Ngay Cả Zombie Cũng Theo Đuổi Thần Tượng - Chương 105

Editor: HThanh.              

‘Có một âm thanh mà bọn zombie không phản ứng.’  

Ngay từ khi phát hiện ra điều này, Moo Young đã mơ hồ nghĩ tới khả năng này. 

Cậu hy vọng mình sai nên cố tình lờ nó đi, nhưng sao những dự cảm xấu lại luôn trở thành sự thật?  

Bọn chúng vốn đã đủ đáng sợ với số lượng khổng lồ và bản tính hung dữ, nhưng nếu bây giờ chúng còn bắt đầu biết suy nghĩ nữa ư? 

Con đường sống sót của những người còn lại sẽ càng mong manh hơn, Seok Jae và tụi nhóc chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.  

‘Có thể chúng chỉ hành động theo bản năng sinh tồn thôi?’

Cậu cố suy nghĩ theo hướng tích cực, nhưng lý trí lập tức lắc đầu phản bác.

‘Lũ zombie kia lao cả người ra cửa sổ khi nghe tiếng chuông báo động, chúng làm gì có bản năng gì chứ? Tỉnh táo lại đi!’  

‘Nhân tiện thì, con zombie kỳ lạ hôm qua….’

Một ký ức khác hiện lên, củng cố thêm giả thuyết rằng zombie đang bắt đầu sử dụng đầu óc.  

Đêm qua, trước khi lao vào tấn công cậu, con zombie trong lớp đã có hành vi kỳ quặc: nó liên tục quan sát Moo Young rồi vặn vẹo cổ một cách ghê rợn. 

Giờ nghĩ lại, cậu chợt nhận ra nó giống hệt một hành động của con người.  

‘Đó... không lẽ nó đang nghiêng đầu vì phân vân sao?’

Cậu không muốn dùng từ ‘nghiêng đầu’ cho cái cử chỉ quái dị đó, nhưng không tìm được từ nào khác để diễn tả.  

Nếu thực sự con zombie đó đang phân vân có nên tấn công một ‘đồng loại nhưng hành động như con người’ hay không, thì tình hình cực kỳ nghiêm trọng. 

Nghĩa là chúng đã vượt qua giai đoạn học hỏi từ quan sát, tiến tới khả năng tự suy nghĩ độc lập.  

‘Chúng đạt đến trình độ đó từ khi nào... Không, quan trọng hơn, chúng có thể thông minh đến mức nào?!’  

Dù cơ thể đang thối rữa nhưng với bộ não từng là con người, việc chúng đạt đến trí tuệ tương đương loài người không có gì lạ. 

Không biết năng lực tư duy của chúng sẽ đuổi kịp con người trước, hay cơ thể mục nát của chúng sẽ sụp đổ trước, nhưng một điều chắc chắn rằng.

‘Càng về sau, anh ấy và lũ trẻ sẽ càng gặp nguy hiểm.’

Moo Young nhìn Seok Jae đang nắm chặt cổ tay mình, hơi thở đột nhiên gấp gáp. 

Trong chớp mắt, hình ảnh anh đứng giữa hành lang ngập zombie lóe lên như một thước phim bị bật nhầm.  

Một nơi xa lạ với gương mặt anh đầy phẫn nộ, biểu cảm mà cậu chưa từng thấy, đang đá vào cánh cửa sắt đóng chặt. 

Nhưng cánh cửa không mở, tình huống thì tuyệt vọng.  

Phải chăng trí tưởng tượng của cậu đã vượt quá giới hạn khi cố hình dung viễn cảnh tồi tệ nhất? 

Hay cậu vừa nhìn thấy một mảnh tương lai? 

Dù là gì thì khung cảnh quá chân thực khiến cổ họng nghẹn lại, tim đau thắt, khuôn mặt nhăn nhó.  

Đúng lúc đó, những ngón tay dài lạnh lẽo của anh chợt luồn qua kẽ tay cậu, nắm chặt lấy bàn tay của cậu. 

Dù da tay anh thô ráp vì chai sạn, nhưng cái nắm tay ấy lại vô cùng dịu dàng. 

Một giọng thì thầm trầm ấm vang lên. 

"Đừng sợ, có anh ở đây."

"Không sao đâu mà."

Lời an ủi ấy cứ như thể anh biết cậu đang nghĩ gì vậy. 

Như bị mê hoặc, cậu khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm phải đôi mắt tĩnh lặng không chút xao động của anh.

Khi Moo Young nhìn mình, Seok Jae ra hiệu về một hướng.

"Em có thể ra ngoài bằng cửa sổ, rồi vượt qua bức tường ngay phía trước để chạy trốn. Nếu không được, em có thể dùng cửa sổ tầng 2 để ra ngoài cũng được, dù có hơi ồn một chút."

Nghe lời đó, tầm nhìn của cậu trở nên rõ ràng như thể những điều kỳ lạ vừa rồi chưa hề xuất hiện, và tất cả các giác quan đều trở lại. 

Với khung cảnh xung quanh, anh đang đứng nghiêng nghiêng giữa cầu thang. 

Thêm vào đó là tiếng rên rỉ rợn người vọng đến từ phía sau góc khuất, tất cả đều chảy vào tâm trí cậu một cách bình thường.

"Hôm qua anh thấy nó nối liền với núi, tức là chỉ cần vượt qua bức tường đó, em sẽ khá an toàn."

Nhờ vậy, cậu nhanh chóng sắp xếp mọi thông tin, hiểu rõ ý của anh và gật đầu.

‘À, có núi phía sau... thật may quá.’

Dù cậu hoảng loạn đến mức phát ra tiếng thở hổn hển yếu ớt, chẳng khác nào tiếng thở dốc, nhưng chắc Seok Jae đã nhầm tưởng rằng Moo Young đang cố tình hạ thấp giọng. 

Anh không tra hỏi mà bắt đầu quan sát tình hình phía sau cầu thang.

'Ơ, mình đến tầng 1 từ lúc nào vậy? Hình như mới chìm vào suy nghĩ được một lát thôi mà.'

Thực ra, cậu chỉ chìm vào suy nghĩ trong một thời gian ngắn.

Vậy làm sao mà đã đến tầng 1 rồi...? 

Tất cả các zombie còn lại trong trường đều tập trung ở tầng 4, nên các tầng còn lại đều an toàn. 

Trừ việc kiểm tra sự hiện diện của zombie, không cần phải chậm lại hay cẩn thận.

Vì vậy, cậu có thể đến tầng 1 trong chớp mắt, giống như một đứa trẻ nhỏ đang đi mà không suy nghĩ gì khi nắm tay bố mẹ.

Tuy nhiên khác với các tầng đã đi qua, ở tầng 1 đã có vài con zombie đang lảo đảo đi lại. 

Nguyên nhân là do những con zombie lảng vảng quanh tòa nhà chính, giống như những con tụ tập tìm bóng râm ở sân thể dục, đã bị đẩy và chen chúc vào trong tòa nhà một cách tự nhiên. 

Khác với các tầng trên, họ không thể tùy tiện di chuyển mà phải dừng lại và chờ thời cơ.

"Hộc."

Và cùng lúc Seok Jae dừng lại khi chứng kiến cảnh tượng đó, Moo Young thở hổn hển như thể bị giật mình. 

Tuy là ngẫu nhiên, nhưng phản ứng đó lại rất phù hợp với tình huống. 

Vì vậy, anh ngay lập tức tập trung an ủi người sau lưng mình.

'Mới chút chuyện nhỏ mà đã làm mặt như cái bánh bao sưng húp rồi.'

Anh nhầm tưởng rằng cậu đang ủ rũ vì đã chọn sai thời điểm di chuyển.

'Ôi... Lần này chắc không bị phát hiện rồi nhỉ.'

Thực ra, người đang được bảo vệ quá mức lại đang thở phào nhẹ nhõm theo một nghĩa khác khi nghe lời an ủi của anh.

Cậu vừa ngạc nhiên vừa thả lỏng đôi vai đang căng cứng. 

Lúc nãy, cậu đã lơ đãng và tấn công sau gáy anh, khiến anh ấy phải nhìn bằng ánh mắt trách móc. 

Mà không hề ăn năn, cậu lại nhanh chóng thả lỏng và bị phân tâm bởi những thứ khác. 

Nếu điều này bị phát hiện, có lẽ lần này sẽ không chỉ kết thúc bằng một tiếng thở dài đâu.

"Anh sẽ buông tay, nên cứ bám sát phía sau anh. Các em cũng nhớ bám sát sau anh Moo Young đấy."

Anh thì thầm nhỏ nhẹ, xác nhận ba cái đầu đang gật lia lịa, rồi đi về phía cửa sổ ở hành lang.

Grừ…. Khặc….

Có lẽ vì mặt trời mới mọc không lâu, lũ zombie chỉ lảng vảng ở khu vực cầu thang trung tâm nơi có cổng chính. 

Nhờ vậy, không một con zombie nào phát hiện ra những cử động bí mật đang diễn ra ở nơi khuất nhất và có bóng râm nhất.

Tuy nhiên, vấn đề luôn xảy ra vào phút cuối.

Két... két...

Âm thanh lạnh lẽo của chiếc then sét rỉ vang lên khi bị xoay, lan khắp hành lang tĩnh mịch.  

Trong buổi bình minh yên ắng, ngay cả tiếng mưa cũng đã tạnh, lũ zombie không thể nào bỏ qua thứ âm thanh đó.  

Kh... ứ...! Kha... khà... AAAAA!

"Nhảy ra nhanh!"  

"Vâng, vâng! Hự...!"  

Bọn chúng bắt đầu gào thét kinh hãi từ phía cuối hành lang và lao tới. 

Seok Jae mở rộng cửa sổ, đẩy ba người phía sau ra ngoài.  

"Chạy đi!"  

Gần như bị ném ra ngoài, ba người lảo đảo rời khỏi trường học và ngay lập tức nghe thấy tiếng hét của anh khi anh ấy nhảy qua khung cửa. 

Không kịp nghỉ ngơi, họ lao về phía bức tường trước mặt.  

Bức tường khá cao, nhưng phía dưới có kết cấu như khu vực phân loại rác, giúp họ dễ dàng leo lên. 

Nhờ vậy, trong khi lũ zombie bò qua cửa sổ và cố gắng đuổi theo, bị mắc kẹt giữa cột trụ và thùng rác, bốn người đã có thể trốn thoát hoàn toàn.  

Khẹc...! Khừ...!  

Kha... AAAAA!

Trước khi hoàn toàn vượt qua bức tường, Moo Young nhìn lũ zombie đang giãy giụa tức giận trong khu vực phân loại rác và chợt nghĩ.

‘Có lẽ một ngày nào đó, lũ zombie sẽ không chỉ đứng nhìn bất lực mà còn biết trèo lên cột và tường để đuổi theo.’  

‘Trước khi ngày đó đến, mình phải đưa Seok Jae và bọn nhóc ra khỏi thành phố càng sớm càng tốt.’

***

Lộp bộp, lộp bộp. 

Xoạt xoạt——

Trong rừng núi tĩnh mịch, tiếng bước chân men theo con đường đất đầy cỏ và lá cây, không phải là lối mòn được dọn dẹp khẽ lan tỏa. 

Không thể chắc chắn rằng sẽ không có zombie lang thang trong núi, nên tốt nhất là không gây ra bất kỳ tiếng động nào. 

Nhưng đây là con đường núi ẩm ướt vì mưa, nguy hiểm ngay cả khi đi bằng giày leo núi, việc yêu cầu họ phải im lặng khi đi bằng giày thể thao bình thường là quá khó.

Trượt—— 

"Ối!"

Quả nhiên, Moo Young có khả năng giữ thăng bằng kém nhất, là người đầu tiên bị trượt chân. 

Ngay khi cậu đang luống cuống định ôm lấy cái cây bên cạnh, một cánh tay dày hơn đã kịp thời tóm lấy eo cậu.

"Em không sao chứ?" 

"Vâng, vâng." 

"Trơn trượt đấy, cẩn thận nhé. Không, cứ nắm lấy anh mà đi." 

"À, không cần đâu ạ! Như vậy anh cũng gặp nguy hiểm mà."

Dù đường núi dốc, Seok Jae vẫn dùng một tay đỡ lấy trọng lượng của cậu. 

Anh đỡ cậu không chút mảy may khó khăn, chẳng hề nhúc nhích, và chỉ buông tay ra khi cậu đã đứng vững.

"Có gì đâu chứ?" 

"Dù sao đi nữa, em sẽ cố gắng đi cẩn thận thêm một lần nữa."

Anh không hiểu sự bướng bỉnh của cậu, nên khẽ nhếch một bên lông mày nhìn xuống cậu.

Nhưng chỉ trong chốc lát.

".... Nếu lại ngã thì lúc đó hãy nắm lấy tay anh mà đi." 

"Vâng, em sẽ làm vậy."

Anh đã nhanh chóng thua cuộc trước đôi mắt tròn xoe như đang cầu xin 'làm ơn đi mà'. 

Seok Jae thầm thở dài, nghĩ rằng đôi mắt đáng yêu đó là vấn đề, rồi quay mặt nhìn về phía trước. 

Không cần nói cũng biết, mọi giác quan của anh đều tập trung vào những bước đi lảo đảo của Moo Young.

‘Sợ, sợ chết khiếp.’

Không biết là do suýt nữa lăn xuống núi, hay do hành động cứu nguy đầy dũng cảm của anh. 

Jun Woo, người đi phía sau, hỏi thăm cậu đang xoa xoa ngực vẫn còn đập thình thịch.

"Anh không sao chứ?" 

"Ừ, anh không sao. Mà, đi hướng nào mới đúng nhỉ? Bây giờ thì cứ đi lên đã... À, hay là cứ lên đến đỉnh rồi xác định hướng thì hơn?"

Ba người kia đang đi lên rất tốt, chỉ có mình cậu loạng choạng mà ngã nên cậu ngại ngùng nở một nụ cười vụng về, luyên thuyên chuyển chủ đề sang chuyện khác.

"Dạ…."

Kyeong Ho, người nãy giờ vẫn im lặng đi theo, khẽ mở miệng.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo