Editor: HThanh.
===
Ánh hoàng hôn nhuộm một màu đỏ cam len lỏi vào bên trong cửa hàng tạp hóa nhỏ.
Những kệ hàng trống trơn và chiếc giỏ mua sắm nằm lăn lóc trên sàn cho thấy nơi này đã ngừng hoạt động từ lâu.
Có một chàng trai bước vào qua cánh cửa phụ hé mở của siêu thị như thể thời gian ở đây đã ngừng trôi.
Cạch.
"Hức!"
Cậu giật mình khi chiếc chuông cửa, thứ tưởng chừng không tồn tại ở cánh cửa sau lắc lư phía trên đầu.
Cậu vội vàng giơ tay giữ chặt chuông, nín thở đảo mắt cảnh giác khắp nơi.
"....!"
Hai mắt mở to, cậu nhịn thở một hồi lâu, nuốt nước bọt đến năm lần.
Khi xung quanh vẫn không có dấu hiệu gì bất thường, cậu mới thở phào nhẹ nhõm và tiếp tục bước vào.
"Ở đây cũng không có sao…."
Cậu lẩm bẩm một mình, rồi tỉ mỉ kiểm tra từng kệ hàng trống trơn, bất giác thở dài não nề.
"A...."
Thứ duy nhất cậu tìm thấy là một quả chuối bị ai đó dẫm nát, méo mó đến mức không thể nhận ra.
Ánh mắt vừa lóe lên hy vọng của Moo Young lập tức tối sầm lại khi nhìn tình trạng hoang tàn của cửa hàng, chẳng còn gì đáng giá để lấy.
Nhưng sự thất vọng chỉ thoáng qua, cậu cố gạt đi tâm trạng chán nản bằng cách khoanh tay phóng đại và thở dài một cách cường điệu.
"Phù, mình vốn muốn tìm thứ gì đó tươi sống... chắc không có rồi... bác gái sẽ thất vọng mất."
Cậu lo cho sức khỏe của người phụ nữ lớn tuổi, gần như không ăn được gì ngoài nước hơn là sợ ông chú hay gào thét khi không tìm thấy chuối.
Việc cậu quan tâm đến tình trạng của thai phụ hơn những lời mắng nhiếc hướng về mình không chỉ vì bản tính lương thiện, mà còn một lý do rất thực tế khác.
"Hôm nay lại bị cằn nhằn dữ lắm đây."
"Dù sao thì họ cũng không dám đánh mình."
Là nhân vật quan trọng nhất trong nhóm hiện tại, Moo Young biết rõ không ai dám động vào mình.
Tất cả thành viên đều hiểu điều đó, và cậu đủ tinh ý để nhận ra sự thật hiển nhiên ấy.
Chính vì vậy, khác với trước đây khi cậu thường bị tổn thương mỗi lần nghe những lời lẽ cay nghiệt, giờ đây cậu đã trở nên chai sạn.
Thậm chí, cậu còn coi người đàn ông trung niên chỉ biết sủa ầm ĩ sau cánh cửa mà không dám động tay động chân như một con bulldog chỉ sủa vang khi ở trong nhà và im bặt khi ra ngoài.
Cậu biết đối xử với người khác như vậy là vô lễ, nhưng việc ông ta ngày nào cũng tuôn ra những lời lẽ tồi tệ thì chấp nhận việc này cũng không quá đáng.
Hơn nữa, việc không coi ông ta là con người lại tốt cho cả thể chất lẫn tinh thần của cậu.
Tiếng chó sủa không thể gây tổn thương bằng lời lăng mạ của con người.
“Lần này phải dỗ thế nào đây…”
Dù vẫn gọi là chú, nhưng cậu không hề coi ông ta là người lớn.
Moo Young đang vò đầu bứt tai suy nghĩ thì….
RẦM!
Một âm thanh nặng nề vang lên bên ngoài.
Nghe thấy tiếng động đó, cậu lập tức cúi thấp người và giảm bớt sự hiện diện của mình.
Nhưng sau đó, có tiếng cười rất nhỏ của con người vọng lại.
‘Không phải zombie sao?’
Vì tiếng động rất nhỏ và phát ra từ bên ngoài cửa nên không thể chắc chắn, nhưng nó khác xa với tiếng động mà zombie tạo ra.
Cậu khẽ nghiêng đầu, đứng dậy và cẩn thận bước về phía cánh cửa dẫn ra khu thương mại, nơi âm thanh phát ra.
“Ưm, không nhìn rõ được….”
Có lẽ một thảm kịch nào đó đã xảy ra ở đây, khi tường kính và cửa đều dính đầy máu.
Moo Young dừng lại khi thấy những vệt máu đỏ tươi dày đặc.
Cậu cố gắng tìm một chỗ sạch sẽ, áp mặt vào nhìn ra ngoài, và hình ảnh một người đàn ông cao lớn đứng sừng sững ở hành lang lọt vào tầm mắt.
‘Nếu là zombie thì gay go rồi… làm ơn, xin hãy là người.’
Dù là zombie hay người, cậu không biết tại sao người nọ lại đứng ở đó, nhưng chỉ cần một mình đối phương thôi cũng đủ khiến cậu không có cơ hội chiến thắng.
Đó là một thân hình vạm vỡ đến mức chênh lệch rõ rệt.
Cậu căng thẳng dồn hết sự chú ý vào từng cử động của người đàn ông, và chỉ một lát sau, cậu cảm thấy một cảm xúc lẫn lộn giữa sự nhẹ nhõm và thán phục.
“Đẹp trai thật….”
Mái tóc rối bời để lộ khuôn mặt đẹp đến mức dù đang nhíu mày, người nọ vẫn không thể bị nhầm lẫn với một con zombie.
Dù sao thì zombie cũng không thể tự vò đầu bứt tai được.
Trong khi Moo Young bị cuốn hút bởi khuôn mặt hiếm thấy ngay cả trên tivi, người đàn ông bắt đầu di chuyển.
“Ơ, hả?”
Nhưng cử động của người kia thật bất thường.
Đối phương ôm ngực và ngay cả khi nhìn từ xa, cậu cũng có thể thấy rõ ngực anh phập phồng lên xuống, chứng tỏ người nọ đang thở gấp.
“Anh ấy bị bệnh ở đâu sao?”
Nếu không phải thế thì….
“Có phải anh ấy bị cắn nên bị đuổi ra ngoài không?”
Tiếng động lớn vừa rồi nghe như tiếng đóng cửa, điều đó có nghĩa là người đàn ông kia đã đi ra từ cửa hàng bên cạnh.
Nhưng có gì đó là lạ.
Dù thân hình của anh không phải loại dễ bị đuổi ra ngoài, nhưng lại không hề có tiếng ồn lớn nào cho đến khi cánh cửa đóng lại.
‘Hơn nữa, còn có người đang nằm gục dưới sàn… có khi nào cả hai người đều bị thương không?’
Nếu vậy thì cũng có lý.
Suy đoán của Moo Young nhanh chóng trở thành sự thật.
Hãy nhìn những bước đi lảo đảo kia, có vẻ như người nọ bị thương nên đã bị loại khỏi nhóm.
‘Đáng thương quá….’
Ánh mắt cậu cứ hướng về người đàn ông có vẻ chật vật hơn là người đang nằm bất động dưới sàn, cậu cảm thấy thương xót cho đối phương.
’Hay là rủ anh ấy đi cùng?’
Trong lúc cậu đang phân vân không biết có nên cứu hai người này hay không, người đàn ông nhìn chằm chằm vào người dưới sàn, rồi dường như quyết định điều gì đó, anh ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào cánh cửa sắt và—
RẦM!
Người nọ đá một cú, không chỉ một lần.
Anh liên tục giáng những cú đá mạnh mẽ, với ý chí rõ ràng là muốn phá tan cánh cửa sắt.
Choang! Choang!
Tiếng ồn lớn xuyên qua lớp kính, vọng vào rõ mồn một.
Cậu nhìn chằm chằm vào khuôn mặt giận dữ của người đàn ông, rồi đến người đang nằm gục và cánh cửa không hề nhúc nhích, cuối cùng cậu đi đến một kết luận.
‘Anh ấy đang cố gắng cứu đồng đội sao? Chắc là vậy, nhìn anh ấy bị đuổi ra ngoài tay không thế kia thì làm gì có thuốc men gì. Nhưng nếu cứ như vậy.…’
Quả nhiên chưa đầy vài phút sau, một tiếng gầm gừ đáng sợ đã vọng lại từ con đường lớn.
Rõ ràng lũ zombie sắp tràn vào khu thương mại.
Vậy mà người đàn ông kia, dù chắc chắn đã nghe thấy âm thanh rợn người đó mà vẫn tiếp tục đá vào cánh cửa.
‘Ơ, phải làm sao đây? Cứu anh ấy không? Nhưng bên mình cũng không còn nhiều thuốc men vì người ông….’
Moo Young bồn chồn không yên, rồi cậu nhận ra lũ zombie đang ùa đến cùng với tiếng kính vỡ.
Lúc đó, người đàn ông mới dừng việc đá cửa và nhìn quanh.
Thấy vẻ sợ hãi hằn trên khuôn mặt anh, cậu không suy nghĩ lâu hơn nữa mà mở cửa và hét lên.
“Này anh ơi! Lại đây!”
“Hộc… Hộc…”
“Mau lên! Mau lại đây!”
Người đàn ông đang thở hổn hển, có lẽ vì bất ngờ khi thấy cậu và đã không màng đến cả đồng đội mà bước đến.
Dĩ nhiên, cậu đã định nhanh chóng báo cho anh biết sự thật đó.
Nếu như cơ thể của người đang nằm bất động không đột nhiên nhúc nhích thì mọi chuyện đã khác.
Hai tay và hai chân bị vặn vẹo một cách kỳ dị, bò lồm cồm trên sàn và đôi mắt đục ngầu xám trắng khi ngẩng đầu lên.
‘Zombie…!’
Người đàn ông đẹp trai kia dường như vẫn còn mơ hồ, hoàn toàn không nhận ra những gì đang diễn ra phía sau, anh vẫn loạng choạng tiến đến chậm rãi.
Sợ rằng nếu Moo Young quay đầu lại, anh sẽ phải chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng của đồng đội mình, cậu không nói một lời nào lao ra ngoài, nắm lấy tay anh và kéo vào trong cửa hàng để ẩn náu.
“Lối này!”
Và rồi, cậu khóa cửa lại.
Khóa cửa khi có một người đàn ông to lớn bên cạnh hơi khó khăn, nhưng vì quá gấp gáp sợ đồng đội của anh đã biến thành zombie hoàn toàn sẽ chạm tới cửa, nên cậu không có thời gian để nói bất cứ điều gì kiểu như ‘tránh ra’.
Với chút gắng sức, Moo Young may mắn khóa được cửa trước khi lũ zombie ập đến.
“Phù— suýt nữa thì không kịp.”
“Cậu….”
“Anh không sao chứ?”
Đúng lúc đó, con zombie có lẽ là đồng đội của đối phương, đập đầu vào cửa khiến cậu giật mình.
Nhưng cậu cố tỏ ra bình thản, không để người nọ kịp quay đầu lại rồi ngước nhìn anh.
Người đàn ông nãy giờ vẫn im lặng nhìn lại cậu, từ từ mở lời.
“Moo Young à.”
“Vâng?”
“Kang Moo Young.”
“Làm, làm sao anh biết tên tôi….”
Vẫn còn bất ngờ, cậu tiếp tục nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh, và đôi môi hoàn hảo cân đối của người nọ lại một lần nữa cử động.
“Dậy đi thôi, Kang Moo Young.”
Ngay lúc đó, sàn nhà bỗng chìm xuống, và cơ thể cậu rơi vào bóng tối sâu thẳm bên dưới.
===
“Hộc!”
“Gì vậy, em sao thế. Mơ thấy ác mộng à?”
“…..”
Moo Young hít một hơi thật sâu, mở mắt ra và thấy khuôn mặt vừa đối diện mình trong mơ giờ đã ở ngay trước mắt.
Cậu vẫn còn mơ màng nhìn Seok Jae, rồi dùng hai tay giữ chặt má anh.
“A.”
Một tiếng ‘chát’ vang lên cùng cảm giác đau rát.
Anh nhíu mày vì bất ngờ trước cú tấn công đột ngột, nhưng cậu vẫn chớp chớp mắt, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay mình.
“Anh ơi.”
“Sao sáng sớm đã tát má anh rồi? Đêm qua không vừa ý em đến vậy sao?”
Moo Young ngơ ngác nhìn Seok Jae đang nhếch lông mày, rồi ánh mắt cậu chợt trở nên rõ ràng và ngay lập tức bật dậy một cách vội vàng.
“Gì vậy, lại muốn nữa à?”
Anh nhanh nhẹn lùi lại để tránh cú va đầu suýt xảy ra do cử động mạnh của cậu.
Nhưng ngay sau đó, cậu đã trèo lên người anh.
Nhìn thấy cậu như vậy, anh vui vẻ nói khiến cậu vội vàng mở miệng.
“Anh à, anh không phải là kẻ giết người đâu.”
Việc anh cố gắng cứu đồng đội chỉ là sự lầm tưởng của cậu, và việc anh đá cửa với ý định chết cùng những kẻ đã phản bội mình hoàn toàn không phải là thông tin quan trọng đối với cậu, người yêu của anh.
Moo Young đã xóa bỏ điều đó khỏi tâm trí, và cậu vui sướng mỉm cười rạng rỡ khi nghĩ rằng anh không cần phải cảm thấy tội lỗi nữa.
“Gì cơ?”
“Người đó đúng là zombie mà, em nhớ ra hết rồi.”
Lần này đến lượt Seok Jae ngẩn người.
Anh ngước nhìn nụ cười rạng rỡ của cậu rồi như bị nụ cười ấy lây nhiễm, anh bật cười khúc khích và siết chặt lấy cặp mông mềm mại đang nằm trên đùi mình.
“Ơ?”
“Vậy thì, nhân dịp anh được minh oan, chúng ta làm thêm một lần nữa nhé? Đêm qua anh mới ra có một lần, ấm ức lắm.”
“Vâng, vâng ạ?”
“Nếu thế vẫn chưa đủ, thì chúng ta ăn mừng việc anh còn sống nữa nhé.”
Có lẽ vì là buổi sáng nên dương vật của Seok Jae đã cương, cứng rắn chạm vào rãnh mông khiến Moo Young nuốt nước bọt cái ực và cười gượng gạo.
“Cái đó… cái đó… em rất vui, nhưng mà anh ơi, chúng ta không nên khởi hành sao? Mấy đứa nhỏ đang đợi kìa.”
“Ừ, nhanh thôi. Đừng lo.”
“À, không, không phải thế mà là tình trạng của em—!”
“Anh sẽ cõng em đi là được.”
Nếu nghĩ đến tình trạng rã rời của đêm qua thì chỉ cần một lần nữa, việc di chuyển thuận lợi sẽ trở nên khó khăn.
Moo Young định né tránh, nhưng….
“Như vậy anh sẽ mệt, A!”
Mọi nỗ lực của cậu đều đổ sông đổ biển khi Seok Jae nuốt chửng đôi môi cậu, ngăn cậu tiếp tục nói ra những lý do không thể.
“Haa, Moo Young à….”
“Hức!”
Và cứ thế, hai người họ đã có một buổi sáng nồng nhiệt.
( ấm áp quó đi à >.< ).