Ngay Cả Zombie Cũng Theo Đuổi Thần Tượng - Chương 138

Editor: HThanh.            

Cú ‘cảnh cáo’ không giống cảnh cáo ấy vậy mà lại khiến gã đàn ông từng ngông cuồng không sợ trời đất phải chùn bước. 

"Cái, cái gì…." 

Gã đàn ông bụng phệ giật mình lùi lại, có lẽ vì tự ái khi nhận ra mình đã sợ hãi, hắn ta liền chỉ tay về phía Seok Jae mà hỏi. 

Thế nhưng mục tiêu hắn ta muốn chỉ không phải anh, mà là Moo Young đang bị che khuất sau lưng. 

"Này, lại tự tiện dẫn người về à? Đồ ăn đã thiếu thốn lắm rồi, định làm gì nữa đây?!" 

"Hừ." 

Anh bật cười khẩy, thấy gã đàn ông không dám nói thẳng với mình một lời nào lại vênh váo như thể hắn ta là cái gì đó với cậu vậy. 

Seok Jae nghiêng đầu nhìn Moo Young. 

"Đúng rồi, Moo Young à. Sao lại tùy tiện dẫn người về thế?" 

"Vâng, vâng ạ?" 

Có lẽ vì bất ngờ khi đột nhiên bị hỏi chuyện, cậu đảo tròn đôi mắt. 

Môi cậu mấp máy, cứ như thể một lời xin lỗi sẽ bật ra từ cái miệng nhỏ bé ấy ngay lập tức, nên anh vội nói tiếp. 

"Thế nên mới phải sống chung với loại người như hắn ta đấy." 

"Mày, mày nói gì cơ?" 

"À, hóa ra anh không phải do Moo Young cứu mà là tự mình đến à? Ngạc nhiên đấy." 

"Hừ, hừ. Thật là!" 

Có vẻ như đã bị nói trúng tim đen, mặt hắn ta đỏ bừng, lắp bắp không nói nên lời.

Rồi như sực nhớ ra điều gì đó, hắn ta vỗ bốp bốp vào bộ ngực béo ục ịch của mình mà hét lên.

"Dù sao thì tao cũng là thành viên cũ đến đây từ đầu! Mày nghĩ tao giống mày, đứa đến sau à?!" 

"Ồ, ở đây chia cấp bậc theo thời gian à? Giống kiểu quân đội nhỉ?" 

"Không, không phải thế ạ. Quân đội gì chứ, ở đây thì làm gì có chuyện đó—"

Moo Young tưởng lời châm chọc của Seok Jae là hỏi thật nên ngạc nhiên định giải thích, nhưng anh đã cắt lời. 

Bởi lẽ, ngay từ đầu, đó không phải là câu hỏi vì tò mò mà là lời gây sự. 

"Nhưng nếu vậy thì Moo Young phải là đại ca chứ? Ai nhìn vào cũng tưởng cậu ấy là lính của anh đấy?" 

"Khụ, khụ. Không phải thế, là vì cậu ấy cứ phớt lờ lời nhờ vả của tôi! Chuyện quan trọng mà cứ chậm chạp mãi!" 

"Không phải vậy đâu ạ! Thật sự là rất khó tìm nên mới thế! Vì là mùa hè, trái cây mềm nên rất khó tìm được quả lành lặn!" 

Anh định nói 'nếu khẩn cấp đến thế thì tự đi mà tìm', nhưng rồi anh ngậm miệng lại khi cậu túm lấy áo mình mà kêu lên. 

'Cũng biết nói gì đó à?' 

Lần đầu tiên thấy người nọ lớn tiếng nói chuyện, anh thấy khá mới lạ nên cúi xuống nhìn, cậu không giấu được vẻ bồn chồn, lo lắng không biết liệu mình có tin lời gã bụng phệ đầu rỗng ấy không. 

"Thật, thật đấy ạ!" 

Vừa nãy còn không nói được lời nào, cứ tưởng đối phương không có chính kiến gì.

Nhưng có vẻ không phải vậy. 

'Bị đối xử tùy tiện thì không sao, nhưng bị oan thì không thích à?' 

Seok Jae nhướng một bên lông mày, không hiểu sự khác biệt giữa cuộc đối thoại vừa rồi và cuộc đối thoại hiện tại là gì. 

'Giống như một chú cún con sủa để bảo vệ nhà vậy.' 

Dù mới gặp nhau lần đầu nhưng không hiểu sao lại có cảm giác tự hào, nên anh quyết định giúp đỡ cho đến cùng, dù sao thì cũng đã định giúp rồi. 

"Moo Young à." 

"Vâng?" 

"Tên đó hình như đang làm loạn thượng cấp thì phải, đúng không?" 

"Làm, làm loạn thượng cấp ạ?" 

"Tôi sẽ nhanh chóng tìm lại vị trí cho cậu, đừng lo. Sẽ khiến hắn ta không bao giờ dám mơ tưởng nữa." 

Ban đầu, anh chỉ định giúp đỡ lần này để tên bụng phệ đó không còn làm ồn ào trước mặt mình nữa. 

Anh đã định không quan tâm hắn ta làm gì sau lưng. 

Nhưng rồi anh quyết định cho hắn ta thấy rằng mình đang đứng sau Moo Young, để hắn ta không thể động vào cậu được nữa. 

Thế nhưng.... 

"À, không. Không sao đâu ạ!" 

"....." 

"Thật sự không sao đâu." 

Cậu ấy từ chối sao?

Từ bỏ cơ hội được sống thoải mái mà không cần làm gì cả, Seok Jae hoàn toàn không thể hiểu nổi suy nghĩ này. 

Có lẽ, xét đến tính cách hiền lành đến mức có vẻ ngốc nghếch của Moo Young, cậu ấy lo lắng mình sẽ đánh gã bụng phệ đó không nương tay chăng?

Anh khom lưng ghé sát vào tai cậu thì thầm nhỏ, đủ để những người khác không nghe thấy. 

"Tôi sẽ không đánh đâu. Chỉ là muốn khiến hắn ta không dám tùy tiện với cậu nữa thôi, cậu cũng không muốn thế à?" 

"Hưm." 

Giọng nói trầm thấp và khàn khàn lướt qua tai khiến cậu rùng mình, chân tay tự động co rúm lại vì nhột, cậu nín thở. 

"Hả? Không muốn à?" 

Vì anh không biết lý do, thấy cậu không trả lời nên thúc giục hỏi lại. 

Lúc này, cậu mới có thể khó khăn gật đầu. 

Không phải vì lo lắng cho gã đàn ông bụng phệ như anh nghĩ, mà là cậu lo lắng Seok Jae sẽ gặp rắc rối nếu đụng vào gã đàn ông đã gần như phát điên vì muốn bảo vệ con mình, chỉ vì cậu.

"Được thôi. Ừm, nếu cậu đã nói như vậy." 

Vì Moo Young cũng có mắt, Seok Jae hoàn toàn không đoán được rằng cậu từ chối vì lo lắng anh sẽ bị phản công dù đã nhìn thấy vóc dáng của mình. 

Vì vậy, anh chỉ thở dài trước lời từ chối khéo léo và gật đầu. 

Anh nghĩ rằng đây là lần đầu tiên trong đời mình gặp một người hiền lành như bước ra từ trong truyện cổ tích vậy.

===

Một sự xáo trộn nhỏ do quả chuối nhanh chóng kết thúc khi lão bụng phệ lấy cớ vợ mình để lảng tránh.

Sau đó, còn việc sắp xếp một căn phòng cho anh, nhưng việc này đã được giải quyết khi Yeong Jung đang ở chung phòng với Moo Young, nói rằng sẽ ngủ với ông nội và Seok Jae chiếm lấy chỗ đó.

Tốt hơn là ngủ trên sàn đá cẩm thạch cứng với một tấm chăn, nên anh không phàn nàn gì mà vào phòng mới.

Không lâu sau khi nằm xuống, hài lòng với tấm chăn đã lâu không đắp, một đêm yên tĩnh bao trùm căn phòng cùng với lời chúc ngủ ngon của cậu.

“……” 

“……..”

Hôm nay, anh đã trải qua một ngày căng thẳng với cái chết cận kề, nên việc ngủ thiếp đi ngay lập tức cũng không có gì lạ. 

Nhưng tiếng sột soạt nhanh chóng phá vỡ sự im lặng.

“Này, Seok Jae, anh đã ngủ chưa…?” 

“Chưa, sao vậy?” 

“Ưm…., tôi xin lỗi về lúc nãy!”

Ầm. 

Có tiếng động nặng nề như đất rung chuyển khiến anh đang nằm phải ngồi dậy.

Một bóng đen mờ ảo đang cuộn tròn, úp mặt xuống sàn. 

Hành động đột ngột của cậu như đang thực hiện nghi lễ sám hối khiến anh bối rối hỏi.

“Chuyện gì?” 

“Lúc nãy anh định giúp tôi, nhưng tôi từ chối nên anh đã gặp khó khăn phải không.…”

Chuyện gì đang xảy ra vậy. 

Anh thở hắt ra một hơi, vò đầu bứt tóc vì lời xin lỗi vô lý đến mức anh phải há hốc mồm.

“Nói không cần là vì không cần thì có phải chuyện cần xin lỗi không?” 

“Không phải là không cần, mà là chú ấy làm vậy có lý do riêng.” 

“Lý do?” 

“Bây giờ vợ chú ấy đang mang thai, nhưng vì ốm nghén nên cô ấy chỉ có thể ăn chuối….”

Với ý nghĩ ‘xem thử cái lý do gì mà lại đối xử với người khác như người hầu vậy’, Seok Jae hỏi. 

Nhưng từ góc độ của anh, đó không phải là một lý do dễ hiểu, nên cuối cùng anh cũng nói ra điều mình đã nghĩ từ trước.

"Vậy thì tự đi mà tìm đi, sao lại làm phiền cậu?"

"Cái đó, cái đó, ban đầu họ có một đứa con đầu lòng nhưng có vẻ đã mất trong vụ này. Sau đó, nếu rời xa vợ, anh ta sẽ trở nên lo lắng…. vợ anh ta cũng vậy."

Moo Young bối rối vì những lời gay gắt của anh, lắp bắp kể hết câu chuyện của họ.

Anh không chút thương xót cặp vợ chồng mất con mà lại chú ý đến một từ.

"Con...." 

"Vâng?" 

"Nhân tiện, ở đây không có đứa trẻ nào cả." 

"Cái đó, vậy ạ?"

Trước lời nói bất ngờ, cậu bối rối tự hỏi.

"Cần có con sao? Anh có thích trẻ con không?"

"Hôm nay cậu.... không phải."

Đôi mắt đã quen với bóng tối cho thấy rõ vẻ mặt ngây thơ của Moo Young, Seok Jae nhìn cậu chằm chằm, cẩn thận mở miệng rồi nhanh chóng khép lại. 

Có lẽ anh nghĩ đến khả năng có chuyện không hay xảy ra khiến đứa bé không thể được đưa đến.

Anh hơi lo lắng liệu cậu có buồn không, và điều này không giống mình, anh khẽ liếc nhìn.

"Hôm nay...?"

Tuy nhiên, không thể rút lại lời đã nói. 

Cậu nghe thấy phần đầu câu nói đã bật ra, lẩm bẩm theo lời anh rồi mở to mắt hỏi.

"Anh có thấy tôi ở ngoài không?"

Tưởng rằng anh không tinh ý, vậy mà chỉ một từ ‘hôm nay’ đã khiến cậu nhận ra mình định hỏi gì. 

Anh thầm tặc lưỡi và khó chịu trả lời.

"Ừ.…, lúc đó hình như cậu đưa đứa bé đi nên tôi không thấy, mới nói vậy. Không có thì thôi."

"À, anh đã lo lắng sao."

"....Cái biểu cảm đó là gì vậy."

Moo Young nghĩ rằng sự tò mò của Seok Jae là vì lo lắng cho đứa bé.

‘Dù trông có vẻ thô lỗ nhưng thực ra lại là một người rất ấm áp.’

Cậu hoàn toàn hiểu lầm anh, mỉm cười và nói bằng giọng dịu dàng, ý muốn nói rằng không cần phải lo lắng.

"May mắn thay, trong lúc chạy trốn, tôi đã gặp cha mẹ của đứa bé đang tìm kiếm con mình."

"Vậy tại sao không đưa họ đến đây?"

May mắn thay, đó không phải là tình huống tồi tệ nhất mà anh đã nghĩ. 

Anh thở phào nhẹ nhõm và tự nhiên hỏi câu hỏi hiện lên trong đầu.

"Hình như họ đã có người ở cùng rồi."

"Được rồi, vậy thì.... bây giờ xong rồi, ngủ đi. Đừng xin lỗi nữa, mệt quá." 

"À, tôi xin lỗi. Tại tôi—" 

"Đã bảo đừng xin lỗi nữa, ngủ đi." 

"V, vâng!"

Anh nằm xuống và nói cộc lốc, cậu cũng tạo ra tiếng sột soạt như đang đắp chăn, rồi im lặng ngay sau đó.

Khò khò—

Không lâu sau, nghe thấy tiếng thở đều đặn, anh lặng lẽ nhìn trần nhà.

Thực ra, anh muốn hỏi cậu tại sao không đi theo nhóm người kia. 

Ít nhất thì việc đó cũng khó mà tệ hơn cái tổ hợp gồm một ông chú điên, một bà bầu, một ông già đau yếu, và một sinh viên lươn lẹo như bây giờ.

Dù vậy, anh đã không hỏi... vì anh đoán được câu trả lời sẽ là gì. 

Có lẽ sẽ là kiểu câu trả lời như ‘làm sao tôi có thể làm vậy được.’

Vài ngày sau sống cùng nhau, Seok Jae càng tin chắc rằng suy nghĩ của mình là đúng. 

Và trong khoảng thời gian đó, anh cũng đã tìm ra một từ hoàn hảo để miêu tả Moo Young. 

Từ đó chính là.....

"Đồ ngốc." 

"Dạ?"

Bình luận
ankscrazievermakiel
ankscrazievermakielChương 138
Ủa tự dưng bảo người ta là đồ ngốc? Anh thân thiết gì mà lại nói dị hả?????:^^
Trả lời·24/07/2025
lushbar
lushbarChương 138
Cứ chửi ngốc rồi sau này lại cưng như trứng hứng như hoa =)))
Trả lời·Xem 1 câu trả lời·13/07/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo