Sweet Shot - Chương 172

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

#16

“…Nói dối.”

Vẻ mặt tự nhiên ấy trông quá thành thạo khiến Ha Min khẽ lẩm bẩm, Tae Rim liền đáp trả với vẻ mặt oan ức.

"Thật mà. Muốn chạm thử không?"

Tae Rim định nắm tay Ha Min, nhưng Ha Min cười tươi, lắc đầu. Tae Rim chăm chú nhìn khuôn mặt rạng rỡ của cậu, cũng cười theo một cách thật vui vẻ. Ha Min vẫn cứ mê mẩn nhìn xuống bàn tay đeo nhẫn của Tae Rim, còn Tae Rim thì không ngừng nhìn Ha Min với ánh mắt say đắm, như thể yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên.

"Đưa tay đây."

Tae Rim một lần nữa chìa bàn tay đeo nhẫn ra. Ha Min có chút ngượng ngùng, đưa tay ra.

"...Tay em ra mồ hôi rồi."

Dù Ha Min lầm bầm, Tae Rim vẫn không hề bận tâm, cầm lấy tay cậu. Khi nhìn thấy vết thương trên lòng bàn tay Ha Min, lông mày anh khẽ nhíu lại. Nhưng rồi, anh cố gắng nén lại, hơi nghiêng đầu, không chút do dự đeo chiếc nhẫn còn lại vào ngón áp út của Ha Min. Ngay sau đó, anh đưa tay cậu lên môi, hôn nhẹ một cái, rồi lại hôn nhẹ một cái nữa. Anh hôn lên khắp bàn tay ướt đẫm mồ hôi và đầy vết thương, đồng thời thì thầm:

"Cảm ơn em, Ha Min à."

"........."

"Em thật xinh đẹp, và anh thực sự rất thích."

Tae Rim nhìn thẳng vào Ha Min đang đỏ mặt, rồi vươn tay còn lại ra.

"Nhưng mà, Ha Min à..."

Một giọng nói trầm lắng vang lên. Dù cố gắng mỉm cười, nhưng khóe mắt anh lại nhăn lại vì lo lắng. Bàn tay anh vươn tới, chạm vào vết thương trên gò má cậu.

“…Anh không muốn Ha Min bị thương thêm nữa.”

Anh vừa cười vừa nói, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ đáng thương. Khoảnh khắc đó, Ha Min nhớ lại bàn tay anh đã từng vuốt ve vết sẹo của cậu mỗi khi cậu ngủ say. Khi ân ái, anh cắn mút không chút ngượng ngùng, nhưng khi cậu chìm vào giấc ngủ, anh lại nhẹ nhàng vuốt ve, chạm vào vết sẹo của cậu một cách cẩn thận, như thể đang nâng niu một thứ dễ vỡ.

"Em có thể cho anh leo cây, có thể bắt anh đợi cả đời cũng được."

"..."

"Đừng cố gắng đến mức bị thương nữa."

Trái tim Ha Min nhói lên khi thấy đối phương còn buồn hơn cả mình. Từ khi Ha Min bước vào nhà hàng, Tae Rim vẫn không rời mắt khỏi vết thương, như thể anh vẫn còn bận tâm về nó.

"...Cái này chỉ là em bị ngã thôi mà."

"Chắc là ngã khi vội vàng đến đây."

Ha Min nhìn anh, có chút ngạc nhiên trước lời đáp trả nhanh như chớp của anh. Đúng là quỷ sứ.

"...Vâng. Nhưng cái này không đau chút nào đâu."

"Anh không muốn trên người em có thêm bất kỳ vết sẹo nào nữa."

"..."

"Đối với anh bây giờ, không có gì quý giá hơn em cả."

Ha Min nghẹn lời trước từng câu nói chân thành, không chút đùa giỡn của anh. Cậu nghẹt thở, đau nhói ở vùng thượng vị. Ruột gan cậu cồn cào, đầu ngón tay tê dại. Đã có lúc cậu còn không quý trọng bản thân mình. Đã từng muốn vứt bỏ bản thân, và đã từng cố gắng vứt bỏ bản thân. Nhưng anh lại quý trọng cậu hơn cả cậu tự quý trọng chính mình.

Ha Min cảm thấy cổ họng nóng ran, sống mũi cay xè, nhưng cậu cố gắng chịu đựng. Hôm nay là một ngày tốt lành. Cậu không muốn tỏ ra yếu đuối.

"Vừa thấy em bị thương, tim anh đã tan nát rồi."

Ngay lập tức, cậu nghe thấy lời nói hóm hỉnh của anh. Đó là sự quan tâm của anh để thay đổi không khí. Ha Min, vừa chực trào nước mắt, khẽ mỉm cười trước lời nói vô nghĩa của anh. Cậu cố gắng nuốt xuống thứ gì đó đang trào lên cổ họng, và cũng nhẹ nhàng đáp trả một cách tinh nghịch.

"...Nói dối."

"Không phải đâu. Muốn xem không?"

Tae Rim đáp lại một cách láu lỉnh, định cởi chiếc áo sơ mi đang mặc. Ha Min giật mình, kinh ngạc, vội vàng ngăn tay anh lại. Có lẽ không ai nghĩ anh sẽ cởi áo ngay ngoài đường, nhưng đến lúc này, Ha Min đã quá hiểu anh rồi. Anh là người nói là làm.

“…Đừng làm vậy. Sao anh lại thế."

"Vì Ha Min không tin anh."

".........Em tin, em sẽ tin."

"Anh yêu em."

Anh bất ngờ bày tỏ tình yêu với Ha Min, người đang ngượng ngùng đáp lại. Đó là lời anh nói mỗi ngày, như một thói quen, luôn thì thầm với cậu. Dù nghe thường xuyên, Ha Min vẫn luôn cứng đơ và ngơ ngác mỗi lần. Tae Rim lại nhìn Ha Min ngơ ngác, khẽ mỉm cười. Sau đó, anh đưa cánh tay với những vết sẹo hằn rõ lên, đặt lên môi, rồi lặp lại những lời yêu thương.

"Anh yêu em."

"..."

"Anh yêu em, anh yêu em."

Anh đặt môi lên những vết sẹo gồ ghề, thì thầm, lặp đi lặp lại. Phía sau nụ cười đẹp mê hồn của anh là những bông tuyết lả tả bay. Qua ô cửa sổ, tuyết trắng xóa như trong truyện cổ tích đang rơi từ trên trời xuống.

Trên con phố phủ đầy tuyết, những cây thông Noel lấp lánh, biển hiệu neon rực rỡ bừng sáng trong dịp cuối năm. Những bản nhạc carol ngọt ngào vang lên trong các cửa hàng. Ha Min, từng nghĩ mọi thứ đã đổ vỡ, nhận ra mình đã lầm. Khoảnh khắc này, mọi thứ đều hoàn hảo. Ngay từ đầu, chỉ cần có một người duy nhất trước mặt cũng đủ để mọi thứ trở nên tuyệt vời.

Ha Min nhắm mắt lại thật chặt, cười rạng rỡ hơn bao giờ hết. Niềm xao xuyến ngọt ngào, hạnh phúc ngập tràn trái tim, tuôn trào cùng với tuyết rơi.


Chụt. Chụt. Chụt. Âm thanh lặp đi lặp lại không ngừng vang vọng trước cửa nhà. Những nụ hôn không quá mạnh mẽ, mà chỉ nhẹ nhàng, nối tiếp nhau. Môi mềm của anh chạm vào môi Ha Min một lần, má một lần, cằm một lần, rồi lại lên môi một lần nữa. Đó là những nụ hôn khiến cậu thấy ngứa ngáy khắp người. Thà rằng nó mạnh mẽ hơn, vì cơ thể cậu ngứa ngáy đến mức khó chịu.

"Anh... vào trong đi..."

Ha Min bắt đầu cảm thấy nhói ở bụng dưới, khẽ nghiêng đầu, nhỏ giọng nói.

"Không muốn."

Anh mỉm cười đáp lại, kiên quyết, rồi lại nhẹ nhàng chạm môi. Chụt. Khi môi tách ra cùng với âm thanh ẩm ướt, Ha Min không khỏi cảm thấy tiếc nuối và ngại ngùng.

"Ha..."

Hơi thở gấp gáp thoát ra giữa đôi môi anh. "Ha Min à..." Trong những nụ hôn lặp đi lặp lại, anh gọi tên cậu một lần nữa với giọng nói say mê và từ từ đưa môi xuống, vuốt ve vùng gáy.

"Ướt..."

"Ha Min à... Em có biết không?"

Anh không rời môi khỏi vùng gáy, khẽ cười và hỏi một cách khêu gợi. Khuôn mặt đỏ bừng của Ha Min, đã bắt đầu bừng lên, được chiếu sáng dưới ánh đèn hành lang.

"Em có mùi hương rất gợi cảm..."

"Đó là cái gì... ư..."

"Dù dùng cùng loại dầu gội và sữa tắm với anh... nhưng lại khác."

Anh thì thầm với giọng ướt át, vùi mũi vào gáy, hít một hơi thật sâu. Và không ngừng hôn, cọ xát môi. Bờ vai rộng lớn của anh bắt đầu run rẩy vì hưng phấn. Đôi mắt vốn thoải mái, hóm hỉnh và dịu dàng dần dần bị bao phủ bởi dục vọng.

"Ha... Ha Min à, hôm nay anh không chịu nổi nữa rồi..."

Anh bắt đầu cởi từng cúc áo sơ mi của Ha Min. Ánh mắt nhìn cậu nóng bỏng.

"Khặc khặc..."

Bỗng nhiên, một tiếng cười khẽ thoát ra từ Ha Min. Tae Rim nhíu mày khó hiểu.

"Sao em lại cười?"

"Không phải..."

Ha Min gạt bỏ nụ cười, vẻ mặt ngượng ngùng.

"Em cứ tưởng anh chưa bao giờ kiềm chế được..."

Dù bình thường anh dịu dàng và ngọt ngào vô hạn, nhưng khi quan hệ tình dục, anh lại trở nên thô bạo. Anh dồn ép cậu đến cùng dù cậu có khó nhọc đến đâu, và chưa bao giờ nương tay với cậu trong chuyện tình dục, đến mức không buông tha cho đến khi xong việc.

"Ha."

Lần này, người bật cười là Tae Rim. Anh nhếch mép một cách quyến rũ, dùng ngón tay vuốt nhẹ từ giữa ngực Ha Min xuống, ánh mắt đầy dục vọng.

"Phải làm sao đây."

"Hả...?"

"Ha Min vẫn chưa hiểu anh rồi."

Ngón tay anh vuốt dài theo khe ngực nông, khẽ gãi nhẹ vào đầu ti đang lộ ra của cậu.

"Em không nghĩ là anh đã nhường em từ trước đến nay sao?"

"Tae Rim cười đầy ẩn ý, rồi thốt lên, khiến mặt Ha Min tái nhợt đi trông thấy, như thể vừa bị dọa sợ. Thấy bộ dạng đó, Tae Rim bật cười. Đến lúc này, Ha Min mới nhận ra anh đang trêu chọc mình, bĩu môi:

"Đừng đùa nữa..."

"Xin lỗi. Tại em đáng yêu quá."

Anh nói những lời sến súa một cách thản nhiên, rồi nắm lấy tay Ha Min, nơi chiếc nhẫn đang tỏa sáng. Khi hai bàn tay đeo cùng một chiếc nhẫn chạm vào nhau, Ha Min cảm nhận một cảm giác thật lạ. Một cảm giác bị ràng buộc hơn, nhưng cũng hòa hợp hơn. Trái tim cậu liên tục rung động.

"Thích quá."

Ha Min giật mình, mở to mắt, cứ tưởng mình vừa nói ra suy nghĩ trong lòng. Nhưng người nói trước lại là Tae Rim.

"Ha Min thực sự như là của anh vậy."

Ha Min, khi nhìn chiếc nhẫn và cảm nhận được suy nghĩ tương đồng của Tae Rim, khẽ mấp máy môi, mỉm cười mơ hồ.

"Của anh."

Tae Rim lại hôn khắp mặt cậu. Đôi môi ướt át dính chặt vào làn da Ha Min rồi từ từ tách ra. Cảm giác mềm mại vẫn còn vương vấn, Tae Rim lại hôn nhẹ một lần nữa. Khi nụ hôn dần sâu hơn, những tiếng rên rỉ bắt đầu thoát ra giữa môi Ha Min.

"Hừ...ừ..."

"Của anh."

Tae Rim thì thầm lặp lại, rồi lần này anh hôn sâu hơn. Lưỡi anh đón chào qua đôi môi hé mở. Tae Rim dồn mình vào Ha Min, liếm láp, cọ xát lưỡi như một người đang mất kiên nhẫn. Cảm nhận không khí nóng dần lên, Ha Min cũng chủ động hơn, vòng tay ôm lấy anh.

"Ha...được rồi. Ha Min à, ôm anh chặt hơn nữa đi."

Anh rên khẽ và kéo tay cậu ôm chặt hơn. Đồng thời, những chiếc lưỡi chạm vào nhau càng thêm sâu. Tae Rim bắt đầu dồn ép Ha Min bằng những nụ hôn cuồng nhiệt, nơi đầu lưỡi cọ xát vào nhau. Nhận thấy cơ thể Ha Min tự động rụt lại trước những nụ hôn ngày càng mãnh liệt, anh đẩy cậu sát vào tường hơn, cố định mặt cậu thật chặt để cậu không thể lùi lại.

"Anh, anh...em nghẹt thở..."

Dù ngày nào cũng hôn, nhưng khi anh không nương tay, lại dồn ép như thế này, Ha Min thấy khó thở vô cùng. Cậu van nài trong khó nhọc, nhưng anh chỉ đáp lại bằng tiếng "Ừ. Ừ." vô hồn, rồi đẩy lưỡi vào sâu hơn, muốn chiếm lấy cả cổ họng cậu. Cậu nghẹt thở đến nỗi nước dãi chảy ra.

"Ha, ực, ư...!"

"Hà, hừ... ừm..."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo