Lịch up truyện T4 & T7
Giọng điệu như đang quở trách khiến tôi cảm thấy băn khoăn.
"Vì sao cậu lại chắc chắn đến vậy ạ?"
"Phó hội trưởng Won Hwi An đang thay tôi tiến vào hầm ngục, còn với năng lực của hội trưởng Seo Juh Wan thì không thể đối phó được con boss cấp SS miễn nhiễm kỹ năng giảm sức mạnh của hội viên Lee Mu Young."
Đây không phải là suy đoán mà là lời khẳng định chắc nịch. Tôi thoáng do dự, có nên nhờ Si Ryang đừng bao giờ nhắc lại những lời này trước mặt Juh Wan trong buổi họp tới không. Vì nếu Juh Wan nghe thấy, chắc chắn cậu ấy sẽ bảo thử nghiệm ngay, rồi tung kỹ năng vào Si Ryang. Rồi tôi có thể tưởng tượng sống động cảnh cậu ấy hô lớn: 'Mày cũng là cấp SS, thì coi như boss SS mà đánh tới chết đi!' — nên lại càng do dự.
"Hội trưởng Han Sa Wol thì đang ở Jeju nên vốn dĩ không thể ứng phó. Nhưng nói đúng ra thì cô ấy là trị liệu sư, cùng lắm cũng chỉ có thể cầm cự cho đến khi một thợ săn cấp S khác hoặc tôi đến chi viện."
Tôi gật đầu. Kỹ năng của chị Sa Wol đều thuộc hệ trị liệu, và tình huống tương tự từng xảy ra trong quá khứ, nên tôi nhanh chóng chấp nhận. Ừm… nhưng mà khi đó chị Sa Wol chẳng phải đã cầm rìu bổ con boss rồng cấp S đến thoi thóp đó sao…
"Cuối cùng, hội trưởng Yoo Jae Rim thì không ở trong trạng thái có thể đối phó cấp SS, nên loại ra."
"Dạ? Anh Jae Rim, hội trưởng Yoo Jae Rim có đang không khỏe sao ạ?"
Suýt nữa tôi đã lỡ buột miệng gọi thẳng là 'anh Jae Rim'. May thay, Si Ryang không để ý đến sơ suất đó.
"Anh tò mò sao?"
Sao giọng điệu của Si Ryang lại nghe có vẻ đầy ẩn ý thế này.
"Tất nhiên rồi. Người đó là một trong bốn hội trưởng lớn mà. Hơn nữa sáng nay tôi còn đọc báo, thấy có bài phỏng vấn, trông hoàn toàn bình thường mà."
"Thế tại sao hội viên Lee Mu Young lại nghĩ rằng vị hội trưởng Yoo Jae Rim 'bình thường' đó hôm qua lại không xuất hiện?"
"Bởi vì khoảng cách giữa Namsan và trụ sở hội Hàn Á cũng khá xa mà."
Hội Hàn Á vốn ở khu Gangnam nhưng đã dời lên Uijeongbu từ bảy năm trước. Anh Jae Rim chưa từng nói thẳng, nhưng tôi đoán là do khi ấy có khả năng xuất hiện hầm ngục cấp EX ở khu vực đó nên mới chuyển. Dù sao thì cũng có nghĩa là khoảng cách với Namsan khá xa.
"Anh có quen hội trưởng Yoo Jae Rim à?"
"Ừm, nếu không biết thì chắc là gián điệp mất. Người ta là hội trưởng hội Hàn Á cơ mà."
"Không phải ý tôi hỏi như thế, nhưng cứ coi như câu trả lời rồi đi."
Tôi tự hỏi không biết em ấy định hỏi với ý gì, nhưng nhìn nét mặt của Si Ryang thì lại chẳng muốn biết thêm. Tôi tiếp tục nói.
"Tôi muốn biết ý nghĩa câu 'không ở trong trạng thái có thể ứng phó' là gì. Có phải anh ấy đi hầm ngục rồi bị thương gì đó không ạ?"
"Bí mật."
"Ể…?"
Khoan đã, ai là người khơi chuyện trước chứ. Có phải Si Ryang đang trêu tôi không? Tôi trừng mắt nhìn, nhưng chẳng ăn thua. Trái lại, em ấy còn nhìn tôi chằm chằm như thể đang thưởng thức ánh mắt đó.
"Cậu làm người ta tò mò xong lại thế này sao."
"Tình trạng của thợ săn Yoo Jae Rim chỉ những người đã cùng ngăn chặn vụ bùng nổ hầm ngục cấp EX mới biết."
Tôi cũng muốn nói rằng mình chính là một trong số đó. Rằng bởi tất cả mọi người đã quên đi nên mới vậy, chứ tôi cũng đã ở đó, cùng cứu lấy thế giới này, cùng bảo vệ em. Câu muốn bật ra nghẹn lại, tôi cắn lưỡi nuốt xuống.
"Vì vậy, tôi không thể trả lời."
"…Vâng, hiểu rồi ạ."
Tôi khát khô cổ họng. Muốn uống nước, nhưng trước mặt chỉ có tách cà phê Si Ryang tự tay pha. Thứ cà phê đắng ngắt ấy trôi xuống cổ họng, khiến ngực càng thêm nghẹn.
"Hội trưởng, tôi không muốn tham dự cuộc họp đâu ạ."
"Anh hẳn cũng biết rõ ai là người tận mắt chứng kiến và trực tiếp trải qua hiện trường đó."
"Tôi biết là chỉ có mình tôi. Nhưng tôi thấy hơi áp lực. Vì toàn những người tôi chỉ thấy trên TV thôi, nên tôi sẽ căng thẳng đến mức chẳng nói được lời nào. Tôi có thể thay bằng cách gửi báo cáo chi tiết cho cậu không?"
Nếu đến đó, tôi sẽ còn gặp cả chị Sa Wol và anh Jae Rim. Mọi người sẽ cùng ngồi chung một chỗ. Tôi không chắc mình có thể giữ được bình tĩnh trong tình cảnh ấy hay không.
Ngay cả mới hôm qua thôi, tôi còn khóc òa lên khi thấy Juh Wan, nghe nhắc đến anh Jae Rim lại càng thêm mất tự tin.
"Không được."
Quả quyết thật.
"Đây là dịp công khai khẳng định Hội viên Lee Mu Young là người của tôi, nên nhất định anh phải tham dự."
"Nhưng cậu đã thông báo rầm rộ trên báo chí rồi còn gì."
Tuy chưa bao giờ thử tìm kiếm, nhưng chắc chắn nếu gõ 'Lee Mu Young' trên mạng thì từ 'bang Nhật Nguyệt' sẽ đi kèm như cái đuôi.
"Như thế vẫn chưa đủ. Phải để người ta rõ ràng rằng Lee Mu Young là người của tôi, được tôi bảo hộ, thì những thứ phiền phức mới không dám bén mảng."
Nghe thoáng qua thì có vẻ rung động, nhưng thực ra chỉ là muốn đóng dấu phòng ngừa rắc rối trước mà thôi. Tôi hiểu Si Ryang. Phải chắc chắn thế này thì người khác mới không dám giở trò. Lần này việc chặn đứng bùng nổ hầm ngục cấp SS do một thợ săn cấp S có kỹ năng Giảm sức mạnh làm được, nên hẳn cả những ai trước đây chẳng mấy để tâm đến giảm sức mạnh cũng phải nhìn nhận lại.
"…Được rồi. Tuần sau tôi sẽ tham dự cuộc họp."
Dù không muốn, nhưng tôi cũng chẳng muốn hối hận sau này.
"Cảm ơn anh đã hiểu."
"Có gì đâu. Nhưng thưa Hội trưởng, cậu nói là đi công phá hầm ngục, vậy rốt cuộc đã đi đâu vậy?"
Tôi vốn chẳng mong nhận được câu trả lời. Biết chắc sẽ bị từ chối nên mới hỏi, mục tiêu thật sự là câu hỏi thứ hai. Khi câu đầu bị từ chối thì câu sau sẽ dễ được đáp lại hơn.
"Tôi đã bí mật sang Trung Quốc."
Câu trả lời trở lại. Thậm chí còn kèm chữ 'bí mật.'
"Người biết chuyện này chỉ có Phó Hội trưởng Won Hwi An."
"…Cậu vẫn nói cho tôi biết được sao?"
"Tất nhiên."
Ngón tay Si Ryang khẽ gõ vào thành cốc cà phê.
"Đây là chuyện không nên tiết lộ."
"Vậy sao cậu lại trả lời?"
"Vì không thể trả lời câu trước của anh, tôi chợt thấy áy náy với Lee Mu Young."
Thì ra ngài cũng có lương tâm.
"Hơn nữa, tôi cảm thấy nên nói để có cơ hội hiểu Lee Mu Young sâu hơn nữa."
Không rõ ý là bên Trung Quốc có gì đó liên quan đến tôi, hay là do boss cấp SS xuất hiện khi em ấy vắng mặt khiến em biết đến sự tồn tại của thanh Tâm Thiên trong tay tôi.
"Thật không biết phải cảm tạ thế nào trước sự quan tâm của Hội trưởng."
"Hội viên Lee Mu Young càng biết nhiều thì càng thấy là người cuốn hút."
"Dạ?"
"Vậy nên từ nay phải tập quen đi."
"…Quen… ạ?"
Tôi hỏi lại, nhưng Si Ryang chỉ đứng dậy, như thể đã hết lời.
'Phải tập quen' sao? Ý là sau này sẽ càng nghi ngờ và gây phiền cho tôi hơn ư? Tôi không hiểu Si Ryang đang nghĩ gì. Thanh kiếm Tâm Thiên tôi nắm giữ rốt cuộc có ý nghĩa thế nào với em ấy?
Và rồi tôi mới hiểu ý nghĩa câu nói 'phải tập quen đi' là gì khi đến bang hội. Không, phải nói là từ trước đó rồi.
Sau khi cùng tôi đi làm, Si Ryang tự nhiên đưa tôi đến gặp Dosu Hyeon.
"Hãy tiến hành kiểm tra sức khỏe và mọi xét nghiệm có thể ngay cho Hội viên Lee Mu Young."
"Quả nhiên! Anh ấy bị thương trong vụ bùng nổ hầm ngục cấp SS đúng không?"
Dosu Hyeon nhìn tôi, như thể sẵn sàng lôi ngay vào phòng điều trị đặc biệt, còn đáng sợ hơn cả con boss cấp SS.
Trong ánh mắt ấy hiện rõ ý trách móc 'Sao đến giờ mới tới hả!', khiến tôi vô thức nép sau lưng Si Ryang.
"Tôi đã cho anh ấy uống Tiên dược rồi."
"Hả, thật sao?!"
"Ừ. Vậy nên phải kiểm tra kỹ lưỡng."
"Rõ~!"
Tôi lén lườm sau gáy Si Ryang bằng ánh mắt đầy ngờ vực. Có gì đó không ổn.
Ra lệnh cho tôi tự đi tìm Dosu Hyeon rồi truyền đạt nội dung qua điện thoại là được, sao nhất thiết phải đích thân đưa tôi đến tận đây và trực tiếp chỉ thị chứ?
Từ lúc còn ở bãi đậu xe của bang, tôi đã thấy sắc mặt thư ký đang chờ Si Ryang không mấy tốt lành, chắc hẳn cậu ta bận lắm. Thế nhưng giờ, ở ngay đây, Si Ryang vẫn đang tỉ mỉ dặn dò Dosu Hyeon thêm về chuyện kiểm tra sức khỏe cho tôi. Tôi bỗng thắc mắc, không biết bình thường giữa Hội trưởng và Hội viên vốn cũng gần gũi đến thế này sao, thì Si Ryang quay lại nhìn tôi.
"Vậy nhé."
Để lại một lời chào ngắn gọn, Si Ryang rời khỏi phòng khám mà chẳng một lần ngoái đầu. Vì thế, tôi cứ nghĩ cái gọi là 'tập quen đi' mà Si Ryang từng nói chỉ dừng lại ở những sự quan tâm tỉ mỉ thế này thôi. Nhưng hóa ra tôi đã nhầm.
"Hội trưởng?"
Đến tận giờ ăn trưa, cuộc kiểm tra mới kết thúc, tôi thay đồ xong bước ra thì thấy Si Ryang đang đứng trước mặt.
"Nghe nói anh đã kiểm tra xong rồi."
Tôi ngơ ngác nhìn Si Ryang, theo phản xạ gật đầu. Nghĩ rằng em ấy đến vì muốn nghe kết quả từ Dosu Hyeon, tôi cúi đầu chào rồi định đi theo hướng của mình. Không, đúng hơn là định đi thì bị giữ lại.
"Hội trưởng? Cậu có việc gì sao ạ?"
Tôi còn đang định đi ăn trưa. Sau đó, tôi cũng dự tính sẽ ghé thăm bệnh nhân Kyeong, người bị thương trong vụ hầm ngục cấp SS bị phá vỡ. Trên hết, việc phải ở riêng với Si Ryang khiến tôi thấy khó xử, nên muốn giữ khoảng cách.
"Ra ngoài đi."
"Dạ? Đi đâu ạ?"
"Giờ là bữa trưa, tất nhiên phải đi ăn cơm chứ."