Editor: HThanh.
Rầm——
Cánh cửa đầy vết máu, dấu tích của cuộc chiến vài giờ trước từ từ mở ra.
Seok Jae nép sát vào khung cửa, nín thở quan sát tình hình hành lang qua khe hẹp.
"....."
Đêm qua, nhờ một con zombie lao vào tấn công điên cuồng, nên hành lang dài giờ đây vắng lặng không một bóng người.
Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng cả lối đi về phía cầu thang và đoạn hành lang đối diện, anh lập tức ra hiệu im lặng.
Nhìn thấy bàn tay cử động nhẹ, Moo Young lập tức áp sát người vào anh.
Cảm nhận được điều đó, anh liền bước ra ngoài. Cậu cũng theo sau, bước từng bước thận trọng.
Ngay lúc đó, một tiếng thở nhẹ khẽ vang bên tai cậu.
"Phù—"
Hơi thở run lên nhè nhẹ.
Vừa bước ra hành lang, cậu khẽ liếc nhìn về phía sau.
"Ha…."
Sau lưng cậu, Kyeong Ho với khuôn mặt tái nhợt không kém gì cậu, có vẻ căng thẳng hơn cả hôm qua.
Cũng phải thôi, mới thoát chết trong gang tấc khi bị zombie đuổi, giờ lại phải bước vào không gian ấy một lần nữa.
Nếu là bình thường, Jun Woo sẽ ở bên an ủi cậu ấy….
"Ực."
Dù trông có vẻ ổn hơn, nhưng dù sao cậu nhóc cũng chỉ là một học sinh bình thường.
Hiện tại, có vẻ Jun Woo không còn tâm trạng để an ủi bạn mình.
'Hừm…'
Sau một lúc do dự, cậu lùi vài bước khỏi Seok Jae rồi tiến lại gần Kyeong Ho.
Nghe tiếng động bất ngờ, cậu nhóc giật mình, mắt mở to nhìn chằm chằm.
Moo Young liền thì thầm hỏi han.
"Nhóc ổn chứ?"
"À— Hực!"
Tiếng hét lớn bất ngờ vang lên khiến cậu ta vội bịt miệng, gật đầu lia lịa.
Dù không giấu được hoàn toàn, nhưng nỗ lực tỏ ra bình tĩnh của Kyeong Ho cũng khá đáng khen.
Cậu vừa cảm thấy tự hào về cậu nhóc, vừa thở phào nhẹ nhõm.
'May mà không phải giải thích chuyện gì xảy ra bên ngoài.'
Nếu biết rằng không ra khỏi đây trước khi mặt trời lên sẽ cực kỳ nguy hiểm, chắc cậu ta sẽ càng thêm hoảng sợ.
"Sẽ ổn thôi."
"Vâng… Chắc vậy ạ."
Cậu vỗ nhẹ lưng cậu nhóc đang cố gượng cười đáp lại lời động viên của mình, rồi quay lại nép sát sau lưng Seok Jae.
Moo Young nhớ lại chuyện đã xảy ra trong lớp học.
'Đúng lúc thật.'
Việc thuyết phục hai cậu nhóc vừa tỉnh dậy dễ dàng hơn tưởng tượng.
Vì trước giờ chúng vẫn di chuyển vào lúc bình minh hoặc hoàng hôn, nên chúng chỉ nghĩ đã đến giờ đi và gật đầu đồng ý.
Dĩ nhiên, công lao cũng thuộc về thái độ điềm tĩnh của anh.
Nếu anh ấy tỏ ra bồn chồn như lúc cậu đánh thức mình, dù có đúng thời điểm, chúng cũng sẽ nhận ra sự bất thường.
'Làm sao anh ấy có thể bình tĩnh như vậy dù biết có chuyện xảy ra?'
Thậm chí, anh còn chẳng biết ‘chuyện’ đó là gì, chỉ nghe theo lời phải di chuyển và bình tĩnh bước ra ngoài.
Cậu lại một lần nữa thán phục sự điềm tĩnh không gì lay chuyển của anh.
Khi nhìn vào tấm lưng rộng của anh đang bước xuống cầu thang, đột nhiên giọng nói của đối phương vang lên bên tai cậu như một ảo giác.
Cần gì phải giải thích? Em bảo đi cùng mà.
Vì là lời của mình nói, nên không cần phải giải thích.
Điều đó cũng giống như việc hoàn toàn tin tưởng vào bản thân mình, nếu là Moo Young của ngày thường thì đã không thể kìm được nụ cười ngốc nghếch.
Bây giờ không phải là không vui, chỉ là….
‘Hôm qua rõ ràng đã bảo là không được mà…’
Tình huống khi cậu nói sẽ dụ lũ zombie cứ tái hiện trong đầu, khiến sự nghi ngờ lấn át niềm vui.
Anh!
Không được.
Em còn chưa nói gì mà?
"....."
Quả thật là vậy, lúc đó cậu còn chưa kịp nói gì ngoài gọi tên, vậy mà đã bị từ chối ngay lập tức.
Nghĩ đến tai nạn sau đó, dù kết quả có tốt đẹp đến mấy thì cũng không thể thoát khỏi cái mác 'hành động liều lĩnh'.
‘Rốt cuộc là vì cái gì mà thay đổi vậy? Mình đã làm gì mà không biết ư? Lúc đó với bây giờ có gì khác nhau đâu nhỉ?’
Cậu vừa nghiêng đầu vừa cố nhớ lại từng chuyện đã xảy ra với anh ấy thì bỗng nhiên.
Cộp.
Cái đầu của cậu cúi xuống định bước xuống cầu thang chợt vướng vào đâu đó, rồi trán va vào một vật cứng.
Moo Young hơi lảo đảo như bị bật ra, khó khăn lắm mới giữ được thăng bằng.
Và khi cậu trợn tròn mắt như chú thỏ bị giật mình nhìn về phía trước, ánh mắt cậu chạm phải Seok Jae đang quay lại, đang một tay ôm gáy.
Cậu xoa xoa cái trán đang đau nhức như có tiếng “ong ong” vọng lên trong đầu, lúc đó cậu mới nhận ra mình đã húc đầu vào gáy của anh, người đang đứng yên.
‘M, mình gây chuyện rồi.’
Khuôn mặt anh nhướn một bên lông mày, như đang trách cậu vì đã quá lơ đãng đến mức không nhận ra người phía trước đã dừng lại.
Hơn nữa, cú va chạm mạnh đến mức có thể cảm nhận được phản lực.
Chắc là đau lắm.
"Ưm…."
Cậu đang bối rối mở miệng định xin lỗi, nhưng chữ 'xin' của từ 'xin lỗi' còn chưa kịp thoát ra thì một bàn tay to đã vươn tới che miệng cậu lại.
Anh dùng tay che kín toàn bộ phần miệng trừ lỗ mũi để thở, rồi nhìn về phía hành lang tầng dưới nối với cầu thang.
Moo Young mãi sau mới hiểu ra tình hình, cậu đảo mắt lia lịa rồi ngoan ngoãn chờ Seok Jae rút tay về.
‘Đúng rồi, mình đã dụ lũ zombie xuống tầng dưới ngay lập tức mà. Suýt nữa thì gây chuyện lớn rồi.’
Thực ra, không phải là cậu suýt gây chuyện lớn như mình nghĩ.
Dù không cố ý, nhưng cậu đã dồn lũ zombie vào một lớp học cách xa phòng thí nghiệm, và đang sử dụng cầu thang xa nhất so với vị trí của chúng.
Miễn là không gây ra tiếng động lớn thì sẽ không có vấn đề gì.
‘Mình tự làm việc đó mà lại quên mất, mình không phải đồ ngốc ấy chứ. Không, ngay từ đầu đã không nên lơ là cảnh giác.’
Tuy nhiên dù biết sự thật đó, gan của cậu cũng không lớn đến mức có thể nói ‘có sao đâu’ một cách tự tin.
Vì vậy, Moo Young liên tục liếc nhìn Seok Jae với vẻ mặt như một chú chó gây chuyện.
"Khặc khặc..."
Qua sự vang vọng của hành lang, tiếng khạc đờm từ xa vọng lại một cách mờ nhạt.
Một đám zombie tập trung trong một lớp học và những con zombie đang bò lổm ngổm trên sàn dọc theo lối đi.
Có vẻ như chúng đang di chuyển theo tiếng động từ lớp học, vì chúng quay lưng lại với họ.
‘Đúng nhỉ, đã gây ra trận hỗn loạn lớn như vậy thì phải có hiệu quả đến mức này chứ.’
Đó là cảnh tượng mà công sức vất vả khiến tim ba người rơi xuống, và một con zombie biến dị suýt chết đi sống lại, đã phát huy tác dụng.
Anh xác nhận tình hình một cách hài lòng rồi mới bỏ tay khỏi mặt cậu.
Sau đó, anh nắm chặt cổ tay cậu để tránh xảy ra tai nạn tương tự, rồi di chuyển xuống tầng tiếp theo.
‘Chậc, phải kiểm tra xem trán có bị làm sao không mới được.’
Anh khá lo lắng cho cái trán trắng trẻo của Moo Young.
Bởi vì cú va chạm mạnh đến mức thân thể lảo đảo kèm theo tiếng động trầm đục, mà Seok Jae thì vẫn bình thường.
Thông thường khi phá vỡ thứ gì đó, nếu nó không vỡ thì nỗi đau sẽ rất lớn.
Anh vừa di chuyển vừa liếc nhìn tình trạng trán của cậu một cách qua loa.
Không biết có phải do cảm giác hay không, nhưng cái trán lấp ló sau những sợi tóc có vẻ tròn hơn bình thường, cứ như là bị sưng lên vậy, anh khẽ thở dài.
"Ha…."
"....."
Moo Young đang cúi gằm mặt mỗi khi ánh mắt Seok Jae chạm vào, hoàn toàn biến thành vẻ mặt sắp khóc khi nghe thấy tiếng thở dài của anh.
Nếu nhận ra sự thay đổi đó, anh sẽ nói rằng không sao đâu, nhưng chính anh đang bận rộn nhìn xung quanh, đồng thời cái trán lấp ló rồi lại bị che khuất sau những sợi tóc bay lất phất và xung quanh, nên anh hoàn toàn không nhận ra.
‘Anh ấy... chẳng những không nói một lời an ủi mà còn thở dài nữa.’
Phản ứng đó khiến cậu cảm thấy chạnh lòng.
‘Chắc anh ấy đang giận mình lắm….’
Có lẽ vì đã quen với sự ân cần của anh bấy lâu nay, bây giờ cậu chợt bỗng thấy tủi thân.
Cảm giác nghẹn ngào nơi sống mũi khiến cậu dụi mũi liên tục, dù chẳng có nước mũi nào chảy ra.
Cậu cúi gằm mặt xuống, cố giấu đi đôi môi đang phụng phịu.
‘Khịt... khịt?’
Bỗng cậu nhận ra thứ mùi thối rữa nồng nặc từ hành lang.
Kỳ lạ, sao giờ mình mới phát hiện chứ?
Có lẽ vì trước đó đã ngửi thấy mùi xà phòng thoang thoảng trên tay Seok Jae, nên giờ mùi hôi này trở nên kinh khủng hơn bao giờ hết, khiến Moo Young nhăn mặt.
Đồng thời, hình ảnh những con zombie chỉ còn nửa thân trên từ lúc rời khỏi nhà, cùng những xác chết nằm la liệt trên đường vào trường, tình trạng thảm hại đến mức khó phân biệt, chợt lướt qua trong đầu cậu.
‘Phải chăng là….’
Một giả thuyết mới về hành vi kỳ lạ của lũ zombie hiện lên trong đầu của cậu.
‘Chúng đang cố ngăn cơ thể phân hủy sao?’
Đã vài tuần kể từ khi zombie xuất hiện.
Nếu là xác người bình thường, dưới cái nóng này, chúng đã thối rữa từ lâu.
Thế nhưng dù rõ ràng là đang phân hủy, lũ zombie vẫn tồn tại một cách dai dẳng.
Hơn nữa, vì quan niệm chúng là quái vật chứ không phải người, nên cậu chưa từng nghĩ đến việc chúng đang thối rữa.
Dù đã ngửi thấy mùi ấy, nhưng thực tế, chúng khác xác người ở chỗ không bị ruồi nhặng bu kín, nhưng cơ bản vẫn là con người.
‘Vậy nếu chúng chống chọi đủ lâu, có phải một ngày chúng sẽ tự chết hết?’
Dù nảy ra suy nghĩ đầy hy vọng, nhưng một dự cảm không lành cũng ập đến.
Nếu có những cá thể yếu bị đào thải, thì những cá thể còn lại sẽ dần biểu hiện những hành vi ban đầu không nhận thấy.
Nghĩa là, chúng đang tiến hóa và học hỏi.
‘Tức là zombie có thể trở nên thông minh hơn hiện tại sao?!’
( èo, sắp drama rùi sao =)) ).