Ngoại truyện 38
Khi Ja Kyung thu dọn hành lý rồi đi xuống, bác quản gia Sang Ju đang tất bật nhét thứ gì đó vào một chiếc túi vải.
“Cậu cầm cái này đi đi. Tôi có làm ít đồ ăn kèm để cậu dùng tạm mấy hôm.”
“Thôi ạ, không cần đâu bác. Lần trước bác cũng cho tôi rồi mà.”
“Nhà có ba người đàn ông thì ăn vèo cái là hết ấy mà. Có cả sườn kho nữa đấy, nhớ ăn cho ngon miệng nhé.”
Bác gái ngó nghiêng xem còn thứ gì có thể gói ghém thêm không, cái dáng vẻ ấy cứ như thể nếu không cản lại thì bác sẽ gói cả cái nhà này cho anh mang đi vậy, thế nên Ja Kyung đành phải lên tiếng can ngăn. Lần đầu gặp bác quản gia Sang Ju, anh còn cảnh giác vì cho rằng bà là một bà lão có phần mờ ám, nhưng càng tiếp xúc anh càng nhận ra bà là một người giàu tình cảm, và điều đó thường khiến anh bất giác nghĩ rằng, nếu có mẹ thì cảm giác chắc cũng là thế này chăng.
“Tôi cảm ơn bác ạ.”
“Cảm ơn cái gì chứ. Là do tôi thích làm thôi. Mà này, cậu Ja Kyung đi rồi chắc nhà vắng vẻ lắm đây.”
“Nhưng các anh của tôi sẽ ở lại mà. Mấy người đó ngoài sức dài vai rộng ra thì chẳng có gì, nên bác cứ sai việc thoải mái ạ.”
Nghe Ja Kyung nói, bác quản gia Sang Ju mỉm cười như thể sẽ làm vậy. Vừa gói ghém hành lý ra ngoài, Ja Kyung vừa chạm mặt một nhân viên đang bước vào cổng. Đó là người đàn ông lần trước đã nhờ anh giúp đỡ em trai mình. Anh ta đã nghỉ làm mấy hôm vì em trai, xem ra giờ mọi chuyện đã ổn. Có lẽ vì vất vả chăm sóc cho em mà trông anh ta hốc hác đi nhiều, mắt cũng trũng sâu đầy vẻ mệt mỏi.
“May quá, cậu vẫn còn ở nhà….”
“Tôi nghe nói anh xin nghỉ phép một thời gian mà, có chuyện gì vậy? Em trai anh sao rồi? Cậu ấy ổn chứ?”
“Em ấy bị gãy xương và có triệu chứng mất nước, nhưng may là không nguy hiểm đến tính mạng. Tất cả là nhờ cậu cả. Tôi thật sự cảm ơn cậu rất nhiều.”
“Không có gì đâu anh.”
Ja Kyung cảm thấy thật lạ. Anh vẫn chưa quen với việc được người khác cảm ơn vì đã cứu mạng họ. Trong lúc anh đang hơi ngượng ngùng, người đàn ông rút một chiếc phong bì từ trong túi ra. Biết đó là tiền, Ja Kyung từ chối, nhưng anh ta lại nài nỉ xin anh hãy nhận lấy. Ja Kyung xua tay, trả lại chiếc phong bì cho người đàn ông.
“Viện phí của em trai chắc cũng tốn kém lắm, anh cứ cầm lấy mua gì ngon cho cậu ấy đi.”
“Nếu vậy thì tôi áy náy lắm….”
“Thật sự không sao đâu ạ. Bây giờ tôi phải đi có việc, chúng ta nói chuyện sau nhé.”
Ánh mắt của người đàn ông dừng lại trên túi hành lý của Ja Kyung.
“Trông cậu như sắp đi đâu xa vậy…?”
“Tôi định lên Seoul thăm anh trai một chuyến.”
“Ra là vậy. Cậu đi đường cẩn thận nhé.”
Sau khi chào hỏi nhau, Ja Kyung xách túi hành lý ra ngoài. Lúc đặt đồ vào cốp xe, anh ngoảnh lại nhìn thì thấy những chiếc xe lớn vẫn ra vào tấp nập, công trình vẫn đang được thi công. Rốt cuộc thì họ đang xây dựng cái gì mà chăm chỉ đến thế nhỉ. Vừa thắc mắc, anh vừa lên xe khởi động máy thì vài hạt mưa bắt đầu rơi xuống. Anh nhìn lên trời, một màu xám tro bao phủ, báo hiệu một trận mưa lớn sắp trút xuống.
***
Wei. Wei. Nghe thấy tiếng gọi của Ryun, Ja Kyung đang nằm trên võng liền ngẩng đầu dậy. Tiếng sóng vỗ nghe thật êm tai, mặt trời thì nóng rát nhưng dưới bóng cây lại mát mẻ không gì sánh bằng. Anh vừa bước từ trên võng xuống, đặt chân lên mặt đất thì Ryun đã giơ con cá vừa bắt được ra rồi cười ha hả.
“Nhìn này! Tôi bắt được đấy. Sao nào? Quá đỉnh phải không?”
“Anh bắt nó kiểu gì thế?”
“Bằng tay không!”
Ja Kyung tỏ vẻ thán phục. Cậu ta nói sẽ nướng cá cho bữa trưa rồi nhóm lửa ở một góc và bắt đầu di chuyển bận rộn. Ja Kyung nhìn quanh hòn đảo. Cả ba cùng đến đảo thế này đúng là rất tuyệt, nhưng không hiểu sao anh cứ cảm thấy có gì đó trống vắng. Nhìn ra sau, có một căn nhà gỗ trông khá quen mắt. Mình đã thấy cái này ở đâu rồi nhỉ. Đúng lúc đang suy nghĩ, anh thấy Han từ xa vác thứ gì đó trên vai đi tới.
“Anh. Cái gì thế kia?”
“Anh nhặt mấy thứ hữu dụng ở quanh đây về. Sống trên đảo thì cần nhiều thứ lắm.”
“Đúng là anh cả có khác.”
Han mở cái bọc mình mang về, bên trong có đủ thứ, từ bát đĩa cho đến các loại vật dụng khác. Kỳ lạ thay, những món đồ đó cứ như được lấy ra từ một cái túi thần, lấy mãi không hết, và Ja Kyung thò tay vào sâu hơn, quờ quạng. Nhưng đột nhiên một cảm giác rợn người ập đến. Giật mình vì thứ vừa chạm vào đầu ngón tay, anh ngẩng lên thì thấy Han và Ryun đang nhìn mình với vẻ mặt tò mò.
“Sao thế?”
Lôi thứ mình nắm được ra, Ja Kyung hét lên một tiếng.
“Cái... cái quái gì thế này!”
Mặt anh trắng bệch, còn Wang Ryun và Wang Han thì ngược lại, phá lên cười ha hả.
“Còn là gì nữa. Là đầu của Giám đốc Kang chứ gì!”
“Tôi đã biết thể nào cũng có ngày này mà!”
“Wei! Thú thật đi. Chẳng phải em cũng muốn thoát khỏi Giám đốc Kang sao!”
“Hay là chúng ta nướng cái đầu của Giám đốc Kang lên ăn nhỉ?”
Ja Kyung hoảng loạn lùi lại, và đúng lúc đó, những giọng nói lạ lùng vang lên từ bốn phía. Đáng đời. Chính mày cũng bị rồi đấy, thấy sao? Cái thói ngạo mạn hống hách cuối cùng cũng rước lấy kết cục này. Ja Kyung ngẩng đầu lên, trước mắt anh là Seok Ju và toàn bộ gia đình của Kang Il Hyun đang tụ tập ở đó.
Ở giữa bọn họ là Chủ tịch Kang đã chết, ông ta đang nhe răng cười với một chiếc rìu cắm trên đỉnh đầu. Không thể chiến thắng nỗi sợ hãi, anh định bỏ chạy thì cái đầu của Kang Il Hyun đang lăn lóc dưới đất bỗng mở to mắt nhìn chằm chằm vào anh. Rồi nó mỉm cười, đôi môi hé mở.
“Em yêu, đã bảo là phải đến cứu anh cơ mà.”
Hự, Ja Kyung giật mình bật dậy. Anh nhìn quanh rồi nhận ra đó chỉ là một giấc mơ, bèn thở phào nhẹ nhõm. Chết tiệt, lại gặp ác mộng rồi. Sau khi vò mặt, anh bước xuống giường đi ra ngoài thì một mùi thơm ngon thoang thoảng bay tới. Phát hiện anh trai đang đứng trong bếp, anh lại gần, cảm nhận được có người, Jang Tae Ho quay lại rồi mỉm cười.
“Sao em dậy sớm thế? Ngủ thêm đi.”
“Tên luật sư đâu rồi anh?”
Jang Tae Ho hất mắt ra ngoài. Nhìn qua cửa sổ, anh thấy vị luật sư đang hì hục cưa gỗ. Có lẽ vì chưa từng cầm cưa bao giờ nên động tác của ông ta vô cùng vụng về, đến mức người xem cũng thấy thót tim.
“Ông ta làm gì ở đó vậy?”
“Cái sập gỗ ngoài sân bị gãy một chân. Ông ta nói sẽ sửa nó nên mới bày trò từ sáng đến giờ đấy. Em ra cản thử xem, anh nói mà ông ta có chịu nghe đâu.”
“Chắc thừa năng lượng quá đây mà.”
“Chắc đó là cách ông ta thể hiện sự cảm ơn thôi.”
Ha, Ja Kyung bật cười vì thấy thật hết nói nổi. Nếu Lee Man Soo bị bắt, vị luật sư cũng có khả năng cao phải ra tòa. Vậy mà ông ta vẫn quyết định giúp Jang Tae Ho, nói rằng muốn trả giá cho những gì mình đã làm và trở thành một người cha đường hoàng trước mặt các con. Anh không có con nên không thể hiểu được cảm giác đó là như thế nào.
“Kyung Jun à. Nếm thử đi em.”
Jang Tae Ho múc một thìa canh đưa cho anh, sau khi nếm thử và giơ ngón tay cái lên, một nụ cười nở trên môi anh. Vừa phụ giúp chuẩn bị bữa ăn, anh mới biết Jang Tae Ho nấu ăn giỏi hơn vẻ ngoài của mình. Hình ảnh của một người từng vừa thái hành tây vừa chảy nước mắt bỗng hiện lên trong đầu anh, chỉ mới qua một ngày thôi mà anh đã thấy nhớ rồi.
Đúng lúc cả ba người ngồi lại, chuẩn bị bắt đầu bữa ăn thì Wang Ryun gọi điện tới.
“Chờ em một lát.”
Anh vào trong nghe điện thoại, giọng của Wang Ryun có gì đó là lạ. Giọng cậu ta ỉu xìu, ngập ngừng, khiến anh có linh cảm không lành. Anh hỏi có chuyện gì xảy ra, anh ta liền thở dài một tiếng não nề.
“[Wei, nghe này, đừng sốc nhé. Đêm qua có một cuộc đột kích.]”
“Anh nói gì vậy? Đột kích là sao?”
“[Tôi cũng không rõ nữa. Chuyện xảy ra đột ngột lúc mọi người đang ngủ. Chẳng biết ai đã bỏ thuốc mê mà đám vệ sĩ ngất hết, nên bọn chúng đột nhập vào lúc nào cũng không ai hay.]”
Vẻ mặt Ja Kyung cứng lại, anh tập trung lắng nghe lời của Wang Ryun. Đêm qua, một đám người lạ mặt đã đột nhập vào nhà, gây ra một trận náo loạn. Vài nhân viên bị thương, nhưng vấn đề là Kang Il Hyun cũng bị thương và đã được đưa đến bệnh viện. Nghe đến đó, tim Ja Kyung như rơi xuống lồng ngực.
Lẽ nào là do gã hôm qua gọi điện dọa bắt cóc gây ra?
Dù anh có hỏi thế nào, Ryun cũng chỉ ậm ừ rằng mình không biết chi tiết.
“Vậy giờ anh ấy đang ở đâu.”
“[Bệnh viện của cô Yoo Jung.]”
“Em sẽ đến đó.”
“[Chuyện là… bây giờ cậu có đến cũng vô ích thôi….]”
“Ý anh là sao?”
Wang Ryun ngập ngừng một lúc lâu. Phải giải thích chuyện này thế nào đây…. Thấy cậu ta vòng vo tam quốc không giống ngày thường, Ja Kyung sốt ruột gắt lên bảo cậu ta nói mau. Ngay sau đó Wang Ryun mới thốt ra một câu không thể ngờ tới. Ja Kyung đang nghe điện thoại mà như hóa đá tại chỗ vì không thể tin nổi.
“Chuyện đó… có thể sao?”
“[Tôi không biết. Bác sĩ nói vậy. Thế nên tôi mới bảo cậu đến cũng vô ích. Ngay cả bọn tôi cũng không nhận ra anh ta nữa là.]”
Ja Kyung nhắm nghiền mắt lại. Mẹ kiếp. Anh vừa chửi thề một tiếng thì Wang Ryun đã hỏi anh có ổn không. Anh nói dù sao cũng sẽ đến, bảo cậu ta chờ rồi cúp máy. Vừa ra ngoài, anh đã thấy Jang Tae Ho nhìn mình với vẻ mặt lo lắng.
“Có chuyện gì thế? Anh nghe có tiếng lớn.”
“Anh, em ra ngoài một lát. Em sẽ về ngay, hai người đừng đi đâu cả, nhớ khóa cửa cẩn thận. À không. Chúng ta đi cùng nhau đi. Hai người đến khách sạn ở tạm đi. Em sẽ đặt phòng cho.”
Ja Kyung ép hai người đang ngơ ngác lên xe rồi vội vã lái đến khách sạn. Anh tìm một phòng cho hai người ở và dặn đi dặn lại là tạm thời đừng ra ngoài, sau đó đi thẳng đến bệnh viện.
Suốt quãng đường đi, anh thấy khó thở như có ai bóp cổ, đầu óc quay cuồng. Dù Ryun đã bảo đừng đến, nhưng anh cảm thấy mình phải tận mắt chứng kiến thì mới yên lòng được.