Sweet Shot - Chương 171

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

#15

Đầu Ha Min ướt đẫm mồ hôi như thể vừa chạy hết tốc lực. Không chỉ vậy, áo khoác ngoài và quần vải cậu mặc trên người không chỉ ướt sũng, mà đầu gối còn bị rách. Hơn nữa, vết thương chiếm một bên khuôn mặt xinh đẹp của cậu là điều dễ thấy nhất.

Ngay khi nhìn thấy khuôn mặt bị trầy xước, cằm Tae Rim lập tức siết chặt. Chỉ cần nhìn vẻ ngoài của cậu, Tae Rim đã có thể hình dung ra câu chuyện. Anh nhận ra bó hoa cậu mang đến và thở dài.

"... phát điên mất, thật đấy."

Có gì to tát đâu.

Có gì quan trọng đến mức phải làm đến mức này chứ....

"em muốn liên lạc trước với anh lắm... Nhưng điện thoại đột nhiên hết pin....... Hình như hôm nay đầu óc em chẳng đâu vào đâu cả."

"........"

"Anh, anh đã gọi đồ ăn gì chưa? Anh đói bụng không....... em thật sự xin lỗi mà...."

Ha Min cúi gằm mặt, như một kẻ có tội. Với dáng vẻ đó, cậu vẫn không ngừng xin lỗi. Tae Rim cảm thấy ngực mình nặng trĩu, khẽ rên rỉ. Mỗi lần nhìn thấy bộ dạng này của cậu, anh lại cảm thấy bụng dưới nhói đau, ruột gan như muốn cuộn trào. Mỗi khi tình yêu mù quáng của cậu dành cho anh bộc lộ, đầu ngón tay anh lại run rẩy.

"...Đây là em mua cho anh à?"

Tae Rim khẽ hỏi, mắt nhìn xuống bó hoa đã bị xộc xệch vì chạy đến. Khóe miệng anh nhếch lên, có vẻ hơi cứng đờ, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười.

"Ừm... em đến vội quá nên... hình dáng nó hơi bị... xộc xệch một chút..."

Ha Min vội vàng dựng thẳng mấy bông hoa bị gãy, chỉnh sửa lại bó hoa. Đôi mắt Tae Rim nhìn cậu, trở nên dịu dàng đến lạ.

"Đẹp mà."

"........"

"Hương thơm cũng dễ chịu nữa."

Tae Rim giật lấy bó hoa, vùi mặt vào đó rồi mỉm cười rạng rỡ.

"Thật sao.....?"

"Ừm."

"...Lúc mới nhận thì nó đẹp hơn nữa mà........"

Ha Min ngượng ngùng nói, có vẻ cậu rất tiếc nuối.

"...Hôm nay là sinh nhật anh nên em thật sự.......muốn tổ chức một sự kiện thật tốt cho anh mà........"

Ha Min nhớ lại một ngày đầy khó khăn, không giấu nổi cảm xúc nghẹn ngào. Mọi thứ đều không như ý. Nhà hàng mà cậu đã đặt trước cả tháng trời sắp đóng cửa, bó hoa mà cậu đã tốn bao nhiêu tiền thì giờ tàn tạ vì phải chạy điên cuồng, và cậu còn để người quan trọng nhất phải đợi hơn một tiếng rưỡi.

Đúng là một thất bại. Một thất bại thảm hại. Nỗi buồn dâng trào trong lòng Ha Min. Cả một ngày hôm nay thật sự quá oan ức đến nỗi môi dưới của cậu run run.

"...Em xin lỗi anh, ạ..."

"..."

"Hôm nay... em đã thật sự... muốn làm cho anh một ngày thật tuyệt, thật tuyệt vời..."

Ha Min cắn chặt môi đang run rẩy, tiếp tục nói năng lộn xộn.

"...Còn để anh phải đợi em nữa..."

"..."

"...Mà sinh nhật anh cũng sắp hết rồi..."

Tối nay, cả hai đã có rất nhiều dự định. Ăn tối ở một nơi lãng mạn, uống rượu vang cùng nhau, đeo nhẫn đôi, rồi về nhà, cùng nhau trò chuyện trong phòng khách ấm cúng và cắt bánh kem trước 12 giờ.

Nhưng bây giờ, thời gian không còn nhiều nữa, mà cậu vẫn chưa lấy được chiếc bánh kem đã đặt. Cậu thật sự muốn khóc. Cả đời cậu không khóc nhiều, nhưng giờ đây cậu cảm thấy như sắp phát điên và bật khóc đến nơi.

"Thật sự........"

Giọng nói trầm ấm của Tae Rim vang lên, hướng về phía Ha Min, người đang cố gắng kìm nén cảm xúc giận dữ, bực bội và cả sự tủi thân. Ha Min giật mình khi nghe thấy cả tiếng cười có vẻ bối rối của anh, cậu sợ rằng anh đang tức giận.

"Sao em có thể..."

"........"

"Sau ngần ấy năm mà vẫn không thay đổi gì cả."

Đôi mắt trong veo, ngấn lệ của Ha Min ngây ngô nhìn Tae Rim.

"Vẫn xin lỗi vì những chuyện nhỏ nhặt như vậy."

"........"

"Vẫn yêu anh đến chết như vậy."

Đồng tử của Ha Min từ từ giãn ra. Những lời nói đó hoàn toàn là sự thật, nhưng khi nghe chính anh nói ra, cậu có cảm giác như mình đã bị anh nhìn thấu tâm can.

"anh... anh nói gì vậy..."

Anh khẽ lẩm bẩm, rồi đưa tay về phía Ha Min, vẫn còn đang ngập ngừng. Ha Min khựng lại trước bàn tay đột ngột đưa ra, ngây ngốc nhìn xuống bàn tay to lớn và xinh đẹp ấy.

"Chẳng lẽ chỉ có thế thôi sao?"

Tae Rim thấy Ha Min còn ngập ngừng, bèn nói thêm một câu. Ha Min giật mình, lần này cậu nhìn thẳng vào mắt anh.

"Mau đưa cho anh."

"........"

"Anh sắp phát điên vì mong chờ rồi đây này."

Không biết hôm nay cậu đã cố gắng vì điều gì. Tae Rim dịu dàng nói, như muốn thấu hiểu tấm lòng của cậu. Ha Min nuốt khan, có vẻ căng thẳng. Ngay sau đó, cậu cẩn thận lấy ra chiếc hộp mà mình đã nâng niu trong túi áo khoác.

"...Anh đã biết rồi sao...?"

Tae Rim chống cằm, mỉm cười khi thấy Ha Min cầm chiếc hộp trên tay và ngập ngừng hỏi.

"Không? Anh có biết gì đâu."

Tae Rim đáp lại, giọng điệu như muốn trêu chọc, đồng thời khẽ lay nhẹ bàn tay đang chìa ra, như thể muốn thúc giục cậu.

"...Nói dối."

Tae Rim nhún vai, vẻ mặt vẫn thản nhiên như mọi khi khi nghe cậu phụng phịu đáp trả.

"Anh muốn gây bất ngờ cho anh mà....."

"Tuyệt đối không thành công đâu."

Ha Min nghiêng đầu bối rối trước câu trả lời dứt khoát của anh. Tae Rim dùng bàn tay đang chìa ra gõ nhẹ vào ngón tay cậu, nghịch ngợm một cách kín đáo.

"Vì sự quan tâm của anh đều hướng về em mà."

"........"

"Sẽ không dễ gì để em lừa được anh đâu."

Anh nghịch ngón tay Ha Min, dùng ngón tay vuốt ve lòng bàn tay mềm mại của cậu, rồi mỉm cười đầy quyến rũ.

"...Anh thậm chí còn không biết hôm nay là sinh nhật mình nữa mà."

"Anh đã nghĩ kiểu gì em cũng sẽ tặng anh thôi. Anh còn để ý thấy em lén lút sờ soạng ngón tay anh mỗi khi anh ngủ nữa."

".....Anh biết hết rồi sao."

Để đo được kích cỡ ngón tay của anh, Ha Min đã phải trải qua biết bao khó khăn, không thể kể hết bằng lời. Vì cậu luôn là người ngủ trước, nên việc chờ Tae Rim ngủ trước thật chẳng dễ dàng gì. Những ngày hai người ân ái, cậu cũng thường "gục" trước, còn anh thì có thói quen ngắm nhìn cậu lúc ngủ.

Một hôm, vì tò mò muốn biết anh làm gì khi cậu say giấc, cậu đã giả vờ ngủ và chờ đợi. Nhưng anh chỉ lén nhìn cậu, rồi nhẹ nhàng vuốt ve vết sẹo trên cổ tay cậu. Anh nhẹ nhàng vuốt ve, ôm cậu vào lòng, hoặc ngược lại, là ôm lấy cậu. Những hành động ấy chất chứa đầy yêu thương.

Cậu chỉ định lén chờ anh ngủ thôi, vậy mà sống mũi cậu lại cay xè. Vì sợ bị phát hiện vẫn còn thức, cậu càng phải nhắm chặt mắt và cố gắng tập trung hơn.

Rồi một buổi sáng sớm, khi vừa choàng tỉnh giấc, cậu nghĩ đây là cơ hội tốt, bèn cố gắng đo kích cỡ ngón tay anh một cách bí mật. Nhưng vì anh rất nhạy cảm, dễ bị tỉnh giấc, nên việc chỉ chạm nhẹ vào tay anh cũng không hề dễ dàng.

"Anh biết hết mọi thứ về em rồi."

Tae Rim cười tinh quái, đáp lời. Cậu cảm thấy vừa tiếc nuối vừa không ghét điều đó, một cảm giác thật kỳ lạ.

"...Em thật sự muốn tạo bất ngờ cho anh mà."

Ha Min bĩu môi một chút rồi khẽ mở chiếc hộp đang nắm chặt. Bên trong, là cặp nhẫn đôi màu vàng trắng, được đặt cạnh nhau. Dù không hề có dấu vân tay, chúng vẫn sáng bóng một cách tuyệt đẹp. Đây là mẫu nhẫn đặc trưng của thương hiệu này, nhưng cậu muốn thêm điểm nhấn, nên đã đính thêm một viên kim cương nhỏ vào dải nhẫn hình chữ Quatro. Đó là khoản chi lớn nhất trong đời cậu, nhưng cậu chưa bao giờ cảm thấy hài lòng đến thế.

Tất nhiên, việc vừa học vừa làm để tiết kiệm tiền không hề dễ, nhưng cũng không quá khó. Vốn dĩ cậu đã được lo mọi thứ về ăn mặc, chỗ ở tại nhà anh, lại được học bổng. Ngoại trừ một khoản nhỏ sinh hoạt phí, cậu hầu như không phải chi tiêu gì cả. Đã vậy, anh còn đưa cho cậu tận ba chiếc thẻ, bảo cậu cứ dùng thẻ của anh mà tiêu.

"...Thế nào ạ?"

Ha Min cẩn trọng hỏi, vẻ mặt có chút căng thẳng. Dù đắt đến thế nào, nó vẫn rẻ hơn một chiếc áo sơ mi của anh. Cậu cũng nghĩ rằng, dù có tặng gì, anh cũng sẽ không có nhiều cảm xúc. Dù sao thì đây cũng là món quà của cậu, nên cậu mong anh thích nó một chút, trong lòng thầm mong chờ.

"Em đang làm gì vậy?"

Anh không hề nhìn vào chiếc nhẫn, chỉ nhìn chằm chằm vào cậu.

"Hả?"

"Đây là nhẫn cầu hôn mà. Em không đeo cho anh à?"

Ha Min trố mắt, ngỡ ngàng trước những lời thốt ra một cách thản nhiên của anh.

"Đ, đ, đ...Đó không phải là nhẫn cầu hôn...Đó chỉ là nhẫn đôi thôi mà..."

Ha Min lắp bắp đáp lời, mặt mày đỏ bừng.

"Thật sao?"

"...Ừm. Chỉ là nhẫn đôi thôi mà..."

"Anh định nói với mọi người đây là nhẫn đính hôn đấy."

"..."

"Không được sao?"

Tae Rim hỏi dồn, mắt không rời khỏi Ha Min, khóe môi cong lên. Trước ánh nhìn có phần "ép buộc" đó, Ha Min không giấu được vẻ bối rối, ngập ngừng đáp:

"...Không phải là không được..."

Cậu không thể thẳng thừng từ chối, cũng không dễ gì nói "không sao". Cậu thấy khó khăn khi phải đuổi theo những suy nghĩ luôn đi trước một bước của anh. Cậu vẫn còn non nớt, vụng về, mọi thứ với cậu vẫn còn quá ngại ngùng.

"Mau đeo cho anh đi."

Tae Rim coi đó là sự đồng ý, thúc giục cậu.

Ha Min liên tục xoa xoa lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, có vẻ vẫn còn căng thẳng. Cậu lấy chiếc nhẫn, lớn hơn một chút, nhẹ nhàng đeo vào ngón áp út của anh. Quả nhiên, nó vừa vặn hoàn hảo. Điều khó nhất khi chọn nhẫn là kiểu nào cũng hợp với anh, khiến cậu phải đắn đo mãi. Bàn tay anh to lớn, các khớp xương vừa phải, nhưng lại mịn màng và đẹp một cách lạ thường so với một bàn tay đàn ông. Mỗi lần nhìn thấy, cậu đều nghĩ nó thật đẹp.

"Đẹp quá..."

Ha Min thốt lên, ngắm nhìn vẻ ngoài ấy một cách say mê. Nó đẹp đến mức tim cậu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Ha Min không kìm được, mỉm cười ngượng ngùng.

Tae Rim im lặng nhìn xuống Ha Min, cậu đang cười vô cùng mãn nguyện. Quần áo ướt sũng, tóc vẫn còn ẩm, mặt mày bầm dập... Với vẻ ngoài tàn tạ như vậy, mà Ha Min lại nhìn chiếc nhẫn trên tay anh với vẻ mặt hạnh phúc nhất trên đời, điều đó khiến anh vừa thương xót vừa đau lòng, vừa tiếc nuối vừa đáng yêu. Anh tự hỏi điều gì khiến cậu vui đến thế khi đeo nhẫn vào tay anh.

"...anh thích nó không ?"

Ha Min lại khẽ hỏi. Tae Rim mỉm cười, gật đầu.

"Thích lắm chứ."

"........"

"Thích đến mức tim anh sắp nổ tung rồi đây này."

Tae Rim cười dịu dàng và nói ra những lời hay ho một cách tự nhiên.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo