Lịch ra: T4 và T7 hàng tuần
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web navybooks.net, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.
Chương 86
“Không được.”
“Không được đâu.”
Hai người đồng thanh nói.
“Cái đó không hay. Hong Ju ra nông nỗi này là do Guppy, mà lại để cậu gặp ông ta thì…”
“Người chơi chính là cậu ấy.”
Moo Kyung chỉ vào Độc Xà. Có lẽ đã được bàn bạc trước nên Độc Xà cũng gật đầu. Nhưng Hong Ju lại nghĩ khác. Để lôi Guppy ra một cách hiệu quả hơn mà không làm Độc Xà gặp nguy hiểm, dù nghĩ thế nào thì cũng chỉ có cách cậu làm mồi nhử.
“Nếu em xuất hiện vài lần, ông ta sẽ ra mặt ngay thôi. Nếu em chịu bị đánh một lúc để kéo dài thời gian thì lúc đó…”
Lời của Hong Ju chưa kịp nói hết, bàn tay anh đã mạnh mẽ bịt kín miệng cậu khiến âm thanh bị nuốt vào trong. Bàn tay ấm áp và thoang thoảng mùi hương che kín cằm với dưới mắt.
“Anh đã bảo em đừng nghĩ đến chuyện làm gì bằng cơ thể mình nữa rồi mà.”
Lời nói dứt khoát của anh như đang nghiêm khắc răn đe Hong Ju. Có vẻ việc cậu xuất hiện ở sòng bạc đã đi chệch khỏi kế hoạch của Moo Kyung.
“Hãy nghĩ cách lôi chúng ra, đừng có ý định ra mặt nữa.”
Ánh mắt hai người chạm nhau, Hong Ju từ từ nhắm rồi mở mắt để ra hiệu đã hiểu. Moo Kyung nhìn chằm chằm vào đôi mắt đen của cậu một lúc rồi từ từ rụt tay lại. Hơi thở ẩm ướt của cậu dường như bám theo bàn tay anh.
“……Vâng, em hiểu rồi.”
Chỉ sau khi Hong Ju trả lời bằng lời nói, ánh mắt kiên định kia mới rời đi.
Hai người tiếp tục trò chuyện thêm một lúc, để Hong Ju ở giữa. Dù cậu khó mà hiểu hết những thuật ngữ chuyên môn họ trao đổi nhưng cậu vẫn ở lại cho đến cuối cùng.
Khi đồng hồ điểm hơn 3 giờ sáng, Độc Xà nằm ườn ra, tuyên bố sẽ chiếm một phòng.
“Ài, kệ đi. Chỗ này bây giờ là an toàn nhất mà. Không ai biết cả.”
Dù Hong Ju đá nhẹ vào chân để đuổi đi, thân hình to lớn của hắn ta vẫn kiên cường không nhúc nhích. Đúng lúc đó, điện thoại của Moo Kyung reo.
“Trước khi anh cúp máy thì đi đi?”
“Ài. Không nghe thấy gì hết.”
Độc Xà hoàn toàn bịt tai lại bằng hai tay rồi nhắm mắt. Moo Kyung dùng chân đá vào đùi Độc Xà, đi ra ban công.
“Tôi phải ngủ trước khi anh ấy ra. Hong Ju cũng vào ngủ sớm đi.”
Hong Ju liếc mắt nhìn. Qua tấm cửa kính ban công khép hờ, cậu thấy bóng lưng Moo Kyung đang tiếp tục cuộc gọi.
“…Vâng, tôi phải ngủ thôi.”
Bờ vai rắn chắc cùng tấm lưng rộng, cả vết sẹo dài có lẽ đang ẩn dưới lớp quần áo. Có lẽ cảm nhận được ánh nhìn của cậu, Moo Kyung đang nói chuyện điện thoại từ từ quay người lại. Ánh mắt hai người chạm nhau qua tấm cửa kính. Đôi mắt đen thẫm và lạnh lùng vẫn hướng về cậu không chút dao động.
“……”
Hong Ju tin chắc. Dù là cậu, Guppy hay Trưởng phòng Yang. Trong ván bài này, không có lá bài nào có thể thắng được Sung Moo Kyung.
Có lẽ vì đã sống cả đời bị đẩy vào nguy hiểm. Việc phải lùi lại phía sau như thế này có chút xa lạ nhưng cậu vẫn phải cố gắng hết sức để giúp đỡ. Ngay cả khi đã nằm trong căn phòng không chủ, cậu vẫn trằn trọc không ngừng.
‘Hãy nghĩ cách lôi chúng ra. Đừng có ý định ra mặt nữa.’
Cậu nhớ lại lời nói dứt khoát của Moo Kyung. Dĩ nhiên, cậu biết rõ rằng không nên hoàn toàn tin tưởng những kẻ có tiền và thích chơi bài. Gia đình, bạn bè đều có thể phản bội, đó là bản chất của những kẻ cờ bạc.
Nhưng Sung Moo Kyung… thì khác. Anh không phải là kẻ cờ bạc, cũng không phải là kẻ ngốc. Ngay cả khi bị phản bội, cậu cũng sẵn lòng chấp nhận.
Cậu phải giúp đỡ. Hong Ju vắt óc suy nghĩ cách để dụ Guppy với Trưởng phòng Yang ra mặt. Cuối cùng, đêm đó cậu không thể chợp mắt được một chút nào.
***
Vừa sáng, Hong Ju đã ngồi đối diện với hai người.
“Muốn ẩn náu thì cần tiền, mà cả hai đều không có tích cóp gì. Vậy thì chỉ có Trưởng phòng Yang là có đường kiếm tiền thôi. Guppy thì không biết, nhưng Trưởng phòng Yang khá có tiếng ở khu này. Vẫn có nơi mời gọi. Nên ông ta sẽ không thể rời khỏi khu này mà phải ẩn náu ở đâu đó. Chờ đợi cơ hội để hành động dần dần. Dù sao thì cũng là một bọn, sẽ che giấu cho nhau thôi.”
“Đúng vậy. Trưởng phòng Yang dù đáng ghét nhưng cũng khá có tiếng.”
Độc Xà đồng tình, vừa nói vừa gãi cổ. Moo Kyung lặng lẽ khoanh tay lắng nghe.
“Nếu Độc Xà đến sòng Gwang Pal thì sẽ quá lộ liễu và dễ bị nghi ngờ. Ngoài đó ra, còn có trung tâm thể thao biển nữa.”
“À, đó là nơi hai người đó thường lui tới đúng không? Chẳng phải chỉ là nơi mấy ông chú trong làng tụ tập sao?”
Trong tòa nhà trung tâm thể thao bị bỏ hoang do phá sản, những kẻ cờ bạc vẫn tụ tập thành nhóm ba, nhóm năm để mở ván bài. Tuy nhiên, đó không phải là nơi mà bất kỳ ai cũng có thể đến.
“Đó là nơi những tay chơi lão luyện tập trung. Những kẻ đã kiếm được kha khá tiền từ sòng bạc thường ghé qua đó. Có lẽ họ nghĩ rằng nếu thắng được tiền ở đó, họ có thể kiếm sống bằng bài hoa ở bất cứ đâu.”
“Ý em là Guppy với Trưởng phòng Yang sẽ đến đó để kiếm tiền sao?”
Hong Ju gật đầu trước câu hỏi của Moo Kyung.
“Vâng, dĩ nhiên bây giờ họ sẽ không ra mặt vì đang ẩn mình. Nhưng đó là nơi chỉ những người quen biết mới đến, nên họ sẽ nghĩ rằng anh tuyệt đối không biết.”
Những kẻ cờ bạc lui tới trung tâm thể thao là những người rất thân thiết với Guppy hay Trưởng phòng Yang, đều là những tay chơi lão luyện kiểm soát các ván bài quanh khu vực này. Nếu tin đồn về một kẻ tình nghi là Độc Xà lén lút xuất hiện được lan truyền qua miệng họ thì sẽ rất hiệu quả.
“Không có tiền mặt thì sao? Liệu có được cấp vốn ở đó không?”
“Vâng. Ở đó chắc chắn sẽ chia phần. Họ còn cấp tiền đặt cược để chúng đến cho đủ số người nữa. Nên em thường đến đó coi như kiếm tiền tiêu vặt. Không chỗ nào khác đâu, họ sẽ bám trụ ở đó đến cùng.”
Có lẽ để kiếm tiền mà tránh được ánh mắt của Moo Kyung, không có nơi nào an toàn hơn.
“Sắp tới túi tiền sẽ rỗng tuếch thôi. Để ẩn nấp mà không bị chú ý thì đó cũng là lựa chọn tốt.”
“Sẽ hiệu quả hơn việc đến sòng bạc Gwang Pal. Chỗ đó quy mô lớn nhưng chỉ có những kẻ vô dụng lui tới, lại còn thừa thãi nhân viên. Nếu có nguy hiểm thì số lượng người cũng ít hơn ở sòng Gwang Pal nên sẽ dễ đối phó hơn.”
Vì Hong Ju không trực tiếp tham gia nên phải là một phương pháp an toàn và chắc chắn nhất có thể. Moo Kyung im lặng lắng nghe kế hoạch mở lời.
“Những ván bài như thế có phải muốn vào là vào được đâu? Bọn chúng tinh ranh lắm. Lừa chúng đâu phải chuyện dễ dàng.”
“Cứ nói là nghe phong thanh được từ sòng bạc cũng được. Hầu hết đều đến như vậy mà.”
Độc Xà vuốt cằm, thở dài.
“Hừm. Phải diễn tốt một chút rồi.”
Hong Ju dặn dò thêm vài điều, nói rằng: “Cứ làm như ở sòng bạc là được.”
“Khi chơi bài hoa, anh hãy thể hiện rõ mình là người chơi. Kiểu như một tay chơi mới nổi, mới bắt đầu kiếm được tiền bằng kỹ năng. Thế thì họ sẽ cố tình thua vài ván đấy.”
Càng vụng về càng tốt. Phải tạo cảm giác một kẻ mới phất lên bằng bài hoa, liều lĩnh xông vào. Giống như cách Moo Kyung đã làm, đó là một kế hoạch biết rõ nơi đặt bẫy rồi chủ động bước vào.
“Nếu anh lỡ lời vài lần như biết rõ Trưởng phòng Yang hay Guppy, gây nghi ngờ thì sẽ có người bám theo ngay. Lúc đó thì rút lui. Còn ván bài bị phá thì chúng ta sẽ hẹn một ngày khác.”
“Vậy là Guppy với Trưởng phòng Yang sẽ có mặt trong ván bài được hẹn lại đó?”
Hong Ju lặng lẽ gật đầu. Dĩ nhiên, cậu không thể chắc chắn 100%. Nhưng dù vắt óc suy nghĩ cả đêm, đây vẫn là cách an toàn và nhanh nhất.
“Tiền của chúng bị động chạm nên giờ chắc chúng đang điên tiết lắm rồi. Dù đúng hay không, chúng chắc chắn sẽ đến để kiểm tra.”
“Thật ra thì. Trưởng phòng Yang ghét tôi lắm. Giờ chắc ông ta đang tức sôi máu rồi.”
Đây là thời điểm để chuyển hướng nỗi sợ hãi về phía Moo Kyung sang Độc Xà đã cướp két sắt rồi biến mất. Đặc biệt, Trưởng phòng Yang sẽ rất căm phẫn Độc Xà nên ông ta sẽ mạo hiểm đến đó để kiểm tra.
Hong Ju còn dặn dò thêm vài điều có thể khiến Guppy với Trưởng phòng Yang tức giận.
“Hong Ju không phải là ăn không ngồi rồi ở sòng bạc. Không phải tay chơi bài mà lại biết hết thông tin mà chỉ những tay chơi bài mới biết.”
“Đúng vậy.”
Vì đã ở bên cạnh lâu nên đó là những điều cậu tự nhiên học được. Trong lời khen không phải khen đó, cậu bỗng cảm thấy ngượng ngùng, nhưng đồng thời lại nảy ra một suy nghĩ.
“Anh cũng… đã nói với em là anh không phải xã hội đen mà.”
Đó là một thắc mắc cậu đã có từ khi ở sòng bạc. Moo Kyung cười khẩy như thể thấy chuyện nực cười.
“Giờ em thoải mái với anh rồi à? Coi anh là xã hội đen đấy.”
“Nói đúng hơn thì gần với gangster hơn là xã hội đen. Kiểu như xã hội đen kiểu doanh nghiệp ấy. Có danh thiếp nhưng lại sai khiến bọn xã hội đen, cậu biết những người như vậy mà, Hong Ju?”
Độc Xà chen vào nói thêm khiến lông mày Moo Kyung khẽ nhướng lên. Trước vẻ mặt lạnh lùng của anh, hắn ta giả vờ kéo khóa môi.
“Em cứ im lặng đi. Hong Ju, em có biết thông tin cá nhân của mấy thằng ở đó không?”
Hong Ju thuật lại những thông tin cùng lịch trình cậu nắm được qua việc chạy việc vặt. Độc Xà ghi chép vào điện thoại, còn Moo Kyung thỉnh thoảng đặt câu hỏi.
“Theo dõi vài ngày rồi hẵng hành động. Bọn xã hội đen ở Gureum Dong cũng sắp đến lúc phải ra mặt rồi, hãy rải ít mồi nhử đi.”
“Vâng, vâng.”
Kế hoạch cơ bản đã được vạch ra. Với Hong Ju luôn bị lợi dụng hoặc dùng làm lá chắn, việc lùi lại phía sau là điều xa lạ nhưng cậu nhất định phải thành công. Để Moo Kyung có thể trừng phạt bọn chúng.
***
Trong thời gian đó, Hong Ju thường xuyên điều trị vết thương. Khi khát, cậu uống nước, ăn đủ ba bữa một ngày. Dù vẫn phải đợi đến gần sáng mới có thể ngủ nhưng cậu cũng đã bắt đầu ngủ gật dưới ánh nắng ban trưa.
Càng gần với quỹ đạo của một cuộc sống bình thường, Moo Kyung càng nhìn Hong Ju bằng ánh mắt khó hiểu.
“Hong Ju.”
Hong Ju đang uống nước trước máy lọc nước thì quay đầu lại. Không thấy Moo Kyung đã gọi mình, cậu lại quay đầu sang trái. Anh đang đứng đó, lặng lẽ che giấu sự hiện diện của mình. Cậu nuốt nước trong miệng xuống, rồi hé đôi môi ướt.
“Có chuyện gì ạ?”
Moo Kyung thay vì trả lời, nghịch ngợm chọc vào má trái cậu. Mỗi khi đầu ngón tay anh ấn vào má, một vết lõm tròn lại xuất hiện.
“Em luôn quay đầu sang phải trước à?”
Phản ứng trước âm thanh từ phía có tiếng động đã trở thành thói quen. Đặc biệt là khi tầm nhìn không rõ ràng, cậu không thể làm gì khác ngoài việc dồn hết sự chú ý sang bên phải.
“……Nếu nghe thấy tiếng từ phía sau thì vậy đó. Đôi khi không xác định được chính xác phương hướng.”
“À.”
Moo Kyung thoảng nhớ lại một ký ức. Đêm anh úp Hong Ju xuống rồi cử động eo. Khuôn mặt trắng bệch bị đè lên ghế sofa. Anh từng nghĩ lý do cậu không trả lời là vì chống đối. Nhưng có lẽ là do cậu không nghe rõ. Khuôn mặt tái nhợt, nước mắt tuôn rơi lúc đó hiện rõ mồn một trước mắt anh.
“Nếu biết thì anh đã không làm đến mức đó.”
“Vâng?”
Moo Kyung lẩm bẩm vuốt khóe miệng nên Hong Ju có vẻ không nghe rõ. Bỗng nhiên, hình ảnh Hong Ju ngồi lặng lẽ trong sòng bạc ồn ào, hỗn loạn hiện lên trong đầu anh.
“Không.”
Giờ là lúc đưa cậu ra khỏi cái bóng của Guppy.
Còn tiếp
Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web navybooks.net, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.