Lưỡi dao sáng loáng hướng thẳng về phía Chloe, nhưng thay vì đâm vào, gã chỉ cắt bỏ phần vải thừa trói tay rồi dùng nó để bịt mắt y lại.
“Tao biết mày thuộc dạng ranh mãnh, nên nếu không làm vậy, thể nào mày cũng tìm được cách trốn mất. Giờ thì nói về Worth đi. Tao không bịt nốt mồm mày là cho mày cơ hội tiết lộ tình trạng của hắn đấy, muốn nói gì cứ thoải mái há mồm đi. Dù sao với cái thân thể yếu ớt thế này, chắc chẳng còn sức đâu mà la hét, mà có được đi nữa cũng chả ma nghe thấy.”
Chloe cố mở to mắt lấy lại ý thức, nhưng tấm bịt mắt khiến điều đó trở nên khó khăn vô cùng.
Mắt mình đã mở chưa? Hay vẫn còn nhắm?
Y cúi đầu, nghiến chặt răng, cơn đau đầu càng lúc càng dữ dội theo từng dòng suy nghĩ.
“Haah…”
Hơi thở nóng rực của y vừa thoát ra đã hóa thành làn khói trắng trong không khí lạnh. Gã đàn ông đứng quan sát khẽ nuốt nước bọt, gã không hạ dao xuống mà từ từ tiến lại gần, áp sống dao vào quai hàm bên trái của Chloe.
Đầu y theo phản xạ rụt nghiêng sang phải, để lộ vùng cổ mảnh mai, làn da vốn trắng ngà nay đỏ ửng vì sốt. Trước khung cảnh ấy, gã đàn ông cảm thấy cổ họng mình khô khốc, khẽ hé môi…
“Aha... Nhân tiện, bác sĩ à, cơn sốt của mày không phải trò đùa đâu, bọc kín người thế này sao mà hạ nhiệt được?”
Mũi dao lướt xuống áo sơ mi của Chloe, mắc vào mép cổ áo. Với một lực mạnh mẽ, gã đàn ông xé toạc áo sơ mi cùng áo khoác của Chloe. Tiếng vải rách toang cùng với âm thanh bị cắt lìa xé tan không gian yên tĩnh, đập vào đôi tai nhạy cảm của Chloe.
Lúc này, y chỉ có thể dựa vào thính giác và xúc giác, khứu giác của y đã bị tê liệt bởi cơn nghẹt mũi khốn khiếp.
Quần áo bị xé tung, cơ thể vốn được giữ ấm bởi lớp áo bên ngoài giờ đây phơi bày trước làn gió lạnh buốt. Da thịt trần trụi run rẩy dưới làn khí lạnh lẽo mùa đông.
Ha ha…Mình gặp rắc rối to rồi!! Chuyện này thật sự đang xảy ra ư? Làm sao thoát được đây?
Nhưng trước khi Chloe kịp hoàn thành ý nghĩ, y bỗng cảm nhận được thứ gì đó lạnh lẽo, trơn trượt chạm vào xương bả vai lộ ra của mình rồi men lên cổ. Mắt Chloe bị bịt kín, không biết mình đang đối mặt với điều gì, chỉ có thể đoán rằng đó là lưỡi của gã kia.
Hơi thở nặng nề của gã phả vào tai Chloe, hắn cắn nhẹ vào chiếc cổ mảnh mai, những ngón tay thô ráp lướt qua đôi nụ hồng đang phơi mình trong không khí lạnh. Bản năng khiến Chloe rên lên đau đớn trước cái lạnh cắt da cắt thịt.
Đột nhiên, một cơn đau nhói xuyên dọc cổ y.
“Ưm...!”
“Tuyệt quá... còn hơn cả tưởng tượng…”
Bằng!!
Giọng nói của gã đàn ông pha lẫn giữa khoái cảm và phấn khích, đột ngột tắt lịm. Một thứ chất lỏng nóng hổi bắn lên người Chloe, sức nặng đè lên đùi y cũng theo đó mà biến mất.
Y nghe thấy tiếng gã đàn ông đang đè lên mình đổ vật xuống đất.
Chloe nghe thấy tiếng bước chân tiến lại gần, cảm nhận được sự trống trải khi trọng lượng trên người biến mất, rồi một luồng ánh sáng chói lóa xâm chiếm võng mạc khi miếng bịt mắt bị giật phăng.
“Này, anh không sao chứ?”
“...Trông tôi có giống không sao không hả thằng khốn?”
Chloe nheo mắt cố lấy lại tầm nhìn, vô tình buột miệng nói ra suy nghĩ thật trước khi nhận ra giọng nói quen thuộc trước mặt. Khuôn mặt Aeon đóng băng vì câu nói đó chính là ký ức cuối cùng Chloe kịp ghi nhận trước khi ngày hôm ấy chìm vào hư vô.
Dẫu vậy, y cũng phải dành lời khen ngợi cho quý ngài biết đường đến thu hoạch những gì đã gieo. Nhưng ngài vẫn là một tên khốn chết tiệt, nên hãy chuẩn bị tinh thần tiếp đón vài trò đùa từ y đi nhé.
Chloe gắng đẩy cơ thể vượt qua giới hạn, nhưng rồi mọi thứ chìm vào bóng tối.
Lần này, được ngủ thật rồi.
Ý thức Chloe rối bời khi cơn buồn ngủ cuồn cuộn ập tới, nuốt chửng mọi suy nghĩ.
“Ưm…”
**
Chloe dần tỉnh lại, lăn người tránh ánh sáng chói lóa xuyên qua mí mắt. Chiếc chăn bông mềm mại ôm lấy người khiến y chợt nhận ra: “Mềm hơn cả chăn nhà mình…”
Mềm hơn ư?
Ý thức được mình không ở nhà, Chloe giật phăng chăn bật dậy. Căn phòng rộng với dãy giường bệnh hiện ra trước mắt, đồ đạc cá nhân được xếp gọn gàng trên bàn nhỏ cạnh giường khiến y thở phào nhẹ nhõm.
Chloe vội vàng kiểm tra chiếc đồng hồ bỏ túi trước khi xem xét tình trạng bản thân. Nó vẫn nguyên vẹn, như mọi thứ khác. Mỗi lúc hoá thân thành Astar, y luôn tuân thủ nguyên tắc không bao giờ để lộ hình dạng thật của Ashtarte, nên việc người khác nhìn thấy chiếc đồng hồ cũng chẳng sao.
Nhận ra cây kim truyền dịch cắm trên cổ tay trái và bộ đồ bệnh viện đang mặc, Chloe chợt nhớ lại hình ảnh cuối cùng trước khi ngất:
Aeon bắn hạ gã đàn ông kia.
Aeon đưa mình đến bệnh viện?
Mùi thuốc sát trùng đặc trưng xộc thẳng vào mũi xác nhận nghi ngờ của y.
“...”
Chloe im lặng trong giây lát, rồi bỗng bừng tỉnh khỏi cơn mơ màng. Y đứng phắt dậy, tay nắm lấy cây giá truyền dịch và bước ra khỏi phòng.
Ngồi chờ đợi vô vọng trong căn phòng trống không phải phong cách của mình; phải túm ngay một ai đó để hỏi cho rõ đây là bệnh viện nào mới được... Haizz.
Cuối hành lang dài là một phòng nghỉ. Các bác sĩ áo trắng và bệnh nhân áo xanh tản mác khắp nơi, đang trò chuyện với nhau. Những người thăm bệnh dễ nhận ra nhờ trang phục thường ngày.
“Ừ thì, như cô gái tóc hồng sẫm đang ôm bó hoa kia chẳng hạn, chắc là đi thăm bạn trai rồi, ăn mặc chỉnh tề…”
Khoan đã.
“...Vivian?”
Người ngồi bên cửa sổ, mắt xanh như đại dương ngước nhìn bầu trời kia đích thị là Vivian. Giữa nơi xa lạ, thấy một gương mặt quen thuộc làm Chloe thấy thoải mái hơn hẳn. Y nhanh chóng tiến tới, gõ nhẹ lên bàn để gây sự chú ý.
Vivian đang nhìn ra ngoài cửa sổ bỗng quay phắt lại với vẻ mặt tươi tỉnh, nhưng ngay lập tức biến sắc khi nhận ra người gọi mình là Chloe. Cứ như thể cô vừa trông thấy ma vậy.
“...Chloe?”
“Đúng là Vivian thật nè. Sao cậu lại ở đây thế?”
Chloe nở nụ cười gượng gạo tỏ vẻ bình thường, nhưng Vivian không thể vờ thoải mái như y. Trong bộ đồ bệnh nhân, chiếc băng gạc to đùng trên cổ, tay lần theo cây truyền dịch, Chloe trông tiều tụy đến mức đáng báo động.
Cảnh tượng trái ngược đến mức khó tin. Chloe - kẻ vốn nổi tiếng với sức khỏe dẻo dai như quái vật - giờ đây trông chả khác gì hình ảnh một bệnh nhân nguy kịch. Điều này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Vivian, đặc biệt khi họ mới gặp nhau chỉ ba ngày trước. Cô bật dậy khỏi ghế.
“Cậu nhìn mình kìa! Xảy ra chuyện gì vậy? Không phải cậu là bác sĩ đó sao? Vậy mà giờ trông như y tá chiến trường vừa thoát khỏi lửa đạn thế này! Thật sự có chuyện gì thế hả?”
“Chỉ là tai nạn nhỏ thôi mà…”
“May quá ha! May quá ha!”
“Ái! Đau, đau!”
Vivian vỗ lưng Chloe mấy cái đôm đốp khiến vài người xung quanh quay lại nhìn.
Dù thích được chú ý, nhưng Chloe không muốn phô bày cảnh tượng nhếch nhác này, liền kéo Vivian ra khỏi phòng nhanh như chớp.
“Thề luôn,lần này không phải lỗi của tôi.”
Khi hai người tới góc hành lang vắng, Chloe bắt đầu giải thích.
"Trời ạ, cậu thật sự làm tôi hết cả hồn. Tôi lo lắm đây này, là chuyện Astar đúng không?”
“Không, lần này thì không…”
“Ồ, thế thì đỡ rồi. Vậy là tại tai nạn hả?”
“Cũng có thể nói thế... Tai nạn trong lúc làm nhiệm vụ bác sĩ... Tôi sẽ giải thích sau khi về nhà. Nhưng tại sao cậu lại ở đây, còn diện đồ đẹp thế này? Khoan, đây không phải bộ đồ cậu thích nhất sao? Cậu định gặp ai? Bạn trai nằm viện à?”
“B.. bạn trai gì…”
Chloe khéo léo chuyển chủ đề, không chắc việc kể về vụ bắt cóc lúc này có lợi hay không. Má Vivian ửng hồng trước câu hỏi của Chloe, cô bỗng trở nên ngượng ngùng vô cùng.
Khoan đã, y chỉ hỏi cho có thôi, không lẽ Vivian thật sự có bạn trai á?
Ý nghĩ Vivian có bạn trai còn làm y choáng váng hơn cả lúc Aeon nhận ra mình trong bộ cải trang Dorothy - chí ít vụ đó còn thú vị!
Cảm giác như gả đi đứa con gái nuôi bao năm chăm bẵm vậy! Chloe thầm nghĩ, lòng chợt dâng lên nỗi buồn khó tả.
Vivian đang vô cùng bối rối, dù Chloe có để ý hay không. Rồi đột nhiên cô ngẩng lên như vừa nghĩ ra điều gì hệ trọng.
“Khoan đã... Chloe. Cậu vừa nói đó là tai nạn khi đang làm nhiệm vụ bác sĩ cho Aeon Worth phải không?”
“Đúng vậy. Sao cậu hỏi thế?”
“Thế tại sao cậu lại ở đây?”
“Tại sao á? Tôi đoán đây là bệnh viện gần hiện trường nhất thôi.”
“Không phải ai cũng vào đây được đâu!”
“Chỉ dành cho giới quý tộc à?”
“Không, đây là bệnh viện tư của tổ chức bọn tôi - cơ sở an ninh chỉ tiếp nhận nhân viên thuộc tổ chức thôi!”
Chloe quan sát vẻ mặt bực bội của Vivian rồi chậm rãi suy nghĩ.
Bệnh viện tư của tổ chức ?
Nhưng chủ của Vivian chỉ có thể là tổ chức chợ đen chuyên buôn thông tin và các mặt hàng bất hợp pháp Astar thường tiếp cận…
“Sương Mù?”
“Ôi! Bác sĩ Evanchester, ngài đây rồi! Ôi cả Vivian nữa!”
“Ơ... Vivian, em với bác sĩ Evanchester có quan hệ gì thế?”
“Vị bác sĩ này cứ đòi xin liên lạc của em, hơi phiền tí thôi.”
“Cái gì?”
“Cái gì?”
Hai người đàn ông đồng thanh thốt lên rồi chạm mắt nhau. Người tóc nâu thoáng lộ vẻ thất vọng, trong khi ánh mắt Chloe lộ rõ vẻ khó chịu.
Thì ra... chính gã này - nguyên nhân Vivian mặc đồ đẹp tới đây!
**
Cái hố lâu năm (。ŏ﹏ŏ)... Nếu mọi người thích thì t sẽ tiếp tục ra chương nha