Ngay Cả Zombie Cũng Theo Đuổi Thần Tượng - Chương 137

Editor: HThanh.              

Thình thịch. 

Con đường hẹp trải dài trong khu rừng tĩnh mịch. 

Hai tiếng bước chân khẽ khàng phá vỡ sự im lặng. 

Thoáng nhìn…. rồi chằm chằm. 

Sau khi rời khỏi khu thương mại qua cánh cửa dẫn vào con hẻm, Moo Young đã ngỏ ý mời đi cùng sau vài lời giới thiệu ngắn ngủi. 

Seok Jae không chút do dự gật đầu. 

Kể từ đó, dường như cảm thấy ánh mắt của anh đang dõi theo mình, thỉnh thoảng cậu lại liếc nhìn. 

Vừa thấy con đường rừng bên cạnh, cậu thở phào nhẹ nhõm, sải bước dài và chạy lạch bạch về phía trước. 

“Bây giờ, chúng ta phải đi đường này.” 

“Được thôi.” 

“Ở đây tối lắm, cẩn thận kẻo trượt chân – Á!” 

Vừa quay lại nói chuyện với anh, cậu đã trượt chân trên dốc và loạng choạng ngã nghiêng. 

Seok Jae - người đã cố tình đi chậm lại để không bỏ xa cậu, ngay lập tức trở lại tốc độ bình thường khi Moo Young ngã, nhanh chóng rút ngắn khoảng cách và tóm lấy eo cậu khi người nọ vừa lọt vào tầm với. 

“….Đúng là phải cẩn thận thật.” 

Anh đỡ cậu đứng dậy bằng một tay. 

Cảm thấy kinh ngạc trước vòng eo dường như có thể gãy chỉ với một chút sức lực, anh vô thức nhẹ nhàng vuốt ve nó trước khi từ từ buông ra. 

‘Vậy ra tên ngốc như thế này đã cứu mình.’ 

Anh cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương khi nghĩ rằng mình lại bị gán ghép với một ‘cái đuôi’ phiền phức, một người có vẻ yếu ớt như sắp chết đến nơi. 

Trong khi đó, anh lại nảy ra suy nghĩ rằng những cử động của cậu, tuy có vẻ lỏng lẻo nhưng lại gọn gàng một cách kỳ lạ.

Vừa giống vừa khác so với dự đoán của mình khi ở thành phố, lại tốt hơn so với những người trước đây và cậu đủ tài năng để cứu mình. 

“Ha, haha… Cảm ơn anh.” 

Moo Young cười ngượng nghịu, có lẽ vì xấu hổ khi vô tình ‘hy sinh thân mình’ để trực tiếp minh họa sự nguy hiểm của con đường. 

Seok Jae đang chìm đắm trong những suy nghĩ khác, lại một lần nữa nhìn kỹ khuôn mặt cậu. 

‘.…Trông ngốc nghếch thật.’ 

( anh chê ngta ngốc 2 lừn rùi á =)) ).

Không hiểu sao, mỗi khi thấy cậu nở nụ cười, ánh mắt của anh lại tự nhiên bị thu hút. 

Anh lại thì thầm trong lòng điều mà có lẽ đã nghĩ đến không biết bao nhiêu lần.

‘Có lẽ vì đây là lần đầu tiên mình thấy một người hiền lành và mềm mỏng đến thế nên mới thấy lạ chăng? Ánh mắt cứ dõi theo cậu ấy mãi.’ 

“.…Khụ, khụ.”

Moo Young - không hề hay biết suy nghĩ của anh, cảm thấy mặt mình nóng bừng dưới ánh mắt chăm chú như muốn xuyên thủng mình của anh.

Cùng với vẻ điển trai của Seok Jae, cậu hồi hộp đến nỗi không dám hỏi tại sao lại nhìn mình như vậy. 

Cậu chỉ có thể cố gắng tránh né ánh mắt đó bằng cách quay đi. 

“…..” 

“……” 

Sau đó, cậu không cười nữa rồi cắm mặt xuống đất bước đi, lấy cớ là để cẩn thận không bị ngã. 

Dù vậy, ánh mắt của anh vẫn không hề rời khỏi cậu. 

Lần này anh tiếp tục quan sát, tự hỏi khi nào thì cậu sẽ cười lần nữa. 

Một lúc lâu sau, chỉ có tiếng thở nhẹ của hai người vương vấn trong không khí. 

Một cánh cổng sạch sẽ, không hợp với khung cảnh rừng tối tăm xuất hiện trước mặt họ. 

Cậu thở phào nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng thoát khỏi ánh mắt của anh trước khi mặt mình bùng cháy, rồi cậu chỉ tay vào cánh cổng với vẻ mặt rạng rỡ. 

“Ở đằng kia, là nơi chúng tôi sống.” 

Kẽo kẹt— 

Mở cánh cổng gỗ cao ngang ngực Seok Jae ra, một ngôi nhà có sân vườn với kích thước vừa phải hiện ra. 

Anh lướt mắt qua vẻ ngoài ngôi nhà, nơi có dấu vết của bàn tay con người, rồi nhướn một bên lông mày lên, nói với vẻ ngạc nhiên.

“Các cậu tìm được nơi này hay thật đấy, chủ nhà cho phép à?” 

“À không, chúng tôi chạy trốn vào rừng và tình cờ tìm thấy nơi này, hình như đây là nơi từng được dùng làm nhà trọ thì phải. Bên trong có vali hành lý ấy, không có chủ nhà nào cả…” 

“Hừm….” 

Anh đã thắc mắc tại sao lại có một ngôi nhà ở nơi hẻo lánh như vậy, nhưng rồi cậu gật đầu, nghĩ rằng đây chắc là một cơ sở kinh doanh nào đó đang tận dụng hình ảnh thiên nhiên hay nông thôn. 

Két— 

Trong lúc hai người đang nói chuyện. 

Có lẽ ai đó bên trong đã cảm nhận được sự hiện diện của họ, một cánh cửa sổ bằng kính trượt sang một bên mở ra. 

“Anh về rồi ạ?” 

“À, Yeong Jung ra rồi sao.” 

Người ló đầu ra qua khe cửa sổ kính có rèm che là một chàng trai trạc tuổi Moo Young. 

‘Sao lại chỉ có một mình nhỉ?’

Đó là suy nghĩ đầu tiên của Seok Jae khi nhìn thấy cậu nhóc. 

Thông thường, để tìm kiếm vật tư như thực phẩm hay thuốc men ở thành phố, số lượng người đi càng đông càng tốt. 

Vậy mà cậu lại đi một mình đến thành phố, bỏ lại những đồng đội lành lặn.

Anh không thể không thắc mắc.

“Ông ấy thế nào rồi?” 

“Nhờ có thuốc giảm đau anh mang về mà ông có vẻ đỡ hơn rồi.” 

“May quá….” 

‘Hóa ra lại có người cần chăm sóc nữa.’

Nghi vấn đó nhanh chóng được giải đáp, nhưng rồi một nghi vấn khác lại nảy sinh như cành cây mọc thêm. 

Liệu cậu đã từng đảm nhận vai trò chăm sóc người khác chưa?

Xét về mức độ nguy hiểm, rõ ràng việc đi vào thành phố nguy hiểm hơn nhiều so với việc ở nhà canh gác. 

Nhưng nhìn vào động tác của cậu hôm nay, đó không phải là tài năng bẩm sinh mà giống như sự thích nghi để sinh tồn hơn. 

Anh không rõ động tác của người trẻ tuổi bên cạnh này như thế nào, nhưng trực giác mách bảo anh rằng. 

‘Có lẽ tất cả những việc nguy hiểm ở đây đều do tên ngốc mềm yếu như đậu phụ này làm hết.’ 

Seok Jae khẽ nhướng một bên lông mày, cảm thấy như có gì đó nghẹn lại trong lòng, và anh nghiêng đầu. 

Trong lúc đó, cuộc trò chuyện giữa hai người đã kết thúc, và cậu nhóc tên Yeong Jung thận trọng nhìn anh rồi hỏi.

“À… Vị này là….” 

“À, cái đó thì….”

Đáng lẽ Moo Young chỉ cần nói đó là người mình cứu. 

Nhưng không hiểu sao, cậu lại liếc nhìn anh. 

Chắc là cậu ấy nghĩ anh sẽ tự ái. 

‘Chậc.’

Anh thầm thở dài, khoác tay qua vai cậu và thản nhiên nói.

“Là tôi được người này ‘nhặt về’.” 

“Dạ?! Nhặt, nhặt về ạ?!” 

“Đúng mà? Cậu đã gọi tôi ‘đến đây’ mà.” 

“Không, thì, thì đúng là tôi có gọi nhưng mà….”

Nhìn khuôn mặt Moo Young kinh hãi vì cách nói còn hạ thấp hơn cả ‘cứu mạng’, Seok Jae bật cười khẩy. 

‘Nếu ghét thì lẽ ra phải nói thẳng luôn, đừng có nhìn sắc mặt mình chứ.’ 

Anh đã đoán trước điều này và đúng như vậy, cậu không thể tức giận với vẻ mặt trơ trẽn của anh. 

Cuối cùng, cậu có lẽ đã bỏ cuộc trong việc giải thích, cậu vẫy tay về phía Yeong Jung, ý nói không phải như vậy.

“À thì ra là vậy. Anh tình cờ cứu anh ấy à, giống em ghê.” 

“Giống sao?” 

“Vâng, vâng. Em cũng suýt chết vì ngã trong tàu điện ngầm, nhưng anh ấy đã cứu em đấy.” 

“Ê, đó chỉ là nhấc dậy thôi mà. Còn anh Seok Jae đây cũng chỉ tình cờ gặp nên đi cùng thôi.” 

“…..”

Anh cảm thấy khó chịu khi bị đánh đồng với một tên ngốc suýt chết vì ngã, nhưng vì không thể thành thật nói rằng mình đang phá cửa với ý đồ xấu sau khi bị đuổi khỏi nhóm, nên cũng đành im lặng.

(pfff— há há há xn )

Cứ thế, họ lúng túng trao đổi tên và kết thúc lời chào. 

Bỗng nhiên, một nhân vật mới từ bên trong xuất hiện. 

“Gì đây, mày về rồi à?” 

“À….”

Lần này là một ông chú bụng phệ, già hơn cậu nhóc kia nhưng có vẻ còn bất lịch sự hơn. 

Ông ta đi đến chân bước thình thịch, rồi chìa bàn tay thô kệch ra như thể đòi hỏi điều hiển nhiên. 

“Đâu, đưa đồ mày mang về đây xem nào.” 

“….Vâng.”

Mặc cho thái độ đối xử như hạ nhân, không một lời cảm ơn hay khen ngợi đã vất vả, Moo Young chỉ cười ngượng nghịu và đưa chiếc ba lô đang đeo trên lưng ra.

‘Tên này đưa cho mà không thèm đập vào đầu à? Đúng là đồ ngốc mà?’ 

Đối với Seok Jae - người mà nếu bị đối xử như vậy sẽ không để yên, hoàn toàn chẳng thể hiểu nổi. 

Anh lặng lẽ nhíu mày, thì ông chú bụng phệ lục lọi trong ba lô rồi đột nhiên quát lên. 

“Không có chuối!” 

“….Gì cơ?” 

“Xin lỗi ạ, hôm nay tôi cũng tìm rất kỹ rồi nhưng không có.”

Anh không kìm được buột miệng hỏi lại vì yêu cầu quá vô lý, nhưng cậu thì đã xin lỗi một cách tự nhiên như thể đã đoán trước được. 

Ánh mắt khó hiểu của anh chuyển từ ông chú bụng phệ sang cậu. 

‘Mình đang nghe cái quái gì thế này? Chuối? Chuối ư? Trong hoàn cảnh này mà còn kén cá chọn canh đồ ăn ư? Và cái tên ngốc này còn làm theo và xin lỗi nữa chứ?’ 

Cuộc đối thoại nực cười đến mức anh không thể bật ra nổi một tiếng cười khẩy nào, cứ như thể mọi chuyện xảy ra hôm nay đều bị lãng quên. 

Bên cạnh là anh đang câm nín, Yeong Jung khẽ lẩm bẩm.

“Ôi trời, lại bắt đầu rồi.” 

“‘Lại’ sao?” 

“Vâng… À, không phải tự nhiên mà ông ấy như vậy đâu, có lý do cả đấy nhưng mà…”

Dù cậu nhóc có nói thêm gì đi nữa, anh đã nghe được câu trả lời mình muốn. 

Anh nghĩ những thông tin tiếp theo không cần thiết nên cứ để tai này lọt tai kia.

“Không có chuối thì nói cái gì! Chuối là thứ có ở cả cửa hàng tiện lợi mà!” 

Ông chú giậm chân, gào thét như một đứa trẻ ba tuổi đang ăn vạ. 

Dù là ở sâu trong rừng xa rời thành phố, hành động này vẫn quá thiếu cẩn trọng.

Chỉ nhìn cảnh đó thôi, Seok Jae đã có thể kết luận: tên khốn này chưa từng sống đàng hoàng trong cái thành phố đã trở thành địa ngục.

‘Vậy là… ít nhất có ba người đang cắm ống hút vào tên đậu phụ mềm yếu này sao.’

Anh nhận ra nhân cơ hội này, cũng giống như khi nhìn thấy điều gì đó khó chịu khiến mình bực bội, nhìn thấy điều gì đó quá ngu ngốc cũng có thể khiến mình nổi giận.

“Nhưng tất cả những gì nhìn thấy đều bị nghiền nát hay sao đó… nên không ăn được ạ.” 

“Tao có bảo mày mang cái khác về đâu? Chuối! Chỉ mang chuối thôi! Vì vợ tao bây giờ chỉ ăn được mỗi thứ đó thôi—”

Dù không phải chuyện của mình, anh vẫn khoanh tay đứng nhìn, muốn xem sự việc sẽ đi đến đâu, nhưng càng xem càng thấy thật khó coi.

“Này.” 

Cuối cùng, anh không thể chịu đựng thêm nữa, liền bước đến chắn trước mặt cậu.

“Se, Seok Jae-ssi?!” 

“Gì, gì vậy. Mày là ai?!”

Moo Young hoàn toàn bị che khuất sau lưng Seok Jae đến mức không thấy một sợi tóc nào, hoảng hốt níu chặt lấy áo anh rồi níu lấy.

Nhưng anh chẳng hề nhúc nhích, đứng sừng sững như người gác cổng, nhìn chằm chằm ông chú bụng phệ bằng ánh mắt lạnh lùng.

“Cái đó không cần ông biết. Chẳng qua là tôi cần báo đáp ân nhân một chút… giờ thì có vẻ là lúc thích hợp rồi đấy.” 

Rắc rắc—

Từng ngón tay được bẻ khớp, cảnh tượng anh vừa nói vừa làm khiến người ta kinh hãi đến mức diêm vương cũng phải tránh xa.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo