Ngay Cả Zombie Cũng Theo Đuổi Thần Tượng - Chương 133

Editor: HThanh.        

Seok Jae dùng hai tay ôm lấy đầu Moo Young, bắt lấy chiếc lưỡi nhỏ bé đang cố chạy trốn như một con rắn quấn chặt con mồi. 

Anh liếm vòm miệng như đang nếm thử, rồi lướt nhẹ lên lớp niêm mạc mềm mại bên trong má.  

Không thỏa mãn, anh thậm chí còn dùng ngón cái ấn xuống cằm cậu, đồng thời tay kia nắm sau gáy ngửa mặt cậu lên.  

"Ức!"  

Một tiếng kêu bị kìm nén thoát ra từ kẽ môi va chạm. 

Anh hài lòng với tư thế có thể thăm dò tận cổ họng nếu mình muốn, khóe miệng nhếch lên. 

Để cho cậu đang run rẩy được nghỉ ngơi đôi chút, thay vì tiếp tục thăm dò khoang miệng, anh nhẹ nhàng ngậm lấy môi dưới của cậu và mút lấy.  

Cảm giác chậm rãi cọ xát môi vào nhau kích thích hơn nhiều so với nụ hôn vội vã ban nãy. 

Thêm vào đó, cậu chưa từng được thở kể từ khi nụ hôn bắt đầu, dần mất đi sự tỉnh táo.  

‘Mình... mình sắp ngất mất!’

Bản năng sinh tồn kéo Moo Young trở về thực tại, cậu đẩy Seok Jae ra một cách mạnh mẽ.   

Tiếng ma sát vang lên khi lòng bàn tay chạm vào da trần. 

Anh lùi lại một bước như không thể chống lại lực đẩy đó, anh nhận ra cậu đã không tận dụng khoảng thời gian nghỉ ngơi vừa rồi.  

Dù tiếc nuối, anh vẫn cắn chặt môi cậu đến phút cuối rồi mới buông ra.  

"Hức…!"  

Vết cắn không phải kiểu đùa cợt mà đủ mạnh để lại dấu răng, khiến cậu đau đớn. 

Khi Seok Jae thả môi ra, Moo Young vội hít thở hổn hển rồi hét lên.  

"Hức, ưm…! Anh! Anh đang làm gì vậy?!"  

"Anh đang hôn em đó?"  

Anh trả lời một cách trơ trẽn, mắt không rời đôi môi đỏ ửng và hơi sưng của cậu. 

Lo sợ ánh mắt nóng bỏng kia sẽ khiến mình lại trải qua chuyện kinh khủng và mất ý thức, cậu vội dùng hai tay che miệng.  

"L-làm thế thì phải làm sao bây giờ?!"  

"Em nói là được nên anh làm thôi, không thích sao?"  

"Không phải vậy, nhưng…."

Cậu không thể nói dối rằng mình ghét điều đó. 

Trước khi kịp nhận ra chuyện gì đang xảy ra, cậu đã cảm thấy một luồng điện chạy dọc từ thắt lưng lên đến đỉnh đầu.

Khi Moo Young ngập ngừng, Seok Jae nheo mắt khó hiểu hỏi.

"Không ghét, lại còn thích nhau nữa. Có gì quan trọng hơn thế không?"

"Thích, thích nhau ư...."

Những lời thẳng thắn của anh ấy khiến cậu thoáng đỏ mặt, nhận ra rằng họ vừa mới bày tỏ tình cảm với nhau. 

Nhưng rồi cậu thở dài, vò mặt. 

Thực tế phũ phàng về việc anh đang gặp nguy hiểm đến tính mạng ngay sau khi họ thừa nhận tình cảm lại ập đến.

‘Anh ấy giả vờ như không có gì, lẽ nào mình cũng nên như vậy sao?’

Đây là chuyện sống còn. 

Dù là người tốt đến mấy, trong tình huống này, việc anh đánh đập hay chửi rủa mình cũng không có gì là lạ.

Thế mà thay vì đổ lỗi cho mình, anh ấy cứ cố gắng đánh lạc hướng cậu. 

Cứ như thể anh ấy muốn cậu không cảm thấy tội lỗi.

‘....Có lẽ nào vì thế mà anh ấy lại nói những lời... nhạy cảm đó?’

Moo Young méo mặt, lầm tưởng rằng những lời nói chân thành của Seok Jae là cố tình tục tĩu để làm mình mất tập trung. 

Trong hoàn cảnh này, cậu cảm thấy hơi giận anh một chút vì đã luôn nghĩ cho mình.

"Đương nhiên là có chứ! Em là zombie mà!"

Cậu sẽ không để anh ấy dắt mũi nữa. 

Moo Young hít sâu, bỏ hai tay đang ôm mặt xuống và kiên quyết nói.

"Từng là zombie thôi mà? Bây giờ là người rồi."

"Dù vậy, nhỡ virus vẫn còn trong người em thì sao!"

Cậu trợn mắt tranh cãi, không hề nao núng trước thái độ bình thản của anh. 

Anh khẽ nghiêng đầu, vẻ mặt thực sự không hiểu gì.

"Đã uống máu rồi, thì xen lẫn một chút nước bọt có khác gì đâu?"

"Ức! H, hay là nước bọt lại nguy hiểm hơn máu thì sao!"

Một lần nữa, cách dùng từ thẳng thắn của anh khiến cậu nóng bừng mặt, nhưng cậu nghĩ đây cũng chỉ là chiêu trò nên quyết không dễ dàng đầu hàng mà phản bác lại. 

"Ngược lại, cũng có thể không có vấn đề gì mà?"  

Nhưng Seok Jae vẫn không chớp mắt, khiến Moo Young nhận định rằng anh sẽ không dễ dàng bộc lộ sự yếu đuối. 

Dù sao đây chỉ là nỗi sợ hão huyền, nên dù có làm gì đi nữa thì tình huống đó cũng không thể xảy ra.  

Tin chắc rằng anh đang giả vờ bình thường để bảo vệ mình, cậu quyết định thay anh tìm cách giải quyết.  

"Thay vì ngồi đây, chúng ta nên làm gì đó đi!"  

"Làm gì?"  

"Đó là…."  

Không nghĩ ra ngay được, cậu cắn môi và lắc đầu. 

Seok Jae thở dài nhìn cậu.  

'Thay vì lo lắng cho anh, em nên tiến xa một chút thì tốt hơn.'  

Dù vẻ ngoài cố gắng hết sức để cứu mình của cậu rất đáng yêu, nhưng bản thân anh cũng không chắc chuyện gì sẽ xảy ra, nên anh không có thời gian để ngồi xem.  

Seok Jae ôm eo Moo Young và thì thầm. 

"Anh ổn nên—"  

"A! Nôn ra! Anh, nôn ra ngay bây giờ đi!"  

Cậu đột ngột ngẩng đầu lên, suýt đập vào cằm anh. 

Anh né trong tích tắc rồi ngước nhìn trần nhà, thở dài.

".... Nôn ra cũng không khỏi được đâu."  

"Chưa thử thì sao anh biết!"  

"Bởi vì…."  

Anh đã từng thấy một người tự cắt ngón tay vì không muốn biến thành zombie, và anh cũng biết kết cục của người đó.  

Dù đã cắt bỏ khi chưa có triệu chứng, cuối cùng người đó vẫn trở thành zombie. 

Loại virus dai dẳng như vậy, làm sao có thể khỏi chỉ bằng cách nôn ra? 

Một khi máu hay nước bọt đã xâm nhập vào cơ thể, đó là dấu chấm hết.  

Đúng lúc Seok Jae định nói ra sự thật này, ánh mắt Moo Young bỗng sáng lên.

"Anh, em xin lỗi! Anh nôn ra một lần thôi, chỉ một lần thôi cũng được!"

"Ực."

Sau đó, cậu nhét ngón tay vào miệng anh. 

Vì anh ấy dứt khoát không chịu nghe lời, cậu đành phải hành động để ép anh ấy nôn ra.

Tất nhiên, Seok Jae lại biến đòn tấn công của Moo Young thành cơ hội. 

Anh nhanh chóng tóm lấy cổ tay cậu rồi khóa chặt chuyển động, cắn và quấn lưỡi quanh ngón tay cậu đang đưa thẳng vào định chọc vào cổ họng mình.

Đầu lưỡi anh lướt từ vân tay cho đến những nếp nhăn ở khớp ngón tay.

Chụt, chụt—

Những âm thanh ướt át thoát ra giữa kẽ môi nứt nẻ và Moo Young, quên mất mục đích ban đầu vì hành vi trơ trẽn của Seok Jae, cứng đờ như một con mèo dựng lông.

“Không, thời gian đó anh thà cắn và mút em còn hơn.”

Hướng về phía cậu đang như vậy, anh cố tình thè lưỡi ra rồi chậm rãi liếm dọc ngón giữa thon dài của cậu.

"Cắn, cắn và mút…."

Lời nói ‘bây giờ không phải lúc’ cứ quanh quẩn trong miệng, nhưng vì quá bối rối, cậu không thể nói hết câu mà chỉ biết há hốc miệng.

"Em có biết anh đã phải kìm nén bao lâu để không làm thế không? Cuối cùng cũng được nếm thử, tại sao anh phải lãng phí thời gian vào những việc vô ích chứ?"

Đến nước này, cậu mới bắt đầu nghi ngờ liệu tất cả những lời anh nói có phải là thật lòng hay không. 

Trong lúc bấn loạn, một từ khiến cậu chợt bận tâm xuất hiện. 

Dù cậu đang mất hết tinh thần, vẫn nhận ra và nhỏ giọng lặp lại từ đó.

"....Cuối cùng?"

Nếu là khoảng thời gian không có chuyện gì xảy ra thì câu nói này không có gì lạ.

Nhưng có lẽ vì đã có một khoảng thời gian ‘bí mật’ với nhau chăng? 

Câu nói đó nghe như thể anh ấy đã kìm nén hành động ‘cắn và mút’ bấy lâu nay.

Nghe thấy lời thì thầm đó, anh nhận ra mình đã lỡ lời và đảo mắt lia lịa.

‘Nói ra hay không đây….’

Anh có thể viện cớ qua loa rằng đó chỉ là ý nghĩa của việc tâm đầu ý hợp. 

Thế nhưng... hi vọng rằng cậu sẽ chấp nhận tất cả những gì thuộc về mình, điều mà anh đã nghe hôm nay, lại bất chợt hiện lên.

"....."

Moo Young biết Seok Jae thích cậu ấy. 

Qua chuyện với Im Sang Jin, anh cũng nhận ra tình cảm của cậu dành cho mình sâu sắc hơn anh ấy tưởng. 

Bởi vì từ đôi môi hiền lành của cậu lại thốt ra lời khuyên hãy đối xử tệ bạc với người khác. 

Điều đó không khác gì việc em ấy coi trọng mình hơn bất kỳ ai khác.

Thực ra, chính xác hơn thì Moo Young nói ‘đừng đối xử tử tế’, chứ không phải ‘đối xử tệ bạc’. 

Nhưng Seok Jae như thường lệ, lại hiểu theo ý mình muốn.

‘Hơn nữa, việc mình “tạm thời” là người sống dở chết dở cũng không thay đổi….’

Anh biết rằng nếu cậu phát hiện ra tình trạng hiện tại của mình không phải là tai nạn mà là do cố ý, cậu sẽ oán trách. 

Nhưng với cậu, chỉ cần đó là ước nguyện cuối cùng trước khi chết, cậu nhất định sẽ không từ chối anh.

Hơn nữa, Tae Seok Jae là người mà Kang Moo Young yêu.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, anh đã cân nhắc rất nhiều điều, cố gắng phớt lờ tối đa khả năng bị từ chối, rồi nặng nề mở lời. 

"Em đang nghĩ gì, đúng là như vậy đấy."

"Vâng?"

"Thật ra anh, anh biết em không phải là người từ trước rồi."

Ngay lập tức, Moo Young lần đầu tiên biết rằng khi con người quá sốc, họ có thể bị ù tai.

( gần đi đến hồi kết rồi…. )

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo