Ngoại truyện 35
[Wei, cậu đang ở đâu thế?]
Giữa tiếng nhạc đập inh ỏi, Ja Kyung bất giác thở dài.
“Hôm nay lại tiệc tùng nữa à? Anh định ở đó tới bao giờ? Có biết hôm qua tôi đã khổ sở thế nào không?”
[Cậu nói gì thế? Khổ sở gì cơ chứ. Thôi đừng nói nữa, đến đây lẹ đi. Bọn tôi đang quẩy ở nhà Giám đốc Kang này!]
Ja Kyung giật nảy mình, bật phắt dậy. Gì cơ?
[Là Giám đốc Kang mời bọn tôi đấy. Anh ấy biết cả chuyện Veronica đến nữa. Bảo là không sao, cứ chơi cho thỏa thích. Giám đốc Kang tuyệt hơn tôi tưởng nhiều, rất thấu tình đạt lý. Cậu cũng mau đến đây chung vui đi!]
Ja Kyung suýt làm rơi điện thoại. Không thấy anh trả lời, Wang Ryun lại gọi, ‘Wei?’. Gương mặt điềm nhiên của Kang Il Hyun đêm qua chợt ùa về, khiến anh phải nhắm nghiền mắt. Lẽ nào... hắn đã biết hết rồi?
***
Suốt quãng đường về nhà, tâm trí anh ngập tràn những suy nghĩ hỗn loạn. Tại sao hắn lại gọi họ đến đó? Chẳng lẽ định chôn sống cả lũ? Càng nghĩ càng không tài nào đoán được ý đồ của hắn. Mà gọi điện hỏi cho ra nhẽ thì anh lại chẳng đủ can đảm.
Càng gần đến nhà, cổ họng anh càng khô rát. Điều anh bận tâm không phải là cô bạn gái cũ bao năm không gặp, mà là nỗi sợ hãi về những gì sắp xảy ra. Anh chỉ mong Wang Ryun có thể tỉnh táo lại và chạy trốn ngay lập tức.
Xe phanh kít lại, tung lên một đám bụi. Anh vội vã lao vào trong, để rồi sững sờ trước cảnh tượng không thể tin nổi bày ra trước mắt. Đèn đóm sáng trưng khắp sân, nhạc xập xình inh ỏi, và cả chục người chỉ mặc đồ bơi đang túm tụm tận hưởng bữa tiệc.
Nhân viên phục vụ bận rộn bưng bê rượu, còn đầu bếp thì đang bù đầu với các món ăn ở một góc. Lạy Chúa. Ja Kyung đưa tay dụi mắt, không tin vào cảnh tượng trước mặt, rồi đảo mắt tìm Wang Han và Wang Ryun . Đúng lúc đó,
“Wei!”
Kèm theo giọng nói quen thuộc, một người phụ nữ trong bộ đồ bơi chạy tới ôm chầm lấy Ja Kyung.
“Lâu quá rồi nhỉ! Em nhớ anh chết đi được!”
Cô ta định hôn lên má Ja Kyung, nhưng anh đã phản xạ đưa tay chặn lại.
“Veronica. Lâu rồi không gặp.”
Ja Kyung mỉm cười, nhẹ nhàng đẩy cô ra. Anh đưa mắt tìm Wang Han và Wang Ryun thì thấy họ đang mải mê tán gẫu với mọi người ở một góc. Trong đám đó có cả Kang Seok Ju, kẻ mới hôm nào còn nhờ anh giết Kang Il Hyun, giờ lại đang say khướt, vui vẻ nhảy múa.
“Lúc đến Hàn Quốc em chẳng mong đợi gì nhiều. Dù rất muốn gặp anh, nhưng ai mà ngờ chúng ta lại gặp lại nhau thế này chứ! Đúng là kỳ diệu thật! Phải không nào?”
Nhìn cô gái đang nhảy cẫng lên vì vui, Ja Kyung không sao cười nổi. Bởi vì Kang Il Hyun cũng ở trong đám đông đó. Hắn đang nói chuyện với Kang Yoo Jung nhưng mắt vẫn liếc về phía này. Ja Kyung sải bước đến chào Kang Yoo Jung rồi quay sang trừng mắt với Kang Il Hyun, hạ giọng.
“Em cần nói chuyện riêng với anh một lát.”
Nghe vậy, Kang Il Hyun nở một nụ cười đẹp như tạc.
“Để sau đi. Gặp lại bạn cũ chắc em vui lắm, cứ ra chơi với họ đi.”
“Đúng đấy, cậu Ja Kyung. Đừng bận tâm đến chúng tôi, cứ ra chơi với bạn đi. Dù là em trai tôi nhưng tôi cũng không ngờ Giám đốc Kang lại có lúc chu đáo thế này đâu. Chắc là sợ cậu Ja Kyung cô đơn nên mới bày vẽ ra thế này. Cuối cùng em trai tôi cũng ra dáng con người rồi.”
Kang Yoo Jung cười mãn nguyện, còn Ja Kyung thì thấy như nghẹt thở. Veronica đến gần bắt chuyện bằng tiếng Hàn khiến Yoo Jung tỏ ra thích thú, hỏi cô học từ bao giờ. Veronica bèn cười tươi, đáp lại bằng thứ tiếng Hàn còn lơ lớ.
“Tôi học được lúc ngủ chung với Wei đó ạ!”
Miệng Yoo Jung há hốc, còn Ja Kyung thì cảm giác như sét đánh ngang tai. Lẽ ra phải nói là ‘khi hẹn hò’, nhưng giờ đó không phải là vấn đề. Trong lúc Kang Yoo Jung đang cố lảng sang chuyện khác để chữa cháy, Kang Il Hyun đã nhìn về phía Veronica.
“Veronica. Phía sau nhà tôi có một vườn cây ăn quả, cô có muốn ra xem không?”
Nghe Kang Il Hyun nói, sắc mặt Ja Kyung sa sầm. Phía sau nhà là vườn dưa hấu, và đến vườn dưa hấu chẳng khác nào một lời tuyên bố sẽ chôn sống cô ta ở đó. Veronica thì vui như đứa trẻ, tíu tít hỏi có thật không rồi đòi đi xem, định bước theo Il Hyun. Thấy thế, Ja Kyung vội nắm chặt cổ tay Veronica.
“Veronica. Khoan đã. Nghe tôi nói hết câu đã rồi hẵng đi.”
“Chuyện gì thế?”
“À tôi quên mất, có người này tôi muốn giới thiệu với cô. Thật ra... tôi có người yêu rồi.”
“Thật sao? Là ai?”
Veronica ngờ vực nhìn Kang Yoo Jung, nhưng Ja Kyung đã không ngần ngại chỉ tay về phía Kang Il Hyun rồi tuôn một tràng tiếng Tây Ban Nha. Anh chàng kia kìa. Trông tuyệt lắm phải không? Đó là người tôi thật lòng yêu, và nếu anh ấy muốn, tôi sẵn sàng kết hôn. Tôi thề sẽ không bao giờ tơ tưởng đến ai khác, từ giờ sẽ chỉ sống vì người đó thôi. Cô hiểu chứ?
Veronica nãy giờ im lặng lắng nghe, thoáng chút bối rối rồi nhanh chóng ôm chầm lấy Ja Kyung.
“Wei, may quá. Em đã lo anh sẽ không bao giờ ổn định được. Thấy anh thật lòng hạnh phúc, em cũng mừng cho anh.”
Nói rồi, cô buông Ja Kyung ra, nhìn anh và nở nụ cười rạng rỡ. Dù ở đâu cũng đừng quên em luôn cầu chúc cho hạnh phúc của anh. Nhớ nhé? Ja Kyung gật đầu, Veronica liền quay sang Kang Il Hyun, nói lời chào bằng tiếng Hàn ngọng nghịu, đại ý là nhờ anh chăm sóc. Một người bạn gần đó gọi tên Veronica, và ngay khi cô vừa đi khỏi, Kang Yoo Jung liền huýt sáo.
“Đâu phải bạn bè gì, là bạn gái cũ của cậu Ja Kyung phải không?”
“Vâng….”
“Chà, cô ấy tốt tính thật. Tiếc ghê. Gặp được cô gái tốt như vậy mà lại lọt vào mắt xanh của Giám đốc Kang nhà tôi chứ….”
Chạy ngay đi khi còn có thể nhé. Yoo Jung nói với vẻ tiếc nuối chân thành rồi hòa vào đám đông. Khi chỉ còn lại hai người, Ja Kyung gượng cười với Il Hyun. Hắn thì nhấp một ngụm rượu vang, nở một nụ cười đầy sát khí.
“Em bịa chuyện để cứu Veronica à?”
“Em chỉ nói sự thật. Không có một lời nào là dối trá.”
“Cảm động ghê nhỉ? Vậy lời đòi kết hôn cũng là thật lòng sao?”
“Nếu... nếu nó hợp pháp thì đương nhiên em sẽ làm.”
Kang Il Hyun đặt ly rượu xuống, tiến lại gần, choàng tay qua vai Ja Kyung và nhìn xoáy vào mặt anh. Tưởng hắn sẽ nổi điên, ai ngờ tâm trạng lại có vẻ khá tốt. Kế hoạch thành công rồi sao? Phù, sống rồi. Nhưng anh còn chưa kịp thở phào, Il Hyun đã quay người đi vào nhà.
“Khoan, khoan đã. Sao anh lại đi vào trong?”
“Cứ để khách khứa tự nhiên đi. Anh muốn vào trong bàn bạc cụ thể hơn về kế hoạch sinh con của chúng ta.”
Vừa vào trong, hắn đã đẩy anh vào phòng ngủ, đóng cửa rồi lập tức ghì lấy môi anh mà hôn. Hương rượu vang ngọt ngào xen lẫn vị chát đắng lan toả trên đầu lưỡi. Hai chiếc lưỡi quấn quýt, càn quét khắp khoang miệng cho đến khi đẩy lùi anh về phía cửa sổ.
Ô cửa sổ kính lớn được thiết kế một chiều, chỉ có thể nhìn từ trong ra, bao trọn khung cảnh mọi người đang cười nói vui vẻ bên ngoài. Sợ bị nhìn thấy, anh định né đi nhưng Kang Il Hyun đã quỳ xuống, kéo tuột quần Ja Kyung rồi ngậm lấy dương vật anh.
“Hức, khoan, khoan đã... A, anh! Bên ngoài có người...”
“Dù sao họ cũng không thấy được.”
“Không, nhưng mà... A a, xin anh, khoan đã!”
Kang Il Hyun vừa mút dương vật, vừa dùng tay tuốt lộng, đồng thời dùng đầu lưỡi khuấy đảo đỉnh quy đầu. Cảm giác kích thích đến choáng váng khiến trước mắt anh loé sáng, sao trời như văng tung toé. Bàn tay hắn di chuyển lên xuống nhanh chóng, chẳng mấy chốc anh đã nấc nghẹn mà xuất tinh. Như để trêu ngươi, Kang Il Hyun ngậm lấy tinh dịch rồi nhổ ra tay, sau đó xoay người Ja Kyung lại.
Đứng đối diện với cửa sổ, hình ảnh những ánh đèn xinh đẹp và những con người đang vui cười thật ấn tượng. Ngay sau đó, ngón tay hắn chạm vào huyệt khẩu, dùng chính tinh dịch của anh làm chất bôi trơn mà len lỏi vào bên trong.
Tiếng nhóp nhép ướt át vang lên, cảm giác dị vật xâm nhập từ phía sau truyền đến. Khi ngón tay khuấy đảo bên trong, Ja Kyung không biết phải làm sao, chỉ biết dùng tay mò mẫm trên ô cửa kính. Thấy vậy, Il Hyun áp sát vào sau lưng anh và cắn nhẹ vành tai anh.
“Siết chặt quá đấy. Cứ thế này lại càng khiến em hưng phấn hơn à?”
Vừa nói, hắn vừa đưa ngón tay còn lại vào rồi dùng sức tách rộng sang hai bên. Cơn đau và khoái cảm ập đến cùng lúc khiến anh vặn vẹo tấm lưng, hắn liền thô bạo cọ xát dương vật vào giữa hai khe mông anh.
“Nếu có thể, anh muốn chui vào trong cơ thể em. Chui vào và ăn sạch nội tạng, xương thịt của em, không chừa lại một mẩu nào.”
“Tùy, tùy anh thôi.”
Lời vừa dứt, hắn đã thúc mạnh dương vật vào huyệt khẩu rồi bắt đầu chuyển động. Phập, phập, mỗi cú thúc lại đẩy cơ thể anh dán chặt hơn vào cửa kính. Tiếng rên không theo kịp tốc độ, dương vật bị ép chặt giữa bụng và cửa kính lại tiếp tục truyền đến những khoái cảm mới.
“Bụng em đau….”
“Ráng chịu đi. Chẳng phải chúng ta đang bàn kế hoạch sinh con sao.”
Sau những cú thúc liên tiếp, anh lại nấc lên, bắn tinh vấy bẩn cả ô cửa kính. Il Hyun nắm lấy dương vật anh, vắt kiệt đến giọt cuối cùng rồi lật Ja Kyung lại, đối mặt và ngấu nghiến đôi môi anh. Cùng lúc đó, hắn kẹp một chân Ja Kyung vào hông mình rồi thúc dương vật vào.
Để giữ thăng bằng, anh choàng tay qua cổ Kang Il Hyun, hắn liền nhấc bổng nốt chân còn lại của anh lên. Trong tư thế bị treo lơ lửng, lưng dán vào cửa kính lạnh buốt, Ja Kyung bị Il Hyun ra vào một cách thô bạo.