Những Kẻ Đáng Chết - Chương 142

Ngoại truyện 34

Anh vốn định đưa vị luật sư đến một nơi khác, nhưng nghĩ đến sự an toàn nên đã dẫn ông về nhà hắn. Vị luật sư vừa ngắm nghía căn nhà, vừa không ngớt lời trầm trồ về sự xa hoa của nó. Sau khi tắm rửa, thay quần áo, quả đúng là người đẹp vì lụa, trông ông như biến thành một người khác.

Dù đã ở tuổi trung niên, ông vẫn toát lên khí chất đặc trưng của người có học. Ngay lúc đó, hắn tan làm trở về. Vừa đối mặt với hắn, vị luật sư không hiểu sao mặt mày bỗng trắng bệch.

“Mèo tha chuột ở đâu về thế này?”

“Đây là người sẽ giúp anh Tae Ho, em chỉ để ông ấy ở lại đây hôm nay thôi.”

Hắn tiến lại gần, dí sát mặt vào vị luật sư. Ánh mắt ông ta chao đảo, mất phương hướng, bàn tay nắm chặt ống quần cũng run lên bần bật vì sợ.

“Sao trông quen mặt thế nhỉ.”

Trước câu nói của hắn, vị luật sư lắp bắp.

“Vâng, v-vâng ạ, trước đây khi còn làm ở công ty luật, tôi đã có dịp gặp ngài. Tất nhiên, khi đó tôi là luật sư của bên đối phương.”

Vị luật sư cố nặn ra một nụ cười mà cơ mặt co giật. Dù không rõ chuyện gì đã xảy ra, nhưng chỉ cần nhìn thoáng qua cũng thấy rõ ông ta sợ hắn đến mức nào. Hắn đáp "Vậy à?" rồi bảo không nhớ, sau đó đi thẳng vào trong. Vị luật sư thì chân mềm nhũn, khuỵu ngay xuống sàn.

“Trời đất ơi, đúng là tránh sói lại sa vào hang cọp mà.”

Nhìn bộ dạng tuyệt vọng của ông, anh lựa lời hỏi.

“Sao ông biết Giám đốc Kang?”

Người đàn ông hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu giải thích.

“Trước đây, cậu ấy có xích mích với một bạn học cùng lớp. Bên kia cũng là con nhà có của, nên cả hai bên đều thuê luật sư. Hôm đó là buổi gặp mặt để hòa giải.”

Anh lộ vẻ hứng thú, hỏi lại khi đó là lúc nào.

“Hình như là hồi cấp ba thì phải. Nhưng hôm đó, thân chủ của tôi đã nói một câu động trời với Giám đốc Kang Il Hyun.”

“Là câu gì ạ?”

Vị luật sư liếc nhìn về phía phòng ngủ nơi hắn vừa biến mất rồi hạ giọng hết mức có thể.

“'Thằng khốn có mẹ tự sát mà chết', đã nói như vậy đấy.”

“…….”

“Nhưng phản ứng của Giám đốc Kang lại hoàn toàn ngoài dự đoán. Lũ trẻ ở tuổi đó thường sẽ nổi điên hoặc dùng nắm đấm, nhưng cậu ấy lại chỉ cười toe toét. Và rồi, buổi hòa giải kết thúc êm đẹp.”

“Chuyện đó thì có gì đáng nhớ ạ?”

“Khoảng nửa năm sau, cậu học sinh đó bị một kẻ lạ mặt tấn công. Đó là một vụ án lớn đến mức được đưa lên cả tin tức. Tính mạng thì giữ được, nhưng cả hai mắt đều bị phá hỏng, vĩnh viễn không nhìn thấy được nữa.”

Anh há hốc miệng, còn vị luật sư thì mặt cứng đờ khi nhớ lại chuyện đó.

“Người khác có thể không tin, nhưng tôi đã từng nghĩ, liệu thủ phạm có phải là Giám đốc Kang Il Hyun không. Thỉnh thoảng, tôi lại nhớ đến nụ cười của cậu ấy ngày hôm đó. Ánh mắt vô hồn, không một chút hơi ấm... cái cảm giác lạnh gáy đó….”

Vị luật sư rùng mình, rồi hỏi liệu hôm nay có thể ngủ ở nơi khác được không. Anh không biết nói gì hơn. Nếu mắt của cậu bạn học đó thật sự bị móc ra, thì khả năng cao thủ phạm chính là hắn.

Anh vừa trấn an vị luật sư rằng chắc ông đã nhầm, rằng Giám đốc Kang Il Hyun không phải người đáng sợ như thế, vừa dẫn ông lên phòng khách ở tầng hai. Anh cũng không quên dặn ông nhớ khóa chặt cửa cho chắc.

Vẻ mặt của vị luật sư qua khe cửa đang khép lại đúng là không còn gì để nói. Trông ông ta như chỉ chực chờ để tháo chạy, nên anh đã phải dặn riêng vệ sĩ để mắt, không cho ông ta trốn mất.

Anh xuống tầng, bước vào phòng ngủ của hắn. Hắn đang nói điện thoại, nhưng thấy anh liền mỉm cười vươn tay ra. Anh vừa ngồi xuống cạnh bên, tựa đầu vào người hắn, hắn liền cúp máy, rồi áp má lên đỉnh đầu anh.

“Hôm nay em làm gì thế? Chắc không phải là lặn lội đi bắt con chuột nhắt kia về đấy chứ.”

Anh từ tốn kể lại chuyện hôm nay. Anh biết khả năng cao là hắn đã biết hết cả rồi, nên cũng không muốn nói dối vòng vo. Hắn im lặng lắng nghe rồi đáp "vậy à", sau đó xoa đầu khen anh đã vất vả. Cuộc trò chuyện cứ thế tiếp diễn cho đến khi điện thoại của anh đổ chuông. Thấy người gọi là Wang Ryun, anh bắt máy mà không nghĩ ngợi, nhưng đầu dây bên kia lại vọng đến tiếng nhạc xập xình.

[Wei!]

“Ai vậy….”

[Là em đây! Veronica!]

Dù đã lâu không nghe tiếng Tây Ban Nha, anh vẫn nhận ra rõ mồn một. Trong khoảnh khắc, sống lưng anh lạnh toát, bất giác đứng bật dậy. Anh theo bản năng nhìn về phía hắn, nhưng hắn vẫn đang chống cằm tập trung xem thời sự. Anh lén lút di chuyển ra một chỗ xa hơn.

“À, anh à, em ở nhà rồi. Anh uống say quá rồi đấy.”

[Wei, anh nói gì vậy? Anh quên em rồi à? Em nói muốn gọi cho anh nên Ryun mới cho mượn điện thoại đó! Anh có nghe em nói không? Wei? Wei!]

“Ừ, thế anh chơi vui vẻ rồi về nhé. Mai gặp.”

Cúp máy xong, anh chuyển điện thoại sang chế độ im lặng rồi nhét vào túi. Chẳng làm gì có lỗi mà tim cứ đập thình thịch. Nếu có thể, anh chỉ muốn gọi cho Ryun và hét vào mặt cậu ta xem có bị điên không.

“Anh ấy chắc say lắm rồi….”

Hắn vẫn chỉ dán mắt vào TV.

“Xem ra hai người đó đi đâu chơi mà không rủ em à?”

“Họ bảo đi gặp người quen nhậu một chầu. Em mệt nên về trước.”

Ra là vậy. Hắn lẩm bẩm rồi chuyển kênh. Với tâm trạng thấp thỏm, anh đi tới ghế sô pha, chọn một chỗ ngồi cách xa hắn một khoảng. Chắc là hắn không nghe thấy gì đâu nhỉ. Nếu nghe thấy thì đã không điềm tĩnh như vậy. Có nổi điên thì cũng đã nổi điên từ lâu rồi.

Anh vươn vai, cố tình ngáp một cái rồi đứng dậy. Anh nói mình sẽ vào ngủ trước rồi trở về phòng, lấy điện thoại ra. Trong lúc đó đã có vài cuộc gọi nhỡ, và một tin nhắn từ Wang Ryun cũng vừa tới.

Đó là bức ảnh Veronica cười rạng rỡ, mặt đỏ bừng vì men say. Dù là gương mặt đã lâu không gặp, anh vẫn nhớ như in. Anh từng gặp gỡ nhiều người, nhưng vào thời điểm ấy, anh đã thật sự nghiêm túc với cô.

Nhưng bây giờ thì không. Cho đến trước khi Ryun nhắc đến, anh đã quên bẵng đi sự tồn tại của cô. Xóa hết tin nhắn xong, anh cũng tạm thời chặn luôn số của Ryun. Dẫu vậy vẫn không yên tâm, anh bèn tắt nguồn điện thoại rồi cố đi vào giấc ngủ.

***

Sau khi đỗ xe, anh cùng vị luật sư tìm đến nhà Jang Tae Ho. Anh ấy đang nghỉ phép, nhưng xem ra không phải tự nguyện mà là do áp lực từ cấp trên khi vụ việc ngày một lớn chuyện. Vừa bấm chuông, một lát sau Jang Tae Ho đã ra mở cửa. Anh ấy đi ủng, cổ quàng khăn, đầu đội mũ rơm, gương mặt lấm lem đất cát nhưng vẫn nở nụ cười rạng rỡ.

“Kyung Jun à, giờ này có chuyện gì thế em?”

“Phải là em hỏi anh mới đúng, sao anh lại ăn mặc thế này? Chẳng lẽ anh định bỏ nghề công tố viên về quê làm ruộng à?”

“Không phải thế đâu. Vào đi, mau lên.”

Jang Tae Ho lúc này mới để ý tới người đàn ông đứng sau anh. Anh ấy vừa dùng khăn lau mồ hôi, vừa lộ vẻ thắc mắc. Anh ấy bảo họ cứ vào nhà đã. Bước vào trong, đám cỏ dại um tùm ngoài sân đã được dọn sạch, đồ đạc trong nhà vốn bừa bộn cũng được xếp lại ngăn nắp.

“Anh định tranh thủ lúc nghỉ để sửa sang lại nhà cửa.”

“Không phải anh chỉ nghỉ vài ngày thôi sao?”

Jang Tae Ho cười cay đắng. Anh ấy cứ ngỡ chỉ là nghỉ phép, ai ngờ không phải. Anh hỏi có phải anh bị sa thải không, anh ấy đáp không phải, chỉ là bị đình chỉ công tác một tháng. Thấy sắc mặt anh sa sầm, anh ấy lại vỗ về cậu em, bảo rằng không có gì to tát.

Lúc này anh mới sực tỉnh và giới thiệu vị luật sư đi cùng.

“Đây là... à, em quên mất chưa hỏi tên. Ông tự giới thiệu đi ạ.”

Vị luật sư cúi gập người chào Jang Tae Ho.

“Xin chào. Tôi là Lee Yoon Seob. Tôi là luật sư kiêm kế toán viên.”

Jang Tae Ho vẫn mang vẻ mặt ngơ ngác. Anh ấy vừa tò mò không hiểu sao anh đột nhiên dẫn luật sư đến, vừa lo lắng không biết em trai mình có gặp phải chuyện gì không. Đúng lúc đó, vị luật sư nói tiếp.

“Cho đến gần đây, tôi vẫn đang phụ trách mảng kế toán cho Giám đốc Lee Man Soo.”

Nghe thấy vậy, sắc mặt của Jang Tae Ho liền biến đổi.

“Lee Man Soo? Có phải là Lee Man Soo mà tôi biết không?”

Thấy vị luật sư khó xử, anh bèn đứng ra giải thích. Dù đã lược bỏ hết chuyện dùng dao đâm người và vác rìu đột kích sào huyệt, nhưng càng nghe, mặt mày Jang Tae Ho càng nhăn lại.

“Em đã đến một nơi nguy hiểm như vậy sao? Em có biết đó là chỗ nào không hả?”

“Người ta đã nhờ giúp đỡ, em không thể làm ngơ được.”

“Lẽ ra em phải báo cảnh sát chứ.”

“Ông ấy báo rồi, nhưng bị phớt lờ.”

“…….”

Jang Tae Ho im lặng, và anh khẽ đẩy lưng vị luật sư.

“Dù sao thì ông ấy cũng sẽ giúp được cho anh. Ông ấy đã hứa sẽ tích cực hợp tác mà. Phải không ạ?”

Anh vừa ra hiệu bằng mắt, vị luật sư liền vội vàng gật đầu. Jang Tae Ho định cằn nhằn thêm nhưng rồi lại thôi, đành bảo cả hai vào nhà. Bước vào trong, nhà cửa cũng đã được dọn dẹp ngăn nắp, khác hẳn trước đây.

Ở một góc có đặt mấy khung ảnh gia đình, trong đó có cả tấm hình chụp chung ba người Wang Ryun, Wang Han và anh. Trong lúc anh đang ngắm nghía từng bức ảnh, anh ấy mang trà ra. Khi hai người kia bắt đầu trò chuyện về vụ án, anh đi vào phòng riêng. Căn phòng có giấy dán tường và sàn nhà mới, đồ nội thất cũng vậy.

Jang Tae Ho đã trang hoàng căn phòng này cho người em trai chẳng mấy khi ghé qua. Mỗi lần đến, anh lại thấy áy náy vì điều đó, nên thỉnh thoảng cũng ở lại ngủ một đêm. Giữa tiếng trò chuyện rì rầm, điện thoại anh reo lên, là Wang Ryun gọi. Anh vừa bắt máy, "A lô?", thì đã nghe thấy một giọng nói đầy phấn khích ở đầu dây bên kia.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo