Sampal Novel - Chương 87

Lịch ra: T4 và T7 hàng tuần

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web navybooks.net, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Chương 87

Anh kéo tay Hong Ju đang vuốt ve tai theo thói quen xuống.

“Chuẩn bị đi ra ngoài.”

Anh nắm lấy tay cậu rồi bước về phía phòng thay đồ. Hong Ju lảo đảo theo sau.

“Bây giờ ra ngoài có được không? Nếu Guppy giám sát thì sao?”

“Ông ta có theo dõi được gì đâu.”

Moo Kyung trả lời ngắn gọn rồi lục lọi đống đồ đạc của Hong Ju mà anh chưa kịp dỡ ra. Dù bàn tay anh có vẻ hờ hững nhưng quần áo của cậu lại toàn những màu sắc rực rỡ và đáng yêu.

“Anh chưa thấy em mặc cái này bao giờ.”

Trên tay anh là một chiếc áo hoodie màu vàng. Màu vàng tươi như lòng đỏ trứng.

“Nhận lấy.”

Hong Ju không nhận lấy áo mà cứ đứng đó. Vẻ không thích ra mặt rõ ràng. Moo Kyung cố nén tiếng cười sắp bật ra, rồi ép chiếc áo hoodie màu vàng vào tay cậu.

“Mặc vào rồi ra đây.”

“……”

“Mặc cái này đi.”

Anh ép buộc vài lần nữa rồi rời khỏi phòng. Chỉ còn lại Hong Ju một mình, cậu gãi cổ, ngơ ngác nhìn chiếc áo đang cầm trên tay. Cậu chần chừ một lúc rồi thở dài, thay quần áo. Sau khi mặc cả tất rồi bước ra khỏi phòng, Moo Kyung đang ngồi trên ghế sofa kiểm tra điện thoại, liếc mắt nhìn lên.

“Tưởng em sẽ chống đối mà mặc cái khác chứ. Mặc đúng rồi này?”

Đôi mắt đen của anh lướt qua Hong Ju một cách chậm rãi với vẻ hài lòng. Hong Ju hơi ngượng ngùng vuốt ve chiếc áo hoodie. Anh thì lại mặc đồ hoàn toàn đối lập với cậu. Tóc được chải gọn gàng, bộ vest ba mảnh ôm sát người cùng chiếc đồng hồ trên cổ tay trông vô cùng sang trọng.

Với vẻ ngoài của một người đàn ông trưởng thành hoàn hảo như vậy, Hong Ju cảm thấy xấu hổ với bộ dạng của mình trong chiếc áo vàng rực thế này.

“Đáng lẽ em nên mặc như thế này từ sớm rồi.”

Moo Kyung bỏ điện thoại vào túi rồi đứng dậy. Anh bước tới gần, vươn tay ra một cách dứt khoát.

“Em đang tỏ vẻ không muốn mặc sao?”

Bàn tay trần không đeo găng tay luồn vào mái tóc rối bù của Hong Ju. Nhìn thì có vẻ lộn xộn nhưng chạm vào lại mềm mượt khiến người ta cứ muốn chạm mãi.

“Tóc em cũng giống em vậy.”

Giọng nói trầm ấm khó hiểu bao trùm lấy tai Hong Ju. Lông mi cụp xuống khẽ run rẩy không tiếng động.

“Đi thôi.”

“……Vâng.”

Đúng lúc đó, bàn tay anh rời đi. May quá. Nếu cứ đối mặt lâu hơn nữa thì mặt cậu sẽ đỏ bừng hết lên mất. Hong Ju vuốt ngực, đi theo sau Moo Kyung.

***

Chiếc xe rời khỏi khu vực và đến một bệnh viện lớn. Hong Ju cứ nghĩ là đến bệnh viện vì vết thương nhưng nơi đến lại là khoa tai mũi họng.

“Sao tự nhiên lại đến đây?”

Mùi bệnh viện mà cậu thường ngửi dạo gần đây, nhưng ở đây có chút khác biệt. Moo Kyung bước đến gần Hong Ju đang dừng lại cách đó vài bước. Chiếc áo khoác của anh bay phấp phới theo từng bước chân dài. Anh dùng bàn tay to lớn che lấy tai trái không nghe thấy của Hong Ju.

“Cái này là do Guppy làm đúng không?”

“……”

Vài bệnh nhân đang ngồi ở phòng chờ liếc nhìn về phía họ. Hong Ju cố gắng tránh bàn tay anh nhưng Moo Kyung vẫn kiên trì bám theo. Thậm chí còn giữ chặt lấy cằm cậu.

“Vì thằng khốn đó mà em có thêm cái thói quen không cần thiết này. Anh không muốn cứ nhìn mãi bộ dạng đó nữa.”

Giọng nói nghe có vẻ lạnh lùng và gay gắt. Nhưng khi Hong Ju nhìn vào mắt Moo Kyung, suy nghĩ đó ngay lập tức biến mất. Ánh mắt anh tràn đầy dục vọng cùng sự ám ảnh nhìn chằm chằm vào cậu.

“Mấy cái dấu vết bị kẻ khác động vào, anh sẽ xóa sạch hết.”

Hong Ju khó phân biệt được lời nói của anh vang lên bên tai là mệnh lệnh hay lời thề. Cuối cùng, cậu không thể làm trái lời anh.

Hong Ju đã tiến hành nhiều xét nghiệm theo hướng dẫn của y tá và được yêu cầu phải nhanh chóng hoàn thành tất cả trong một ngày. Bình thường cậu không cảm thấy tai mình mệt mỏi nhưng hôm nay thì khá mệt.

Chỉ đến khi tiếng ù tai hành hạ, Hong Ju mới có thể đối mặt với bác sĩ phụ trách.

“Lần đầu bị thương là do tai nạn phải không?”

“……Vâng.”

“Màng nhĩ chắc hẳn đã bị tổn thương ngay lúc chịu tác động vật lý. Gọi là thủng màng nhĩ, có lẽ cũng có nước với dịch mủ lẫn máu chảy ra. Tiếng ù tai cũng nặng đúng không?”

“Vâng, đúng vậy.”

“Tai cậu chắc cũng bị nóng, cơn đau còn lan ra đến cằm với mắt nữa. Khó khăn lắm đúng không? Nếu là tai nạn thì sao không đi khám cùng lúc luôn đi?”

“……”

Bác sĩ đẩy kính lên, nhanh chóng liếc nhìn Hong Ju. Cơ thể gầy gò, trắng bệch của cậu khắp nơi đều dính máu khô với gạc, còn người đàn ông đi cùng xưng là người giám hộ thì đứng khoanh tay với vẻ mặt đáng sợ.

Khi ánh mắt sắc lạnh chạm nhau, bác sĩ lại đẩy kính lên rồi quay đầu về phía Hong Ju.

“Khụ khụ. Ở tuổi bệnh nhân mà 6 năm là khá lâu rồi đấy. Người giám hộ cũng biết tình trạng của bệnh nhân sao?”

Bác sĩ cảnh giác liếc nhìn Moo Kyung. Khi Hong Ju khám, anh ta cũng lặng lẽ đến hỏi ‘Liệu có phải tình huống không mong muốn hay bị bạo lực không?’. Có vẻ như anh ta đang nghi ngờ Moo Kyung.

“Tôi không nói cho anh ấy biết.”

Hong Ju nói thêm như muốn chấm dứt sự nghi ngờ. Bác sĩ đang vuốt kính thì thu ánh mắt lại rồi hắng giọng.

“Khụ khụ. Bệnh nhân bị điếc một bên. Chức năng thính giác bên trái gần như mất hoàn toàn. Với mức độ này, thính lực bên còn lại cũng thường suy giảm nhanh chóng. Nhưng bệnh nhân đã chịu đựng tốt đấy.”

Tai phải của Hong Ju kiên cường chịu đựng có lẽ gần như là bản năng sinh tồn.

“Cậu không cảm thấy bất tiện trong sinh hoạt hàng ngày sao? Kiểu như không biết xe còi ở hướng nào nên suýt bị tai nạn, hay khó khăn khi nói chuyện.”

“Tôi không xác định rõ hướng âm thanh. Ở nơi ồn ào thì đôi khi khó nói chuyện, nhưng… xung quanh không ai nhận ra cả.”

Hong Ju lại tiếp tục nói để biện hộ cho Moo Kyung.

“Hừm. Thực ra có rất nhiều bệnh nhân không cảm thấy bất tiện lớn như bệnh nhân. Nhưng sau khi điều trị thì mới nhận ra rằng trước đó đã sống trong một thế giới ngột ngạt đến mức nào.”

“……”

“Nên quản lý sớm nhất có thể trước khi thính lực bên còn lại cũng gặp vấn đề. Trường hợp của bệnh nhân thì tôi khuyên dùng máy trợ thính. Ngày nay máy trợ thính cũng rất tốt, nhìn bên ngoài không rõ, và việc quản lý cũng không khó.”

Bác sĩ tiếp tục giải thích một lúc lâu. Hong Ju chỉ gật đầu với vẻ thờ ơ như thể đó là chuyện của người khác.

“Ban đầu có thể hơi bất tiện, nhưng nếu luyện tập thính giác tốt thì sẽ rất thoải mái.”

Moo Kyung tỏ ra như thể sẽ đi mua máy trợ thính ngay lập tức nhưng Hong Ju lại thờ ơ. Cậu nói sẽ suy nghĩ rồi rời khỏi bệnh viện.

“Nghe nói là bệnh viện nổi tiếng mà. Đến đây rồi thì làm hết luôn đi.”

“Em vẫn chưa thấy bất tiện lắm. Chi phí cũng khá lớn, còn phải chuẩn bị nữa chứ.”

Chuẩn bị? Vầng trán Moo Kyung khẽ nhăn lại. Vẻ mặt anh tỏ vẻ khó hiểu trước nỗi lo tiền bạc bất ngờ của Hong Ju.

“Cái đó em lo làm gì?”

“Em sẽ trả tiền nên em lo chứ ai lo, vậy thì ai lo?”

Lời nói rạch ròi của Hong Ju khiến Moo Kyung dừng bước rồi nhíu mày. Ánh mắt sắc lạnh găm chặt vào gáy tròn của cậu. Cảm xúc mà anh đang cố kìm nén dường như sắp bùng nổ.

“Ha.”

Đừng tức giận, đừng đáng sợ, đừng quát tháo. Phải khác Guppy thì mới ghi điểm. Anh không ngừng nghiền ngẫm suy nghĩ đó, hít thở sâu. Moo Kyung nắm chặt tay đến mức gân cốt nổi lên, nghiến răng nói:

“Anh cũng, anh đã đưa em đến đây thì anh sẽ chịu trách nhiệm. Chắc em không hiểu lời anh vừa nói rồi.”

“……”

“Và bây giờ ai trả tiền, đó có phải là tình huống quan trọng không?”

Hong Ju lập tức nhận ra sự thay đổi cảm xúc của Moo Kyung rồi xem xét lại lời mình vừa nói. Không phải ý đó… Cậu liếm môi, vuốt tóc rồi quay người về phía anh.

“Ý em là, em không muốn tạo thêm bất kỳ khoản nợ nào nữa.”

Hong Ju biện minh không phải biện minh với Moo Kyung đang đứng nghiêng. Dĩ nhiên, mong muốn không tạo thêm nợ rất lớn nhưng còn có lý do khác.

‘Cậu chưa nếm mùi tiền nên mới vậy. Có nó trong tay thì không gì là không thể.’

Khuôn mặt anh nói một cách cay đắng rằng tiền có thể mua được mọi thứ vẫn in sâu trong tâm trí cậu.

Nếu anh trả tiền cho thính giác của cậu? Liệu anh có nghĩ rằng cậu đã dùng tiền để giữ chân anh không? Liệu mỗi khi cảm thấy bất an, anh có cố gắng giải quyết bằng vật chất không? Rồi khi tình cảm bị tiêu hao dần, cạn kiệt…

“……”

Hong Ju không muốn dùng tiền để níu kéo anh. Cậu không muốn lại một lần nữa cô độc vì tiền. Hong Ju không thể thốt ra nỗi sợ hãi mình đang cảm nhận.

“Hong Ju, hãy thông minh lên. Cái này khác với nợ nần.”

Dĩ nhiên Hong Ju cũng biết. Moo Kyung không phải là người sẽ tính lãi như Guppy, anh cũng biết mình trông khó chịu và cứng đầu đến mức nào. Nhưng bây giờ, cậu không muốn anh nhúng tay vào bất hạnh của cậu nữa.

“Đối với em thì giống nhau thôi. Được giúp đỡ về tài chính hay là nợ ân tình.”

Vì cậu muốn đứng song song với anh dù không thể ngang hàng.

“Hừ.”

Cuối cùng vẫn là câu trả lời cứng đầu. Moo Kyung hừ một tiếng rồi dùng lưỡi đẩy má trong. Hong Ju có vẻ nghe lời nhưng lại không thể nắm bắt được. Đây là lần đầu tiên anh gặp một người khó đến vậy.

“Dù sao thì em cũng không muốn phải ngửa tay xin xỏ.”

Thiện ý của Moo Kyung bị Hong Ju coi là nợ ân tình. Trước đây, cậu có thể đã gán thêm khoản nợ vào thiện ý, nhưng bây giờ thì không. Đối phương là Hong Ju, và anh không muốn tính toán tiền bạc giữa hai người. Vì vậy, anh thậm chí cảm thấy có chút buồn bực khi Hong Ju rạch ròi như vậy.

“Vậy là em không muốn bị ràng buộc thêm nữa sao?”

“……Kiểu vậy, nhưng không phải ý xấu đâu.”

Dù vậy, Moo Kyung vẫn lùi lại vì bàn tay Hong Ju đang níu lấy tay áo sơ mi của anh.

“Em cũng hiểu lời anh vừa nói rồi. Em cũng không muốn sống như thế này vì Guppy nữa.”

Nếu cậu cứ hành động như vậy thì có vẻ như cậu sẵn lòng ở bên cạnh anh rồi. Sẽ khiến anh hy vọng rằng cậu sẽ ở bên cạnh dù anh không làm gì cả.

“Mẹ kiếp, không thể lôi kéo bằng cách này được.”

Moo Kyung lẩm bẩm với vẻ mặt không hài lòng rồi giật lấy bàn tay đang bám vào áo sơ mi của mình. Chờ đợi hay chiều theo ai đó là điều anh hoàn toàn không thoải mái. Nhưng nếu đó là Hong Ju thì vẫn đáng để thử.

Bức tường cao bao quanh Sung Moo Kyung. Bức tường vốn không dễ để ánh nắng lọt vào đang dần dần sụp đổ. Qua những khe hở đổ nát, khuôn mặt trong trẻo của Hong Ju hiện ra.

Còn tiếp 

Bản dịch thuộc về Navy Team, cập nhật duy nhất trên trang web navybooks.net, đọc tại trang web chính chủ để ủng hộ nhóm dịch. Truyện không đủ view có thể sẽ bị drop.

Bình luận
vợ KimMyung
vợ KimMyungChương 87
tán ẻm coi cũng khó khăn ha giám đốc:))
Trả lời·03/08/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo