Nhân Vật Phản Diện Này Lại Mang Thai Con Của Alpha - Chương 29

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Nhưng sàn nhà lại được trải thảm, có vẻ như Ha-neul có ngã cũng không bị thương nặng, và được trang trí bằng tông màu pastel tạo nên một bầu không khí ấm áp.

“Hóa ra anh thích kiểu nhà này à. Bình thường người lớn sống một mình thì ít khi trải thảm lắm.”

Kang Ha-joon đang đứng yên lặng thì chợt hiểu ra ý nghĩa của lời Eun-yul nói rồi xua tay.

“Không phải vậy.”

“Vậy thì sao ạ?”

Eun-yul quay lại nhìn anh ta, Kang Ha-joon định nói thật, nhưng rồi lại im lặng. Anh ta do dự không biết có nên nói rằng mình đã trang trí như thế này để đón hai người họ không. Anh ta sợ Eun-yul sẽ cảm thấy gánh nặng rồi bỏ đi.

Anh ta vẫn chưa thể bộc lộ hết lòng mình với cậu. Anh ta không muốn lọt vào mắt xanh của Eun-yul ngay bây giờ, khi mọi chuyện đã trở nên rối tung cả lên so với kế hoạch tiếp cận từ từ của anh ta.

“Có vẻ như tôi đã thay đổi rất nhiều rồi.”

Eun-yul nhìn Kang Ha-joon như vậy rồi quay người lại.

Eun-yul trước đây đã phải hứng chịu sự thù địch trắng trợn của Kang Ha-joon, nhưng giờ anh ta lại cư xử như thể đã quên hết rồi vậy.

Sung Eun-yul trước khi cậu nhập vào thì độc ác, còn cậu thì lạnh lùng đối xử với anh ta. Kang Ha-joon cũng có vẻ khó chịu khi chưa biết mình là Sung Eun-yul nữa mà.

“Vậy nên tôi mới bảo anh không cần giả nai. Chỉ cần nhìn sơ qua thôi cũng biết nội thất ở đây được thiết kế để phù hợp với Ha-neul rồi…”

“Chỗ này cho cậu.”

“…Tôi đã bảo anh đừng giả nai rồi, chứ ai thèm nhà của anh hả?”

Eun-yul nghiêm mặt như thể đang nhìn một người kỳ lạ rồi quay đi. Thật sự là ghét. Từ đầu đến chân đều là một người cậu ghét. Eun-yul vừa lầm bầm vừa đi đến ghế sofa rồi đặt Ha-neul xuống. Bản thân chiếc ghế sofa đã rộng và thấp nên dù có lăn xuống cũng không bị thương, nhưng Eun-yul vẫn đặt một chiếc đệm xuống sàn rồi đứng dậy chìa tay ra với Kang Ha-joon.

Kang Ha-joon im lặng nhìn bàn tay đó, Eun-yul sốt ruột vẫy tay.

“Đưa cái đồ đã mua cho tôi.”

“Đây.”

Lúc này Kang Ha-joon mới nhớ ra lúc nãy Eun-yul đã nói là cần mua một vài thứ. Anh ta xuống xe mua rồi đưa cho cậu, Eun-yul cầm lấy rồi đi quanh nhà. Cậu lắp vòi nối dài vào vòi nước trong phòng tắm, đặt kem đánh răng tự động ở một bên rồi gắn một chiếc gương nhỏ để Ha-neul có thể nhìn thấy.

Cậu gắn móc treo khăn ở vị trí thấp, rồi khi ra khỏi phòng tắm, cậu đặt riêng những chiếc giỏ cạnh nhau ở phía dưới nơi có vẻ là phòng giặt.

Dù Kang Ha-joon đã thiết kế nội thất phù hợp với Ha-neul, nhưng có vẻ như vẫn còn thiếu sót, nên Eun-yul vẫn bận rộn đi lại.

“Chắc là đến mức này là xong rồi.”

Eun-yul gom những vỏ hộp rỗng và những thứ tương tự vào một chỗ rồi nhìn quanh nhà. Và cậu mỉm cười hài lòng rồi đứng trước mặt Kang Ha-joon.

“Chúng ta có chuyện cần nói đúng không?”

Điều quan trọng nhất vẫn còn.

 

Eun-yul ngồi trước bàn ăn, nhìn Ha-neul đang ngủ trên ghế sofa. Cậu muốn đặt con lên giường trong phòng, nhưng vì nghĩ đến việc khi tỉnh dậy con sẽ ở một nơi xa lạ, nên cậu đã không chuyển con đi.

Cậu quyết định sau khi nói chuyện xong với Kang Ha-joon và mình cùng ngủ với con thì sẽ chuyển con đi, rồi Eun-yul quay người lại.

“5 năm trước. Tôi còn nợ nần gì không?”

Kang Ha-joon lắc đầu.

“Không động một ngón tay vào Ha-neul.”

Đây là điều quan trọng nhất.

Như những gì cậu đã thấy lúc nãy, cậu phán đoán rằng nếu có Kang Ha-joon ở đó thì Ha-neul sẽ không gặp nguy hiểm. Không đợi nghe câu trả lời của anh ta, Eun-yul tiếp tục nói.

“Tôi sẽ không hỏi lý do vì sao anh chưa kết hôn. Chuyện đó tôi sẽ không dây dưa vào, nên anh cũng giải quyết chuyện đó đi. Và tôi sẽ đi làm ở quán của bà Soon-yi.”

Cậu không bảo anh ta chia tay với Hyun Jae-ha. Cậu chỉ bảo anh ta đảm bảo rằng việc cậu tạm thời ở lại đây sẽ không gây ra bất kỳ vấn đề gì.

Kang Ha-joon lắng nghe hết những điều Eun-yul nói và có vẻ như không có bất kỳ thắc mắc nào lớn.

“Anh đã bảo sẽ cho tôi căn nhà này rồi đúng không? Anh không cần cho đâu, chỉ cần cho tôi mượn vài ngày thôi. Tôi chỉ có bấy nhiêu lời muốn nói thôi, anh có gì muốn nói không?”

Nếu tính toán kỹ thì có rất nhiều điều, nhưng Eun-yul chỉ tóm tắt lại thành vài điều. Vì cậu chỉ nói những gì cậu yêu cầu nên cậu định đứng dậy sau khi nghe câu trả lời của Kang Ha-joon.

“3 tháng.”

Kang Ha-joon đột nhiên mở lời khiến Eun-yul chớp mắt nhìn anh ta.

“Hãy ở lại căn nhà này 3 tháng. Và hãy để tôi ở lại đây nữa. Nếu cậu đồng ý, tôi sẽ đáp ứng tất cả những gì cậu vừa nói. Tôi sẽ giải quyết nợ nần và giải quyết tất cả những điều cậu lo lắng. Tôi cũng sẽ không nói là sẽ mang Ha-neul đi sau này đâu. Nếu cậu muốn thì tôi sẽ làm giấy tờ để có hiệu lực pháp lý.”

Anh ta đưa ra tất cả những gì anh ta có thể cho cậu để đổi lấy điều kiện 3 tháng, Eun-yul chỉ biết mấp máy môi mà không thành tiếng.

“Tôi sẽ đáp ứng tất cả những gì cậu muốn, nên hãy cho tôi 3 tháng.”

Trước ánh mắt kiên định và vẻ mặt cứng rắn của Kang Ha-joon, Eun-yul cố gắng kìm nén tiếng thở dài sắp bật ra.

Hiền lành? Ngốc nghếch? Tất cả chỉ là sự nhầm lẫn của cậu. Anh ta chẳng khác nào một con thú săn mồi đang thu mình lại để chuẩn bị cho cuộc đi săn.

Anh ta khom người, và ngay khi cơ hội đến, anh ta đã nhảy vọt lên và cắn chính xác vào điểm mà anh ta muốn. Chuyện này không phải chuyện có thể kéo dài thời gian bằng cách nói rằng cần phải suy nghĩ thêm.

“Được thôi.”

Cậu chỉ có thể hy vọng ngày kết thúc 3 tháng đến càng nhanh càng tốt.

Khi Eun-yul chấp nhận điều kiện, khóe miệng Kang Ha-joon khẽ cong lên. Anh ta nở một nụ cười có vẻ rất vui rồi nói.

“Tôi rất mong chờ ngày mai.”

Không biết mình sẽ đón một buổi sáng như thế nào đây.

 

Kang Ha-joon mở mắt và ngồi dậy trước khi hoàn toàn tỉnh táo. Anh ta không thể nằm yên được vì sợ rằng mọi chuyện xảy ra đêm qua đều chỉ là một giấc mơ.

Tối qua, cuộc trò chuyện kết thúc khi Sung Eun-yul chấp nhận lời đề nghị cho phép anh ta ở lại cùng trong 3 tháng. Ngoài chuyện nợ nần ra thì cậu không hề nhắc đến bất kỳ chuyện nào liên quan đến quá khứ.

Cậu tìm hiểu xem mình sẽ ở phòng nào rồi bế Ha-neul lên. Cậu ta định vào thẳng phòng, nhưng cậu ta lại bế Ha-neul đang hơi tỉnh giấc đi dạo một vòng quanh nhà để con làm quen với nơi này.

“Con sẽ dùng phòng tắm này. Con sẽ uống nước ở chỗ này, và…”

Thấy cậu ta giải thích để Ha-neul không cảm thấy xa lạ vì đây là một nơi mới khi con tỉnh dậy vào buổi sáng, anh cảm thấy thật kỳ lạ. Anh biết Sung Eun-yul mà mình biết đã thay đổi, nhưng anh không thể rời mắt khỏi cậu ta.

Sau đó, Sung Eun-yul đi vào phòng, cậu ta sợ anh sẽ đổi ý rồi bỏ đi nên cậu ta cứ ngồi yên một chỗ rồi chợp mắt một lát.

Kang Ha-joon dụi đôi mắt khô khốc vài lần rồi đi đi lại lại trước cửa phòng.

“7 giờ.”

Tính theo thời gian Sung Eun-yul đi vào thì vẫn còn sớm, nên không biết cậu đã dậy chưa. Kang Ha-joon đang do dự không biết có nên gõ cửa không thì anh ta dựa vào bức tường bên cạnh cửa.

“Huu.”

Sau khi anh ta nói rõ rằng mình đã biết hết mọi chuyện, anh ta cảm thấy khó khăn hơn khi đối xử với Sung Eun-yul. Không phải vì cậu đã sinh Ha-neul ra. Eun-yul hay cười và cũng hay đùa, nhưng lại có một khoảng cách kỳ lạ.

Ngay cả khi cậu nói rằng hãy bảo vệ Ha-neul, cậu cũng không hề nói gì về bản thân mình. Cậu không hề lo lắng rằng sẽ có chuyện gì xảy ra khi cậu đi làm ở quán ăn hay sao, cậu không cho phép anh ta bước vào vùng an toàn của mình.

Ranh giới đó quá rõ ràng, nhưng anh ta không có lý do gì để xâm phạm nó. Anh ta không có tình cảm yêu đương với Sung Eun-yul, và anh ta cũng không thể dùng Ha-neul làm cái cớ để trói buộc cậu.

“3 tháng.”

Việc duy nhất anh ta có thể làm bây giờ là cố gắng hết sức trong khoảng thời gian đó.

Kang Ha-joon sắp xếp lại suy nghĩ rồi lại đứng trước cửa. Anh ta định gõ cửa, nếu không có phản ứng gì thì anh ta sẽ làm bữa sáng.

Anh ta vừa giơ tay lên thì cửa đã mở ra trước khi anh ta kịp gõ cửa. Có lẽ nào mình đã lẩm bẩm quá lớn không? Kang Ha-joon dừng lại, bối rối khi không thấy ai ngay khi cửa mở ra, thì một đứa trẻ nhỏ bé chỉ cao đến thắt lưng anh ta dụi mắt bước ra.

Là Ha-neul.

“Ưh…”

Ha-neul à, chào con. Con ngủ ngon không?

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo