Người Thợ Săn Chỉ Muốn Sống Ẩn Cư - Chương 10

Chương 10.
 
Sau khi thở dài thườn thượt, Eui Jae một lúc sau đã lấy thịt ra và rửa bằng nước lạnh theo thời gian đã định. Những suy nghĩ về Lee Sa Young đã tiếp nối nhau và tự nhiên dẫn đến những việc đã xảy ra ngày hôm nay. Eui Jae dừng tay lại khi hồi tưởng lại một ngày của mình.
 
'Cả cái tên phun gai đó nữa, cả việc người đứng đầu bảng xếp hạng đến tận con hẻm này để xử lý nó nữa.'
 
Có không chỉ một hai điểm đáng ngờ. Eui Jae tạm dừng công việc trước khi gọt các nguyên liệu khác và lấy điện thoại ra.
 
Anh liên tục nhập các từ khóa như gai, nhím vào công cụ tìm kiếm, nhưng anh không tìm thấy nội dung mình muốn. Rõ ràng những chiếc gai đó không phải là kích thước hay hình dạng có thể che giấu được, nhưng không có bất kỳ câu chuyện nào của nhân chứng, chứ đừng nói đến kết quả tìm kiếm tương tự.
 
Vậy thì chỉ có một trong hai khả năng. Hoặc là thông tin vẫn đang lan truyền ngấm ngầm, hoặc là thông tin đang bị kiểm soát từ cấp trên.
 
Dù là cái nào thì đó cũng là một chuyện quen thuộc đối với Cha Eui Jae. Thời đại mà thợ săn trở thành sức mạnh của quốc gia. Đã có khá nhiều trường hợp mà tất cả các thông tin liên quan đến một thợ săn nào đó bị coi là bí mật quốc gia nếu người ta phán đoán rằng thông tin của thợ săn đó có liên quan đến lợi ích quốc gia. Không cần phải đi đâu xa, bản thân J cũng là người đó.
 
Đầu óc Eui Jae nhanh chóng xoay chuyển.
 
'Những yếu tố nguy hiểm đang tồn tại bây giờ là... Lee Sa Young tìm ra mình, và sự an toàn của bà và Ha Eun bị đe dọa.'
 
Trong trường hợp thứ hai, anh vẫn cảm thấy lo lắng về việc guild Pado đã biết được địa chỉ nhà mà bà và Ha Eun đang sống để tìm mình. Nhưng Pado nổi tiếng hơn anh nghĩ nhờ giá trị tên tuổi của hội trưởng Lee Sa Young, và vì có nhiều người nhìn nên họ không thể tùy tiện động đến dân thường. Ngay cả Cục Quản lý Người Thức Tỉnh cũng đang theo dõi và kiềm chế họ.
 
'Chà, mình cũng đã cảnh cáo rồi.'
 
Vậy thì chỉ còn việc Lee Sa Young tìm ra nơi ở của anh nữa thôi. Eui Jae vừa bổ củ cải vừa suy nghĩ rồi lại thở dài. Thật may mắn là anh đang đeo khẩu trang nên hơn một nửa khuôn mặt đã bị che khuất, và anh cũng không cho cậu ta biết tên mình.
 
Thứ mà tên đó biết chỉ là... Eui Jae nhìn chằm chằm vào chiếc tạp dề 처X처럼 mà anh đã cởi ra. Chỉ có chiếc tạp dề đáng nguyền rủa đó và chiếc muôi đã dùng hơn 5 năm ở quán canh giải rượu―chiếc muôi đã hy sinh oanh liệt trong tay Lee Sa Young ngày hôm nay.
 
'Cũng có khả năng cậu ta sẽ moi thông tin thông qua Ha Eun, nhưng vì không phải là người thân ruột thịt nên về mặt giấy tờ cũng sẽ không có gì cả.'
 
Nhưng nếu chỉ vì một sự trùng hợp ngẫu nhiên mà Lee Sa Young tìm đến quán canh giải rượu này thì sao? Không phải là anh không có những suy nghĩ như vậy, nhưng Cha Eui Jae chỉ cười khẩy.
 
"Làm gì có chuyện đó."
 
Một tên ngốc đeo mặt nạ phòng độc như một con sâu concept, làm sao có thể tự mình bước vào một quán canh giải rượu mà những người đã giác ngộ hương vị cồn của cuộc đời phát cuồng được chứ?
 
Eui Jae vừa đổ nước vào một cái nồi lớn vừa nhìn vào bóng tối của bình minh.
 
Cha Eui Jae mới che giấu sức mạnh được vài tháng mà đã gặp khủng hoảng rồi. Rốt cuộc thì cuộc đời cũng không diễn ra theo ý mình.
______
 
Nếu bảo kể tên những guild nổi tiếng ở Đại Hàn Dân Quốc, một cường quốc về thợ săn thì ai cũng sẽ kể tên ba guild mà không có bất kỳ ý kiến trái chiều nào.
 
Thứ nhất, Pado.
 
Thứ hai, Tamra.
 
Thứ ba, Seowon.
 
Trước hết, guild Tamra là guild chính thức đầu tiên của Đại Hàn Dân Quốc. Song Jo Heon, người đã trực tiếp trở thành cấp S từ cấp A và chứng minh rằng có thể tăng cấp độ bẩm sinh của người thức tỉnh, đang là hội trưởng, và guild đã trở thành một trụ cột vững chắc của giới thợ săn Đại Hàn Dân Quốc dựa trên nền tảng vững chắc đã được xây dựng trong một thời gian dài.
 
Guild Seowon nổi tiếng vì một lý do khác. Tòa nhà chính của guild Seowon có một thư viện khổng lồ kết nối với các không gian khác. Đó là một nơi như con tàu Noah* tập hợp những kiến thức sau Ngày Khe Nứt. Họ là một nhóm người theo đuổi kiến thức thay vì tiền bạc hay danh vọng, và họ tập trung nhiều hơn vào nghiên cứu hơn là chiến đấu thực tế.
 
*Con tàu Noah, được nhắc đến trong Sách Sáng thế, là một con thuyền khổng lồ mà Noah đã đóng theo lệnh của Chúa để cứu gia đình và các loài vật khỏi trận đại hồng thủy.
 
Và cuối cùng, Pado. Guild Pado không cần phải giải thích dài dòng. Chỉ cần hai điều là đủ để tóm tắt.
 
Tinh nhuệ và Lee Sa Young.
 
Một mặt của phòng họp rộng rãi của guild Pado là một cửa sổ kính suốt cho phép nhìn xuống toàn cảnh thành phố. Phó hội trưởng guild Pado, Bae Won Woo, người cầm máy tính bảng và băng qua trước cửa sổ, gõ cửa như thể để thu hút sự chú ý.
 
"Nào nào, tôi sẽ bắt đầu kiểm tra quân số... Có ai biết tại sao lại thiếu tận bốn người không?"
 
Anh đã đặt ghế vừa đủ với số lượng người tham gia, nhưng lại thiếu tận bốn chỗ. Anh không nhận được bất kỳ liên lạc nào về việc không tham gia, thật là kỳ lạ. Chẳng lẽ ở đâu đó đã xảy ra khe nứt khẩn cấp à? Bae Won Woo chỉ biết gãi đầu bứt tai, và một người phụ nữ buộc nửa đầu với mái tóc nhuộm đỏ rực giơ tay lên và nói.
 
"Phó hội trưởng~ Bọn họ đang nằm ở phòng điều trị đấy ạ. Chắc là được một ngày rồi ạ."
 
"Hả? Tại sao? Mấy đứa đó đâu có tham gia công lược hầm ngục nào đâu."
 
Trước câu hỏi khó hiểu, Kang Ji Soo, cô gái tóc đỏ nhún vai.
 
"Tôi không biết ạ. Nghe bảo là bị ai đó đánh cho đấy ạ."
 
"Gì? Tên khốn nào dám đánh đàn em của tao? Không thể bỏ qua được."
 
"Ấy, đương nhiên là chúng tôi cũng định đánh lại rồi ạ. Nhưng hội trưởng bảo là cứ kệ đi ạ."
 
Ánh mắt của Bae Won Woo nhanh chóng hướng về phía Lee Sa Young đang ngồi ở vị trí cao nhất. Lee Sa Young, người đang mân mê thứ gì đó với vẻ mặt thờ ơ như thể không quan tâm đến cuộc trò chuyện trước đó, nghiêng đầu như thể cảm thấy ánh mắt của anh.
 
"Sao?"
 
"Không... Cậu bảo cứ kệ bọn trẻ bị ai đó đánh cho à? Như vậy là không có nghĩa khí của Pado rồi."
 
"Cứ kệ đi. Lệnh của hội trưởng đấy."
 
Lee Sa Young vẫn chậm rãi đáp lại bằng giọng thờ ơ. Bae Won Woo nheo mắt và cố gắng nhìn kỹ xem Sa Young đang xao nhãng vì điều gì. Thứ anh đang cầm trên tay có vẻ như là một chiếc danh thiếp nhàu nát.
 
"Thứ cậu đang cầm trên tay là gì vậy?"
 
"Thư."
 
"Thư á? Ai cho cậu vậy?"
 
"Anh tò mò nhiều nhỉ...."
 
Sa Young nghiêng đầu và ra hiệu bằng cằm về phía các thành viên guild đang ngồi.
 
"Bắt đầu cuộc họp đi."
 
"Aish... Chậc, Ji Soo à! Cô truyền đạt nội dung cuộc họp cho mấy đứa đang nằm bẹp kia nhé."
 
"Aish, lúc nào cũng sai mỗi mình tôi."
 
Kang Ji Soo càu nhàu, nhưng Bae Won Woo không nói thêm gì và bước lên bục, chỉnh lại micro. Anh hắng giọng và thông báo bắt đầu.
 
"Vậy thì tôi xin tiến hành cuộc họp đấu thầu hầm ngục quý này. Mọi người hãy bật máy tính bảng và mở tệp mà phòng hỗ trợ đã gửi đi."
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo