Ngay Cả Zombie Cũng Theo Đuổi Thần Tượng - Chương 134

Editor: HThanh.            

Trong khi nghe tiếng ù ù vang lên từ màng nhĩ, Moo Young chớp mắt ngây ngốc.

Nhìn phản ứng đó, Seok Jae vuốt ve vòng eo mảnh mai đang nằm trong vòng tay mình và kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời.  

Dưới bàn tay gây ngứa ở xương sườn, cậu chợt run rẩy, thở hổn hển và khó nhọc hỏi.

"Ơ... ơ, làm sao, không, vậy là anh biết rồi ư! Ơ... từ, từ khi nào, anh biết...!"  

Nhưng vì có quá nhiều điều muốn hỏi, chỉ những lời lẽ lộn xộn bật ra.  

Nhìn cậu nói không thành lời, anh khẽ cười rồi ôm chặt lấy cậu và vỗ về. 

"Anh không chạy đi đâu cả, nên cứ từ từ hỏi đi."  

Nhờ giọng nói trầm ấm và hơi ấm của anh, tâm trí rối bời của cậu dần lắng xuống, và cậu có thể hỏi điều mình muốn nhất trong vô số câu hỏi. 

"Từ khi nào... anh biết vậy?"  

"Anh đã biết từ lần đầu gặp em."  

"Vậy anh vẫn uống máu em dù vẫn biết ư? Tại sao... tại sao lại như vậy?"  

Không thể tin nổi sự thật này, Moo Young nhìn Seok Jae với khuôn mặt đầy bối rối. 

Thấy vậy anh nhíu mày, mấp máy môi:  

".... Nếu không làm thế, em đã tìm cách bỏ anh lại rồi phải không?"  

'Tìm cách sao'.

Bất chợt nhớ lại việc mình đã vật lộn tìm cách khiến anh bất tỉnh, đôi mắt cậu khẽ rung động.  

"Bỏ... bỏ lại? Em chỉ sợ anh sẽ chết vì em thôi, em không hề muốn bỏ anh hay—"  

"Đó chính là bỏ rơi, anh đã nói rõ là sẽ đi theo em. Em không nhớ sao? Em phớt lờ lời anh nói rằng sẽ cùng em chết."  

Anh ngắt lời như không muốn nghe biện minh, giọng đầy oán trách.

"Em nói là tin anh, nhưng rồi lại tự mình quyết định rồi bỏ anh lại... em luôn như vậy."

Dù rõ ràng hôm nay họ đã thổ lộ tình cảm với nhau, nhưng những lời vừa thốt ra nghe như từ một cặp đôi yêu nhau đã nhiều năm khiến cậu bối rối. 

Nhưng điều thực sự khiến cậu choáng váng lại là thứ khác.  

‘Lại nữa?’  

Cậu đã bao giờ bỏ rơi Seok Jae đâu? 

Lời anh nói ở trường rằng sẽ theo mình đến cùng nếu cậu chết quá sốc đến mức khắc sâu trong tâm trí, nhưng dù cố nhớ lại, Moo Young không thể nghĩ ra mình đã bỏ anh lại một mình.  

‘Nhưng sao câu này quen thế… hình như mình từng nghe rồi.…’ 

Không thể nhớ ra ngay, cậu khẽ nhíu mày. 

Anh dường như hiểu vì sao cậu làm vậy, không hỏi mà chỉ im lặng chờ đợi.  

Không lâu sau, cậu chợt thở dài.  

“À.”  

Cậu chợt nhớ lại cuộc trò chuyện đêm đó, cái đêm anh tìm đến cậu vì một cơn ác mộng.  

‘Người đó cũng như em, nói xin lỗi rồi bỏ đi. Không một lời nhờ giúp đỡ, tại sao lại thế nhỉ?’  

Người đã để lại nỗi ám ảnh trong lòng Seok Jae. 

Người khiến anh luôn hành động hy sinh như một cách ép buộc bản thân phải chứng minh lòng tin.  

‘Không lẽ nào…?’  

Đoạn hội thoại vừa rồi, khoảng trống ký ức trước khi biến thành zombie, và cả ánh mắt anh đang nhìn mình lúc này.…

‘Có phải chính bản thân mình…?’  

Trái tim Moo Young đập mạnh trước sự suy đoán trong đầu.

Không biết là vì hy vọng tìm lại ký ức đã mất, hay vì cú sốc khi nhận ra chính mình có thể là người khiến anh sẵn sàng lao vào cái chết, hoặc vì lý do nào khác. 

Nhưng cậu biết rằng đến bước này rồi, thì không thể giả vờ không biết và bỏ chạy.  

Moo Young mấp máy môi, hỏi.  

“Anh… liệu chúng ta đã quen nhau từ trước sao?”  

Ánh mắt bình lặng như mặt hồ tĩnh lặng của Seok Jae khẽ rung động, lộ chút sợ hãi. 

Dù đây là quyết định của chính anh, nhưng nỗi lo sợ rằng cậu sẽ ghét bỏ mình khi biết tất cả vẫn chưa hoàn toàn tan biến.

Nhưng cũng giống như cậu hề không chạy trốn, anh cũng không hề tránh né. 

Anh thở ra nhẹ một hơi rồi từ từ gật đầu.  

"Ừm, chẳng hiểu sao em lại quên sạch sẽ như thế."

===

"Ư.… em, em ổn không? Mau trốn ra sau anh đi!"  

Lần đầu Seok Jae nhìn thấy Moo Young, cậu đang lăn lộn dưới đất, đầy bụi bẩn vì vội kéo đứa trẻ sắp bị zombie cắn ra.  

Đứng trong tòa nhà nhìn thấy cảnh ấy, không hiểu sao anh không thể rời mắt. 

Bình thường, anh đã chẳng thèm để ý, nhưng nụ cười ngây ngô của cậu khi cố trấn an đứa trẻ lại thu hút anh một cách kỳ lạ.  

Từ đầu đến mắt, mũi, miệng - tất cả đường nét trên khuôn mặt cậu đều mềm mại như những đường cong. 

Gương mặt ấy trông chẳng đáng sợ hơn một chú chó nhỏ sủa ăng ẳng, dù có giận cũng chỉ như trẻ con.  

"….Trông ngốc thật."  

Anh lẩm bẩm, tự nhủ có lẽ mình quá rảnh rỗi mới để ý đến một kẻ như vậy. 

Thế nhưng anh vẫn tiếp tục đứng nhìn.  

Cậu ta dùng gậy bóng chày hạ gục con zombie rồi cõng đứa trẻ đi mất. 

Rõ ràng là định nhận vơ trách nhiệm bảo vệ nó, khiến anh bật cười khẩy.  

"Đồ ngốc à?"  

Thân hình gầy gò, bản thân còn sống chết không rõ, vậy mà tự nguyện đeo thêm cục nợ. 

Tương lai của cậu ta rõ như ban ngày.  

‘Sống không được bao lâu đâu, hoặc sẽ trở thành một con zombie tồi tệ.’  

Seok Jae tưởng tượng cảnh đôi mắt tròn kia đục ngầu khi cậu ta bị zombie cắn, chân giẫm lên đầu lũ quái vật. 

Nhưng tiếng động gần đó khiến anh nhanh chóng quên bẵng sự tồn tại của Moo Young.  

Và anh đã gặp lại đối phương sớm hơn dự kiến. 

Thậm chí chính anh, kẻ từng cười nhạo rằng cậu ta sắp chết, lại là người đối mặt với tử thần trước.  

"Kẻ giết người.…!"  

Giọng nói trong trẻo vang lên như xé toang màng nhĩ, lan khắp tiệm vàng. 

Mọi người xung quanh lảng ra xa anh, không muốn dính líu.  

Họ là những người tình cờ trú ẩn cùng một chỗ. 

Và cũng tình cờ, tất cả đều là người lớn khỏe mạnh nên họ sống với nhau một cách ‘hiệu quả’, không có sự giúp đỡ lẫn nhau hay tình đồng đội nào cả.  

Vì vậy, phản ứng lạnh nhạt của mọi người không có gì đáng ngạc nhiên. 

Anh cũng chẳng thấy thất vọng hay tức giận. 

Đúng hơn là anh còn chẳng có thời gian để cảm thấy những thứ đó. 

Ánh mắt anh dán chặt vào xác chết nằm bất động dưới chân, cố trấn tĩnh trái tim đang đập thình thịch.  

"Sao mày dám giết người...!"  

"Đã.... đã bị zombie cắn thì làm sao còn là người được!"  

Giọng anh run rẩy đầy hoảng loạn, nhưng những ánh nhìn hướng về anh đều khô khan đến lạnh lùng.  

Dù sống theo chủ nghĩa cá nhân nhưng với năng lực của mình, anh vẫn có chỗ đứng trong nhóm. 

Thế nhưng giờ đây, anh bị đẩy vào tình thế nguy hiểm, có thể bị đuổi khỏi nhóm bất cứ lúc nào.  

Tối hôm đó, sau khi chứng kiến Moo Young cứu đứa trẻ, nhóm của Seok Jae tập hợp lại sau khi hoàn thành nhiệm vụ. 

Mọi chuyện vẫn diễn ra như thường lệ, cho đến khi Im Sang Jin phát hiện một thành viên có miếng băng dán lạ trên tay và báo với mọi người.  

Cả nhóm lập tức vây quanh gã đàn ông đó. 

Bất chấp sự phản kháng, họ giật phăng miếng băng ra và phát hiện một vết thương nhỏ trên đầu ngón tay, trông như bị thứ gì cùn đâm vào.  

"....!"  

Vết hình bán nguyệt kỳ lạ trên ngón tay rõ ràng là dấu răng của zombie. 

Trước ánh mắt ngày càng lạnh lùng của mọi người, gã đàn ông vội vàng phủ nhận.

"Không phải! Tôi đã rút tay ra ngay khi bị cắn! Không chảy máu, chỉ bị bầm thôi! Tôi ổn mà! Nhìn xem, tôi vẫn bình thường mà!"  

Gã ta hét lên với khuôn mặt tái mét, nhưng mọi người đã lùi xa, tay cầm vũ khí. 

Không ai nói gì, nhưng ánh mắt sắc lẹm của họ đã nói lên tất cả: cút khỏi đây ngay.  

Gã đàn ông lùi dần, mắt đảo xung quanh cho đến khi nhìn thấy Im Sang Jin đứng ở góc phòng. 

Trong chớp mắt, gã gào lên và lao tới.  

"AAAAAAA!"

Có lẽ vì tức giận khi bị phát hiện đã nhiễm virus, hoặc vì tâm lý ‘chết cũng phải kéo theo kẻ khác’, dù sao người chết cũng chẳng thể trả lời nhưng lúc đó, gã đàn ông đã lao vào Im Sang Jin như một con zombie điên cuồng.  

"Áááá!"  

Với bản năng sinh tồn và sự hèn nhát vô địch, anh ta ngay lập tức núp sau lưng người đứng gần nhất. 

Dường như đối tượng tấn công không còn quan trọng, gã đàn ông liền chuyển hướng sang mục tiêu mới, chính là con mồi bị anh ta dùng làm lá chắn….  

Và người xui xẻo chết tiệt đó chính là Tae Seok Jae.  

Anh cố giật tóc Im Sang Jin để gã buông ra, nhưng nỗi sợ hãi dường như đã át đi cảm giác đau đớn. 

Dù đầu hắn bị giật mạnh đến mức phát ra tiếng rắc rắc, gã vẫn bám chặt như đỉa.  

Nhận thấy không đủ thời gian để thoát thân, Seok Jae đành phải đối mặt với gã đàn ông đang lao tới trong cơn điên loạn.  

'Đm, thằng này là người hay zombie thế?'  

Đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ nhưng đồng tử vẫn trong, không đục như zombie. 

Dù bị cắn, gã ta vẫn mang vẻ quá đỗi con người.  

Đối với anh, người mới chỉ có thể giết zombie mà không chớp mắt vài ngày trước, thì việc dùng vũ khí sắc nhọn với gã đàn ông này là điều quá sức.  

Bốp!  

"Khụ....!"  

Seok Jae đá vào bụng gã đàn ông để tạo khoảng cách. 

Gã ta văng người về phía sau, nửa người lơ lửng trên không trước khi đập đầu vào góc tủ kính rồi đổ gục xuống sàn.  

Thực ra, đến lúc này vẫn chưa có vấn đề gì. 

Mọi người đều bận chuẩn bị đề phòng trường hợp gã ta biến thành zombie hơn là quan tâm đến việc gã đang chảy máu đầu.  

Nhưng thời gian trôi qua, gã đàn ông vẫn nằm bất động. 

Không phải như một con zombie, mà là một xác chết bình thường.

( có chút nghiệt ngã nhỉ…. )

Bình luận
ankscrazievermakiel
ankscrazievermakielChương 134
Ê đám người này bị xàm l, nhất là cái thằng l nhiều chuyện kia=)))))) Ủa alo là sao, tiêu chuẩn kép vl, không cho người ta cơ hội giải thích hay gì rồi khi người khác chỉ tự vệ rồi ngộ sát thì xa lánh là cái chuyện lmao gì v trời???? Đúng kiểu chỉ có bé Moo Young mới là ánh sáng đời anh, suy nghĩ thấu đáo vl:333
Trả lời·24/07/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo