Chương 25.
‘Điên mất, cái tên quỷ quái. Anh ta tinh ý vãi.’
Eui Jae đã bình tĩnh bóc tỏi với vẻ mặt như không biết gì cả. Sa Young đã hơi nheo mắt và cười. Và không giống như vẻ ngoài hống hách vừa nãy, anh đã đáp lại bằng một giọng nói khá dịu dàng.
"Anh đã suy luận quá đà rồi đấy."
Mặc dù nội dung không hề tử tế chút nào. Jung Bin đã cất điện thoại trở lại túi áo và tiếp tục nói.
"Nếu một người có thể có được một viên ma thạch cấp độ này thì anh ta sẽ là một trong 100 người đứng đầu bảng xếp hạng. Và những người đó đương nhiên sẽ sử dụng Chợ Hunter. Đó là vì danh tính của cả người bán và người mua đều được đảm bảo nên an toàn ngay cả khi thực hiện một giao dịch lớn."
"..."
"Nếu anh lo lắng về phí và thuế thì, mặc dù tôi là một công chức nên tôi không nên nói điều này, nhưng có một cách để bán nó trên chợ đen. Không cần thiết phải gây ồn ào bằng cách đăng nó trên một ứng dụng phổ biến mà ngay cả người bình thường cũng có thể nhìn thấy. Có hơn mười cách để xử lý nó một cách lặng lẽ."
Lee Sa Young đã bắt đầu gõ nhẹ vào bàn bằng ngón tay đeo găng.
"Vậy thì tại sao viên ma thạch đó lại được đăng lên Chợ Cà Chua. Và với một mức giá rẻ đến nực cười."
"..."
"Có lẽ người bán không có giấy chứng nhận nên anh ta không thể sử dụng Chợ Hunter. Vì vậy, anh ta đã đăng bài bán hàng trên Chợ Cà Chua. Vậy thì chỉ có hai khả năng thôi. Người bình thường và người thức tỉnh chưa đăng ký nghiệp dư. Nhưng xác suất một người bình thường đơn thuần có một viên ma thạch như vậy là... gần như bằng không."
'Nghiệp dư.' Một từ đã đâm vào tim J, người từng đứng đầu bảng xếp hạng. Tốc độ bóc tỏi của Eui Jae đã tăng lên một chút. Sa Young đã hỏi trong khi sử dụng âm thanh xào xạc làm nhạc nền.
"Vậy thì sao?"
"Vậy thì phạm vi sẽ thu hẹp lại thành một. Chủ sở hữu của ma thạch là một người chưa đăng ký."
"Àaa…."
"Tại thời điểm này, người chưa đăng ký có kỹ năng tốt đến mức có thể có được một viên ma thạch cấp độ đó là... kết luận của tôi là chỉ có người mà cậu Lee Sa Young đang tìm kiếm thôi."
Suy luận của Jung Bin khá chính xác. Có lẽ vì anh đã tốt nghiệp trường cảnh sát và có nhiều năm kinh nghiệm trong thế giới thợ săn nên giác quan của anh đã trở nên tốt hơn so với trước đây. Thật là một thảm họa nếu anh không nghe thấy. Eui Jae đã cảm nhận sâu sắc sự cần thiết phải cẩn thận hơn trong từng hành động của mình trong tương lai.
Tách, tách, tách.
Ngón tay đen vẫn đang gõ vào bàn. Đó là khoảnh khắc ánh mắt của Eui Jae hướng về đầu ngón tay của Sa Young như thể bị một thứ gì đó thu hút. Hình ảnh ngón tay đen từ từ di chuyển và vẽ các chữ cái đã in sâu vào mắt anh như một thước phim quay chậm.
Eui Jae đã ngẩng phắt đầu lên và nhìn Sa Young. Bàn tay đang bóc tỏi một cách máy móc đã trượt và vung tay lên không trung. Tuy nhiên, anh đã quá ngạc nhiên đến nỗi anh không có thời gian để nghĩ xem đặc tính Mặt Lạnh có hoạt động tốt hay không.
Một biểu cảm có thể nhìn thấy rõ ràng bên trong mặt nạ phòng độc.
Lee Sa Young đang cười.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, vô số suy nghĩ đã lướt qua trong đầu anh. Mình giả vờ như không biết gì và chuồn luôn thì sao? Nhưng làm vậy thì anh vẫn là đã chạm mắt với Lee Sa Young rồi. Lee Sa Young bây giờ đang chống cằm và nhìn chằm chằm vào Eui Jae một cách công khai. Anh muốn đội ngược chiếc mặt nạ phòng độc lên cái tên trơ tráo đang không quan tâm đến Jung Bin đang ngồi ngay trước mặt, để anh không thể nhìn thấy gì cả.
Vì anh là người đã xâm nhập vào không gian bị phân lập bằng cả vật phẩm nên lần này anh là vị khách không mời mà đến. Nếu Eui Jae hành động quá liều lĩnh thì anh có thể thu hút sự chú ý của Jung Bin mất.
May mắn thay, anh có một cái cớ tuyệt vời... đó chính là canh giải rượu! Anh đã quên mất điều đó trong giây lát vì đang nghe lỏm một câu chuyện thú vị, nhưng Eui Jae là một nhân viên làm thêm tại quán canh giải rượu nên anh có nghĩa vụ phải mang canh giải rượu cho hai vị khách như kẻ thù của mình.
Eui Jae đã lén nhìn Jung Bin và lén lút đứng dậy khỏi chỗ ngồi. Sau khi giơ ngón giữa của cả hai tay về phía Lee Sa Young, anh đã lẩm bẩm không thành tiếng.
'Ăn c*t đi.'
Rồi anh đã quay người một cách tự nhiên và hướng về phía bếp. Kìa, một tiếng cười rất nhỏ đã được nghe thấy. Cùng với giọng nói có vẻ khó hiểu của Jung Bin.
"Cậu Lee Sa Young?"
"Không, không có gì cả. Có khả năng là một người chưa đăng ký khác không?"
"Sắp tới cũng có cuộc đấu giá thiết bị của anh Hong Ye Seong nên có lẽ một vài người đã nhập cảnh. Nhưng một người có kỹ năng như vậy sẽ không gây ra một làn sóng lớn như thế này đâu. Họ sẽ đến và đi một cách lặng lẽ thôi."
Jung Bin đã trả lời một cách dứt khoát. Có vẻ như anh đang suy đoán rằng thủ phạm của vụ việc này là một người nghiệp dư vừa mới thức tỉnh, một người mới vào nghề, một tên kỳ lạ không biết gì cả. Eui Jae, người đã đột nhiên trở thành 'một người nghiệp dư, một người mới vào nghề, một tên kỳ lạ không biết gì cả', đã cảm thấy oan ức. Khi anh hoạt động tại ngũ, thông tin đã không lan truyền nhanh đến mức này. Một giọng nói uể oải đã đưa ra một khả năng khác.
"Có một người cấp S đã thức tỉnh cách đây vài tháng mà. Còn người đó thì sao?"
‘Hiện tại đã có ba người cấp S ở chỗ này rồi mà còn thức tỉnh nữa à? Tại sao lại có nhiều người cấp S trên mảnh đất nhỏ bé của Đại Hàn Dân Quốc như vậy? Quả nhiên sự an toàn của tổ quốc vẫn được duy trì tốt ngay cả khi không có mình.’
Jung Bin im lặng một lúc và đáp lại với vẻ mặt ảm đạm.
"Người đó... như cậu biết, vẫn còn là vị thành niên và đang trong một giai đoạn quan trọng nên cậu ta sẽ không có thời gian để làm điều này đâu. Cậu ta cũng không phải là một thợ săn hệ chiến đấu nữa ạ."
"À, tôi nghe bảo cậu ta học lớp 12."
"Ừ. Nhóc ấy sắp thi đại học rồi. Cậu ta sẽ xem thêm một câu hỏi trong sách luyện thi đại học thay vì vào khe nứt."
"Chà…. Cho là vậy đi."
Một âm thanh xào xạc đã được nghe thấy như thể anh đang điều chỉnh tư thế. Eui Jae đã lắng nghe trong khi đặt những bát canh giải rượu đã nấu xong lên khay. Liệu Lee Sa Young có tiết lộ mọi thứ không? Một góc trong trái tim anh đã bắt đầu trở nên lo lắng từng chút một.
Nếu anh thừa nhận rằng chủ sở hữu của ma thạch là cùng một người với người chưa đăng ký mà anh đã gặp. Và nếu anh tiết lộ rằng người chưa đăng ký đó là Cha Eui Jae.
Nếu cuộc sống yên bình mà anh vừa mới có được bị cướp đi.
Sức lực đã dần dồn vào bàn tay đang cầm khay. Lúc đó Sa Young đã nói một cách chậm rãi.
"Tôi vẫn chưa tìm được."
Đó là một lời nói nhẹ nhàng đến mức những lo lắng mà anh đã dựng lên đã trở nên vô nghĩa. Eui Jae đã mở to mắt và nhìn vào sảnh. Giọng nói của Jung Bin, người có vẻ thất vọng, đã tiếp nối.
"Nếu ngay cả cậu Lee Sa Young cũng chưa tìm được thì…."
"Không biết chừng…. Có lẽ đó là một cái bẫy mà mấy tên mờ ám nào đó đã giăng ra."
"...Tôi không thể loại trừ khả năng đó."
Khi Jung Bin gật đầu và đồng tình, Sa Young dùng cằm chỉ lên không trung một lần.
"Nếu câu chuyện đã kết thúc thì sao anh không gỡ cái này ra trước đi?"
"Tôi đồng ý. Ngay cả khi chúng ta nói thêm thì… có vẻ như đây không phải là một câu chuyện có thể nói ở quán canh giải rượu."
Tách, một âm thanh va chạm ngón tay đã được nghe thấy. Theo đó, Eui Jae cũng đã rời khỏi bếp với chiếc khay. Có vẻ như họ đã gỡ bỏ vật phẩm vì các thợ săn xung quanh đang thì thầm và liếc nhìn cả hai. Eui Jae tiến đến và đặt những bát canh lên bàn với một tốc độ không quá chậm cũng không quá nhanh.
"Hai bát canh giải rượu của quý khách đây ạ."
"À, cảm ơn anh."
Jung Bin đã lịch sự chào hỏi và cầm thìa lên. Eui Jae thì liếc nhìn Sa Young. Lee Sa Young lại hoàn toàn phớt lờ Cha Eui Jae như thể cậu chưa từng nói chuyện với anh.
"Tôi đã ăn rất ngon."
"...Vâng, cảm ơn anh."
‘Nếu cậu đã ăn xong rồi thì hãy đi nhanh lên.’
Eui Jae nuốt những lời nói đó vào trong khi đếm lại số tiền giấy mà anh đã nhận được trong khi Jung Bin, người đang xem tấm bảng có chữ ký dán trên tường, hỏi.
"Đó là chữ ký của những khách hàng quen thuộc à?"
"Dạ? À, vâng."
"Hừm…."
Hầu hết mọi người đều điểm danh mỗi ngày nên có thể coi là khách hàng quen thuộc. Khi Eui Jae gật đầu, Jung Bin đã cười rạng rỡ.
"Haha, tôi phải đến bao nhiêu lần thì tôi mới có thể treo chữ ký của mình lên nhỉ. Có lẽ tôi nên đến thường xuyên hơn."
‘Không, đừng đến. Đừng đến nữa.’
Có vẻ như đó chỉ là những lời sáo rỗng lịch sự, nhưng anh chỉ ước gì anh ta sẽ không đến. Eui Jae đã tiễn Jung Bin đi trong khi tha thiết cầu nguyện. Lee Sa Young, người đã đến một cách lặng lẽ, cũng biến mất vào một lúc nào đó. Chỉ sau khi hai người cấp S rời đi thì hòa bình mới đến với quán và trái tim của Eui Jae.
Đó là khi anh đang đổ đầy nước vào bồn rửa bát trong khi đeo găng tay cao su màu hồng sau khi kết thúc công việc. Trong khi Eui Jae tựa người vào bồn rửa với cơ thể mệt mỏi và lắng nghe tiếng nước, anh đã nghe thấy một âm thanh tách từ đâu đó. Đó là một âm thanh nhỏ đến mức Eui Jae chỉ có thể nghe thấy nó một cách khó khăn. Chẳng mấy chốc âm thanh tách, tách, tách bắt đầu được nghe thấy một cách đều đặn. Anh khóa vòi nước và lén nghiêng cổ để tìm nguồn gốc của âm thanh.
Mặt nạ phòng độc đang dùng đầu ngón tay gõ nhẹ vào kính cửa trượt.