Bản dịch Dẫu Cho Thế Gian Này Căm Ghét Người của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại navyteamm.com.
Chương 23
Tác giả: 플로나
Dịch: Phương Loan
Nếu có gì sai sót, xin hãy góp ý cho Quả lê nhỏ của Thỏ nha.
Từ đỉnh đầu tròn trịa, mái tóc mềm rũ xuống. Những lọn tóc đen hơi xoăn phủ lên trán trắng, bên dưới là xương lông mày nổi bật. Hàng mi cong dài dị thường—khó mà tìm thấy ở đâu.
Giống Ressas thật.
Dù biết khả năng người đó là Ressas hiện diện ở đây là điều vô lý nhất, nhưng Seiad cứ mãi nghĩ đến điều đó. Người giống Ressas kia rõ ràng đang căng thẳng, không biết phải xử lý vết thương của anh ra sao.
Seiad im lặng nhìn những ngón tay kia run lên khi chạm vào phần cơ đùi cứng như sắt, rồi vội vàng rụt lại. Sau vài phút như thế, anh cất lời.
“Để mặc ta đi.”
Giọng nói khàn khàn vỡ vụn đến nỗi chính anh nghe còn cảm thấy tệ hại. Âm sắc trầm khàn như của quái vật khiến người đối diện giật mình ngẩng lên. Đôi mắt tím tròn xoe chạm vào ánh mắt anh. Dưới ánh lửa, khóe mắt ửng đỏ như vừa khóc.
“…Điện hạ Ressas.”
Nếu không phải trò đùa của quỷ dữ, thì đúng là Ressas đang ở ngay trước mắt anh. Và như chứng minh lời gọi đó là chính xác, Ressas khẽ giật mình, rút tay khỏi đùi anh. Đồng thời, Seiad cũng thả cánh tay đang ôm lấy hắn. Ressas vội quay đi, lùi lại phía sau.
“…Sao ngài lại ở đây?”
Seiad hỏi thật lòng, không tài nào hiểu nổi. Nếu là Công tước Bridehit hoặc Aster cùng hiệp sĩ đến thì còn hiểu được. Nhưng Ressas thì không có lý nào phải có mặt ở nơi này.
Ressas cắn môi, không đáp. Môi trắng bệch vì thiếu máu khiến Seiad thoáng lo hắn sẽ cắn đến bật máu. Rồi Ressas mở miệng.
“Ngài có biết ngài đã biến mất mấy ngày rồi không?”
Seiad lờ mờ mở mắt, đếm ngược lại thời gian. Thứ cuối cùng hắn nhớ là đêm hôm đó.
“Chừng một ngày, tôi đoán vậy.”
“Không, là ba ngày.”
Giọng của Ressas đầy phức tạp—vừa như đang giận vừa như bàng hoàng.
“Công tước Bridehit đã thành lập đội tìm kiếm để tìm ngài. Nhiều hiệp sĩ chia tổ đi khắp nơi tìm ngài suốt ban ngày.”
Lời kể nghe thật xa vời. Thật khó tin là lại có người cố tình đi tìm anh. Anh từng nghĩ việc mình còn sống là cái giá mà công tước phải gánh chịu, nhưng…
Dù sao thì… đầu anh đau quá. Ngay khi lấy lại được ý thức, cơn đau đầu quay trở lại và hành hạ anh dữ dội. Seiad nhíu mày, nghiến răng chịu đựng.
Đôi mắt của Ressas run lên, nhưng Seiad không thấy được. Anh hít thở gấp, toàn thân đau đớn, và sóng năng lượng anh cố đè nén cũng bắt đầu hỗn loạn.
“…Ngài nói đến theo tổ, nhưng sao chỉ có một mình điện hạ?”
Ressas tìm thấy anh là điều đáng mừng, nhưng với tình trạng hiện tại, ở cùng anh là cực kỳ nguy hiểm. Chỉ một sơ suất thôi cũng khiến người vô can bị thương. Luồng sóng năng lượng hỗn loạn trong người anh đang dần biến thành cơn thèm khát muốn phá hủy mọi thứ.
“Chỉ là có chút xung đột thôi.”
Ressas trả lời với giọng cố gắng giữ bình tĩnh. Không biết mâu thuẫn gì, nhưng chắc hẳn là do vị hoàng tử này lại cứng đầu nữa rồi.
“Cảm tạ ngài đã đến tìm tôi… nhưng tốt hơn hết là ngài nên đi. Tôi có thể tự mình ra khỏi đây, hãy rút lui đi.”
Seiad siết chặt bàn tay run rẩy không kiểm soát được. Trước lời trục xuất thẳng thừng, mặt Ressas tái xanh. Đôi mắt tím méo mó vì tổn thương, Ressas lắc đầu.
“Người vừa mới bất tỉnh còn chưa nổi dậy nổi, lại không nhóm nổi lửa, vậy mà bảo sẽ tự đi ra khỏi rừng à?”
Lời phản bác rất đúng. Nhưng Seiad không có tâm trí đôi co. Ý thức vẫn còn nên ít nhất anh chưa bạo phát, nhưng một Tither mất kiểm soát thì chỉ cần đứng cạnh thôi cũng có thể nguy hiểm đến tính mạng.
“Điện hạ.”
Cái bóng dưới sàn, rung theo ánh lửa, bắt đầu nhô lên. Nó như thể đang gào thét muốn xé xác cậu trai trẻ đứng trước mặt anh.
“Lập tức rời khỏi đây.”
“Nếu ngài cứ ở lại, sẽ chết cóng đấy.”
“Tôi đã nói là…!”
Seiad chưa kịp dứt lời thì cái bóng vượt khỏi tầm kiểm soát vọt lên khỏi sàn. Để bảo vệ Ressas khỏi cái bóng đang chồm tới như dã thú, Seiad gắng gượng ép thân thể không nhúc nhích nổi đứng dậy và đẩy Ressas ra.
“Tôi đã bảo rồi!”
Cùng lúc Ressas bị đẩy ra sau, đầu nhọn của bóng tối đâm phập vào tường và tan biến. Seiad thở hổn hển, gương mặt như thú dữ gào lên:
“Ngài không phải Guide! Ngài ở lại đây thì cũng chẳng có ích gì cả! Nếu không muốn chết uổng phí thì đi đi. Lập tức!”
Anh nổi giận, thốt ra những lời phũ phàng. Nhưng Ressas không hề run sợ vì đòn tấn công ban nãy, mà chỉ vì lời của Seiad. Mắt hắn run bần bật. Hắn đứng bất động như con chó bị bỏ rơi, nhìn anh đầy tuyệt vọng. Khóe mắt đỏ hoe, không khóc cũng không nổi giận, gương mặt đó khiến cảm giác tội lỗi Seiad cố chôn vùi trỗi dậy.
Anh biết rõ lời mình vừa nói đủ để gây tổn thương, nhưng lại không ngờ Ressas – người hẳn đã chán ghét anh – lại lộ ra ánh mắt như vậy. Cảm xúc xáo trộn khiến cái bóng sau lưng anh dữ dội hơn.
“…Ngài từng nói ta sẽ trở thành Guide mà.”
Ressas vẫn đứng tại chỗ, không rời mắt khỏi Seiad. Hắn nghiến răng, nói như ra lệnh:
“Có thể… chính là lúc này.”
“Không phải.”
Không phải lúc này. Cho đến khi gặp được Sion Shildras, Ressas vẫn chưa có cơ hội trở thành Guide.
“Tại sao?”
Seiad không thể nói ra lý do đó.
“Nếu chỉ cần quyết tâm là được, thì đã thành Guide từ lâu rồi.”
“Ngài nói là sắp xảy ra cơ mà. Ngài nói dối ta sao? Lại đùa giỡn ta nữa à?”
“Ressas.”
Seiad gọi tên hắn như thuở bé, cố giữ sóng năng lượng đang sắp nổ tung trong cơ thể. Ressas chớp mắt như bị giật mình. Má trắng phớ của hắn vì bối rối mà ửng đỏ, điều mà Seiad không hề nhận ra.
“Ra đi.”
Anh không còn tâm trí để giữ lễ nghĩa. Như những ngày chỉ có hai người, hắn nói bằng giọng như thể với đứa trẻ ngày xưa.
“Nếu không, ngài sẽ chết…”
Anh không nói hết câu. Một cơn ho dữ dội cắt ngang lời, rồi cảm giác như ý thức bị cắt đứt. Trong khoảnh khắc anh mất quyền kiểm soát, cái bóng chớp thời cơ nhảy ra. Từ hình người, nó biến thành thứ không khác gì Nir’a, nhào đến Ressas.
Ý thức của Seiad lập tức quay về. Bóng tối vồ lấy Ressas. Và đúng lúc đó, Ressas—người vẫn đứng yên—thì thầm với anh.
Tất cả diễn ra trong khoảnh khắc ấy.
“Điều ta sợ suốt đời không phải là cái chết đâu.”
Giọng trẻ thơ vang lên trong không gian khi móng vuốt của bóng tối rạch qua lưng Ressas. Máu đỏ tươi tung ra trong không trung. Ressas chao đảo, khụy người xuống. Seiad rít lên chửi rủa, lao tới ôm hắn.
“Ressas!”
Bóng tối ngoan ngoãn quay về mặt đất, như thể chuyện ban nãy chưa từng xảy ra, chỉ run rẩy nhẹ theo ánh lửa. Seiad, hoảng loạn, giữ lấy Ressas bằng đôi tay run rẩy. Hắn không rên, chỉ nhìn thẳng vào anh. Gương mặt trắng bệch vì đau, nhưng Ressas hỏi một câu khó hiểu:
“Ngài sẽ là Tither của ta chứ, Seiad?”
Không phải lời lẽ nên thốt ra trong tình cảnh này. Một câu hỏi vô nghĩa. Seiad nhìn vết thương sâu hoắm sau lưng hắn bằng ánh mắt méo mó. Ba đường cào sâu đến lộ cả thịt. Trong tình trạng này…
“Ta đã chờ đủ rồi, giờ hãy trả lời đi.”
Nhưng Ressas hỏi như thể mạng sống hay vết thương chẳng là gì. Hành động không thể hiểu nổi. Seiad muốn mắng hắn là ngốc, muốn giận dữ quát tháo, nhưng anh cắn răng, đè nén tất cả. Và rồi anh nói:
“…Được.”
Lời anh không hề thật lòng.
Tither vốn chẳng thuộc về ai cả. Họ chỉ phối hợp với Guide có sóng năng lượng phù hợp, bản thân vẫn là người của vương quốc. Nếu lời hứa vô nghĩa này có thể làm hắn dừng lại, thì anh sẵn sàng nói dối.
Nhưng điều khiến Seiad phát điên, là gương mặt Ressas lập tức bừng sáng sau khi nghe câu đó.
Gương mặt trẻ con anh đã lâu không thấy. Không phải nụ cười tươi tắn hắn hay dành cho người khác, nhưng sự nhẹ nhõm hiện rõ, màu sắc trở lại gò má hắn.
Và chuyện kỳ lạ không dừng ở đó.
Luồng sóng năng lượng đang hỗn loạn của Seiad, ngay khoảnh khắc ấy—cứ như đã tìm thấy Guide—chậm rãi bị dẫn dắt về một hướng.
Không khí nặng nề đến mức tưởng như nghẹt thở đã lập tức thay đổi. “Hộc…” Seiad hít một hơi dốc, ánh mắt lập tức dõi theo Ressas.
Những vết thương hằn sâu trên lưng hắn đang lành lại với tốc độ bất thường đến khó tin. Không phải ảo giác. Tự chữa lành là một khả năng đặc trưng của Guide.
Điều đó có nghĩa là… một bằng chứng rõ ràng cho sự thức tỉnh.
Vừa cố gắng giấu sự bối rối, vừa chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người chạm nhau ngay tức thì. Dường như bản thân cũng chưa hiểu điều gì đang xảy ra, nhưng Ressas lại có vẻ cảm nhận được tần sóng từ Seiad đang như muốn bám riết lấy mình một cách bản năng.
Sóng năng lượng như đã đợi sẵn liền lao vào Ressas khiến hắn thở dốc, vừa thở vừa cất tiếng.
“Cho nên… chuyện này là….”
Tần sóng từ Seiad không cho Ressas cơ hội để suy nghĩ hay hiểu rõ chuyện gì đang diễn ra với mình. Chúng gào thét, bắt hắn phải lao vào nguồn sinh mệnh ngay trước mắt.
Bản năng muốn chiếm đoạt sinh lực thuần khiết đến mức không chừa cho đối phương một khe hở nào để thoát, thậm chí không buông tha cả một hơi thở.
Ressas không đoán được điều gì sẽ xảy ra với mình, vẻ mặt bối rối. Dường như hắn đang cố chấp nhận những sóng năng lượng như muốn nuốt chửng mình, ngực phập phồng gấp gáp.
Trước hình ảnh đó, Seiad cũng không khỏi hoang mang. Dù hành động của mình có làm thay đổi quá khứ chút ít, anh chưa từng nghĩ rằng điều đó sẽ khiến Ressas thức tỉnh sớm đến vậy. Lại còn là vào đúng khoảnh khắc ở bên Seiad, không phải ai khác.
Và điều khiến anh phát điên hơn là — mặc cho lý trí đang rối bời — bản năng trong anh lại đang điên cuồng khao khát được nhào vào Ressas. Tần sóng bị dồn nén như sắp bùng nổ đến nơi.
“Ta… phải làm gì bây giờ?”
Ressas không để anh có thời gian suy nghĩ. Dù vừa trải qua một biến hóa có thể làm thay đổi cả linh hồn, hắn lại tiếp nhận nó như thể đã đợi khoảnh khắc này từ lâu.
“Dù là gì đi nữa, chỉ cần nói thôi.”
Sự bối rối biến mất không để lại dấu vết. Ressas nghiêng người về phía Seiad, thì thầm rõ ràng. Đôi mắt tím lần đầu ánh lên sức nóng lạ lùng như muốn nuốt chửng anh.
“Cho dù là điều không thể… ta cũng sẽ làm được.”
Môi anh khẽ mấp máy. Dù đó đúng là điều anh từng muốn, nhưng đến khi sự việc thật sự xảy ra, một chút do dự vẫn len vào. Bản thân cái tên Ressas đã là một sự phiền toái.
Người mà anh từng cố ghét bỏ, từng chẳng muốn dây dưa, mà giờ lại phải thực hiện nghi thức thanh tẩy cùng hắn…
“Không, để tôi chữa vết thương trước đã. Ngài mất máu nhiều quá.”
Nhưng sự dè chừng còn sót lại để níu kéo lý trí cũng tan biến ngay khoảnh khắc Ressas nhẹ nhàng chạm vào cánh tay anh. Bóng tối từng bao trùm lấy anh lập tức biến mất. Nỗi đau đớn từng bủa vây cũng bị cuốn sạch chỉ để lại một nỗi khát khao dữ dội đến mức phát cuồng.
Trong khoảnh khắc, lý trí bị cuốn bay. Sự chần chừ phút trước chẳng còn nghĩa lý gì nữa, Seiad thô bạo đẩy ngã Ressas. Một tiếng rên khe khẽ bật ra khi hắn bị ép dính vào vách. Seiad kìm chặt hắn lại, không để hắn có đường thoát, rồi cúi xuống, mạnh mẽ áp môi lên chiếc cổ trắng dài kia.
“Haa, ha…”
Mạch đập dưới lớp da mỏng dường như đập dồn dập. Hơi thở lạnh lẽo tràn ra từ đôi môi hé mở rồi hòa lẫn vào hơi nóng đang lan tỏa từ cơ thể. Sóng năng lượng hỗn loạn đổ dồn vào đối phương. Dù đó là một va chạm thô bạo chẳng có lấy chút dịu dàng, hiệu quả vẫn rõ rệt.
Ressas lúc thì giật mình nắm chặt lấy cánh tay Seiad, lúc lại thả ra. Hắn chẳng biết cách thanh tẩy, chẳng thể điều khiển được sóng năng lượng đang cuộn trào ấy, thậm chí còn không dám chạm đúng cách vào anh. Ấy vậy mà chỉ cần tiếp xúc đơn thuần thôi cũng đủ khiến người ta choáng ngợp đến run rẩy.
Nhưng vẫn chưa đủ.
Seiad nghiến răng, cào nhẹ cổ Ressas. Cảm giác dưới đầu ngón tay mềm mại đến mức không nỡ dừng lại. Khi cắn rồi mút lấy liên tục cũng không đủ, Seiad liền giữ lấy lưng hắn. Những vết thương từng hằn sâu kia đã lành, và làn da mịn màng bắt đầu hiện ra sau lớp áo rách.
“Phải chữa… vết thương… trước đã…”
Ressas nói một câu hoàn toàn vô nghĩa. Dù nghi thức thanh tẩy vụng về đến mức chẳng ra sao, hắn vẫn có sức mạnh khiến đối phương dịu xuống chỉ trong chốc lát.
Bản dịch Dẫu Cho Thế Gian Này Căm Ghét Người của Quả lê nhỏ của Thỏ được đăng tải tại navyteamm.com.