Phán Quyết Dị Giới Phụ Thuộc Vào Nô Lệ Công Sở - Chương 42

Lịch đăng chương mới: T3 & T6 hàng tuần

Căn phòng không cửa sổ, tông xanh chủ đạo, nội thất gỗ nâu sẫm bóng loáng mang tới bầu không khí trang nghiêm. Seiichirou được mời ngồi xuống ghế bọc da trước chiếc bàn kiểu cổ, anh nói lời cảm ơn rồi ngồi xuống.

「Lâu rồi không gặp, Seiichirou」

Phía đối diện, Tể tướng Kamil Calvada, người nắm quyền chính trị tối cao vương quốc này. Quý ông lịch lãm với mái tóc vàng ánh hồng vuốt gọn ra sau, híp đôi mắt xám xanh sâu thẳm đầy khôn khéo, nhàn nhã ngả lưng về phía sau.

Tể tướng Kamil vô cùng bận rộn, sau lần bị Aresh lôi tới nhận chỉ thị điều chuyển, nay Seiichirou mới có dịp gặp lại ông. Dù có cả đống báo cáo lẫn câu hỏi cần giải đáp, nhưng với lịch trình bận rộn của Kamil, và nhu cầu thu thập thông tin chính xác, anh cần phải chọn lọc thật kỹ.

「Thật vui khi thấy ngài Tể tướng Calvada vẫn khoẻ mạnh như ngày nào」

「Haha, không cần khách sáo thế đâu. Ta với cậu thân thiết lắm mà」

Phong thái quý ông lịch lãm trí thức bỗng chốc thay đổi, chất giọng trầm lắng trưởng thành cùng giọng điệu đầy ẩn ý, tuy nhiên, mối quan hệ giữa Kamil và Seiichirou nào có thân thiết, chỉ là quan chức cấp cao cùng quản lý trung gian, không có chút giao tình cá nhân. Để mà suy xét sâu xa hơn, thì theo kế hoạch đang thực thi, cả hai hoàn toàn có thể coi là『Đồng phạm』trong việc bãi bỏ triệu hồi Thánh nữ.

「Cảm ơn ngài. Vậy tôi xin phép được đi thẳng vào phần báo cáo」

Trước thái độ quyết đoán gạt bỏ mọi lời xã giao của Seiichirou, Kamil gật đầu hài lòng, ra hiệu cho anh tiếp tục.

「Trước tiên, tình hình tài chính nhà thờ. Thành thật xin lỗi ngài, tôi vẫn chưa nắm bắt được toàn cảnh nên chưa thể đưa ra số liệu chính xác」 

「Không sao. Hiện giám mục và người phụ trách tài chính đang đi vắng đúng chứ?」 

「Vâng. Không hiểu sao lại đúng thời điểm có thông báo quan viên từ hoàng gia tới thanh tra」

「Ta đã sắp xếp họ quay về ngày kia. Nhưng trong khoảng thời gian cậu thoải mái lắm nhỉ, Seiichirou?」

「Vâng, tôi thu thập được khá nhiều thông tin」

Đáng lẽ Seiichirou cần phải có người phụ trách hướng dẫn nhưng, vì được nói người đó đi vắng………….  nên anh phải tự tìm hiểu từng thứ một.

「Cứ báo cáo theo hiện trạng. Ta muốn nghe ý kiến của cậu」

「Vì vẫn chưa có đủ tài liệu hồ sơ nên tôi không dám chắc……. Tuy nhiên có khoản chênh lệch tiền quyên góp của giới quý tộc và dân chúng tới cầu nguyện」

「Tham ô?」

「Tôi chưa nói trước được, hiện vẫn còn đang trong quá trình tổng hợp kinh phí điều hành nhà thờ」 

Dựa trên danh sách tên và số lượng người đến cầu nguyện tại nhà nguyện, Seiichirou sàng lọc những cái tên giới quý tộc ra, đối chiếu thông tin từ Norbert, rồi ước tính mức quyên góp trung bình. Nếu đúng như mức chi tiêu hiện tại thì ngân sách nhà thờ đang rất dư dả.

「Hừm…... cậu nghi ngờ khoản chi nào không?」

「Vẫn chưa…… Ít nhất viện cứu tế, tu sĩ tập sự và tư tế không dính tới」

「Tư tế. À, là tư tế Shiegvold à?」

Đuôi mắt sắc nét của Kamil khẽ nhếch.

「Ngài biết?」

「Ừ, cậu ta khá nổi tiếng. Không chỉ xuất thân cao quý mà ngay cả lượng ma lực và ngoại hình cũng rất ấn tượng. Tuy nhiên vì quá sùng đạo mà giới quý tộc khó lòng tiếp cận」

Đúng như anh nghĩ, gia đìnhShiegvold thuộc hàng quyền quý. Không nói tới diện mạo, chỉ riêng lượng ma lực của hắn ta đã đủ để săn đón cuồng nhiệt. Nếu vậy con đường tương lai những đứa trẻ ở nhà thờ lại càng thấy khó hiểu.

「À, quốc gia Seiichirou từng sống không có ma pháp nhỉ? Nơi này ma lực là nguồn năng lượng quý báu khi sử dụng ma pháp và ma cụ, tuy nhiên có đôi chút khó kiểm soát. Cần phải có kiến thức và kỹ năng chuyên môn. Vậy nên nhiều đứa bé khi sinh ra sở hữu lượng khổng lồ thường được gửi tới nhà thờ rèn luyện giảm bớt ma lực」

「Giảm bớt……. Ma lực?」

Nhắc tới nguồn năng lượng nguy hiểm, đầu Seiichirou liền nghĩ ngay đến năng lượng hạt nhân. Không thải khí CO2, cung cấp năng lượng ổn định với lượng lớn, nhưng đi kèm rủi ro nguy hiểm cao. Cái tốt bao giờ cũng đi kèm nguy cơ.

Nói vậy giảm bớt ma lực trong cơ thể được thật sao? Thấy Kamil nghiêm túc nói, hẳn đây là điều bình thường ở vương quốc này.

「Nói mới nhớ, cậu dạo này kháng ma tố ma lực thế nào rồi?」

Seiichirou không chỉ không có ma lực, mà ngay cả khả năng kháng cũng chẳng có. Chỉ cần một ma pháp nhẹ thôi cũng đủ để anh say ma lực, còn hấp thụ nhiều ma tố quá, không ngộ độc thì cơ thể cũng tự yếu dần đi.

「Nhờ ơn mọi người, tôi đang dần cải thiện đôi chút」

Aresh thường xuyên thi triển mấy mấy ma pháp nhẹ lên anh, cùng với chế độ ăn uống liều lượng ma tố hợp lý, cơ thể Seiichirou dần dần kháng được đôi chút.

「Vậy thì may. Mà này, cậu túm được dây cương tên ương bướng có tiếng không kém tư tế Shiegvold rồi nhỉ?」

Kamil đè nén tiếng cười khẽ. Nghe câu này, đuôi lông mày Seiichirou giật giật, thở dài.

「Dây cương? Ngài nói gì như ngựa vậy……」

「Haha, ngựa gì chứ, thú dữ thì có! Cậu có biết nhóc đó trong giới kỵ sĩ gọi là gì không? 『Hắc thú』đấy! Nói dây cương không đúng thật, cậu là xích sắt mới đúng!」

「Ngài……」

Seiichirou lúng túng ngao ngán thở dài, không biết nên đáp lại thế nào. Kamil híp mắt thích thú rồi đột nhiên nghiêm túc lại.

「Ta không giỡn. Nói thế nào thì giờ cậu đã thành【Xích sắt】. Không giống【Xích sắt】của tư tế Shiegvold, cậu là thực thể mong manh yếu ớt có thể chạm vào được và đang hiện diện trước mắt. Ta sẽ hỗ trợ cậu hết mức có thể nhưng cậu tốt nhất hãy nên thận trọng hơn」

Giờ ai cũng thấy rõ Aresh bám dính Seiichirou cỡ nào. Aresh, người trước giờ như cục đá bất động không thèm để tâm tới mọi sự xung quanh, nay lại lăn ầm ầm chạy theo món hàng tặng kèm Thánh nữ, một tên đàn ông èo ặt thiếu sức sống. Trong khi đó Seiichirou đang cố củng cố chỗ đứng bản thân, Aresh cứ nhao nhao đâm đầu vào làm mọi chuyện cứ thế rối tung rối mù. Thành ra Kamil phải điều Seiichirou tới nhà thờ thanh tra, nhằm khẳng định năng lực của anh, và mọi việc anh làm không phụ thuộc vào Aresh.

「Cảm ơn ngài đã lo nghĩ」

「Ráng cẩn thận đấy……… Quay lại chuyện mới nãy, nghe nói cậu muốn mở trường tư thục ở nhà thờ?」

「Không, không tới quy mô đấy đâu」

Chỉ đơn giản là dạy học miễn phí đọc viết, tính toán cơ bản cho trẻ mồ côi ở viện cứu tế và những ai có nhu cầu.

「Về lợi, việc này cải thiện tốt hình ảnh nhà thờ, nâng cao danh tiếng quý tộc tới quyên góp. Người tới cầu nguyện tăng lên, như vậy phía nhà càng được dân chúng yêu mến」

Qua đó thu hút nhiều người tới hỗ trợ phụ giúp các hoạt động nhà thờ.

「Ngoài ra việc biết đọc viết, tính toán sẽ mở rộng cơ hội việc làm, giảm tỉ lệ tội phạm, chất lượng cuộc sống mỗi người dân đều được nâng cao. Nhân tài xuất sắc dưới viện trợ quốc gia có thể tiếp tục việc học」

Nghe Seiichirou liệt kê, Kamil tựa tay lên tay vịn ghế, chống cằm.

「Cậu giỏi thật đấy, tới giáo dục cũng muốn can thiệp?」

「Tôi không có ý xen vào quá sâu. Ý tưởng này là của Thánh nữ. Tôi chỉ bổ sung thêm」

「Thánh nữ à……. Chắc lại thấy bọn trẻ ở viện cứu tế mà nảy ra ý này? Thỉnh thoảng cũng có vài tiểu thư nghĩ vậy」

Như Kamil nói, không phải không có ý kiến thay đổi hệ thống giáo dục và chế độ giai cấp. Vậy tại sao không có gì thay đổi? Vì tốn tiền.

「Tôi đang tính toán hiệu quả kinh tế và sớm trình bày chi tiết, mong ngài xem xét」

「Đúng sở trường cậu luôn nhỉ? ……….Mà ta muốn hỏi một chuyện」

「Vâng」

Kamil ngồi nghiêm lại, mắt xám xanh chuyên chú ghim chặt lấy Seiichirou.

「Seiichirou, cậu muốn làm gì ở vương quốc này?」

Nơi đã bắt cóc anh cùng cô bé vị thành niên được vinh danh Thánh nữ.

Nơi đã bỏ mặc anh, nơi anh không thể thích nghi sống sót.

Anh muốn làm gì ở vương quốc này?

Nếu là Yua, hẳn cô sẽ nói.

『Muốn con người nơi này, ai ai cũng bình đẳng như nhau』hay, 『Muốn mọi người không còn chịu cảnh đói khát, khổ sở vì chướng khí』

Nhưng Seiichirou.

「Không gì cả」

Thực sự, Seiichirou vì không gì cả.

Không vì bất cứ điều gì.

Không muốn cải thiện vương quốc này, không hy vọng cuộc sống bất kỳ ai tốt hơn, chưa bao giờ Seiichirou nỗ lực làm việc vì một lý do cao cả.

Seiichirou làm vì『Không để ai cản trở công việc mình』.

Chỉ có thế.

「Thiếu hụt nhân sự Cục Ma Pháp đang là vấn đề cấp bách, ảnh hưởng trực tiếp tới kế hoạch đối phó chướng khí, và hoàn thành nghiên cứu ma pháp hồi hương. Tiếc rằng đây không phải ai cũng làm được nên tôi chỉ có thể mở rộng tìm kiếm nhân tài」

Mặc dù nói thường dân có thể làm việc trong cung điện nhưng đòi hỏi kiến thức chuyên sâu, không học là không thể. Điển hình Ist, xuất thân trường lớp đàng hoàng.

「Ha…… Cậu…… Thật là…….」

Kamil lại ngả lưng ra ghế, cười khô khốc. Cả giọng nói lẫn biểu cảm khác hẳn thường ngày, trông có gì đấy….. Trẻ con?

「Bỏ qua nhân tài là tổn thất cực kỳ lớn với một quốc gia. Giả sử viện trợ cho một trăm nhân tài, chỉ cần một người quay lại đầu quân Cục Ma Pháp nghiên cứu thành công đưa ra thành quả, mọi khoản chi bỏ ra cho một trăm người xem như được bù lại hoàn toàn. Đề án hiệu quả chi phí cao thế này mà vương quốc bỏ qua thì thật lãng phí」

Con người là tài nguyên—
Chậc, bản tính nô lệ công sở gặm nhấm tới tận xương tuỷ rồi.

「Đúng như cậu nói, một quốc gia không thể không có con người. Không tận dụng hiệu quả, đúng là quá tổn thất」

Cười khẽ trong cuống họng dường như là thói quen của Kamil.

Dù sao đi nữa, thấy Tể tướng cầm quyền chính trị hứng thú chuyện này, Seiichirou nhẹ nhõm phần nào. Đang khi anh thầm thở phào, Kamil giữ nguyên nụ cười trên mặt, nhìn anh chằm chằm.

「Aa, tiếc thật đấy. Ta tiếc lắm đấy, Seiichirou」

「Có chuyện gì sao ạ?」

Tiếc? Seiichirou vội rà soát lại kế hoạch mới trình bày, sợ có lỗ hổng nào đó, nhưng dường như không phải. Ánh mắt Kamil sẫm lại, chuyên chú nhìn Seiichirou.

「Không phải chuyện đó. Thật ra ta……. Nếu không có con Hắc thú kia, ta đã chiếm giữ cậu thật chặt rồi」

Trước ánh mắt thèm khát từ cấp trên, Seiichirou nuốt khan, gượng cười khô khốc.

「Cảm tạ ngài đã để tâm」

 

「Chuẩn bị chuyến viễn chinh tới đâu rồi?」

Nghe người sớm hoàn tất mọi việc trong ngày hỏi, Orzhif thầm thán phục trong lòng, gật đầu đáp.

 Aresh thật sự đã thay đổi rồi. Trước kia còn lâu hắn mới để tâm tới mấy chuyện vụn vặt này.

「Ngày mốt xuất phát, hiện mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi. Mong lần này thanh tẩy triệt để chướng khí」

「Ừ」

Ngay cả đồng tình mang tính kỳ vọng này, ngày trước cũng chưa từng có. Aresh trước kia toàn lặng lẽ làm cho xong việc mình, không còn nghi ngờ nữa, người khiến hắn thay đổi, không phải vị Thánh nữ dị giới, mà là vị kia.

「Ngày mai nhóm tham gia viễn chinh sẽ được nghỉ, Aresh có dự định gì không?」

「Nghỉ」

Ngắn gọn, súc tích, đậm chất Aresh.

Trên đường đến khu huấn luyện, Orzhif chợt nhớ tới một chuyện, liền gọi hỏi.

「Đám kia tối nay tổ chức bữa tiệc lên tinh thần, Aresh tới không?」

「Không」

「Biết ngay mà」

Cũng phải thôi, Aresh đột nhiên xuất hiện, nghi đám kia tung cửa bỏ chảy hết là cái chắc. Bình thường không ít tên muốn thân cận vị chỉ huy bản thân ngưỡng mộ, nhưng đột ngột xuất hiện không thông báo chẳng khác nào tới khủng bố tinh thần cả đám.

(Chắc Aresh muốn về nhà mới càng sớm càng tốt nhỉ……?)

Từ sau khi mua nhà ở khu ngoại ô, Aresh xử lý công việc còn nhanh hơn trước, xong là lập tức chuồn về ngay. Nhìn có khác gì trai mới cưới vợ…… Ừ thì, cũng không khác lắm. Hỏi thật lòng, ông chú dị giới trông hết hơi kia có gì mà Aresh mê mẩn thế không biết? Nhưng mà tình hình hiện tại cũng tốt, công việc êm xuôi, cứ tiếp tục thế này phát huy cũng tốt.

Ngay khi vừa nghĩ thế, Aresh đột nhiên dừng bước. Quay đầu lại, làm Orzhif cũng vội dừng lại.

「Sao vậy, Aresh?」

Ngay khi Orzhif nhìn theo hướng Aresh đang nhìn, Aresh đã bước nhanh tới.

「―Ngài có nói thế, tôi cũng chịu…..……..」

「Một lần thôi………」

Ngay khi đuổi theo, Orzhif nghe thấy giọng người quen. Đầu hành lang, hai dáng người đối nghịch trông khá là quen mắt.

Chỉ huy Đệ Nhị Radim, và người dị giới―――Seiichirou.

「Uwaa!?! Ặc…...」

Tốc độ Ares tăng nhanh, hùng hổ bước tới, túm lấy áo choàng nâu người đang sau lưng về phía này. Bị kéo giật về sau, Seiichirou hoảng hồn đứng vững lại, quay đầu lại, nhăn mặt muốn chửi. Vương quốc Romane, người dám làm vẻ mặt này trước vị chỉ huy khét tiếng đẹp trai, chắc chỉ có mình Seiichirou.

「Anh làm gì ở đây, Seiichirou?」

「A…… Ngài Aresh……」

Nhớ không lầm, người dị giới đang làm việc tại nhà thờ, vậy sao giờ anh ta lại ở đây với đồng phục quan viên khoác áo choàng Cục Tài Vụ, như đi làm bình thường.

「Đừng nói với ta, anh tới đây làm việc ngày nghỉ……..?」

「Không, sao có thể!」

Seiichirou đứng nghiêm chỉnh lại, đối mặt Aresh.

「Nay tôi tới báo cáo tiến độ với ngài Tể tướng Calvada. Vì một phần công việc nên mới mặc quan phục」

Câu trả lời trơn tru không chút ngập ngừng như vậy, ai mà tin được là bá láp ba xạo. Chỉ người nắm lòng Seiichirou là rõ nhất.

「............Thật? Vậy sao anh lại cầm báo ngân sách Binh đoàn Đệ Nhị? Này liên quan tới nhà thờ?」

「A, cái này Chỉ Huy Makovska mới đưa cho tôi. Đúng không, Chỉ huy Makovska?」

「Hả?」

Phía trước, ánh mắt đờ đẫn đầy kiên định của Seiichirou. Phía sau, đôi ngươi tím lạnh lẽo hơn thường lệ, Radim đắn đo suy nghĩ lựa chọn đường sống, nhưng dù sao hắn cũng là Chỉ huy. Vậy nên…. Radim gật đầu thật mạnh, đưa ra câu trả lời.

「Đúng vậy. Vừa hay gặp cậu ta nên tiện đưa luôn」

 Quả là Chỉ huy có khác! Quyết đoán nhanh gọn lẹ! 

Nhưng đương khi Seiichirou thầm vui mừng, có giọng nói phá đám vang lên.

「Anh Sei!!! Anh lấy báo cáo ngân sách Binh đoạn Đệ Nhị chưa vậy? Mãi không thấy anh về, em tới đón nè!! À, tài liệu anh cần hồi sáng, em tìm thấy để lên bàn anh rồi đó nha~~」

Seiichirou chết lặng, không dám quay đầu nhìn thanh niên tóc vàng nào đó đang hớn hở vẫy tay rối rít.

 

「Anh còn phải nói bao nhiêu lần mới chịu thông não hả!? Đầu để làm cảnh à!?」

Seiichirou bị túm cổ lôi khỏi chỗ làm, bắt ngồi trên đống gai khu huấn luyện  quân sự cho tới khi Aresh hoàn tất mọi công việc, sau đó tới bài ca bất tận muôn thuở. Tới khi ngồi lên xe ngựa về nhà vẫn còn bị càm ràm không thôi, Seiichirou tự biết bản thân sai nhưng vẫn không giữ được cái miệng, cãi lại.

「Nhưng tôi tới báo cáo với ngài Tể tướng thật mà! Vào cung thì phải mặc quan phục chứ. Đã làm được việc, tiện xử lý thêm việc nữa có sao!?」

「Không là không! Ngày nghỉ là để nghỉ ngơi!!」

Aresh cắt phăng lời ngụy biện.

Tới khi về tới nhà, dùng bữa tắm rửa xong xuôi, mặc lên trang phục thoải mái ở nhà. Bài ca bất tận tiếp tục phát sóng, cả hai ngồi diện nhau cách cái bàn trong phòng Seiichirou.

「À đúng rồi ngài Aresh, ngày mốt xuất phát nhỉ? Ngài chuẩn bị xong chưa?」

「Lần thứ ba rồi đấy! Mọi chuyện đã có Milan lo từ sớm, khâu chuẩn bị cũng có binh đoàn kỵ sĩ lo, ta đã nói từ trước rồi mà」

Nghĩ lại thì lần đầu viễn chinh, Seiichirou có hỏi câu này thật. Lúc đó toàn bộ trang bị từ trên xuống dưới của Seiichirou bị chê bai thậm tệ rồi thay thế toàn bộ bằng đồ Aresh chuẩn bị. Rồi còn cưỡi chung ngựa bị dân chúng dòm ngó, nhục không biết giấu mặt vào đâu.

「Nói chuẩn bị thì phải là anh đó!」

「Tôi? Tôi có đi viễn chinh đâu…………」

Thử gom đủ pháp sư thi triển kết giới coi, Seiichirou kéo nguyên xe thợ xây dựng đi cùng ấy chứ, chẳng qua lần này đi chủ yếu hoàn tất thanh tẩy chướng khí, có đi cũng chẳng được ích gì. Chưa kể việc ở nhà thờ vẫn chưa xong, muốn đi cũng không đi được.

「Vậy mới phải chuẩn bị. Ta không có ở bên, kiểu gì anh cũng lang thang tới mấy chỗ đầy ma tố, để ăn chắc cứ gia cố【Kết giới】thật kỹ」 

Seiichirou quên mất, nhà thờ là nơi cất giữ thánh vật cùng pháp khí, cầu nguyện cũng tiêu tốn ma lực, khiến nơi đó lúc nào cũng ngập tràn ma lực và ma tố. Seiichirou có thể bình thản làm việc ở đó toàn nhờ công sức vị kỵ sĩ kiêm pháp sư hàng đầu vương quốc này bảo bọc.

「Ờm…..」

「Mai ta nghỉ……… Nên tha hồ mà gia cố, nhỉ」

Dứt lời, Aresh đứng dậy. Seiichirou đảo mắt tư phía, không dám trốn tránh. 

【Kết giới】liên quan đến tính mạng anh, không thể không làm. Nhưng Seiichirou biết rõ tình cảm Aresh dành cho anh, bảo anh mở lời thật không ổn chút nào. Thà rằng Aresh cứ như xử lý công việc còn hơn, chứ đừng đụng chạm anh đầy dịu dàng như thế.

Bị đặt nằm xuống giường, lớp áo ngủ mỏng mặc bị vén lên, tay Aresh lướt nhẹ bên hông. Lòng bàn tay chai sạn vì thường xuyên cầm kiếm, thật ấm. Khác với thân thể hay bị lạnh do rối loạn thần kinh tự trị của Seiichirou, thân nhiệt Aresh lúc nào cũng cao. Bàn tay nóng ấm chậm rãi lướt trên da thịt, đôi môi trượt dần từ tai xuống.

「Hm….ư, n-ngài Aresh…… chuyện này……. xin, xin ngài……」

Cố nén hơi thở rối loạn, Seiichirou quay mặt đi. Nhưng khi Aresh hôn lên vành tai, vai anh khẽ giật nảy.

「Ngốc à!? Ta ngu sao bỏ qua cơ hội chạm vào anh!」

Vành tai yếu ớt bị cắn nhẹ.

「Nhớ cho kỹ cảm giác này đi」

 

Khóe môi nhếch lên vẽ lên đường cong quyến rũ rợn người, ghé sát lại, phủ lên môi Seiichirou.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo