không mặc quần lót tự nhiên khiến cậu ý thức được.

Đồng thời, cậu nhận ra rằng chuyện vừa xảy ra là có thật.

‘Chậc, mình cũng từng nghe nói có chuyện bạn bè thủ dâm giúp nhau, nhưng không ngờ mình lại làm chuyện đó với anh ấy. Hơn nữa, lại ngay trước mặt mấy đứa nhóc đang ngủ... Ha, điên thật rồi.’

May mắn thay đây là lần nghỉ ngơi đầu tiên sau nhiều lần suýt chết, nên lũ nhóc đã ngủ say. 

Chúng ngủ sâu đến mức không động đậy dù tiếng nước ồn ào vẫn vang lên liên tục.

Thực ra, Seok Jae đã kiểm tra vài lần thay Moo Young đang không thể để ý, nên có vẻ như cậu có thể yên tâm.

‘Không, dù vậy... Mình không phải con người, mà là một con thú, chính là một con thú. À, mình đã không phải là con người từ lâu rồi còn gì.’

Mặc dù anh là người đề xuất, nhưng việc cậu không từ chối một cách dứt khoát cuối cùng là ý chí của chính cậu.

Nhưng đó là bất khả kháng, vì nó quá dễ chịu để từ chối! 

Cậu cũng không tự sướng nhiều, nên khả năng miễn dịch với khoái cảm gần như bằng không, có thể nói việc giữ lý trí là không thể.

‘Hoàn toàn khác so với khi làm một mình, vì đó là tay người khác sao? Hay vì đó là tay của anh ấy?’

Khi khoái cảm mà cậu cảm thấy lúc đó tự nhiên ùa về, mặt cậu chợt nóng bừng.

Moo Young đặt mu bàn tay ướt lên má. 

Cậu ấn nhẹ, cảm giác thịt bị đè xuống và ấn thêm vài lần nữa, nhưng không có gì thay đổi. 

Không có cảm giác tay lạnh đi trong nước hay nhiệt độ cơ thể tăng lên như cậu mong đợi.

"Có lẽ điều đó vừa rồi chỉ là ảo giác."

Ngay trước khi xuất tinh, một cảm giác nóng bỏng ập đến khiến mắt cậu mờ đi. 

Hơn nữa còn có hơi ấm từ vòng tay của anh ấy, nhưng tất cả dường như chỉ là ảo ảnh của cậu. 

Cậu nhìn chăm chú vào bàn tay mình với cảm giác tiếc nuối.

Thực ra, khi cậu trở thành zombie và biết rằng mình không thể cảm nhận được nhiệt độ, cảm xúc mà cậu cảm thấy là sự hân hoan. 

Vì cậu không phải chịu đựng cái nóng khủng khiếp. 

Cảm giác kỳ lạ khi những gì đáng lẽ phải theo sau lại không theo sau, nhưng thời gian trôi qua, cậu dần quen và khá hài lòng với nó.

Thế nhưng giờ đây, vì không thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Seok Jae, lần đầu tiên Moo Young cảm thấy tiếc nuối vì một giác quan đã mất đi.

‘Mình đúng là một fan cuồng nặng thật…’

Cậu lẩm bẩm trong lòng khi vắt chặt chiếc quần lót đã được giặt sạch, rồi đột nhiên nghiêng đầu thắc mắc. 

Nhưng trước khi suy nghĩ tiếp tục, một bàn tay to lớn thoang thoảng mùi xà phòng đặt lên vai cậu.

"Sao thế? Có vấn đề gì à?"

Đó là anh, người đã im lặng quan sát cậu từ bên cạnh.

Moo Young đã bị Seok Jae đã bảo mình ngồi xuống nghỉ ngơi, làm cho giật thót và run rẩy vai, ngay lập tức lắc đầu lia lịa.

"À, không… không có gì đâu."  

Cậu không thể thừa nhận rằng mình chỉ đang tiếc nuối vì không còn cảm nhận được hơi ấm của anh, đặc biệt là không thể nói thẳng điều đó với chính người trong cuộc.  

Nụ cười gượng gạo của cậu trông như đang cố lảng tránh, khiến anh nhướng một bên lông mày.  

‘Gì vậy? Rõ ràng vừa nãy còn một bộ mặt khó chịu kia mà.’

Anh nghĩ rằng sự thay đổi sau lần này chắc chắn sẽ có lợi cho mối quan hệ của họ. 

Cậu vốn nhạy cảm với kích thích, và có vẻ đã hoàn toàn hài lòng với bàn tay của mình.  

Anh khẽ liếc nhìn.  

Nhìn kìa, ngay cả bây giờ, em ấy vẫn giả vờ không để ý nhưng mắt lại không rời khỏi bàn tay của mình đấy thôi.  

‘Quả nhiên, em ấy không có thời gian để nghĩ đến thứ khác ngoài mình.’

Vậy nên, biểu cảm lúc nãy chắc chắn liên quan đến anh. 

Nhưng dù suy nghĩ thế nào, Seok Jae cũng không thể đoán ra, nét mặt anh dần trở nên cau có, như thể đang tiếp nhận sự bất mãn từ Moo Young.  

"Ơ… anh ơi."  

Trong lúc đó, cậu vẫn liên tục liếc nhìn bàn tay anh, cuối cùng cũng mím môi mở lời, giọng nhỏ như thì thầm. 

Dù vậy, anh vẫn ngay lập tức phản ứng.  

"Ừm? Có chuyện gì sao?"  

Ánh mắt như đã quyết định điều gì đó. 

Anh tập trung quan sát khuôn mặt của cậu, hy vọng tìm được manh mối từ những biểu cảm không lời ấy. 

Nhưng không ngờ, cậu lại thẳng thắn đưa ra yêu cầu.

"Chúng ta… rửa tay thêm một lần nữa đi."  

"……."  

So với vẻ mặt nghiêm túc, yêu cầu này thật tầm thường. 

Anh bất ngờ đến mức không nói nên lời, nhưng rồi thở dài gật đầu.  

"Không sao… nhưng mà, Moo Young à… Lần này là lần thứ năm rồi đấy."  

Chất lỏng dính đầy trên làn da sẫm màu đã bị rửa sạch từ lâu nhờ công sức chà xát với xà phòng của anh, thậm chí len lỏi vào từng kẽ ngón tay. 

Dù đã làm điều đó tới bốn lần, có vẻ như cậu vẫn chưa hài lòng.  

‘Cái vẻ mặt bất mãn lúc nãy là vì em ấy để ý đến tay mình sao?’

Anh chạm nhẹ chiếc quần lót đã giặt sạch rồi treo lên bồn rửa, nhìn cậu đang rửa tay lần nữa với lý do ‘đụng vào đồ lót vừa giặt là bất lịch sự’, rồi bật cười.  

Thực ra, vì không biết dịch thể của mình có mang virus gì không, nên việc chính cậu cẩn thận rửa sạch chỗ dính tinh dịch cũng dễ hiểu. 

Nhưng nếu đơn giản chỉ vì thế mà em ấy ám ảnh với tay mình….

‘Giờ chỉ còn mùi xà phòng thôi mà, đúng là kỹ tính thật.’

Anh liếc nhìn cậu, rồi giơ tay lên mũi hít một hơi sâu để kiểm tra. 

Quả nhiên chẳng còn chút mùi tanh nào, chỉ thấy hương xà phòng giặt rẻ tiền.  

‘Cũng phải thôi, đã kiểm tra bao nhiêu lần rồi, làm gì còn mùi.’

Hình ảnh Moo Young cúi sát mũi vào tay anh, hít hà như chó con kiểm tra chủ đi chơi về hiện lên trong đầu, khiến Seok Jae bật cười, vẫn giữ nguyên tư thế đưa tay lên mũi.  

"Ư á! Đừng đưa tay gần mặt em nữa!"  

Cậu hoảng hốt chạy tới, bám vào cánh tay anh rồi kéo tay ra xa khỏi mặt mình.  

"Ừ, được rồi. Xin lỗi em."  

‘Đã chạm vào đến mức khiến em ấy lên đỉnh, giờ chỉ ngửi chút mùi thôi mà phản ứng như thể không chịu được nhỉ.’  

Cuối cùng, anh phải kỳ cọ tay thêm một lần nữa, rồi chịu ‘kiểm tra’ xong mới được thả đi.  

"Giờ thì hài lòng chưa?"  

"…Ừm."

Cậu vẫn giả vờ nói dối với vẻ mặt khó chịu. 

Tuy nhiên, nếu để cậu rửa tay cho đến khi hài lòng, e rằng tay anh sẽ không còn lành lặn, nên anh quyết định giả vờ như không biết gì.

Nhờ vậy, hai người đã có thể tận hưởng khoảng thời gian nghỉ ngơi thực sự.

Dù chỉ là chợp mắt nhưng anh nói sẽ không ngủ vì thời gian đó chỉ đủ để ngủ một giấc ngắn.

"Anh à, nếu anh không thoải mái khi ngủ, anh có muốn gối đầu lên đùi em không...?" 

"Được."

Lời đề nghị của Moo Young gợi nhớ lại ký ức cũ ngay lập tức được chấp nhận, và Seok Jae đã chìm vào giấc ngủ chỉ trong vòng 5 phút.

‘Dù là anh ấy đi chăng nữa, việc đối phó với bấy nhiêu zombie chắc hẳn đã rất mệt mỏi... Chắc anh ấy mệt lắm.’

Thực ra, anh mệt mỏi phần lớn là do dục vọng bị kìm nén bằng cách tự véo đùi, nhưng chỉ duy nhất có bản thân anh mới biết điều này.

Đã bao nhiêu tiếng trôi qua nhỉ. 

Ánh sáng xanh nhạt bắt đầu lờ mờ hiện lên bên ngoài cửa sổ.

Cậu liếc nhìn xung quanh, sau đó nhẹ nhàng đặt đầu anh lên chiếc áo choàng cuộn tròn thay vì đùi mình, rồi một mình đứng dậy đi đến cửa sổ. 

Cậu tò mò về tình hình bên ngoài vì tiếng điện thoại đã không còn vang lên từ lúc nào.

"Để xem nào..."

Cậu áp sát mặt vào tấm kính cửa sổ bị vệt nước mưa làm mờ. 

Bên ngoài cơn mưa đã dịu đi, chỉ còn lất phất rơi. 

Ánh sáng ban mai chiếu xuyên qua những đám mây đen đã tan bớt khá nhiều.

Nhờ đó, dù vẫn còn khá tối nhưng khác với màn đêm không nhìn thấy gì, cậu có thể nhìn thấy rõ ràng sân vận động rộng lớn và những con zombie đang lảng vảng trên đó.

Đúng rồi, chúng đã tập hợp lại thành từng đàn theo tiếng sấm vang lên đêm qua….

"Ơ?"

Khoan đã. 

Tập hợp thành đàn ư?

Bình luận
ankscrazievermakiel
ankscrazievermakielChương 102
Seok Jae lớn: Xìu xuống ngay cho t. Seok Jae "nhỏ": Ủa ai làm gì đâu:))))
Trả lời·24/07/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo