Ngay Cả Zombie Cũng Theo Đuổi Thần Tượng - Chương 101 - H nhẹ

Editor: HThanh.               

Hành động phóng túng dám tự tiện sờ soạng ‘phía dưới’ trái ngược hoàn toàn với giọng nói dịu dàng đến lạ. 

Cứ như thể Seok Jae chỉ muốn giúp đỡ Moo Young đang lâm vào tình thế khó xử vậy. 

Chất giọng mềm mại ấy đủ khiến cậu ảo tưởng rằng việc tiếp nhận sự ‘giúp đỡ’ này cũng chẳng sao.  

Xoạt.  

Có lẽ hiểu sự im lặng ngắn ngủi của cậu do bối rối không thốt nên lời, như một lời đồng ý, phần dày nhất trong lòng bàn tay vẫn đang bao bọc ‘cậu nhỏ’ đột nhiên siết chặt, rồi chậm rãi vuốt xuống.  

"Ức!"  

Một cơn run rẩy dữ dội gấp bội lần lúc nãy xuyên dọc sống lưng. 

Thêm vào đó cảm giác ngứa ngáy như lông tơ dựng đứng lại trỗi dậy, khiến cậu không chịu nổi kích thích, vội co giật người về phía sau như muốn chạy trốn.  

"Xừ..."  

Ngay lập tức, Moo Young bị kẹt cứng trong vòng tay rắn chắc không thể nhúc nhích.  

Seok Jae khẽ rít lên một tiếng cảnh báo, rồi kéo mạnh cậu vẫn đang trong tư thế lùi lại sát vào người mình. 

Vốn dĩ hai người đã gần như ôm chặt lấy nhau, nhưng giờ đây, khe hở nhỏ mà cậu cố tạo ra cũng hoàn toàn biến mất.  

"Em nên ngoan ngoãn một chút đi."  

Đôi tay đang chống xuống sàn bỗng mất hết lực, mặt của cậu đập thẳng vào ngực anh. 

Cú va chạm khiến tâm trí vốn đã suýt bay mất của cậu lập tức tỉnh táo trở lại.  

'Hình như... anh ấy bị như vậy là do mình.'  

Cậu vẫn luôn mong anh để ý đến mình, nhưng không có nghĩa là muốn anh biết tất cả mọi thứ.  

'Rốt cuộc anh ấy biết đến mức nào rồi?'  

Liệu anh có nhận ra cậu ý thức được bàn tay đang vuốt ve đùi mình? 

Hay biết cậu đã kích động vì ‘cậu nhỏ’ cọ xát vào người?  

'K-Không lẽ anh còn phát hiện ra cả... mình từng có những suy nghĩ không đứng đắn về anh?'  

Có quá nhiều thứ khiến cậu cảm thấy bứt rứt. 

Đến mức trong tình huống phi thực tế này, khi anh đang giúp mình thủ dâm thì cậu lại thấy nhẹ nhõm. 

Ít nhất thì điều tồi tệ nhất, là bị coi thành biến thái và bị tẩy chay đã không xảy ra.  

Dĩ nhiên, việc anh khoan dung đến mức quan tâm cả ‘tình hình phía dưới’ của một kẻ đang động dục vẫn là vấn đề…. 

Nhưng cậu quyết định coi đây là đặc ân dành cho một người bạn vừa thoát chết hôm nay.  

'Có vẻ mình không nằm ngoài vùng cấm đến mức có thể quên đi chuyện đó, đã từng cương cứng trong ký ức.'  

Moo Young chống tay xuống vốn đã mềm nhũn của mình để đỡ cơ thể, rồi ngước nhìn Seok Jae với nỗi bất an và chút hy vọng mong manh. 

Cậu tò mò muốn biết anh đang biểu lộ cảm xúc gì, bởi trước đó anh đã không hề có phản ứng khiến cậu thất vọng.  

'...?'  

Nhưng khi đối mặt với biểu cảm của anh, trong lòng cậu chỉ càng thêm rối bời. 

Đó là khuôn mặt mà trí óc cậu không thể giải mã nổi. 

Thoạt nhìn có vẻ anh đang chịu đựng điều gì đó khó khăn, nhưng lại lộ vẻ vui mừng kỳ lạ, đồng thời cũng có chút căng thẳng.  

"Ưm... Anh ơi?"  

Dù chỉ muốn biết đó có phải tín hiệu tiêu cực hay không, nhưng cậu không chắc chắn. 

Vì vậy, cậu đành phải gọi anh bằng giọng run rẩy. 

Cậu nghĩ mình sẽ yên tâm hơn nếu xác nhận được giọng anh vẫn dịu dàng như trước.

“Khụ.” 

Thấy ánh mắt dao động của cậu, anh liền khẽ mở miệng. 

“Không sao đâu, tôi không nghĩ gì kỳ lạ đâu.” 

Gì, gì cơ ạ? 

Chuyện em bị anh làm cho hưng phấn ấy ạ? 

“Em đang dồn nén nên nhạy cảm, là do anh đang chạm vào chỗ nhạy cảm của em phải không?” 

“À, vâng.” 

Lúc này cậu mới dần dần thả lỏng. 

‘Anh ấy không biết gì cả sao.’ 

Mặc kệ cậu đang nghĩ gì trong đầu, anh chỉ cảm thấy cơ thể trong vòng tay mình đã thả lỏng. 

Sau đó, anh lại cử động bàn tay vừa dừng lại một chút để áp sát cơ thể. Anh không hài lòng với dương vật vừa ngoan ngoãn trở lại. 

Bàn tay anh đột ngột xâm nhập vào trong quần đùi, anh cố tình dùng đầu ngón tay thô bạo cọ xát xuống gốc, rồi làm xước nhẹ. 

“Hức.” 

Moo Young đang nhấm nháp vị đắng lạ, cậu hít một hơi thật sâu trước kích thích nóng bỏng và vội vàng nắm lấy cổ tay Seok Jae. 

Tuy nhiên, tay anh đã nắm lấy dương vật của cậu. 

Anh dùng ngón cái vuốt ve vùng da quanh quy đầu và thì thầm. 

“Trong tình huống này, người nào giải quyết tốt mới là lạ, nên em không cần phải xấu hổ đâu.” 

“Ha…, nhưng mà.” 

“Nhưng nhị gì chứ, anh đã nói là không sao rồi mà.” 

“Dù vậy thì……” 

“Hay là em không muốn xuất tinh bằng tay đàn ông?” 

Cứ như hỏi ‘đã cương cứng thế này rồi sao?’, anh đặt đầu ngón trỏ vào chỗ nối giữa thân dương vật và quy đầu. 

Và như thể muốn kéo quy đầu lên, anh khẽ dùng móng tay cào nhẹ ở ranh giới và kéo lên. 

“A, không. Không phải vậy, ức— chỉ là… em cảm thấy như đang bắt anh làm chuyện không nên làm…!” 

Với nỗi sợ hãi như bị xé toạc ở vùng nhạy cảm, cậu run rẩy khó khăn chống đỡ cơ thể bằng đầu gối lung lay, khập khiễng đứng dậy theo cử động của bàn tay và giải thích. 

Anh hài lòng nhìn dáng vẻ của cậu như một chú chó bị kéo bằng dây xích, anh nhẹ nhàng vuốt lòng bàn tay rộng rãi xuống dưới gốc dương vật như một lời khen ngợi. 

“Anh không thể giúp em chuyện này sao, nếu vậy thì đừng nghĩ nữa mà hãy tập trung vào tay anh đi.” 

“Hư ưm……” 

Không biết là may mắn hay bất hạnh, nhưng Moo Young không cần phải cố gắng làm theo lời của Seok Jae. 

Mỗi khi bàn tay to lớn và thô ráp lướt trên làn da non nớt, một cảm giác khoái lạc khiến tóc dựng ngược lại ùa đến. 

Ngược lại, cậu phải dồn sức để không bị mất trí vì quá tập trung. Đôi chân đã cố gắng đứng vững đã mềm nhũn và khuỵu xuống từ lâu. 

Có lẽ vì sự hưng phấn chưa được giải tỏa đã bị bỏ mặc nhiều lần, chỉ với một chút vuốt ve nhẹ nhàng, dương vật đã bắt đầu rỉ ra chất lỏng âm ấm. 

Người nhận ra điều đó trước tiên không phải là chủ nhân của cơ thể, mà là Seok Jae, người đang vuốt ve dương vật. 

Nhóp nhép—

Anh lập tức dùng tay bao lấy quy đầu và từ từ thấm chất lỏng trong suốt vào lòng bàn tay mình. 

Khi quy đầu nhạy cảm cọ xát vào lòng bàn tay, một kích thích quá mức ập đến làm cho hông cậu dần lắc lư tới lui. 

“A, anh. Cái này quá……” 

Cậu hoàn toàn mất hồn, không biết mình đang lắc hông ở đâu. 

Đôi mắt ẩm ướt rũ xuống, và đôi môi nhỏ nhắn chắc chắn sẽ rách nếu đút vào dương vật của Moo Young ngay lúc này, những điều ấy đang kêu gọi Seok Jae một cách tha thiết. 

Cảnh tượng đó thật khiến người ta hưng phấn đến mức muốn lao vào ngay lập tức. 

Trong lúc anh nuốt khan vì bị cảnh tượng đó làm cho mất tập trung, ánh mắt mờ mịt của cậu không biết đang nhìn đi đâu, lại hướng về phía anh. 

“……Anh—”

Bàn tay đột nhiên chậm lại, đôi môi mọng đỏ khẽ động đậy như thể đang sốt ruột, rồi một giọng nói ngọt ngào vang lên. 

Trước cảnh tượng vượt xa mọi tưởng tượng trước đây, Seok Jae chợt siết chặt tay hơn. 

Moo Young vốn đã mềm nhũn, bỗng hít một hơi đứt quãng vì cơn đau bất ngờ, mắt mở to.  

"Ức!"  

"...!"  

Nhưng nỗi đau nhanh chóng bị khoái cảm chôn vùi. 

Anh đã dùng những ngón tay ướt đẫm dịch nhầy tạo thành vòng tròn, rồi bắt đầu vuốt lên từ gốc dương vật đến tận đỉnh.  

Nhóp nhép, nhóp nhép.

Âm thanh ẩm ướt vang khắp không gian. 

Tiếng rên của cậu cũng theo đó mà lớn dần, cậu dường như hoàn toàn quên mất xung quanh còn có người khác.  

"Ha... aaa~!"  

"Suỵt, khẽ thôi."  

Ở vị trí có thể quan sát hai người đang ngủ, Seok Jae nhắc nhở Moo Young rồi đành liếc nhìn dù chẳng muốn.  

Hai bóng người nằm cuối tầm mắt vẫn đang ngủ say như trước. 

Nhưng để phòng bất trắc, anh vẫn lấy chiếc áo choàng đặt sẵn phủ lên đầu cậu. 

Thân hình nhỏ bé quỳ gối của cậu hoàn toàn bị che khuất.  

'Vì em ấy không kiềm chế được tiếng rên nên đành vậy thôi.'  

Anh không đủ tay để che chắn, một tay giữ cho cậu khỏi ngã, còn tay kia thì….  

( tay kia đang ‘bận hưởng’ òi =)) ).

Vì vậy, đành phải lùi một bước. 

Dù muốn nhìn thấy khoảnh khắc cậu lên đỉnh, nhưng nếu làm hỏng trải nghiệm đầu tiên, tính nhút nhát của cậu sẽ chẳng cho anh cơ hội thứ hai.  

Nỗi tiếc nuối không nguôi chỉ có thể xoa dịu bằng cách trêu chọc ‘cậu nhỏ’ đáng yêu của cậu.  

"Ưm... Anh... Em sắp... A... Khoan... B-bỏ tay ra..."  

"Không sao đâu, em cứ ra đi."  

Không hiểu Seok Jae đang nghĩ gì khi nghịch dương vật của mình, Moo Young vặn vẹo eo trước cơn cực khoái ập đến. 

Cậu như đang cố vùng vẫy để thoát khỏi dù chỉ một chút, nhưng lòng bàn tay vuốt dọc thân dương vật và ngón tay xoa đỉnh vẫn bám theo dai dẳng đến khi cậu xuất tinh.  

"Ức... Hưm!"  

Bị áo choàng che phủ, cậu mơ màng thở gấp mà không nhận ra xung quanh đã tối om.  

Nhóp nhép—  

Trong không gian bị áo choàng bao phủ, âm thanh ẩm ướt xoáy vào tâm trí. 

Tầm nhìn bị thu hẹp khiến các giác quan khác trở nên nhạy cảm hơn.  

'Mình sắp ngất mất...'  

Cậu không biết xử lý thế nào với cơn khoái cảm dâng trào mà chỉ có thể bất lực tiếp nhận.

Không lâu sau, Moo Young không thể chịu đựng được khoái cảm chạy dọc sống lưng đến tận não.

Phụt—

Chất lỏng màu trắng đục đặc quánh trào ra tay Seok Jae. 

“Hức!” 

Tiếng rên bị lớp vải ngăn lại, trầm đục vang vọng rồi lắng xuống. 

Khi hai người ngừng chuyển động, bên trong phòng thí nghiệm hóa học tức thì trở nên yên tĩnh.

Anh ôm lấy tấm lưng nhỏ bé đang loạng choạng đổ vào lòng mình, lặng lẽ quan sát những thay đổi xung quanh. 

Chỉ đến khi chắc chắn rằng nhịp thở của cậu không khác so với lúc đầu, anh mới gạt bỏ lớp vải đang che phủ.

Có cảm giác một luồng hơi nóng đột ngột bốc lên cùng với mùi tanh nồng, tiếp đó, cơ thể mềm nhũn bị che giấu dưới lớp vải đã lộ ra.

“Moo Young à.”

Ánh mắt cậu mơ màng nhìn anh khi nghe tiếng đối phương gọi, nhưng… chỉ có vậy thôi. 

Có lẽ vì cơ thể không còn chút sức lực nào, Moo Young chỉ thở hắt ra trong vòng tay rộng lớn của Seok Jae. 

Rõ ràng, đó là khuôn mặt tràn ngập khoái cảm.
( vì tui đăng bằng đt nên font chữ có lạ thì cho tui xin lỗi nha mấy tềnh iu ;-;;; ).

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo