Ngoại truyện 37
Khi hắn ra hiệu, gã đàn ông run rẩy ngước mắt lên nhìn.
“N-Nếu tôi làm theo lời ngài... ngài sẽ thả tôi đi thật chứ ạ?”
“Nếu làm tốt thì tha. Còn không thì tao chặt hết tay chân mày ngay tại đây rồi bắt mày bò về. Hiểu chưa?”
Mặt gã đàn ông trắng bệch, gã gật đầu lia lịa rồi bấm nút gọi. Một lát sau, cuộc gọi được kết nối, loa ngoài được bật lên và giọng của Lee Ja Kyung vang lên từ đầu dây bên kia.
[Ai đấy ạ.]
Gã đàn ông hít một hơi thật sâu rồi cố nặn ra một giọng lạnh lùng.
“Tao đang giữ Giám đốc Kang đây. Nếu trong vòng 30 phút nữa không đến thì tao sẽ giết hắn, liệu hồn đấy!”
[Anh nói sao? Giám đốc Kang... bắt cóc ai cơ ạ?]
Gã đàn ông lộ rõ vẻ hoang mang. Thấy Il Hyun ra hiệu bảo tiếp tục, gã liền cố nhập vai.
“Mẹ kiếp, tao nói là tao bắt cóc Giám đốc Kang! Không đến ngay là tao giết chết thằng khốn đó, liệu hồn!”
[Này, anh bình tĩnh lại đã. Anh nói Giám đốc Kang bắt cóc ai cơ?]
“Không phải, là tao! Tao làm! Tai mày điếc hay nhét cứt vào đấy hả? Sao nói mãi không hiểu thế! Tao đã bắt cóc Giám đốc Kang!”
Sau một khoảng lặng, giọng Ja Kyung lại vang lên.
[Bên đó… anh vẫn ổn chứ?]
Giọng điệu chân thành lo lắng ấy khiến gã đàn ông thoáng bối rối.
“Hả?”
[Ý tôi là, anh có còn sống không.]
Nghe Ja Kyung nói thế, gã đàn ông sợ hãi liếc nhìn Il Hyun. Gã tuyệt vọng cố cứu lấy mạng mình.
“Là thật mà! Tôi đang giữ hắn đây! Có muốn nghe giọng hắn không?”
Gã đàn ông hai tay kính cẩn đưa điện thoại cho Il Hyun. Hắn liền trưng ra bộ mặt trơ tráo, thì thầm bằng một giọng lí nhí, “Em yêu, cứu anh với.” Tĩnh lặng. Nhìn lại mới biết điện thoại đã bị cúp máy từ bao giờ. Thấy Il Hyun cau mày đầy sát khí, gã đàn ông vội quỳ sụp xuống van xin.
“Tôi sẽ gọi lại ngay! Lần này tôi nhất định sẽ làm cho ra trò! Xin ngài tha cho tôi lần này thôi ạ.”
Kang Il Hyun không nói một lời, ném văng chiếc điện thoại của gã ra đường. Hắn cứ thế lên xe, bỏ mặc gã đàn ông đang co giò chạy thục mạng, chẳng buồn đoái hoài đến đồng bọn. Ngồi sau vô lăng, Tae Soo liếc qua kính chiếu hậu quan sát.
“Nếu thực sự nguy hiểm thì cậu ấy đã đến rồi ạ.”
Đôi lúc Kang Il Hyun vẫn nghĩ, mối quan hệ giữa hắn và Lee Ja Kyung có lẽ vẫn chỉ là mối quan hệ giữa một thằng chó chết và chính anh. Lee Ja Kyung có quá nhiều người quan trọng, và đôi khi hắn cảm thấy mình đang bị đẩy xuống khỏi vị trí ưu tiên hàng đầu.
Liệu một ngày nào đó, hắn sẽ bị đẩy ra hoàn toàn không?
Một vị đắng chát chợt dâng lên trong miệng. Hắn mở cửa xe, bước ra ngoài rít một hơi thuốc. Dưới đất, mấy kẻ vừa bị đánh vẫn chưa hoàn hồn, đang lồm cồm bò dậy.
***
Thả mình trôi nổi trong hồ bơi, Ja Kyung thu cả bầu trời vào tầm mắt. Mây đen giăng kín, trời trông như sắp mưa. Dù bão đã chuyển hướng sang nước láng giềng, gió vẫn thổi khá mạnh. Anh đang thả mình như vậy thì Kang Il Hyun xuất hiện ngay trước mặt. Ja Kyung liền bơi lại gần hắn.
“Anh về rồi à?”
“Em vẫn chưa ngủ sao?”
“Ban ngày em ngủ rồi, giờ không buồn ngủ nữa.”
Ja Kyung vịn tay vào thành bể trèo lên. Nước chảy ròng ròng trên người, Kang Il Hyun liền lấy chiếc áo choàng tắm gần đó khoác lên cho anh. Ja Kyung uống nốt ly nước ép rồi đưa cho Kang Il Hyun một miếng dưa hấu.
“Lúc nãy có một cuộc gọi trêu chọc đấy, anh biết không? Có tên điên nào đó tự dưng gọi tới bảo đã bắt cóc anh, rồi kêu em đến cứu.”
Nghĩ lại Ja Kyung vẫn thấy nực cười. Chắc dạo này lừa đảo qua điện thoại lại có chiêu mới. Em chỉ nghe nói bắt cóc đòi tiền chuộc thôi, chứ gọi điện bắt người nhà đến cứu thì đúng là lần đầu em gặp. Lại còn có kẻ bắt chước giọng anh nữa chứ, giống đến phát cười.
Nghe thế, Il Hyun đặt miếng dưa hấu xuống, cười cay đắng.
“Em yêu, anh bị bắt cóc thật mà. Thiếu chút nữa là anh chết dưới tay một gã hung tợn rồi.”
Thấy Ja Kyung tỏ vẻ không tin, Il Hyun bước lại gần ôm lấy eo anh.
“Vậy mà em không đến cứu anh. Em có biết lúc bị gã đó uy hiếp, anh đã sợ đến mức nào không?”
“Anh đang đùa phải không…?”
“Cứ hỏi Tae Soo thì biết. Cả một đám xông vào làm anh tối tăm mặt mũi. Chúng bao vây xe bọn anh, còn rút cả dao gọt cá sắc nhọn ra dọa nữa.”
Ja Kyung cau mày, nhìn Il Hyun từ trên xuống dưới một lượt. Anh hỏi có thật không, hắn chỉ gật đầu. Nhìn vẻ mặt hắn, xem ra không phải nói đùa. Không thể nào, anh chỉ từng thấy Kang Il Hyun bắt cóc người khác, chứ chưa bao giờ tưởng tượng được cảnh hắn bị người ta tóm đi.
“Anh đánh nhau giỏi mà.”
“Mãnh hổ nan địch quần hồ thôi.”
(*ý chỉ một con hổ mạnh mẽ đến đâu cũng khó có thể chống lại được một đàn cáo đông đảo)
“Trông anh vẫn ổn mà.”
“Vì anh may mắn trốn thoát được. Giờ vẫn chưa hết bàng hoàng đây này. Em sờ thử xem?”
Hắn nắm tay anh đặt lên ngực mình, nhưng Ja Kyung chẳng cảm nhận được gì đặc biệt. Vừa nhận điện thoại đã vội nghĩ là trò đùa rồi bỏ qua, giờ nghe hắn nói là thật, trong lòng anh dấy lên một cảm giác áy náy.
“Em xin lỗi…. Lần sau nếu có chuyện như vậy nữa, em sẽ chạy đến ngay.”
“Thật lòng chứ?”
“Đương nhiên rồi. Anh gặp nguy hiểm thì em phải cứu chứ.”
Il Hyun hài lòng ôm chầm lấy Ja Kyung. Anh vỗ nhẹ vào lưng hắn. Chắc anh đã hoảng sợ lắm, mau vào trong tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi. Hay là uống thanh tâm hoàn nhé?
“Không sao. Được ôm em thế này, lòng anh đã thấy bình yên rồi.”
“À, em có chuyện này muốn nói được không ạ?”
“Chuyện gì?”
“Từ mai, em qua nhà anh Tae Ho ở tạm một thời gian được không?”
Nụ cười trên mặt Il Hyun vụt tắt, ánh mắt hắn trở nên sắc lẹm.
“Tại sao?”
“Anh ấy đang ở cùng với vị luật sư đó. Em không yên tâm khi để hai người họ ở riêng. Dù sao đó cũng là một nhân chứng quan trọng, nếu bị bên kia phát hiện thì có thể gặp nguy hiểm.”
“Vậy bảo họ đến đây ở là được chứ gì.”
Ja Kyung không đáp lời, chỉ cười gượng. Jang Tae Ho vẫn còn ghét cay ghét đắng Kang Il Hyun, bảo anh ấy đến đây ở thì chắc chắn sẽ từ chối ngay lập tức.
“Chỉ vài ngày thôi mà. Hôm nay anh ấy đã gặp Trưởng phòng công tố rồi, nghe nói lệnh đình chỉ cũng sẽ sớm được gỡ bỏ.”
Nhưng sắc mặt Kang Il Hyun vẫn không hề khá hơn.
“Ý em là muốn anh ở đây một mình phòng không gối chiếc sao?”
“Anh thông cảm cho em đi mà. Đây là tình thế bắt buộc….”
Il Hyun thở dài, miễn cưỡng gật đầu. Hắn định chìa tay ra hiệu cho anh vào trong, nhưng rồi lại ngồi xuống ghế tắm nắng, vẫy tay gọi anh lại gần. Ja Kyung tò mò không hiểu hắn định làm gì, vừa nhìn sang đã thấy hắn đang tháo thắt lưng và kéo khóa quần. Thấy vậy, anh liền nhíu mày.
“Anh… anh làm gì vậy?”
“Ngồi lên đùi anh đi.”
Ja Kyung lắc đầu nguầy nguậy. Anh hỏi hắn điên rồi à, nhưng hắn chỉ cười tinh quái rồi kéo tay anh. Bất ngờ bị kéo, anh mất đà ngã vào lòng hắn, ngồi lên đùi trong tư thế mặt đối mặt. Bàn tay hắn luồn vào trong áo choàng, kéo tuột đồ bơi của anh xuống. Ja Kyung hoảng hốt giữ lại, vội quay đầu nhìn quanh. Đèn trong nhà đã tắt, cũng không thấy bóng dáng vệ sĩ nào. Giờ này đáng lẽ phải có người đi tuần, vậy mà lại yên tĩnh đến lạ thường.
“Không lẽ… anh cố tình cho mọi người lui vào hết rồi sao?”
Il Hyun cứ thế lột phăng bộ đồ bơi ướt sũng của anh. Ja Kyung vội kéo chặt vạt áo choàng, nhưng tay hắn đã luồn vào trong mơn trớn lồng ngực anh. Ngay sau đó, dương vật cương cứng thúc vào mông, khiến Ja Kyung sợ có người nhìn thấy, người bất giác co rúm lại.
“Vào trong rồi hẵng làm.”
“Đừng lo. Không ai thấy đâu, mà có thấy thì họ cũng chỉ nghĩ em đang ngồi trên đùi anh thôi.”
“Không, nhưng mà, ha….”
Bàn tay hắn trượt xuống dưới, nắm lấy dương vật của anh rồi xoa nắn. Nhấc mông lên đi. Anh làm theo lời hắn, dương vật liền chạm đến huyệt khẩu. Hắn định cứ thế đưa vào nhưng vì khô khốc nên không dễ, hơi thở của Kang Il Hyun dần trở nên gấp gáp. Chết tiệt.
Hắn thấm nước bọt vào tay rồi đưa vào huyệt khẩu khuấy đảo. Tiếng nước nhóp nhép hòa cùng tiếng côn trùng rả rích. Ja Kyung không biết phải làm gì với đôi chân mình trước cảm giác tê dại lan dần từ đầu ngón chân, chỉ đành cựa quậy không yên. Ngón tay vừa rút ra, dương vật đã lập tức nới rộng huyệt khẩu rồi tiến vào.
“Ưmm….”
Anh cắn chặt môi cố không bật ra tiếng, nhưng Kang Il Hyun vẫn giữ nguyên tư thế cắm sâu, siết chặt eo anh rồi kéo ngược về phía mình. Dương vật vào đến tận cùng, Ja Kyung không tài nào nén nổi tiếng rên.
“Vào sâu quá….”
“Anh biết. Anh cảm nhận được em đang hưng phấn mà.”
Chẳng cần ai bảo, Ja Kyung tự mình khẽ dịch chuyển vòng eo, cọ xát cặp mông vào hắn. Nếu có người nhìn vào, họ sẽ chỉ nghĩ cả hai đang trò chuyện thân mật, chứ không thể nào ngờ được bên dưới họ lại đang kết nối với nhau. Chính điều đó càng khuếch đại sự hưng phấn, Ja Kyung nhấp nhổm cơ thể, tự tìm đến điểm nhạy cảm của mình.
“Hah…!”
Kang Il Hyun kéo vai áo choàng của Ja Kyung xuống, liếm rồi cắn lên hình xăm trên xương bả vai anh. Hắn đặc biệt day day chiếc răng lên phần đầu con rắn, ý nghĩ một ngày nào đó sẽ đổi nó thành hình một con mèo vẫn không hề thay đổi.
“Anh… anh….”
Anh rên rỉ, vừa quay đầu đi đã bị hắn ngấu nghiến đôi môi. Sau đó, hắn luồn tay vào khoeo chân Ja Kyung, tách ra rồi nhẹ nhàng nâng lên. Giữ nguyên tư thế đó, hắn thúc mạnh hông khiến Ja Kyung rũ người, cào cấu vào đùi Il Hyun.
Nước bọt chảy ra từ đôi môi quyện chặt, tốc độ chuyển động ngày một nhanh hơn. Cuộc yêu cẩn trọng và lén lút này mang lại một khoái cảm khác hẳn so với khi làm tình trong nhà.
Ja Kyung ngửa đầu ra sau, tựa gáy lên vai Il Hyun thở hổn hển. Vầng trăng tròn khẽ ló dạng sau những đám mây đen. Cảm giác như đang làm chuyện xấu bị bắt quả tang khiến một sự ngượng ngùng bất giác ùa về.