Những Chàng Trai Nguy Hiểm - Chương 94

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamm.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 94

“Đến một mình à?”

Dù đã chào hỏi nhau vài lần, nhưng thực ra Yeo Won và Lee Tae Ju không thân thiết đến mức có thể thoải mái trò chuyện riêng tư. Vì thế, cuộc đối thoại bất chợt này làm cậu thấy hơi khó chịu, song cậu không thể phớt lờ lộ liễu như thế được. Yeo Won biết rõ rằng mọi ánh mắt trong không gian này đang đổ dồn về phía mình. Hơn nữa, cách đó không xa, cậu còn thoáng thấy một người đang cầm máy quay chĩa về hướng này.

“…Hình như có ai đang quay đấy.”

Yeo Won không vội đáp lại bằng giọng điệu thân thiện mà chỉ khẽ lên tiếng báo hiệu điều cậu vừa nhận ra.

“Tôi biết rồi.”

Tae Ju trả lời với thái độ nhạt nhẽo. Cũng phải thôi, cha của anh ta giờ đã trở thành ứng cử viên tổng thống, hẳn đám người kia đang ráo riết tìm kiếm bất kỳ sơ hở nào từ người con trai trưởng xuất sắc của ông để khai thác. Dù sao, so với đứa em thứ hai vốn mang tiếng là kẻ phá làng phá xóm, việc nhắm vào người anh cả – hình mẫu lý tưởng trong mắt công chúng – có lẽ là lựa chọn hợp lý hơn với họ.

“…Anh trông có vẻ quen với chuyện này nhỉ.”

Yeo Won miễn cưỡng đáp lại rồi chẳng chút kiểu cách nâng ly cà phê đá lên tu một hơi dài.

“Tôi vốn định gặp cậu một lần, thế này chẳng phải vừa hay sao.”

Tae Ju tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện, giơ tay ra hiệu với nhân viên. Một người phục vụ nhanh chóng mang đến ly cà phê đựng trong chiếc cốc sứ vốn đặt sẵn trên bàn anh ta. Cái cách anh ta gọi người khác thật sự quá đỗi tự nhiên, giống như đó là chuyện hiển nhiên vậy.

“Gặp tôi sao?”

“Cả cậu lẫn Lee Tae Kang.”

Tae Ju nhấp một ngụm cà phê nóng, gương mặt chẳng chút cảm xúc, rồi tiếp lời:

“Cậu hẳn đã nghe loáng thoáng gì đó rồi nhỉ.”

Câu chuyện anh ta đột ngột bắt đầu rõ ràng đến mức ngay cả người chậm hiểu như Yeo Won cũng nhận ra ngay. Người anh trai của Lee Tae Kang mà cậu chẳng qua lại bao giờ lại chủ động tìm đến, thậm chí còn đổi cả chỗ ngồi để nói chuyện với cậu. Lý do chẳng thể nào khác ngoài chuyện đó.

“Nghe qua loa thôi.”

Vì không phải trực tiếp nghe từ Tae Kang, cậu đáp lại với vẻ hờ hững.

“Hai người vẫn còn qua lại với nhau à?”

Tae Ju hỏi bằng giọng điềm tĩnh, nhưng với người nghe, câu hỏi ấy sắc bén như lưỡi dao. Gia đình anh ta vốn không ưa gì cậu, hẳn họ vẫn còn bất mãn với chuyện này. Theo cách họ nhìn nhận, Yeo Won là kẻ không xứng với đẳng cấp của Lee Tae Kang.

“…Anh biết rõ còn hỏi làm gì.”

Dù tự do sống theo ý mình, nhưng gia đình bên đó không thể không nắm rõ Tae Kang đang sống ra sao, ở đâu. Nói cho cùng, hiện giờ chỉ là trạng thái “ngừng bắn” tạm thời. Quan hệ giữa cha mẹ và Tae Kang chẳng hề cải thiện, nhưng cũng không phải cắt đứt hoàn toàn như dao chém đứt khúc củi. Làm sao có thể dễ dàng đoạn tuyệt tình thân cốt nhục được cơ chứ.

“Chẳng phải đã đến lúc chán trò này rồi sao.”

Tae Ju khẽ tặc lưỡi, giọng điệu như thể đang xem thường, rồi đi thẳng vào vấn đề:

“Cậu chắc cũng đoán được phần nào rồi. Sắp tới, khi cuộc đua quyền lực trở nên khốc liệt, Lee Tae Kang sẽ thường xuyên bị báo chí réo tên. Bên tôi sẽ cố kiểm soát những gì có thể, nhưng thằng nhóc đó vốn dĩ đã gây ra quá nhiều rắc rối rồi.”

“…”

Yeo Won chẳng biết nói gì. Ngay cả người nổi tiếng không tì vết như nghị sĩ Lee Seung Kwon cũng luôn bị tấn công bởi điểm yếu mang tên Lee Tae Kang. Trước giờ, họ dùng quyền lực và tiền bạc để ém nhẹm mọi chuyện, nhưng giờ khi đã trở thành ứng cử viên tổng thống, chẳng ai dám chắc mọi thứ sẽ ra sao.

“Dù sao thì từ khi vào đại học, nó cũng bớt ồn ào hơn chút ít…”

Tae Ju lại nhấp thêm ngụm cà phê, ánh mắt qua cặp kính gọng bạc sắc lạnh như lưỡi dao đâm thẳng vào cậu. Đôi mắt ấy như thể nắm rõ mọi chuyện về cậu và Tae Kang.

“Nếu giữa hai người có gì đặc biệt mà bên tôi cần biết, tốt nhất cậu nên nói ngay từ bây giờ.”

“…”

“Nếu để bên khác nắm thóp trước thì sẽ khó mà xử lý đấy.”

Lời nói không kèm giải thích cụ thể. Trước câu hỏi đột ngột đòi câu trả lời, Yeo Won cau mày, ngơ ngác hỏi lại:

“Anh đang nói gì vậy?”

Bị dồn ép phải thành thật trong khi chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra, Yeo Won cảm thấy khó chịu, gương mặt thoáng chút bực bội.

“…Không hiểu thì thôi.”

Tae Ju mỉm cười nhẹ thay cho câu trả lời. Nhìn nụ cười ấy, Yeo Won bỗng thấy cáu tiết, nhưng vì anh ta là anh trai của Tae Kang, cậu đành kiềm chế. Nhà đó đúng là chẳng ai khiến cậu vừa lòng. Thấy Yeo Won nhăn nhó cậu mày, không giấu nổi vẻ khó chịu, Tae Ju chỉ khẽ bật cười như gió thoảng rồi vẫn tiếp tục nói:

“Thời điểm này nhạy cảm, cậu nên cẩn thận trong hành động của mình.”

“…”

“Tôi đã nói với Tae Kang rồi, nhưng thằng nhóc đó vốn là kẻ ngang tàng, nói chẳng bao giờ thấm, nên tôi vẫn thấy bất an.”

“Nghe anh nói cứ như thể Tae Kang sắp gây chuyện lớn không bằng ấy nhỉ.”

“Dù nó không gây chuyện, báo chí và chính trường nước này vẫn có thể moi móc để biến không thành có.”

“…”

“Một kẻ đầy sơ hở như Tae Kang mà cứ lởn vởn ngoài kia, chẳng khác nào mời đám kiến bu vào.”

Yeo Won hiểu rõ điều đó, nhưng cậu chẳng thoải mái chút nào khi nghe chuyện về Tae Kang từ miệng người nhà hắn. Chính cha mẹ Tae Kang là người đã đẩy hắn ra ngoài kia cơ mà.

“Nhưng tôi thấy chuyện này hơi bất công.”

Yeo Won vốn chỉ định ngồi nghe, bất chợt buột miệng. Cậu biết mình cần cẩn thận, cũng nghĩ mình nên thế, nhưng trong lòng vẫn thấy ấm ức.

“Người gây ra vấn đề lớn nhất lại chính là họ kia kìa.”

Tae Kang trở thành kẻ nổi loạn như vậy là nhờ “công lao” của cha mẹ hắn. Họ đã bạo hành hắn từ nhỏ. Tae Kang đã từng bị đánh đến rách cả môi khi mới 8 tuổi. Người nhớ rõ điều đó nhất chính là Yeo Won.

“Nếu người như vậy làm tổng thống, chẳng phải cũng là vấn đề sao?”

Yeo Won lơ đãng xoay ống hút, nói như kể chuyện người khác, rồi dang rộng hai chân ngồi kiểu bất cần như gã du côn, ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt. Tae Ju lặng lẽ quan sát dáng vẻ ấy của cậu một lúc rồi khẽ cười.

“Cậu gan góc hơn tôi tưởng đấy.”

Như thể sự bồng bột của một đứa trẻ khiến anh ta thấy thú vị, Tae Ju ngân nga với giọng cười trầm thấp.

“Dù sao tôi cũng là công dân Hàn Quốc mà.”

Dù biết phải cẩn thận, Yeo Won không muốn sống co ro như kẻ có tội. Nếu họ đè ép, cậu cũng chẳng định ngồi im. Đó là cách đối đầu theo kiểu của riêng cậu.

“Coi chừng hối hận đấy.”

“Anh đừng dọa tôi nữa được không?”

“Haha. Thú vị thật.”

Anh ta bật cười thành tiếng. Nhưng với Yeo Won, chẳng có gì đáng cười cả.

“Tôi hiểu là phải cẩn thận, nhưng đừng dùng chuyện đó để kiềm kẹp Tae Kang.”

“Thằng nhóc đó mà là kiểu người bị kiềm kẹp sao.”

“Gần đây cậu ta hay về nhà chính, chẳng phải vì anh sao?”

“Chuyện đó tôi không quan tâm.”

“Dù sao tôi cũng hiểu ý anh rồi.”

Yeo Won cắt ngang, muốn kết thúc cuộc trò chuyện khó chịu này ngay lập tức. Tae Ju có vẻ hơi khó chịu với thái độ ngang ngược của cậu, khóe mắt khẽ giật lên, nhưng anh ta nhanh chóng kìm lại cảm xúc. Rồi bất ngờ, anh ta rút từ túi áo blazer một hộp danh thiếp. Chiếc hộp sang trọng ánh lên logo mạ vàng của một thương hiệu cao cấp.

“Nếu có chuyện gì xảy ra, cứ liên lạc với tôi qua đây.”

“…”

“Xử lý tốt nhất là phải biết trước mọi chuyện.”

Tae Ju đứng dậy như đã xong việc. Khi anh ta vừa di chuyển, đám vệ sĩ đứng gần đó cũng lập tức theo sau. Anh ta quay lại bàn của mình, mỉm cười lịch thiệp với người phụ nữ bị bỏ lại một mình để xin lỗi. Yeo Won làm bộ nôn khan rồi nhăn nhó nhặt tấm danh thiếp lên bằng hai ngón tay. Logo Viện Kiểm sát cùng ba chữ “Lee Tae Ju” in rõ ràng nổi bật trên đó.

Yeo Won thoáng nghĩ đến việc vứt đi nhưng rồi đổi ý, nhét đại vào túi quần. Sau đó, cậu lại cầm ống hút khuấy cà phê, lơ đãng nhìn những khung cảnh chẳng còn lọt vào mắt. Ra ngoài để thư giãn mà cuối cùng lại thêm bực mình.

***

Chiếc xe được giao ngay vào buổi chiều tối theo lời nhân viên bán hàng. Yeo Won nghe qua loa hướng dẫn rồi lập tức lái chiếc xe thể thao lao vút giữa lòng Seoul. Tiếng động cơ gầm vang đầy uy lực khiến cậu thích thú. Cậu đến trường của Do Young Jae, đón cậu ta cùng Jo Soo Chan rồi phóng thẳng trên con đường dọc sông Hàn. Vì tay lái non nớt nên cậu vài lần đạp phanh gấp hoặc lấn sang làn giữa, nhưng may mắn là không ai bị sao cả.

Yeo Won điên cuồng lái xe như để trút bỏ căng thẳng, mãi đến nửa đêm mới dừng lại. Quay sang nhìn, Do Young Jae trên ghế phụ đang nắm chặt dây an toàn như bám víu sự sống, trừng mắt nhìn cậu, còn Jo Soo Chan ở ghế sau thì lẩm nhẩm cầu nguyện.

“Làm gì thế tụi mày?”

Thấy bộ dạng tái mét của cả hai buồn cười, Yeo Won hỏi. Do Young Jae lên tiếng trước.

“Làm gì á? Suýt chết mà còn sống sót nên tao phải cảm ơn Chúa với Phật chứ sao.”

“Cái gì mà làm quá vậy.”

“Quá? Quá cái gì? Mày có biết hôm nay tao nghe tiếng còi xe bao nhiêu lần không?”

Do Young Jae bắt đầu càm ràm bằng chất giọng the thé. Yeo Won chán chẳng buồn nghe, tháo dây an toàn rồi bước ra khỏi xe.

“Không biết lái mà đòi lái xe thể thao cái gì?”

“Tao lái tốt mà?”

“Tốt cái con khỉ!”

Jo Soo Chan có vẻ say xe đến mức buồn nôn, gầm lên.

“Lúc leo lên xe thì bảo thích lắm cơ mà.”

“Thích chứ! Đời tao bao giờ được ngồi xe thế này đâu mà!”

Lần này đến lượt Do Young Jae vừa xoa ngực vừa càu nhàu, chẳng rõ là thích hay ghét. Yeo Won lắc đầu, đưa chìa khóa cho nhân viên đỗ xe.

Sau một buổi tối phóng xe điên cuồng, họ dừng lại trước một câu lạc bộ mà Kim Myung Joo đang chuẩn bị khai trương. Nghe bảo nơi này mở thử cho khách VIP trước ngày chính thức nên cậu ghé qua, vừa để chúc mừng vừa để đổi gió.

“Đây là đâu vậy?”

Jo Soo Chan bước theo Yeo Won vào tòa nhà, ngơ ngác nhìn quanh với vẻ e dè trước sự hoành tráng của nó.

Còn tiếp

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web navyteamm.com, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo