“Trời ơi. Hoa hồng đẹp quá. Đưa đây cho tôi nào. Phải cắm vào bình trước khi chúng héo mất thôi.”
Bác quản gia nhận lấy bó hoa, còn Ja Kyung thì lau tay rồi mở hành lý giữa phòng khách, lấy ra món quà cho bà. Đó là một chiếc mũ mua ở trung tâm thương mại Bangkok, một món quà anh đã cất công lựa chọn cho người phụ nữ thường xuyên ra vào khu vườn giữa mùa hè oi ả. Bác quản gia tỏ ra vô cùng hài lòng, còn Ja Kyung thì ngập ngừng lấy ra thêm một chiếc áo sơ mi màu đỏ.
Anh đưa nó cho Kang Il Hyun đang đứng cạnh, nhưng hắn chỉ đưa mắt nhìn.
“Quà của anh đó. Áo đôi với em.”
Ngay khi anh cười toe toét, cặp chân mày rậm của hắn liền nhướng lên một cách đầy nghi hoặc. Hắn dùng một tay trải chiếc áo ra. Họa tiết hoa đỏ được vẽ một cách lộng lẫy, và bất cứ ai nhìn vào cũng thấy nó khác xa gu của Kang Il Hyun. Quả nhiên, khóe môi hắn cong lên đầy giễu cợt.
“Hy vọng em không mua cái này về với ý định trêu chọc anh đấy.”
Ja Kyung giả vờ như không biết. Thật ra, áo đôi chỉ là cái cớ, hơn một nửa là tâm địa xấu xa muốn xem bộ dạng ghét cay ghét đắng của Kang Il Hyun. Anh tò mò nhìn phản ứng thì thấy hắn vui vẻ gật đầu.
“Cảm ơn. Anh rất thích.”
“Vậy thì may quá.”
“Ngày nghỉ chúng ta mặc cái này đi hẹn hò nhé.”
Ja Kyung giật mình, vội lắc đầu.
“Không nhất thiết phải làm vậy đâu ạ.”
“Không, anh lại muốn làm vậy rồi. Nghĩ đến cảnh mặc cái này đi dạo cùng em giữa lòng Seoul thôi đã thấy phấn khích rồi. Nhân tiện ghé qua gặp Jang Tae Ho luôn nhỉ?”
“Mặc ở nhà thôi ạ….”
“Không thích.”
“…….”
Đúng là mình đã bày ra một trò dại dột, anh muộn màng hối hận nhưng cũng vô ích. Bác quản gia đứng cạnh cũng hào hứng hùa theo, bảo rằng hai người mặc vào sẽ rất hợp, nhân dịp này nên chụp thật nhiều ảnh mang về. Ja Kyung thầm quyết định sẽ lén lút xử lý chiếc áo khi có thời gian.
Sau đó, anh cầm số hành lý còn lại lên tầng hai. Ja Kyung chủ yếu sinh hoạt ở đây, vì anh cho rằng dù là một cặp tình nhân thân thiết đến đâu cũng cần có không gian riêng. May mắn là Kang Il Hyun cũng tôn trọng điều đó, và cả hai dù sống chung một nhà nhưng vẫn qua lại phòng nhau với tâm trạng như đang hẹn hò.
Căn phòng vẫn được dọn dẹp gọn gàng như mọi khi, và có lẽ bác quản gia đã ghé qua nên trong bình hoa đã được cắm những đóa hồng đỏ thắm. Lại gần hít hà hương thơm, Ja Kyung cởi quần áo rồi bước vào phòng tắm.
Anh vừa mở vòi nước, làm ướt tóc rồi tạo bọt tắm rửa thì nghe thấy tiếng động bên ngoài. Người có thể tự do ra vào nơi này chỉ có một, nên anh cất tiếng gọi.
“Đợi em một chút! Em ra ngay đây!”
Đúng lúc đó, có tiếng cửa mở, và một bóng người mờ ảo hiện ra sau lớp kính mờ.
“Kang Il Hyun?”
Không có tiếng trả lời, chỉ có sự im lặng. Một linh cảm chẳng lành dâng lên, Ja Kyung vội vơ lấy chiếc khăn tắm dài quấn vào tay rồi nhìn chằm chằm qua lớp kính. Trong khoảnh khắc, bóng người biến mất, anh vội vã bước ra, khoác áo choàng lên rồi nhìn dọc hành lang nhưng không có ai đi qua cả.
Anh vừa quay vào định nhấn chuông báo động thì lại có tiếng cửa mở, rồi ai đó từ phía sau tiến đến ôm lấy eo anh. Vẫn chưa hết cảnh giác, anh lập tức thúc cùi chỏ thì đối phương nhanh nhẹn né được. Quay lại thì thấy Kang Il Hyun đang đứng đó.
“Vừa rồi là anh sao?”
“Em nói gì vậy?”
“Anh không đứng ngoài phòng tắm à?”
Il Hyun đảo mắt nhìn quanh phòng.
“Chẳng lẽ em lén lút giấu thằng nào khác sau lưng anh à?”
Ja Kyung sững sờ, bảo hắn đừng đùa nữa. Nhưng nhìn vẻ mặt của Kang Il Hyun thì không giống như đang nói đùa.
“Thật sự không phải anh sao? Lúc đến anh có thấy ai không?”
“Hoàn toàn không.”
“Cái gì vậy chứ. Rõ ràng là có người đứng đó mà.”
“Chắc là ma rồi.”
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh. Dù kẻ giết người như anh thì có gì phải sợ ma quỷ, nhưng sợ vẫn là sợ. Biết Ja Kyung ghét cay ghét đắng sâu bọ và ma quỷ, Il Hyun cố tình dọa anh, nói rằng trước đây có một nhân viên cũng đã nhìn thấy điều kỳ lạ.
“Đừng đùa nữa. Em biết là anh nói dối.”
Kang Il Hyun tiến lại gần, vạch áo choàng của anh sang một bên. Ánh mắt hắn nhìn cơ thể trần trụi còn vương nước của anh lóe lên dục vọng. Hắn liếm môi dưới, áp sát cơ thể vào và giữ lấy cằm Ja Kyung, buộc anh phải nhìn vào mặt mình.
“Là do em mệt quá thôi. Những lúc như thế, ngủ một giấc là tốt nhất.”
“Phải buông em ra thì em mới ngủ được chứ….”
Nghe anh càu nhàu, Kang Il Hyun cười đẹp như tranh vẽ.
“Anh sẽ buông em ra. Nhưng, phải làm tình xong đã.”
Môi vừa chạm, lưỡi hắn đã trượt vào, khuấy đảo khoang miệng anh một cách điên cuồng. Giữa nụ hôn sâu đến nghẹt thở, bàn tay hắn đã vạch áo choàng ra, mân mê khắp cơ thể Ja Kyung. Bị đẩy ngã xuống giường, Il Hyun bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của mình rồi trườn lên trên.
Dáng vẻ đầy uy hiếp như một con thú săn mồi khiến Ja Kyung bất giác căng thẳng. Anh vươn tay lên định lấy gel bôi trơn trong ngăn kéo thì chân bị giữ lại, kéo xuống dưới.
Kang Il Hyun tách hai chân Ja Kyung ra rồi nhấc hông anh lên. Với phần dưới cơ thể lơ lửng giữa không trung, Ja Kyung nhăn mặt, vẫy tay.
“Khoan, gel, lấy nó ra, ưt!”
Như thể cố tình trêu ngươi, hắn dùng lưỡi liếm dọc dương vật từ gốc lên trên, khiến mặt Ja Kyung nóng bừng và quên bẵng mất những gì định nói tiếp theo. Còn chưa kịp hỏi có nhất thiết phải dạo đầu bằng cách đó không thì dương vật đã biến mất trong miệng hắn. Hắn mút mạnh đến hóp cả má, đầu di chuyển tới lui khiến cơ bụng Ja Kyung co rút lại.
Trong lúc anh đang cắn môi thở dốc vì khoái cảm, Kang Il Hyun nhả dương vật ra. Hắn dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào thứ đang bóng loáng vì nước bọt, rồi lấy thứ gì đó từ túi sau ra. Nhìn thấy chiếc vòng tròn có gắn vật gì đó, một dự cảm chẳng lành len lỏi trỗi dậy.
“Cái gì vậy, cái đó?”
Trước đây, hắn đã vài lần mang đồ chơi đến và cả hai đã dùng chúng trong lúc làm tình, nhưng chúng chỉ là những thứ như máy rung nhỏ. Khoái cảm tuy nhân đôi nhưng hậu quả cũng rất dữ dội, nên Ja Kyung định lén rút chân ra. Nhưng Il Hyun đã tóm lấy mắt cá chân anh và đeo thứ trong tay vào dương vật của mình.
“Đừng nói đó là thứ trì hoãn xuất tinh nhé?”
“Em đã dùng thử bao giờ chưa?”
Phải cảnh giác khi hắn cười tủm tỉm và hỏi như vậy. Nếu nói có, chắc chắn dương vật của ai đó sẽ bị cắt phăng ngay tại đây. Dĩ nhiên là anh chưa từng dùng, nhưng dù có rồi thì cũng phải nói là chưa. Theo kinh nghiệm, Kang Il Hyun là loại người mà một khi đã nổi điên thì chuyện gì cũng dám làm.
“Chưa ạ.”
Câu trả lời dứt khoát khiến một nụ cười hài lòng nở trên môi hắn. Hắn đeo chiếc vòng vào tận gốc dương vật, nó trông khác hẳn những thứ anh từng biết. Không chỉ có chiếc vòng mà còn có một vật kỳ lạ đi kèm để đỡ bên dưới tinh hoàn.
“Anh không định làm trò gì kỳ quái đấy chứ?”
“Trò kỳ quái à. Như thế này sao?”
Nói rồi, hắn nhanh chóng lật Ja Kyung lại, bắt anh nằm sấp và áp môi vào huyệt khẩu. Ưt. Gel bôi trơn còn đó mà sao lại phải dùng miệng chứ! Anh định lên tiếng bảo hắn tránh ra, nhưng lưỡi hắn đã bắt đầu ra vào nên từ miệng chỉ phát ra những tiếng rên rỉ.
Chụt chụt, hắn càng mút thì dương vật càng trở nên cứng rắn, nhưng có lẽ vì chiếc vòng nên cảm giác căng tức đau đớn cũng tăng theo. Anh vừa đưa tay ra định tháo dụng cụ thì Il Hyun đã chạm vào nó trước. Tách, hình như hắn vừa nhấn một cái nút, và ngay sau đó, một luồng rung động truyền đến từ bên dưới tinh hoàn.
Chết tiệt. Ja Kyung chửi thầm rồi đổ gục về phía trước.
“Khoan, khoan đã!”
Il Hyun không thèm để ý, cứ thế áp dương vật của mình vào huyệt khẩu và cọ xát. Thấy nơi đó đã ướt đẫm mà vẫn chưa chịu tiếp nhận, hắn tặc lưỡi rồi dùng ngón tay cái đút vào, cưỡng ép nới rộng lối vào. Ja Kyung rên lên, ngoảnh đầu lại. Vành mắt ửng đỏ và đôi môi hổn hển thở dốc đủ để thổi bùng lên khuynh hướng bạo dâm của hắn.
“Ha, giám đốc….”
“Đến bao giờ em mới thôi gọi anh là Giám đốc hả, hửm?”
“Vậy thì, em phải gọi là gì.”
“Biết rồi còn giả vờ.”
“Khoan đã. Chỉ cần tháo cái này ra, A!”
Ngay khi Ja Kyung đưa tay xuống định tháo dụng cụ ra, Il Hyun đã đâm thẳng dương vật vào huyệt khẩu. Lối vào bị cưỡng ép mở ra, siết chặt lấy dương vật như muốn cắn nuốt, và Il Hyun ngửa đầu ra sau, chau mày.
“Chết tiệt….”
Nhìn xuống dưới, con rắn trên vai Lee Ja Kyung đang cuộn mình, há miệng nhìn hắn chằm chằm. Lần nào làm tình cũng phải nhìn thấy mặt của nó khiến hắn chẳng vui vẻ gì. Lại một lần nữa tự nhủ rằng một ngày nào đó sẽ đổi nó thành hình con mèo, Il Hyun từ từ chuyển động hông.
Phía trên hông của Lee Ja Kyung có hai hõm sâu trông như lúm đồng tiền, chúng càng lõm vào khi cơ bắp co rút vì hưng phấn. Hắn dùng mắt quét từ đầu đến chân anh không bỏ sót một chi tiết nào, rồi luồn tay vào trong xoa nắn dương vật của anh. Rung động từ món đồ chơi truyền đến tận lòng bàn tay, và khi hắn đè hẳn người lên lưng, Ja Kyung liền yếu ớt sụp đổ.
“A…! Đừng vào sâu quá.”
Sau khi đâm vào đến tận cùng khiến mông anh bị ép chặt, hắn bắt đầu cọ xát lên xuống, khiến lý trí của anh như bay biến.
“So với việc đâm vào một cách bừa bãi, em thích thế này hơn. Đúng không?”
Khi anh gật đầu, Il Hyun lại nhấn công tắc của món đồ chơi. Rung động trở nên mạnh hơn khiến Ja Kyung vặn vẹo cơ thể. Khoan, em muốn tháo cái này ra. Anh đưa tay xuống dưới nhưng dương vật đã bị Il Hyun giữ chặt, không thể nhúc nhích. Vừa dùng ngón cái day ấn quy đầu, hắn vừa rút hông ra sau rồi thúc mạnh lên một cú, khiến trước mắt anh như có điện giật, loé lên một cái.
“A ưt!”
Hắn liên tục thúc vào không ngừng nghỉ khiến trong bụng anh rung lên bần bật, và cầu chì trong đầu cứ chập chờn liên tục.