Ráng Sống Đu Anh Trai Idol! - Chương 17

Lịch đăng chương mới: T2 & T5 hàng tuần

Luna lớn lên khỏe mạnh từng ngày, không có bất kỳ dấu hiệu nào mắc phải bệnh Laonen.

Giờ papa đang ở phòng làm việc, còn mẹ thì đang nghỉ ngơi phòng bên cạnh. Trong phòng chỉ còn mình tôi giả vờ đọc cuốn sách dày cộp khó hiểu mới bắt đầu đọc gần đây, cạnh nôi Luna ngủ say.

Không phải tôi ghét đọc sách, mà là cuốn này thực sự quá khó nuốt, rõ ràng dòng nào cũng đọc được nhưng chẳng hiểu nội dung nói gì. Tất cả điều tại thầy gia sư tiết lộ「Orcis tám tuổi đã đọc xong cuốn này」, thế nên tôi mới nằng nặc đòi đọc thử.

Nhưng ai mà ngờ được nội dung phức tạp khó hiểu đến thế! Anh trai tám tuổi đã đọc hết cuốn sách khó thế này, công nhận anh đúng đỉnh của đỉnh!

Lướt qua mấy dòng chữ, đầu óc tôi đã ong ong lên choáng váng. Tôi đóng cuốn sách nặng chình ịch lại cái bộp.

「Phù……! Đọc cuốn này rồi mới thấy anh đỉnh vãi nồi……..」

Tám tuổi mà đọc hiểu được nội dung phức tạp thế này, không thiên tài thì là gì nữa? 

Nội dung sách đại khái liên quan tới cách quản lý trị an lãnh địa, câu từ rối rắm phức tạp khó hiểu, mắt đọc mà đầu óc trống rỗng đặc sệt.

Chậc, xem ra tôi không chỉ thể chất yếu ớt mà ngay cả đầu óc cũng chẳng tốt được bao…… Haa, ừm, biết mà!

Xoay xoay phần vai cổ cứng đờ, tôi chợt liếc mắt về phía Luna……. Cả người sững lại, trợn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt và rồi la ầm lên.

「Luna đóng băng rồi!! Có ai không!! Cứu Luna!!」

Nghe tôi hoảng sợ la lên, hầu gái trong phòng không chút hoảng sợ, lập tức tiến lại gần tôi trấn an. 

「Cậu chủ Alva, xin hãy bình tĩnh lại. Tiểu thư Luna phát động ma pháp đấy ạ. Chuyện này thường gặp ở trẻ nhỏ. Ngài có thể thông báo tới chủ nhân và phu nhân giúp tôi được không ạ? Tôi phải thay quần áo giúp tiểu thư」

「Phát động ma pháp? C-có chuyện như vậy nữa à……? V-vậy, vậy con đi gọi papa với mẹ」

「Vâng! Cảm ơn ngài!」

Tôi gật đầu rồi chạy ngay sang phòng bên cạnh. 

Vừa lao vào đã bị mẹ đang uống trà nhắc nhở.

「Con! Vào phòng phải gõ cửa chứ!」

「Luna bị đóng băng rồi!」

「Alva, con không thể báo với cha như thế đâu」

Mẹ bó tay thở dài, tôi nghe cũng đúng liền gật đầu rồi nhanh phóng ra khỏi phòng. Phía sau hình như có tiếng của mẹ「Trời ạ, Alva!」, không, chắc tôi nghe nhầm.

Giờ trước mắt phải báo với papa càng càng sớm càng tốt. 

Bước vội trên hành lang, tôi nhớ lại cảnh tượng mới nãy.

Nôi nhỏ Luna nằm phát ánh sáng lấp lánh, băng bao phủ toàn thân như bảo vệ em.

Đấy là phát động ma pháp à?

Chị hầu gái nói chuyện này thường gặp, nhưng đã phát động như vậy thì còn cần kiểm tra thuộc tính làm gì?

Tôi chưa từng kiểm tra thuộc tính, cũng chưa từng phát động ma pháp nên chẳng rõ thế này là sao.

Từ nhỏ thay vì phát động ma pháp, tôi lại hay cạn kiệt ma lực, suýt chết bao nhiêu lần. Nghĩ lại rùng mình thật đấy, bệnh Laonen quá khủng khiếp. Tôi sống được tới tuổi này đúng là kỳ tích!

Bình tĩnh lại, tôi gõ cửa phòng papa.

Ngay lập tức cửa mở ra, thấy là Swen, tôi vội nói chuyện Luna phát động ma pháp. 

Swen nheo mắt, nói.

「Chuyện này, cậu chủ Alva hãy báo trực tiếp với chủ nhân」

Nói rồi ông dắt tôi tới trước mặt papa. Papa ngước mặt lên, mỉm cười. Tay vẫn cầm xấp giấy tờ.

「Có chuyện gì vậy, Alva? Hiếm khi thấy con đến đây」

「Khẩn cấp ạ! Luna phát động ma pháp!」

「…….Đúng là tình huống khẩn cấp thật. Swen, lập tức tiến hành đo ma lực. Thông báo đi」
「Vâng, thưa ngài! Có cần báo tin cho cậu chủ Orcis không ạ?」
「Không….… À, thôi, sắp xếp đưa thằng bé về sớm giúp ta」
「Vâng!」

「Alva, đi nào」

Papa bỏ đại xấp tài liệu xuống bàn rồi đưa tay về phía tôi.

「Alva phát hiện ra à?」
「Vâng, con bất ngờ lắm luôn」

「Lúc đó Luna thế nào?」

「Bị đóng băng ạ」

Thấy tôi nghiêm túc nói, papa híp mắt lại rồi bế tôi lên.

「Vậy đi nhanh thôi」

Papa bước nhanh, hơi tôi chạy vội rất nhiều.

「Vậy là Luna cùng thuộc tính với ba. Mà nghe nè, Alba. Bình thường không phát động rõ ràng thế này đâu. Chỉ có cảm giác ma lực dao động, hay môi trường xung quanh khác lạ chút thôi. Trường hợp rõ ràng thế này chỉ xảy ra khi sở hữu ma lực cực mạnh, hoặc năng lực thuộc tính vượt trội hơn người bình thường」

「Vậy ạ. Lúc con thấy Luna bị đóng băng, sợ tới mức hét toáng lên luôn. May có chị Luti ở gần trấn an con, nói chuyện này thường gặp」

「Ra vậy. Alba thấy lần đầu à? Vậy chắc Floro cũng lần đầu thấy trẻ nhỏ phát động ma lực?」

「Chắc vậy ạ. Con chưa từng phát động ma pháp lần nào…..」

Tôi còn nói thêm mẹ ngạc nhiên lắm. Cánh tay papa đang bế tôi bỗng siết chặt. Không sao đâu mà, con không để tâm đâu. Tôi muốn nói vậy để xoa dịu papa nhưng lại thấy quá dư thừa nên thôi, không nói. Với lại tôi hét toáng lên cũng là do hoảng thật, nên càng ngại không dám kể ra.

Hai ba con tới nơi, Luna đã tỉnh dậy, đang nằm ngoan ngoãn trong vòng tay mẹ. Em gái đã được thay đồ sạch sẽ, trông dễ chịu thoải mái hơn mới nãy.

Trong nôi không còn dấu vết đóng băng, chăn nệm mềm mại cũng không bị ướt.

「Ngài Hals, con bé thừa hưởng sức mạnh của ngài đấy」

Mẹ nhẹ nhàng đưa Luna tới trước mặt papa, papa liền thả tôi xuống rồi cẩn thận đỡ lấy Luna từ mẹ.

「Ừ. Alba có kể lại với ta. Hơi sớm nhưng tiện chuyện này, ta đo ma lực cho Luna luôn, Floro ở lại cùng chứng kiến nhé?」

「Dĩ nhiên rồi. Còn Orcis thì sao?」

「Ta đã cho người đến học viện rồi. Dùng pháp trận dịch chuyển, nên chắc sẽ về ngay thôi」

「Ừm……」

Tôi nghiêng đầu thắc mắc papa cho phép khi nào, thì ngay lúc đó ngoài cửa vang lên tiếng gõ cốc cốc.

「Cậu chủ Orcis đã về rồi ạ」
Swen vừa dứt lời, anh trai đã bước vô.

Nhanh vãi! Pháp trận dịch chuyển đúng là tiện quá tiện.

Anh trai nhìn papa, mẹ, Luna rồi sau cùng là tôi.

「Alva không chào mừng anh về?」

Được anh trai nhắc, tôi sực tỉnh, đáp “Có!” một tiếng thật lớn. Nhào đến ôm chầm lấy anh.

Anh trai ôm tôi vào lòng rồi ngước lên nhìn papa.

「Hôm nay tiến hành đo ma lực luôn phải không, cha?」

「Ừm. Em gái con có vẻ ma lực bằng con đấy, Orcis」

「Bằng con?」

「Orcis hồi nhỏ cũng hay phát động ma pháp đóng băng như lần này」

Tôi cứng đờ.

Anh trai, hồi bé cũng đóng băng như Luna bây giờ á!?

Mắt tôi mở to hết cỡ, tay siết chặt lấy vạt áo anh.

Tại sao…!?

Tôi!!

Lúc đó chưa ra đời chứ…..!!?
Tôi bỏ lỡ mất khoảng khắc thành thần của anh trai rồi………..!!!

Tôi bật thốt lên.

 「Em muốn thấy anh đóng băng lúc đó………!」

Bụng với ngực anh trai run lên. Giống như nín cười, không cần nhìn tôi cũng cảm nhận được qua cơ thể anh.

「Alva thích Orcis quá ta! Sao lại vậy?」
Thấy mẹ nghiêng đầu nhìn, tôi điên cuồng gào thét trong lòng.

Mẹ ơi, con sinh ra để yêu thương tôn thờ ngài Orcis đấy!

Ngay cái nhìn đầu tiên qua màn ảnh, tim con đã thuộc về ngài rồi! Không chỉ tim mà cả mắt nữa! Ngoài ngài Orciss ra, không một ai có thể lọt vào mắt con! Không một ai có thể vượt qua ngài! Ngài Orcis cực ngầu cực đẹp, ánh mắt nghiêm nghị đầy mạnh mẽ đánh thẳng vào tim con, biến con thành tín đồ của ngài! Không biết điều này là đúng không, nhưng nhiều lúc thật muốn gào lớn cho mọi người biết「Trời ạ, con thích muốn điên luôn á~」 . Cơ mà đây là bí mật! 

Và giờ cũng không phải lúc nói mấy lời này. Giữa những bước chân vội vàng đi gọi người tiến hành đo ma lực, tôi ngước lên nhìn mẹ, cong mắt cười tươi.

Ở thế giới này, trẻ con khi còn nhỏ sẽ kiểm tra thuộc tính ma lực.

Phát động ma pháp dễ nhận biết thuộc tính ma lực như Luna rất hiếm, bình thường phải qua kiểm tra mới biết được.

Còn tôi tới tận bây giờ vẫn chưa biết được bản thân thuộc tính nào.

Mặc dù mắc bệnh Laonen, nhưng nghe nói tôi vẫn có thuộc tính. Chỉ là khi kiểm tra hay phát động ma pháp đều gây nguy hiểm đến tính mạng nên không ai dám cho tôi thử.

À nói luôn, bình thường khi kiểm tra thuộc tính ma lực, mọi thành viên trong gia đình đều có mặt.

Kiểu như theo dõi vào bảo vệ đứa bé, một nghi thức gắn kết gia đình.

Tuy nhiên lúc này papa lại nói『Đo ma lực』. Này khác hoàn toàn với kiểm tra thuộc tính. Đây là kiểm tra chất lượng cũng như lượng ma lực sở hữu. Nghe bảo việc này rất hiếm khi tiến hành.

Đo ma lực thường chỉ thực hiện khi một đứa bé phát động ma pháp thuộc tính rõ ràng trước khi kiểm tra thuộc tính. Anh trai cũng từng đóng băng mọi thứ xung quanh, nên ở thời điểm đó sau khi đo ma lực, anh được công nhận sở hữu ma lực nội tại nằm top đầu cả nước.

Sau này tôi còn nghe được, Bruno với thiên địch cũng từng đo ma lực, và kết quả đều tương tự. Thảo nào.

Tất cả bọn họ đều chỉ số max ma lực, mục tiêu chinh phục thì phải thế chứ!

Anh trai có khác. Ma lực đỉnh chóp. Chất lượng cũng thượng hạng, lần nào truyền cho tôi cũng dễ chịu gì đâu.

Luna nãy giờ vẫn nằm ngoan ngoãn trong tay papa, tới khi tu sĩ phụ trách đo ma lực bên giáo hội tới, em bắt đầu ngáp buồn ngủ.

Luna được nhẹ nhàng đặt lên giường, trông hệt thiên thần bé nhỏ. Vẻ mặt papa lúc đó ngọt tới mức không dám nhìn thẳng. Papa, làm ơn sau này đừng có chiều hư em đấy nha!

Một viên đá trắng to tròn như ngọc trai, đường kính khoảng 1cm được đặt lên ngực Luna.

Tu sĩ cầm một pháp trận, đặt tay lên viên đá rồi niệm gì đó.

Viên đá tròn dần thay đổi hình dạng.

Cùng lúc ấy, Luna bắt đầu ấm ức khóc lên.

Papa với mẹ lo lắng nhìn Luna. Trước đó cả hai đã được cảnh báo, tuyệt đối không được can thiệp cho đến khi kết thúc. Ngay cả papa cũng không thể. Vẫn vẻ mặt lo âu, papa ôm lấy vai mẹ, giữ chặt.

Vị tu sĩ mỉm cười dịu dàng, chỉ vào viên đá nói với cả hai.

「Hiện giờ, viên ma thạch này đang hấp thụ ma lực của tiểu thư. Là thuộc tính băng. Kết tinh đang chuyển hoá rất đẹp. Việc hút ma lực khiến cơ thể khó chịu đôi chút, nhưng sắp xong rồi. Xin vui lòng chờ đợi」

Nói rồi vị tu sĩ ấy đặt pháp trận lên viên đá.

Ký hiệu vẽ trên pháp trận bắt đầu phát sáng. Có vẻ như ma pháp nào đó đang được kích hoạt. Nhìn vậy thôi, chứ tôi chẳng hiểu gì cả, chỉ biết nhiệt độ trong phòng đang tụt giảm dần. Nghe vị tu sĩ kia nói là do chịu ảnh hưởng ma pháp của Luna.

Cuối cùng sau vài tiếng nức nở, Luna dần thiếp đi. Lúc này tu sĩ mới lấy pháp trận và viên đá ra khỏi người em.

「Mời mọi người nhìn」

Viên đá khi nãy tựa như ngọc trai trắng, giờ đã thành viên pha lê xanh nhạt. Hình dạng cũng thay đổi thành hình thoi.

Tu sĩ đưa viên đá và pháp trận cho papa.

「Ta là người đã đo ma lực cho ngài Orcis, và lần này vẫn khiến ta ngỡ ngàng chấn động như trước. Chúc mừng ngài, tiểu thư sở hữu ma lực không hề kém cạnh ngài Orcis. Tương lai gia tộc Công tước xem như được bảo đảm. Cầu chúc tiểu thư lớn lên thật khỏe mạnh và xinh đẹp」

Papa nhẹ nhàng vuốt ve viên ma thạch như báu vật, rồi cúi đầu thật sâu.

「Cảm ơn ngài đã chấp nhận lời thỉnh cầu đột ngột này」

Vị tu sĩ cũng cúi đầu đáp lễ rồi nói một câu xin phép, sau đó biến mất cùng pháp trận trong tay.

Chắc ngài ấy bận lắm. Áo choàng cầu kỳ thế kia, hẳn là người có địa vị rất cao trong giáo hội.

Quay lại chuyện chính, Luna. Nãy còn gào khóc nức nở, giờ không ai dỗ đã ngủ ngon lành, thế này có hơi lạ.

Tôi nghe nói kiểm tra thuộc tính mất một lượng ma lực khá hớn, có khi nào Luna cạn kiệt ma lực rồi ngất luôn không!?

Lo lắng, tôi vội đưa tay chạm vào tay Luna nhưng bị anh trai ngăn lại.

「Alva không truyền ma lực được đâu. Em ngất ngay cho mà coi」

Anh trai cười nói chuyện này anh quen rồi cứ để anh, tay anh nắm lấy bàn tay bé nhỏ của Luna, tay kia xoa nhẹ đầu tóc mềm mại bắt đầu mọc.

Thấy cảnh này, tôi chắp tay trước ngực.

Trước mắt là một bức tranh sống. Không, phải nói là một cảnh tượng thiêng liêng đến mức không một bức tranh nào có thể lộ tả hết được vẻ đẹp tuyệt diệu của nó!

Thiên thần cùng nữ thần hiện diện trong cùng một khung cảnh…….!

Phải nhanh chóng khắc hoạ lại cho hậu thế chiêm ngưỡng mới được!

Ai đó, nhanh gọi hoạ sĩ thiên tài tới đây, gấp!!! Kiệt tác trăm ngàn năm sau đấy, nhanh lên nào!!

Không có ai thì để tôi vẽ! Mau mang cọ giấy tới đây nào!!

Cuối cùng kiệt tác vĩ đại ấy chỉ có mình tôi khắc họa sâu trong tâm trí.

Vì ngay sau đó, mẹ bảo phải cho Luna bú, rồi thẳng tay đuổi cả ba cha con ra ngoài.

Nghe bảo trong sữa mẹ cũng có chứa ma lực, nên mẹ sẽ chăm Luna đến khi hồi phục.

Cả ba bước dọc theo hành lang. Tôi vừa đi vừa nghĩ có nên xin papa mua cọ với màu vẽ hay không.

Tôi xin rồi papa sẽ mua cho chứ? Không biết ở đây, màu với cọ có đắt không nữa? Tôi không nghĩ đó là thứ trẻ còn có thể đòi hỏi xin mua. Dù sao khắc hoạ cũng là việc dành riêng cho hoạ sĩ.

Vả lại, tôi đã xin đủ thứ rồi, nào là đưa bữa trưa cho anh trai, rồi đồ ăn vặt……. Giờ xin mua cọ vẽ, tôi chẳng biết mở lời làm sao.

Tự kiếm tiền á? Nhóc con như tôi ai nhận! Đầu óc đã không thông minh, cơ thể ốm yếu, ma pháp không dùng được…… Thật chẳng có điểm tốt nào để khoe.

Khẽ thở dài, anh trai như thấy được, liền nhìn tôi hỏi.

「Alva, sao thế?」

「K-không có gì…….…」

「Không có gì mà mặt em thế này à?」

Anh trai hai tay ôm lấy má tôi, đôi mắt tím đẹp đẽ như muốn bắt lấy linh hồn tôi. Chỉ chừng đó thôi đã khiến tôi hạnh phúc tột độ.

「Có chuyện gì sao? Hay chứng kiến đo ma lực nên không vui?」

「Hông pải à do ảm ộng qá hôi ạ」(không phải là do cảm động quá thôi ạ)
「Haha, Alva nói gì vậy? Orcis thả em ra đi nào」
「Má Alva mềm lắm, con chỉ muốn xoa mãi thôi」

「Đâu, để cha thử xem nào」

「Không được! Đây là đặc quyền của con」

「An….. Á à ủa an….…」(Anh….. Má là của anh…..)
「Của anh? Thỉnh thoảng để anh nựng chút là được rồi」

Anh trai cười rồi buông tha má tôi. Tôi bỗng thấy có chút buồn. Muốn được anh nựng thêm chút nữa, tốt nhất là mãi! Chỉ cần anh vui, anh làm gì tôi cũng được tất!

「E-em, em thấy anh ở bên Luna đẹp quá nên……. muốn vẽ lưu lại」

Lúc ấy khát khao muốn vẽ ngập tràn tâm trí, không ngừng thôi thúc tôi nắm lấy bút khắc họa lại từng đường nét….. Có lẽ là chút cảm hứng hội họa còn sót lại trong tôi.

Kiếp trước tôi chỉ vẽ một mình ngài Orsis, cũng từng gây bão một thời.

「Đúng ha! Alva có tài hội họa mà nhỉ. Cha ơi, con nghĩ cũng tới lúc để Alva trổ tài rồi đó!」

「Tài hội họa? Cha không biết có chuyện này, cho cha xem thử được không?」

「Dạ!?」

Và thế là tiết mục khoe tranh tôi vẽ linh tinh bắt đầu! Chết thật chứ! Mớ giấy tôi vẽ lung tung tiếc không dám vứt đi, giờ thành tang vật trong tay anh trai bày từng bức một tới trước mắt papa.

Papa nhìn chăm chú từng bức.

「Này…….」
Papa lẩm bẩm mấy tiếng rồi xoa đầu hai anh em, quay lưng đi về phòng làm việc.

Ơ kìa, papa? Vế sau đâu rồi? Khen? Chê? Hay gồng mình nín cười!? Dù là vế nào thì papa cũng phải rõ ràng đi chứ!? Quay lưng bỏ đi là sao!? 

……….À mà papa chắc quen nhìn mấy bức tranh đỉnh cấp rồi, nhìn tranh tôi vẽ chắc sốc quá nói không nên lời cũng nên…….

Tôi cứ trằn trọc mãi, cho tới hôm sau. Quà papa tặng.

Mở ra, bên trong nguyên bộ dụng cụ tranh sơn dầu cực xịn! Rồi còn cả khung tranh! Vài cái nhỏ và vài cái…… to khiếp, tôi phải nhón chân lên mới thấy được đỉnh phía trên.

———Rồi vẽ kiểu gì đây trời!? Chiều cao tôi với tới được cái khung tranh to khủng này á!? Hông ấy đợi con lớn thêm xíu nữa, tặng lại được không!?

Tôi cố rướn người đo thử chiều cao, papa, mẹ rồi cả anh trai nhìn tôi thương cảm. Tôi đỏ chín người, gào ầm lên cố che giấu xấu hổ.

「C-c-c-cảm ơn papa rất nhiềuuuuuuuuuuuuuuuuu!!」

Hét một tiếng, đủ sức thủng màng nhĩ. Vai ba người càng run dữ dội hơn.

Được rồi! Vẽ thôi! Tôi sẽ cho hậu thế biết ngài Orcis shota đỉnh chóp tới cỡ nào! Đợi đấy!

Nắm chặt cọ vẽ mới trong tay, tôi thề sống mãi trong lòng.

 

――――Và rồi từ giờ phút này, một kiệt tác của tôi xấu đau xấu đớn được trưng bày trong dinh thự rộng lớn nhà mình.

Họa cụ nơi này khó sử dụng gì đâu. Màu khó tán khó hòa, dầu pha lại chẳng chịu ăn màu khiến tôi phải vật lộn đủ kiểu. Nhiều lúc chỉ muốn quỳ lạy hoạ sĩ thế giới chỉ dạy cho tôi một khóa pha màu.

Thế nhưng sau nhiều lần tô xóa đè trên vải canvas, tôi cũng hoàn thành được bức chân dung nụ cười rạng rỡ của anh trai Bias. Khi tôi tính khoe với papa, chưa kịp để tôi nhiều lời, papa đã giành lấy đem treo trong phòng làm việc, mặc kệ tôi có đồng ý hay không.

Bức đó tôi mới thử tay thôi, vẫn chưa ưng ý lắm. Tôi còn định phủ sơn rồi vẽ lại từ đầu nữa kìa, chỉ là nụ cười anh trai dưới nét vẽ vụng về, tôi nhìn sao cũng không nỡ phá hỏng, thế là đành thôi.

Thế mà đúng lúc papa tới phòng hỏi「Sao rồi, con lên tay nghề được tí nào chưa?」, thấy được bức tranh, papa vác đi luôn.

Sau còn sai người mang thêm nhiều vải canvas cho tôi nữa. Papa, papa tính cho con theo đuổi hội hoạ luôn à? Khỏi cần đi học nữa à?

Rửa cọ rồi cất kỹ màu vẽ, tôi thở dài nhìn tấm vải canvas trắng trước mặt.

Ngày thì học hành nghiêm túc, rảnh rỗi lúc nào thì lại lao đầu vào vẽ, rồi cứ một tuần lại mang bữa trưa cho anh trai.

Tới tối thì chơi đùa với Luna, để em tiêu bớt năng lượng, đêm ngủ ngon hơn.

Thật ra mấy việc đó là của các chị người hầu, nhưng nếu tôi không tranh thủ lúc này thì chẳng có thời giờ tới chơi với Luna.

Tôi với anh trai hay tới lăn lộn, đọc sách, đùa giỡn cùng Luna. Những lúc ấy mới chữa lành gì đâu. Thỉnh thoảng papa cũng tới tham gia cùng, mấy chị người hầu khi ấy thấy mà chỉ biết trố mắt ra nhìn ba cha con lăn lộn trên sàn, kiểu chấm hỏi. Nhưng papa không quan tâm. Công nhận papa cứng thật!

Hôm nay cũng vậy, papa nằm dưới sàn mặc cho Luna bò khắp nơi trên ngực.

Nhờ tôi ý kiến, phòng Luna không được mang giày vào, papa liền khen tôi hết lời, sau còn nhanh chóng mau thảm lông mềm mịn trải kín khắp phòng.

Nhờ thế giờ ai cũng tha hồ lăn lộn dưới sàn cùng Luna.

Theo tôi được biết quý tộc không nuôi con kiểu này, nhưng papa lại lớn giọng tuyên bố「Luna không nhớ mặt ta, ta khóc thật đấy!」, thế là mọi chuyện cứ như vậy này đấy.

Anh trai vẫn bận bịu như thường, học xong thì tới phòng nghiên cứu và nhà kính cùng với Bruno. Nhớ không lầm, anh mới mười ba tuổi thôi đấy? Anh còn nhớ không đó? Có lần tôi từng lầm bẩm trong miệng anh nghe được, chỉ biết bất lực cười xoa đầu tôi.

「Alva ấy, bức tranh treo trong phòng cha, chín tuổi nào vẽ được như thế! Alva đúng là thiên tài mà」

「Không có mà! Tại em thấy sau này kiếm cơm bằng hội hoạ cũng tốt!」

「Vậy thì anh với cha sẽ là người tài trợ cho em. Tốt nghiệp xong em muốn vẽ đây mãi cũng được. A, mà…. Tranh Alva mang bán cho nhà khác, anh nghĩ anh cần phải suy nghĩ lại……」

「Tay nghề em còn non lắm, chưa có bán được đâu」

「Ý anh không phải vậy」

Kiếp trước tôi toàn vẽ kỹ thuật số nên tranh tôi vẽ bây giờ nhìn kiểu nào cũng không ưng lắm.

Cứ nghĩ bản thân giỏi tô màu dày lắm chứ, nhưng tiếc là tôi chưa học bài bản về vẽ tranh sơn dầu. Giá mà hồi ấy học hành nghiêm túc tý thì giờ đã khắc hoạ lại nhiều khoảnh khắc thành thần của anh trai một cách sống động và chân thật hơn nhiều rồi.

Giờ chẳng còn cách nào ngoài nỗ lực mày mò mỗi ngày.

 

Thấy tôi vực dậy tinh thần bừng bừng, anh trai cười khổ xoa xù mái tóc xoăn bẩm sinh của tôi, nhắc nhở「Vừa vừa thôi nha」.

 
Bình luận
maiiublvabias
maiiublvabiasChương 17
Truyện nó ngọt, dthw chữa lành tâm hồn tôi gì đâu lunnn>
Trả lời·09/08/2025
hamster
hamsterChương 17
Truyện ngọt xỉu á
Trả lời·08/07/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo