Ngay Cả Zombie Cũng Theo Đuổi Thần Tượng - Chương 145

Editor: HThanh.          

===

Vù vù——

Gió biển thổi mạnh, len lỏi qua từng khe âm thanh là tiếng sỏi đá bị nghiền nặn vang lên trầm thấp. 

Moo Young không giấu nổi vẻ lo lắng, liên tục đảo mắt nhìn quanh.  

"Mấy đứa nhóc chạy thoát an toàn chứ nhỉ?"  

"Ít nhất thì lũ zombie quanh đó đã đuổi theo hết chúng ta rồi, nên chắc là ổn thôi."  

"Không biết tụi nhóc đang đợi ở đâu…."

"Chẳng rõ nữa, nhưng anh đã bảo chúng đi về phía rào chắn nên ít nhất cũng không bị lạc đường đâu."  

"Chắc vậy ạ?"

Đây đã là câu hỏi được lặp đi lặp lại nhiều lần, nên Seok Jae quen thuộc an ủi cậu.

Thực ra, việc cậu lo lắng đến mức này cũng có lý do. 

Bọn họ đã đến đường ray tàu, nơi hẹn gặp lũ nhóc muộn hơn dự kiến khá nhiều.

Vừa mới chúc mừng Seok Jae thoát chết và được minh oan, khoảng thời gian đó dài đằng đẵng và dữ dội, khiến Moo Young phải được cõng di chuyển suốt ngày hôm đó.  

Thêm nữa, mặt trời gần lặn chỉ vài giờ sau khi xuất phát nên thay vì đến đường ray vào ngày hôm sau như dự định, họ phải nghỉ đêm ở một nơi khác và chỉ đến được vào ngày tiếp theo.  

Trong hoàn cảnh sống chết mong manh, một ngày chờ đợi quả thực là quá dài.  

'Tụi nhỏ chắc lo lắng lắm nhỉ...?'  

Cũng giống như việc cậu lo lắng cho hai đứa nhóc một cách muộn màng, Kyeong Ho và Jun Woo hẳn cũng đã rất lo cho họ. 

Nghĩ đến việc mình quên bẵng hai đứa nhóc để ở bên anh, lương tâm cậu như bị kim châm.  

Nếu chẳng may có chuyện gì xảy ra với hai đứa, có lẽ cậu sẽ sống trong cảm giác tội lỗi suốt đời. 

Vì thế suốt dọc đường đi, cậu không ngừng bồn chồn và liên tục hỏi anh đủ thứ. 

"Nếu tụi nhóc đi nhầm đường chứ không phải đường ray thì sao…." 

"Đừng lo chuyện đó. Lần trước chúng ta đã lên kế hoạch di chuyển ra ngoại ô rồi mà. Bọn nhóc không phải đứa ngốc, lại có bản đồ đánh dấu sẵn, nên chắc chắn chúng đi đúng đường."  

"Nhưng nếu chúng nhầm hướng thì sao?"  

"Còn có la bàn mà."

Seok Jae luôn điềm nhiên trả lời mọi câu hỏi không ngừng của Moo Young, nhướn một bên lông mày khi phát hiện ra một tòa nhà từ xa.

'Lạ thật. Trên bản đồ không có ga tàu ở chỗ đó, hay là ga cũ nhỉ?'

Anh liếc nhìn sang bên cạnh, cậu dường như vẫn chưa phát hiện ra nơi đó.

Nếu đúng là tòa nhà mà anh nghĩ, rất có thể tụi nhóc đang đợi ở đó. 

Nếu anh nói cho cậu biết, chắc chắn người nọ sẽ vui vẻ chạy ngay tới. 

Điều đó có nghĩa là thời gian riêng tư của hai người sẽ kết thúc.

"....Em không lo cho anh à?"

Seok Jae do dự một lát rồi mở lời. 

Moo Young đang bồn chồn lo lắng với vẻ mặt bất an, giật mình ngẩng đầu nhìn anh.

"Dạ?"

"Em không lo anh mệt à, chân có đau không, có nóng không? Em không lo cho anh thật sao?"

Tại sao em lại không quan tâm đến anh chứ. 

Tóm lại, lời anh nói chính là như vậy. 

Một người đàn ông trưởng thành cao 1m9 lại nói những lời hờn dỗi mà một đứa trẻ bảy tuổi hay nói thì đáng lẽ ra phải thấy phát ngán.

'Hay là anh ấy đang làm nũng? Dễ thương quá!'

Trong mắt cậu đang chìm đắm trong tình yêu, anh trông thật dễ thương. 

Tuy nhiên, cậu không đủ thiếu tinh tế để thể hiện suy nghĩ đó trước một người đang buồn, vì vậy cậu vội vàng xua tay giải thích.

"À, không. Không phải vậy, vì bọn nhóc còn nhỏ nên—"

"Ừm, vậy là em lo cho Kyeong Ho và Jun Woo hơn anh đúng không?"

"Không ạ! Không phải thế, mà là anh thì ở bên cạnh em, còn tụi nhóc thì em không biết chúng thế nào nên tự nhiên cứ tưởng tượng ra những điều không hay. Là vì thế mà!"

Đáng lẽ ra Seok Jae có thể hỏi cậu đang nói cái gì vậy khi đột nhiên hành xử như một người yêu nhạy cảm, nhưng có lẽ vì tính cách hiền lành nên Moo Young trông giống như một chú chó con lỡ cắn tay chủ. 

Anh suýt bật cười trước cảnh đó, nhưng để làm chậm bước chân, anh cố tình kiếm cớ.

"À, vậy là cá đã bắt được rồi nên không cho ăn nữa à?"

"Dạ?"

Cá đã bắt được rồi sao? 

Ai có thể miêu tả anh theo cách đó chứ. 

Ngay cả bây giờ, cậu vẫn không thể tin rằng một người hoàn hảo như vậy lại có cùng cảm xúc với mình, nếu ngược lại thì có lẽ.

Nhưng không hiểu sao, lời nói đó lại khiến cậu rất vui. 

Việc anh tự gọi mình là ‘cá đã bắt được’ giống như anh đang tuyên bố rằng mình là của riêng Moo Young.

"...Anh... anh giận em ạ?"  

Cậu cố nén nụ cười sắp bật ra, hỏi với giọng nhỏ nhẹ.  

"Không biết nữa?"

Anh trả lời bằng giọng điệu khó chịu đến mức không thể diễn tả nổi. 

Cậu nghe vậy như được tiếp thêm dũng khí từ câu nói trước đó của anh, liền bước những bước mạnh mẽ về phía trước.    

Chụt!  

"Anh... đừng giận nữa mà."  

Cậu chặn trước mặt anh, nhón gót lên và hôn tới.

Không phải lên má mà là lên môi, quả là một hành động dũng cảm phi thường.  

"......"  

Nhưng phản ứng của Seok Jae sau nụ hôn khiến Moo Young chùn bước. 

Anh không cười cũng chẳng buông lỏng biểu cảm mà chỉ nhíu mày nhẹ, tay mân mê môi như đang suy nghĩ điều gì đó.  

'....Không phải là hết giận, mà là càng giận thêm sao?'  

Có phải cậu quá tự tin khi nghĩ một nụ hôn của mình có thể xoa dịu anh không? 

Cậu đang lo lắng, mặt mày tái mét định mở miệng gọi anh một cách thận trọng thì—  

Đột nhiên anh áp sát mặt lại gần cậu.

"Thêm một lần nữa đi."  

"Dạ?"  

"Anh bảo em hôn thêm nữa đi. Nhanh quá, anh chưa kịp cảm nhận."  

"Lần.... lần nữa ạ?"  

Rồi anh còn nhắm mắt lại khiến cậu không thể từ chối, nhưng cũng không đủ can đảm để hôn lần nữa nên chỉ biết đứng lúng túng. 

Lúc nãy rõ ràng dễ dàng lắm mà, giờ khi anh chủ động chờ đợi, cậu lại ngại ngùng không cử động được.  

"Nếu em không làm nhanh, anh đã nóng lắm rồi, có lẽ nụ hôn của em cũng không đủ xoa dịu đâu."  

Anh nhíu mày, thúc giục cậu. 

Có vẻ câu ‘nóng’ không phải nói dối, vì giọt mồ hôi từ trán anh lăn dài xuống cằm.  

'Mình không thể để anh đứng mãi dưới cái nắng này được... anh đã nói nụ hôn của mình có tác dụng xoa dịu mà….'

Do dự một lúc, Moo Young lấy hết can đảm, nhắm chặt mắt và lao thẳng về phía môi Seok Jae.

Chụt!

Và để đáp lại phản hồi rằng nụ hôn quá nhanh và không cảm nhận được gì nhiều, anh đã làm cho nụ hôn càng lâu thêm. 

Đúng lúc đó, anh mở môi đang khép chặt, thè chiếc lưỡi đỏ tươi ra liếm và len lỏi vào giữa đôi môi của cậu.

"Hức!"

Anh theo phản xạ giữ chặt gáy và eo của người yêu đang cố trốn thoát, kéo cậu lại và tiếp tục giữ chặt môi.

Nụ hôn trên đường ray nóng bỏng dưới ánh nắng mặt trời chỉ kết thúc khi khuôn mặt cậu đỏ bừng lên không phải vì nắng mà là một lý do khác. 

Chân cậu mềm nhũn loạng choạng, anh quen thuộc cõng cậu lên lưng vừa đi vừa tặc lưỡi thỏa mãn.

Không lâu sau, họ đến một nhà ga cũ nát. 

Đúng như anh nghĩ, Kyeong Ho và Jun Woo đang đợi họ.

"Anh…."

"Ơ, ơ, các em! May, may quá. Bình an vô sự rồi!"

Có lẽ vì là nhà ga bỏ hoang nên điện và nước đều bị cắt, khác với Seok Jae và Moo Young khá sạch sẽ, hai đứa nhóc ướt đẫm mồ hôi, dính đầy bụi bẩn trông rất nhếch nhác. 

Thấy tình cảnh đáng thương đó, cậu thốt lên ‘ôi....’ và tụt khỏi lưng anh, Jun Woo kinh ngạc hỏi.

"Anh Moo Young bị thương ở đâu ạ? Trên trán còn có gạc...."

"À, cái này chỉ là vết xước nhỏ thôi. Không cần lo đâu! Anh được cõng đến là vì…. anh nói mình mệt nên anh ấy đã ừm, cõng anh. Có đúng không ạ?"

"....Ừm. À, đúng vậy."

Trước lời giải thích vội vã của Moo Young, Seok Jae bật cười khẽ và gật đầu.

'Kiệt sức vì nụ hôn cũng là mệt mà.'

Cậu đại khái đoán được anh đang nghĩ gì qua ánh mắt tinh quái của anh, cậu giả vờ ho khan để thu hút sự chú ý, hy vọng hai đứa nhóc sẽ không nhận ra. 

May mắn thay, có lẽ nỗ lực của cậu đã có tác dụng, Kyeong Ho nói với cậu bằng vẻ mặt lo lắng.

"Ngoài đó nóng lắm đúng không ạ?"

"Hả?"

"Mặt anh đỏ bừng kìa."

"À, ha ha. Đúng vậy. Ngoài đó ừm, nóng lắm."

Cái nóng mùa hè lại một lần nữa trở nên khó chịu, nhưng lý do khiến mặt cậu đỏ bừng không phải là vì thế, nên cậu cười gượng gạo.

"Chúng em cũng tưởng chết vì ở đây không có điều hòa mà muỗi thì nhiều quá…."

"Đáng lẽ tụi anh nên đến sớm hơn một chút, xin lỗi nhé."

"Ôi, an toàn là được rồi ạ! Nhìn anh cũng vất vả mà, đúng không?"

Dù phản ứng của cậu rõ là lúng túng, nhưng Jun Woo cũng đang bận rộn kể về cuộc sống của mình khi tách khỏi họ nên không để ý thấy điều bất thường.

"Đúng vậy, anh cũng ngứa lắm đúng không."

"Hửm?"

"Tay em bị muỗi cắn nát bét rồi, còn anh thì bị cắn nhiều ở cổ."

"Muỗi...?"

Trước lời nói bất ngờ, cậu sờ lên cổ mình. 

Muỗi á? Bị cắn lúc nào vậy? 

Cậu nghiêng đầu khi cổ không hề ngứa, Jun Woo mở to mắt.

"Anh không biết sao? Có cái gương đằng kia kìa, anh ra xem đi."

"Ơ, à...."

Cậu đến gần chiếc gương bám đầy bụi treo trên tường nhà ga, và bối rối nhìn những vết đỏ sưng tấy trên cổ.

'Cái gì thế này...? Thật sự là muỗi cắn à? Nhưng sao lại không ngứa nhỉ?'

Khi Moo Young dùng tay sờ từng vết đỏ, suy nghĩ xem đây rốt cuộc là cái gì. 

Chợt ánh mắt cậu chạm phải đôi mắt của Seok Jae đang nhìn mình từ trong gương.

 
Bình luận
ankscrazievermakiel
ankscrazievermakielChương 145
Muỗi này m9 hạ được 6 con zombie không mệt cơ°)))
Trả lời·Xem 1 câu trả lời·24/07/2025
lushbar
lushbarChương 145
Muỗi này to quá
Trả lời·Xem 1 câu trả lời·13/07/2025
Lovey
dang yeu qua
Trả lời·Xem 1 câu trả lời·10/07/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo