Phán Quyết Dị Giới Phụ Thuộc Vào Nô Lệ Công Sở - Chương 41

Lịch đăng chương mới: T3 & T6 hàng tuần

Sáng hôm sau, như thường lệ Seiichirou tỉnh dậy trong vòng tay Aresh. Sau một đêm tuốt vuốt vắt cạn, anh giờ đây đã quá quen với chuyện này, thậm chí còn thấy….. Thoải mái.

(Không không không!)

Mới nghĩ tới đó, Seiichirou lắc đầu thật mạnh.

(Quen thế quái nào được!)

Aresh mới độ tuổi này đã giữ chức Chỉ huy, tất nhiên đầu óc hắn cực kỳ nhanh nhạy. Chưa kể khả năng tiếp thu cao cùng trực giác sắc bén. Khác hoàn toàn Seiichirou『Dễ bị xuôi theo』, Aresh ghét phiền phức, luôn có cách giải quyết triệt để mọi vấn đề đưa tới hiệu suất tốt nhất, kiểu『Thích nghi vượt trội』! Một tên đáng gờm!

Tuy nhiên đây không phải việc có thể đánh đồng mang tính『Hiệu suất tốt』. Ít nhất, Seiichirou còn đủ đạo đức để nhận thức.

「………………hm, tỉnh rồi à?」

Đương cố đếm số lấy lại bình tĩnh, trên đầu bỗng có giọng nói trầm khàn hơn thường ngày gọi hồn Seiichirou về lại giường.

「A, chào buổi sáng!」

Phản xạ tự nhiên, Seiichirou bật thốt lên. Khoé mắt Aresh cong lên, ghé sát lại hôn lên môi anh thay lời chào.

 

Sáng nay quá lơ là mất cảnh giác, tự nhiên diễn nguyên cảnh đôi lứa yêu nhau thắm thiết. Ngồi trên xe ngựa chạy tới nhà thờ, Seiichirou gồng mình nín nhịn không ôm đầu kêu rên, miệng không ngừng bất lực thở dài.

Tỉnh táo lại mới được! Chuyến viễn chính kế tiếp diễn ra sáu ngày sau. Theo lời Aresh, đây chưa hẳn là chuyến viễn chinh cuối cùng. Thế nên Seiichirou phải mau chóng lập kế hoạch ngân sách dự phòng, đi kèm cùng dự chi tất cả các khoản chi phí liên quan đến trạm canh gác giám sát kết giới trong trường hợp thanh tẩy hoàn tất.

Tuy nhiên vấn đề là đây, thiếu hụt nhân sự giám sát và nhân lực tham gia lập kết giới. Binh đoàn Đệ Tam vẫn đi cùng chuyến viễn chinh lần này, nhưng lập kết giới không phải nhiệm vụ chính của họ. Không, nếu thực sự muốn, Seiichirou chỉ cần lên tiếng, Aresh sẽ đồng ý. Tuy nhiên đằng sau Aresh là Binh đoàn Đệ Tam, nếu can dự quá sâu sẽ gây mất cân bằng cán cân quyền lực. Thế nên Seiichirou mới cần phải tới nhà thờ, Kamil muốn lôi kéo nguồn lực khác ngoài Binh đoàn Đệ Tam.

Nói là thế nhưng việc tuyển lựa nhân sự liên quan trực tiếp tới chuyên môn nghiệp vụ, đồng thời đòi hỏi thể chất, thành ra mới khó tuyển.

Làm việc trong cung điện không nhất thiết phải quý tộc. Nhất Cục Ma Pháp, nơi phần đông xuất thân thường dân. Điển hình, Phó cục Cục Ma Pháp Ist, con trai thứ ba nhà thương gia. Tuy nhiên để thi triển ma pháp cần phải có kiến thức cơ sở. Chữ còn không biết thì đừng nói tới việc học. Chưa kể khi làm việc trong cung điện còn phải biết lễ nghi cơ bản. Chính vì vậy, chỉ những người phát hiện tài năng sớm, hoặc con cái gia đình khá giả mới đủ điều kiện nhập học trường ma pháp. Người có năng lực ma pháp luôn được săn đón ở mọi lĩnh vực. Mặc làm việc trong cung điện là vinh dự lớn lao nhưng phần lớn đều đầu quân cho quý tộc vì mức thu nhập cao. Đã vậy bấy lâu nay, Cục Ma Pháp còn bị Binh đoàn Kỵ sĩ lấn át, ngân sách eo hẹp, nghiên cứu ì ạch dậm chân tại chỗ mà nhiều người càng muốn tránh xa.

Giám sát kết giới cần tối thiểu sau người, luân phiên theo dõi. Rút sáu người từ Cục Ma Pháp là điều không thể, chỉ còn nước tuyển người mới.

Mải suy nghĩ, xe ngựa đã tới nơi dừng lại.

Nghe tiếng báo, Seiichirou bước xuống xe. Ngước nhìn tòa nhà đá trắng nổi bật hẳn với các ngôi nhà xung quanh.

(Bắt cóc nhân sự nhà thờ……..à?)

 

「Tch, lão khốn kiếp lại tới nữa!」

 

Quá quen thuộc mấy tiếng tặc lưỡi mỗi lần gặp mặt, Seiichirou như thường lệ chào một tiếng.

「Chào buổi sáng, Serio. Nay trông cũng bận rộn quá nhỉ?」

Hàng mi xanh nhạt chớp chớp, Serio lườm nguýt Seiichirou cháy mặt rồi gắt gọng.

「Tại ông đó! Biết tôi bận mà cứ mò tới làm phiền!」

Tu sĩ tập sự ở nhà thờ Serio ôm đồn đủ thứ việc. Từ dọn dẹp tòa nhà thờ rộng lớn, tiếp đón người dân đến cầu nguyện, chăm sóc viện cứu tế, học tập chính khóa, đến tổ chức các sự kiện của nhà thờ.

Thật lòng, Seiichirou còn mong được yên một mình. Có điều sau vài lần tự tiện đi lung tung xem tài liệu hồ sơ không xin phép, thành ra giờ Serio nhất quyết đòi theo sát anh cho bằng được. Serio ngồi im trong phòng trừng mắt canh chừng, buộc Seiichirou phải xếp gọn lại mớ tài liệu chép dở.

Nhưng chẳng được bao lâu…….

「Này, Serio. Đang làm gì thế? Hỗ trợ bên viện cứu tế sao rồi?」

Đâu tới một tên mặc đồng phục tu sĩ, tuổi tầm hai mươi, xộc thẳng vào phòng không thèm gõ cửa, hằn học nói với Serio đang giám sát Seiichirou.

「A……. Không, nay tôi phải trông chừng tên này, bên viện cứu tế có nhờ người khác rồi…………」

Serio lúng túng đáp lại, tên kia liếc nhìn Seiichirou, cười khẩy.

「Kệ tên đó đi! Đằng nào cũng chỉ là rác rưởi tới từ dị giới. Ngồi đây ngó chỉ tổ tốn thời gian, với lại bên viện cứu trợ là việc của ngươi! Đừng có mà đùn đẩy bọn ta!」

Nghe tên kia phân chia rạch ròi ta ngươi với Serio, Seiichirou thầm nghĩ, đây chắc là tu sĩ quý tộc trong tin đồn. Đến cả Serio gắt gọng suốt ngày với Seiichirou, gặp hắn cũng không dám cãi lại. Cậu nhóc luống cuống nhìn Seiichirou rồi lẳng lặng rời khỏi phòng.

Tên còn lại trước khi đi cũng không quên ném lại một câu.

「Ráng mà biết thân biết phận, đồ dị giới chết tiệt!」

 

「Vậy nên ngài mới ở đây?」

「Vâng」

Seiichirou nghiêm túc trả lời, còn Shiegvold day day trán, thở dài.

Seiichirou đời nào ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ. Sau chuyện mới nãy, Seiichirou lại bị Shiegvold bắt gặp đang một mình trong thư viện nhà.

「Thật là……….. Đám người phiền phức này. Ta gọi Serio, ngài quay lại phòng đi」

Nghe từ『Đám』, Seiichirou tất nhiên không cho rằng bản thân nằm trong số đó, nên thản nhiên lên tiếng.

「A, nếu được, xin cho phép tôi được tới viện cứu tế」

「....... Sao chứ?」

Tại sao à? Seiichirou có chút khó hiểu với câu này.

「Viện cứu tế cũng nằm trong quyền quản lý nhà thờ nên cũng nằm trong phạm vi thanh tra. Tôi chỉ mới quan sát từ xa, nay cũng đúng lúc ghé tới coi sao」

Việc Seiichirou là xác minh thu chi nhà thờ. Bao gồm tất cả các khoản thu chi phát sinh.

「Với lại nếu tôi tới đó cũng tiện cho Serio. Như vậy chẳng phải hiệu quả sao?」

「Hiệu quả…….. Ừm, thôi được rồi」

Trông Shiegvold không có vẻ gì là vui, nhưng đã đồng ý thì Seiichirou chẳng có lý do gì tiếp tục ở đây, anh lập tức chuyển hướng tới viện cứu tế.

Viện cứu tế nằm cạnh nhà thờ, mấy nay anh chỉ thấy từ xa chưa lại gần. Nơi đó tập trung khá nhiều đứa trẻ từ trẻ nhỏ tới tuổi tầm tầm Serio.

「Theo hồ sơ, hiện giờ nhà thờ đang tiếp nhận hai mươi tám đứa bé đúng chứ?」

「Từ đâu ngài biết hồ sơ viện cứu tế…………. À, từ phòng tài liệu hôm đầu?」

「Vâng, đại khái vậy. Thế có quy định rời viện không?」

「Là quan viên nên ngài trơ trẽn vậy? Hay do bản tính?」

「Chắc do bản tính, tôi nghe mọi người nói khá nhiều. Vậy rời viện có quy định độ tuổi không?」

Thấy Seiichirou vẫn tỉnh bơ hỏi, giọng Shiegvold trầm xuống, gật đầu tỏ vẻ không mấy hài lòng.

「...... Có. Viện cứu tế chỉ nhận nuôi trẻ đến mười hai tuổi. Khi đủ tuổi, bọn trẻ sẽ chịu lễ rửa tội thành tu sĩ tập sự, hoặc ra ngoài tìm việc ở thị trấn」

Vậy là mấy đứa nhóc trông lớn hơn mười hai là tu sĩ tập sự.

「Ra là vậy. Những đứa bé sẽ làm việc ở nơi nào, ngài biết chứ?」

「Ngài sứ đồ, ta nghĩ ngài nên hành xử đúng chuẩn mực một sứ đồ của Thần Abrarn thì hơn……….」

「Tôi không phải sứ đồ. Vậy những đứa bé không nương tựa sẽ làm việc ở đâu?」

Không để ý tới vẻ mặt đầy bất mãn của Shiegvold, Seiichirou tiếp tục thúc giục.

Nói cho cùng cái danh Sứ đồ Thần Abrarn cũng do hắn tự gán.

「Thợ thủ công?」

「Những đứa trẻ không nơi nương tựa phần lớn sẽ được đưa đi học nghề. Tay nghề thành thục, sau này chúng không lo thiếu thốn miếng ăn」

Y hệt lời Sigma từng nói. Lẽ nào đây là nhận thức chung vương quốc này? Nhưng của đất nước này. Nhưng, thợ thủ công?

「Tôi nghe nói phần đông đứa trẻ ở đây sở hữu lượng ma lực lớn, sao không sắp xếp tận dụng?」

Tức thì.

Con ngươi tím Shiegvold sẫm lại.

「!?」

Dù được【Kết giới】bảo hộ, Seiichirou vẫn cảm nhận rõ dao động ma lực khiến anh sững người cứng đờ.

「Ta không biết ngài nghe từ đâu……..…」

Sắc mặt Shiegvold dần tái nhợt, chỉ còn lại đôi ngươi tím sáng rực bốc cháy.

「Trong số những đứa bé đó, có nhiều đứa bé không thể kiểm soát ma lực, buộc phải rời khỏi gia đình. Tới đây học cách kiểm soát để sống như một người bình thường」

Nhà thờ nhận nuôi để ngăn chặn bạo phát ma lực――

Tối qua, Aresh cũng có nói.

Đúng là nguy hiểm khi nuôi dạy một đứa bé có nguy cơ bạo phát ma lực tại nhà. 

Nhưng『Buộc rời khỏi gia đình』......…? Nói cứ như thể mấy đứa trẻ đó đã gây ra chuyện không thể cứu vãn mà bị ép buộc đưa đi……  Cách nói này quá đỗi ngột ngạt.

「........... Tôi xin lỗi. Vậy ngài có thể cho tôi hoạt động thường ngày của viện cứu tế được không?」

Nhận thấy giờ không phải lúc đào sâu vấn đề, Seiichirou nhanh chóng chuyển đề tài.

「Chuyện đó ngài hỏi Serio rõ hơn. ……….À, mới nhắc đã thấy」

Shiegvold trở lại bình thường, không khí xung quanh cũng dễ thở hẳn. Có lẽ đã thu lại ma lực.

Một mái đầu xanh non lao nhanh từ trong đám người tới.

「Ông! Tới đây làm gì!?」

Chưa gì đã bị quát thẳng mặt, Seiichirou vẫn thờ ơ như không, đáp lời.

「Serio vừa làm hướng dẫn kiêm giám sát tôi, rồi còn gánh thêm việc ở viện cứu tế. Tôi nghĩ để tiện đôi bên nên đã đến đây」

「C-chuyện đó………」

「Ta nhớ hôm nay là ca trực của Frederic? Thật là……. lần sau chuyện này còn tiếp thì đến nói với ta」

「Vâng ạ…….」

Nhìn Serio bị Shiegvold trách mắng mà chỉ lí nhí đáp lại, Seiichirou thừa biết có lần sau cậu nhóc cũng không dám báo. Chuyện này nói ra chỉ kiếm thêm rắc rối lâu dài. Frederic có vẻ là quý tộc, nhìn kiểu cách ngước mặt ra lệnh là biết đây không phải lần đầu Serio bị sai khiến. Shiegvold cũng có khả năng xuất thân quý tộc nhưng thuộc giống loài khác. Trước khi rời đi, hắn không quên nhắc Seiichirou bớt tự tiện, phải cư xử đúng chuẩn mực với danh phận sứ đồ.

Ngay khi bóng dáng Shiegvold khuất lối, Serio đã quay phắt lại lườm Seiichirou.

「Ai mượn ông tới đây! Nơi này không có cho loại người như ông!」

「Gì chứ……. Tôi giải thích rõ lý do rồi mà」

Vì tiện cho Serio (thanh tra viện cứu tế).

「Rồi sao!? Ông xạo sự thì có!」

Bị vạch trần, Seiichirou chớp chớp mắt.

「Tôi không có…….」

「Có! Chứ không, quan viên như ông sao mò tới tận đây được!? Người dị giới thì sao chứ! Đừng có mà bắt chước ngài Thánh nữ…….」

「A, anh Kondou~!」

Tiếng gào tức tưởi từ tận đáy lòng của Serio bị giọng nói trong trẻo cắt ngang.

Yua chạy ào tới dưới ánh nắng mai, trang phục giản dị khác hẳn trong cung điện. Lúc này nhìn cô hoạt bát vui tươi không khác gì với những cô nhóc cùng tuổi ở nhật.

「Anh Kondou đến nhà thờ thật kìa!」

Yua chạy tới trước mặt Seiichirou, nở nụ cười rạng rỡ dễ mến. Thấy cô không hụt hơi, thở hổn hển sau khi chạy tới, Seiichirou khẽ mỉm cười cảm thán trong lòng, trẻ có khác!

「Tôi đã nói trước đó rồi mà?」

「Nhưng em kiếm anh mãi không thấy. Nay sao anh lại tới đây? Không phải anh nói không tới bên này à?」

「Thanh tra chút. Còn Shiraishi, cô làm gì ở đây?」

Seiichirou nghe nói với năng lực thanh tẩy và trị liệu, Yua thường làm việc ở khu vực lễ đường và phòng trị liệu. Vậy sao giờ lại ở viện cứu tế?

「À, dạo gần đây em hay qua viện cứu tế giúp một tay」

(Tại sao…?)

Seiichirou tý thì nhăn mặt.

Thánh nữ sở hữu năng lực có một không hai, không tới đúng nơi phát huy năng lực mà lại đi làm việc khác? Có thể hiểu thế nào là “Đúng người đúng việc” không? Phụ giúp việc ở viện cứu tế ai cũng làm được, còn thanh tẩy chỉ có mình Thánh nữ thôi đấy!? Trong đầu trăm ngàn câu hỏi chạy băng băng, trước khi tới đích, Seiichirou chợt giật mình nhớ ra, Yua vẫn chưa tới độ tuổi lao động hợp pháp.

「.........Vậy sao?i」

「Vâng! Cơ mà viện cứu tế…….」

Yua đang nói, bỗng có bàn tay trắng nõn xen ngang cả hai.

「A, ừm…..!」

「「?」」

Hai ánh mắt nâu sẫm đồng loạt cúi nhìn cái đầu xanh lè.

「K-không phải hai người ghét nhau ạ……..?」

「Ể?」

「Hả?」

Lần nữa, cả Seiichirou lẫn Yua nghiêng đầu nhìn nhau thắc mắc. Thấy cả hai vậy, Serio trợn lớn đôi mắt với hàng mi rậm rạp, đơ người tại chỗ.

Để mà nói có ghét Yua không, câu trả lời là「Chưa một lần」.

Đúng hơn là Seiichirou từng thấy Yua khá phiền phức, nhưng tới mức độ đáng ghét thì không.

Yua ban đâu mải mê với thế giới không ngó ngàng tới Seiichirou thật, nhưng đó nào phải ghét bỏ. Hơn nữa, ở thời điểm hiện tại, cô còn dựa dẫm vào anh như một『Người lớn đồng hương đáng tin cậy』. Còn Seiichirou chỉ cần cô nghe lời và không gây chuyện, có quân cờ Thánh nữ hữu dụng trong tay, anh còn hoan nghênh là đằng khác.

Có truy ngược quá khứ đi nữa, cả hai cũng chưa từng mâu thuẫn tới độ cạch mặt nhau. Thế nhưng những lời này vào tai Serio có vẻ không tốt lắm, khi sắc mặt cậu nhóc mỗi lúc một tái.

「Ể……. N-nhưng…… Nhưng ông ta làm lu mờ uy quang ngài Thánh nữ…….!!」

Lẽ nào nhóc này nói tới kế hoạch phong ấn Rừng Quỷ…….. và chính sách bãi bỏ thể chế Thánh nữ?

「A? Sao tôi lại ghét anh Kondou được?」

Chính người trong cuộc, Yua cũng ngơ ngác nhìn Serio.

「Tại sao á? Không phải như vậy ngài Thánh nữ sẽ…….」

「À, không còn cần thiết nữa. Như vậy tôi sẽ được về nhà, vui lắm luôn đó!」 

Lần này Serio hoàn toàn hóa đá.

Thì ra là do đây, lý do tại sao Seiichirou bị xem như cái gai trong mắt mấy người ở nhà thờ, họ nghĩ anh là kẻ địch của Thánh nữ, tội đồ tín ngưỡng khi cố phá nát uy quang Thánh nữ. Từ đầu anh đã thấy thắc mắc sao họ dám gây sự chống đối quan viên hoàng gia, thì ra mọi chuyện là đây. Seiichirou thầm gật gù, cũng không quên nhắc nhở Yua một câu.

「Shiraishi, phong ấn kết giới xong vẫn chưa về ngay được đâu!」

「Em biết mà~ Còn phải đợi ma pháp quay về nữa đúng không!?」

Seiichirou nhìn Yua nắm chặt hai nắm tay đầy quyết tâm nói, bản thân sau khi thanh tấy xong sẽ tới hỗ trợ phần đó nữa. Anh có chút lo lắng không biết có nên cho cô tiếp xúc với Ist không. Tuy không mắc mệt như Ist, nhưng Yua lại có xu hướng đâm đầu vào tường rồi mới sợ. Hai người đặt chung một chỗ, không biết sinh ra phản ứng hóa học nào đây….. Thôi kệ, tính sau đi, giờ lo chuyện trước mắt cái đã.

「Shiraishi hay tới đây à?」

「A, không! Nay mới buổi thứ tư」

Hóa ra Yua có gặp mấy đứa bé mồ côi ở nhà nguyện nên mới quan tâm tới bên này.

「A, em nãy tính hỏi thêm về viện cứu tế……」

Nhắc mới nhớ, Yua nãy định nói gì đó với Seiichirou.

「Vâng, có chuyện gì sao?」

Có thể trước mặt Thánh nữ, bọn trẻ không dám để lộ chuyện không mấy hay ho, nhưng ngược lại vì là Thánh nữ nên những đứa bé ấy có tâm sự với cô vài chuyện giấu kín.

Seiichirou ra hiệu cho cô tiếp tục.

「Mấy đứa bé ở đây không được học hành gì cả!」

「 …………Vâng?」

Yua đỏ bừng mặt kích động, tiếp tục nói.

「Không được đến trường, mỗi ngày toàn phải làm việc vặt phụ giúp viện cứu tế! Cứ tiếp tục thế này tương lai sao đây!?」

Theo lời Yua, một ngày ở viện cứu tế, những đứa bé lớn hơn sẽ chăm những đứa bé nhỏ hơn, sống tập thể tự lo mọi chuyện giặt giũ dọn dẹp nấu nướng, chỉ có số ít tu sĩ tập sự như Serio và phụ nữ trong thị trấn tới phụ giúp, còn lại đều phải tự thân lo liệu.

「.......Shiraishi」

Seiichirou tính nói gì đó, Yua lắc đầu, ngăn lại.

「Em biết không phải ai cũng được đến trường」 

Vẫn còn ít nhận thức.

「Nhưng đã không có cha mẹ chăm sóc, ngay cả việc học cũng không, từ nhỏ đã phải vất vả làm việc, em thấy tội lắm………..」

Đứa bé Seiichirou quen biết trong thị trấn cũng có khác gì, có mẹ mất cha, từ nhỏ đã bươn chải kiếm sống không được đi học. Những đứa bé có hoàn cảnh tương tự ngoài phố cũng không ít. Thế giới này, vương quốc này là vậy. Không thể đem ra so sánh với Nhật bản.

Tuy vậy, Seiichirou cũng phần nào hiểu lời Yua muốn nói.
『Không có quyền lựa chọn nghề nghiệp』

Điểm này có chút nhức nhối.

Không, nói chính xác là quá lãng phí! Một tổn thất cực kỳ nghiêm trọng mang tính quốc gia, khi vứt bỏ nguồn nhân lực tài năng hiếm có chỉ vì xuất thân, hoàn cảnh. Sigma chắc chắn có tài, và cả những đứa trẻ sở hữu nguồn ma lực khủng ở viện cứu tế.

「Thế nên em mới nghĩ có thể làm gì đó thay đổi được không……………」

Là Thánh nữ, Seiichirou thấy Yua còn bao việc phải đấy.

「Ngài Thánh nữ thật tốt mà…… Nhưng vô ích thôi」

Quay lại, Serio đã thoát khỏi trạng hóa đá, nhăn nhó khuôn mặt non nớt.

「Viện cứu tế không có tiền hay thời gian cho chuyện đó. Giặt giũ dọn dẹp tới bọn em còn tự thân làm mà」

「Nhưng……. Serio chẳng lẽ hồi nhỏ không có ước mơ lớn lên muốn làm gì à?」

「Chuyện đó…….」

「Mấy đứa bé ở viện cứu tế nói với chị thế này nè. 『Lớn lên muốn làm pháp sư hoàng gia』, 『Muốn thành kỵ sĩ』. Một thế giới nơi chỉ vì xuất thân hay hoàn cảnh mà không thể hoàn thành ước mơ, chị thấy thật sai trái」 

「Thế giới ngài Thánh nữ……… là một nơi rất yên bình nhỉ……..」

「Thế giới chị cũng có chiến tranh, phân biệt đối xử, cũng có cả viện cứu tế. Nhưng ở đó ai cũng được đi học, chỉ cần nỗ lực phấn đấu rồi cũng có ngày chạm tới ước mơ. Chị mong mọi người nơi đây cũng được như thế!」

「Không thể đâu, vì…………」

Mắt Serio ngấn nước chực trào.

「Thay đổi tức thì toàn bộ thì không thể thật, nhưng ý tưởng này đáng để cân nhắc」

Seiichirou hạ tầm mắt, mở miệng nói, tay cầm bút ghi chú lại.

「Lĩnh vực giáo dục muốn triển khai toàn diện rất khó, tuy nhiên trước mắt có thể mở lớp học tại chỗ như tư thục dành cho những đứa trẻ không thể tới trường. Ban đầu ở nhà thờ, sau đó dần mở rộng ra các thành phố thị trấn khác. Lúc đó đức tin dân chúng dành cho nhà thờ sẽ tăng cao, tín đồ tới một ngày nhiều. Đây chỉ hy vọng thôi, nhưng nếu dân chúng thực sự ủng hộ, tôi nghĩ sẽ có thêm nhiều người tới giúp đỡ nhà thờ」

「Gì, sao có thể!? Đâu ra mà dễ thế…………….!!」

「Uwa! Quá tuyệt luôn! Lớp học ngoài trời!」

「N-ngài Thành nữ……!? Nhưng còn tài liệu học thì sao!? Ở viện cứu tế có rất nhiều người! Làm sao chuẩn bị cho đủ được, rồi còn việc nữa, ai sẽ làm đây!?」

「Không cần chuẩn bị đủ cho tất cả, chỉ cần thay phiên là được」

「T-thay, thay phiên………?」

Seiichirou giơ lên tờ ghi chú mới viết.

「Cứ hiểu thế này, chỉ những đứa trẻ ở viện cứu tế thành ba nhóm. Ngày Hỏa, nhóm một học, nhóm hai nhóm ba làm việc. Kế đó tới ngày Thủy, nhóm hai học, nhóm một nhóm ba làm việc. Cứ thế xoay tua」

Thế giới này một tuần sáu ngày. Với những bé chưa từng đi học, một tuần học hai ngày là đủ. Tài liệu học dùng chung, như vậy chỉ cần chuẩn bị một phần có thể sử dụng cho ba nhóm.

「Về nội dung trước mặt học đọc viết và tính toán cơ bản」

「N-nhưng từng đó sao đủ đi kiếm việc được……..」

「Cái gì cũng phải từ từ, không thể gấp. Tuy nhiên người biết đọc viết cùng tính toán cơ bản đã được coi trọng trong thị trấn, như vậy cơ hội lựa chọn nghề nghiệp đã được mở rộng. Ngoài ra, nếu ai có năng khiếu sẽ được tiến cử tới trường học chính quy」

Hệ thống học bổng cũng hay. Seiichirou dự định kêu gọi hoàng gia rót tiền tài trợ những đứa trẻ xuất sắc ưu tú học cao hơn. Như vậy xong khi hoàn thành xuất sắc việc học, những đứa trẻ đó sẽ mang ơn hoàng gia, chỉ cần ngỏ ý bọn họ chắc chắn sẽ quay lại cống hiến cho vương quốc. Mua lúa non, không, phải là kế hoạch Hikaru Genji mới đúng!* Chuyện liên quan đến nhân tài, Seiichirou nghĩ nên trao đổi trước với Kamil một tiếng. Mấy chuyện này ông ta khoái cho mà xem.

*Mua lúa non, ám chỉ việc đầu tư hoặc “mua” nhân tài, tài sản, hoặc cơ hội từ rất sớm, trước khi chúng phát triển hoàn thiện, với hy vọng sẽ thu được lợi nhuận lớn khi giá trị tăng cao trong tương lai. Kiểu tuyển dụng những sinh viên tiềm năng ngay từ khi họ còn đang học đại học. Còn Kế hoạch Hikaru Genji ý chỉ một nhân vật trong tiểu thuyết cổ của nhật (Truyện Genji), nuôi dưỡng các cô gái trẻ để chọn ra người phụ nữ lý tưởng theo sở thích cá nhân. Đây là một cách nói hài hước nhưng không kém phần châm biếm mang tính kiểm soát. Chỗ này ám chỉ việc Seiichirou muốn đầu tư cho nhân tài nhưng không kém phần tính toán trong đó, vì mục đích của tài trợ là đưa tất cả các nhân tài về lại với hoàng gia nên mới có ý Kế hoạch Hikaru Genji, tuy nhiên Seiichirou cũng tự ý thức rõ việc này. 

「Hả! Đ-đợi đã! Ông đừng có mà…………」

「Nếu đã quyết định rồi, giờ đi xem tình trạng mấy đứa trẻ ở viện cứu tế, phân chia độ tuổi. Sau đó tôi sẽ lập báo cáo đề xuất với phía hoàng gia. Serio đứng ngây đó đó làm gì? Gấp lắm đấy, nhanh lên!」

「Ô-ông…… Ông đúng là đại phiền phức mà!!」

 

Tiếc thay, tiếng gào thét đầy thảm thương của Serio không thể lay động Seiichirou, mà ngay cả đến Thánh nữ tôn thờ cũng làm ngơ.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo