Tái Sinh - Chương 119-H++

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

"Thích làm sao được. cậu đang bị phạt mà."

Mỗi khi dương vật cắm vào rồi rút ra, nội tạng của Seon-woo như tan chảy. Tinh dịch hòa lẫn với dầu bôi trơn tạo thành bọt trắng. Mỗi khi dương vật di chuyển, một âm thanh ma sát gợi cảm vang vọng khắp phòng. Si-on nâng hông Seon-woo lên khi cậu cứ gục về phía trước, cho cậu tư thế mà cậu hằng mong ước.

Si-on xoay người Seon-woo lại và nắm lấy đùi cậu. Thay vì ga giường trắng, khuôn mặt của Park Si-on hiện rõ trong tầm mắt Seon-woo. Và đồng thời, hốc mắt cậu đỏ hoe.

"Hức hức, khốn kiếp, đồ chó..."

"Cậu có gì hay mà khóc?"

"Sao cậu lại như vậy nữa rồi…"

Park Si-on cẩn thận hôn lên khuôn mặt Seon-woo ướt đẫm nước mắt và nước miếng. Trong khi đó, hành động đâm dương vật không ngừng lại.

"...Cậu vẫn còn giận sao?"

"......"

"Vì... lần đó... bị mất liên lạc?"

Mắt Seon-woo đờ đẫn. Mỗi khi chớp mắt, nước mắt lại chảy dài trên má. Park Si-on dùng lưỡi liếm môi dưới của Seon-woo và dùng ngón tay xoa xung quanh nhũ hoa. Seon-woo vòng chân qua eo Si-on và ôm lấy vai cậu.

"Hay là vì hôm nay tớ đi chơi? Không phải cậu bảo tớ đi sao..."

"Giờ cậu thấy tớ đang trút giận lên cậu à?"

"Không phải sao?"

Si-on rút dương vật ra khỏi lỗ. Cậu im lặng cắn răng vào ngực Seon-woo một lúc lâu, tạo ra những vết cắn trên cơ thể cậu rồi lại cắm dương vật sâu vào và xoay eo. Seon-woo vặn vẹo người và rên rỉ.

"A!"

Một cảm giác tê tái chạy dọc theo cột sống. Seon-woo rụt vai lại. Park Si-on cố định vai Seon-woo lại, không cho cậu xoay người sang một bên và hôn cậu. Âm thanh ồn ào khi đập vào mông vang lên với nhịp điệu đều đặn.

Hông thô bạo và lưỡi mềm mại đối lập nhau. Mỗi khi dương vật cắm sâu vào, tâm trí cậu lại trở nên hỗn loạn. Tiếng rên rỉ của Seon-woo tan biến trong miệng Park Si-on. Cậu giữ chặt cằm cậu, không cho cậu quay đầu và mút mạnh môi cậu, rồi nhấc chân Seon-woo lên, đặt lên vai mình.

“A!”

Áp lực đè mạnh vào một điểm nhất định khiến trước mắt cậu lóe sáng. Âm thanh da thịt va chạm, khuôn mặt Park Si-on cắn răng chịu đựng và cảm giác dương vật cùn đâm loạn xạ vào bụng cậu hòa quyện vào nhau khiến cậu choáng váng. Nước mắt cứ chảy ra.

“Ư... hức... a, cậu giận... là đúng mà…”

"Vậy cậu không thích à?"

"Không, thích, thích, a!"

Mỗi lần quan hệ với Park Si-on đều rất mệt mỏi, nhưng đây là lần đầu tiên cậu thấy mệt mỏi như vậy. Khoái cảm khó cưỡng quấn lấy toàn thân cậu. Đôi môi quên cả xấu hổ mà rên rỉ những âm thanh gợi cảm.

Trong tầm mắt Park Si-on, khuôn mặt Yoon Seon-woo đầy nước mắt. Ánh mắt cậu lóe lên. Cậu di chuyển hông nhanh hơn. Cậu nâng đùi cậu cao hơn, cắm dương vật vào sâu hơn. Nắm chặt lấy hông cậu, không cho cậu đẩy ra và đẩy vào đến cùng, khiến bụng dưới phẳng lì của cậu phồng lên. Si-on ấn mạnh lòng bàn tay lên bụng dưới lờ mờ, khiến thành ruột đầy tinh dịch co giật như siết chặt dương vật.

"A! Aaaa! Tớ sắp ra mất..."

Seon-woo thở hổn hển như sắp bắn tinh đến nơi. Park Si-on ngừng di chuyển hông và rút dương vật của mình ra, điều chỉnh cảm giác bắn tinh. Khi dương vật đột ngột rút ra, cậu cảm thấy hụt hẫng ở bên dưới. Lỗ của cậu khi dương vật rút ra vẫn còn mở, lộ ra da thịt bên trong và ngọ nguậy.

Park Si-on dùng ngón tay banh lỗ đó ra, lặp đi lặp lại việc chỉ đưa đầu dương vật vào rồi lại rút ra. Cảm giác trêu ngươi đó khiến toàn thân cậu ngứa ngáy. Seon-woo run rẩy eo. Si-on bắt lấy cổ tay Seon-woo khi cậu theo bản năng muốn xoa dương vật.

"Không được sờ vào. Cậu phải sờ vào của tớ chứ."

Vừa dứt lời, Si-on nắm chặt lấy gốc dương vật của Seon-woo. Si-on giữ chặt lỗ niệu đạo bằng ngón tay cái và kích thích điểm Seon-woo muốn. Đầu ngón tay Seon-woo cảm nhận được dương vật và lông mu xù xì của Park Si-on. Cảm giác bắn tinh trào dâng đến mức bụng cậu đau nhói. Cậu nhìn Si-on cầu xin.

“Làm ơn, làm ơn… hức, tớ sắp ra nữa rồi…”

"Mỗi khi cậu khóc, chỗ này, khốn kiếp... cứ siết chặt lại."

“Ư hức, hức hức, hức, tớ sắp chết mất.”

Cảm giác khoái cảm khi bị đánh vào mông khiến cậu nghẹt thở. Cậu không thể rên rỉ được nữa. Nhìn Seon-woo khóc như sắp ngất đến nơi, Si-on buông lỏng tay mình. Một khối thịt dài và to lớn ấn thẳng vào điểm mà Seon-woo đang cảm nhận.

"Cảm nhận được không? Mỗi khi bên trong cậu run rẩy, dương vật của tớ cũng phản ứng theo này?"

“Ưm, làm ơn, vậy thì, nhanh lên…”

Đúng như lời Park Si-on nói, mỗi khi dương vật ấn vào thành ruột, dương vật của cậu cũng co giật theo. Cơ thể cậu run rẩy như đang co giật. Bụng dưới của Park Si-on co giật với cường độ tương tự. Trước khoái cảm xa lạ, Seon-woo vô thức thít chặt lại bên dưới.

Park Si-on nhăn mặt và ngửa đầu ra sau. Park Si-on nhìn Seon-woo với vẻ mặt mơ màng như một người say rượu. Seon-woo đang tập trung nhìn vào khuôn mặt cậu giật mình hít một hơi. Bởi vì Park Si-on đột nhiên đâm mạnh một cách thất thường, không theo một quy luật nào.

"Thích chơi đùa với thằng khác lắm à, ư..."

“Không, không phải…”

"Vậy thì, sao cứ, ư ư."

“Không phải, không phải, không phải vậy mà. Hức!”

Tinh dịch đọng lại bên trong do những cú đâm mạnh bắn ra, nhỏ giọt xuống đáy chậu. Khoảnh khắc đó, một cảm giác kỳ lạ bắt đầu từ quy đầu chạy dọc theo cột sống và đánh vào đầu cậu.

“A, aaaa! A!”

Khi khoái cảm đạt đến giới hạn, cảm giác như mặt đất sụp đổ. Seon-woo cảm thấy như mình đang rơi xuống và phun ra tinh dịch trắng. Đồng thời, Park Si-on lại bắn tinh một lần nữa. Tinh dịch nóng hổi trộn lẫn với tinh dịch vừa bắn ra, thấm ướt thành ruột.

"Ha, ha, ha..."

Ngực Seon-woo thở dốc phập phồng lên xuống. Trong tầm mắt Park Si-on, vết cắn in hằn trên ngực Seon-woo. Và tinh dịch mà Yoon Seon-woo vừa bắn ra văng lên cả nhũ hoa màu hồng đào nhạt.

"Khốn kiếp..."

Park Si-on nhìn cảnh tượng đó với đôi mắt đẫm lệ vì hưng phấn. Một tiếng chửi rủa rỉ ra từ kẽ răng, cắn chặt môi. Cậu dùng ngón tay xoa nhũ hoa, cảm nhận được một cảm giác trơn trượt. Cậu vòng tròn xung quanh trêu ngươi. Eo thon nâng lên cao. Si-on lao vào nhũ hoa đầy tinh dịch. Dù cậu đã mút nhũ hoa một cách ngấu nghiến, nhưng tinh dịch trắng vẫn nhỏ giọt trên nhũ hoa. Nhìn cảnh tượng đó, cậu cảm thấy một cơn khát không thể cưỡng lại.

Tay của Park Si-on xoa nước bọt đang chảy xuống xương sườn và từ từ di chuyển xuống dưới. Bàn tay vuốt ve xương sườn và bụng trên, giờ đã nắm lấy dương vật mềm nhũn của Seon-woo. Seon-woo ngửa cổ ra sau và vặn eo. Không thể nữa rồi. Park Si-on lại đẩy háng mình vào giữa hai chân Seon-woo đang run rẩy.

“Hư, đừng, làm ơn... Đừng, không... Làm nữa... Tớ không ra được nữa đâu.”

"Một lần thôi, một lần nữa thôi. Seon-woo à."

Lỗ đã mềm nhũn và ướt đẫm tinh dịch. Dương vật bắt đầu cương cứng trở lại và chui vào lỗ mà không gặp bất kỳ trở ngại nào. Bên trong quá mềm đến mức không cảm nhận được ma sát. Hơi thở của Seon-woo rên rỉ và khóc lóc ngày càng trở nên dữ dội. Si-on xoa quy đầu đã bắn tinh không lâu và chậm rãi di chuyển hông.

"tớ sẽ làm từ từ thôi."

“Không, đừng mà, không, dừng lại, tớ không ra được nữa đâu.”

"Không sao đâu. Không sao đâu."

Seon-woo muốn tức giận nói rằng không ổn chút nào trước lời nói không sao đâu của Park Si-on, nhưng cậu không thể nói gì. Vì Park Si-on đang nắm lấy dương vật của cậu và lắc mạnh. Khi cả trước và sau đều bị kích thích cùng một lúc, eo cậu lại nhào lộn theo ý mình. Mỗi khi cậu nhấc mông lên, dương vật cứng rắn lại kích thích thành ruột bên trong. Cậu cảm thấy như mắt cậu sắp trợn ngược. Cậu muốn trốn thoát nhưng không thể. Dương vật liên tục bị kích thích khiến cậu cảm thấy đau rát.

“Tớ không làm được nữa, tớ không ra được nữa, không ra…”

"Ổn mà, tốt mà, tốt mà."

Park Si-on đã bắn ba lần, lặp đi lặp lại từ tốt mà và di chuyển eo. Park Si-on đẫm mồ hôi nhìn Seon-woo với đôi mắt đờ đẫn. Nhìn vào mắt cậu, cậu ta biết rằng cậu đã mất trí rồi. Chắc chắn rằng có nói gì thì cậu cũng sẽ không nghe thấy.

Hạ bộ của Park Si-on đang di chuyển chậm rãi theo nhịp độ của Seon-woo lại tăng tốc độ. Cùng với đó, áp lực của bàn tay đang xoa quy đầu Seon-woo cũng trở nên mạnh hơn. Dù không thể ra được nữa, máu vẫn dồn về dương vật. Cậu cảm thấy như sắp chết đến nơi. Seon-woo run lên vì khoái cảm mà cậu chưa từng cảm nhận trước đây. Cậu thổn thức như đang lên cơn động kinh.

"Ư hức, hức, ha! A, a hức, hức, a!"

Nếu như việc bắn tinh bình thường đi kèm với khoái cảm lặp lại co rút và giãn nở theo tần suất đều đặn, thì cảm giác mà Seon-woo đang cảm nhận bây giờ là sự lặp lại co rút và giãn nở nhanh chóng đến mức không thể so sánh được. Cùng với đó, Park Si-on cũng tăng cường độ xoa quy đầu. Đồng thời, dương vật đang chuyển động qua lại đâm sâu vào bên trong. Toàn thân cậu bắt đầu run rẩy dữ dội. Dương vật mà cậu nghĩ rằng không thể bắn tinh được nữa phun ra một dòng nước trong suốt.

“Hức… a ư ư… hừ…”

Trước mắt cậu tối sầm lại và đầu óc cậu trở nên trống rỗng. Cảm giác ngây ngất cuốn lấy toàn thân cậu, xua tan đi thời gian, không gian và cả bản thân cậu. Seon-woo run rẩy toàn thân trong cơn cực khoái tê dại. Park Si-on ngừng đâm vào một lúc và nhìn Seon-woo. Bàn tay đang nắm lấy dương vật của Seon-woo ướt đẫm những giọt nước mắt trong suốt. Bụng Seon-woo ướt đẫm nước mà dương vật phun ra và bóng lưỡng.

"Đồ khốn, đồ chó... hức..."

Seon-woo đã lấy lại lý trí, che mắt và bắt đầu khóc. Vai cậu run rẩy.

“Tớ, tớ... bảo... đừng... làm nữa... cứ... hức, khốn kiếp, đồ chó!”

Tiếng khóc của Yoon Seon-woo không hề bình thường. Cậu run rẩy toàn thân và che mặt, khóc một cách đau khổ. Khoảnh khắc đó, Park Si-on lấy lại lý trí và vội vàng ôm lấy Seon-woo. Nhưng Yoon Seon-woo tránh tay  cậu ta và rụt vai lại. Sự run rẩy của cơ thể không có dấu hiệu dừng lại. Toàn thân cậu ướt đẫm và khó chịu. Ga giường cũng ngổn ngang và bừa bộn.

Seon-woo thở dốc và dần dần ổn định lại. Cậu nghiến răng và nhìn Si-on khi đã tỉnh táo lại. Park Si-on đã mất đi khí thế, ngập ngừng và ôm lấy cơ thể Seon-woo. Dương vật cậu vẫn còn cương cứng. Khối thịt gớm ghiếc chọc vào mông cậu. Cậu rùng mình và đẩy Si-on ra.

"Đừng chạm vào tớ."

"Sao vậy?"

"Thôi. Cút đi. Tớ không chơi với cậu nữa."

Seon-woo lật tấm chăn ướt và bước xuống giường. Hai chân cậu không có sức và loạng choạng một lúc nhưng rồi cũng giữ được thăng bằng.

"Này, tránh ra."

Seon-woo vội vàng cuộn chăn và ga giường lại. Vẻ mặt cậu lạnh lùng. Cậu có vẻ lại nổi giận khi nhìn thấy tấm chăn ướt. Si-on tiến lại gần Seon-woo đang ôm tấm chăn ướt. Cậu ta nhìn sắc mặt của cậu rồi giật lấy tấm chăn trong tay Seon-woo. Seon-woo làm lơ Si-on và tự mình đi vào phòng tắm.

"Mẹ kiếp, đóng kịch cái con khỉ..."

Dòng nước từ vòi sen đi cơ thể ướt đẫm mồ hôi, nước mắt và các loại dịch cơ thể. Seon-woo tự mình cho ngón tay vào lỗ. Tinh dịch mà Park Si-on đã bắn vào vẫn còn đầy bên trong. Bởi vì Park Si-on luôn là người dọn dẹp phía sau, nên cậu không thể làm tốt như cậu. Cậu thô bạo đâm vào bên trong lỗ khiến thành ruột vốn đã nhạy cảm càng thêm đau đớn. Seon-woo cắn môi khi sờ soạng bên trong lỗ trơn trượt.

"Bắn nhiều thật."

Chất lỏng dính nhớp chảy xuống giữa các ngón tay. Vốn dĩ mỗi khi quan hệ tình dục, Park Si-on đều có thói quen buông bỏ lý trí, nhưng đây là lần đầu tiên cậu ta hành động tùy tiện như vậy. Bình thường cậu ta sẽ kiềm chế và điều chỉnh tốc độ trong khi quan tâm đến tình trạng của cậu, dù có dồn ép cậu đến cùng.

Lý do cậu ta trút giận bằng cách đâm cậu từ phía sau như thể đang trừng phạt, không cho cậu nhìn mặt và dồn ép cậu đến cùng dù cậu đã cầu xin dừng lại không chỉ vì hưng phấn tình dục. Đóng kịch chỉ là cái cớ thôi, Park Si-on đã lấy quan hệ tình dục làm cái cớ để trút giận lên cậu.

Ngay cả sau khi tắm xong, hai chân cậu vẫn run rẩy. Seon-woo ngồi trên bồn tắm và suy nghĩ rất lâu rồi mặc áo choàng tắm và ra khỏi cửa. Trước cửa có đồ lót và đồ ngủ được gấp gọn gàng. Seon-woo khó chịu mặc chúng vào và mở toang cửa phòng ngủ.

Park Si-on tắm xong trong phòng tắm ở phòng ngủ chính và đang một mình dọn dẹp giường. Seon-woo nằm xuống chiếc giường vẫn chưa được dọn dẹp xong và ôm chặt lấy chiếc chăn mới. Bên ngoài đã tối rồi. Cậu định nhắm mắt lại thì Si-on nằm xuống bên cạnh cậu.

"Yoon Seon-woo."

Seon-woo quay lưng lại không đáp lời. Một tiếng thở dài khẽ vang lên bên cạnh cậu. Seon-woo nghiến răng nói.

"Im miệng và ngủ đi."

Park Si-on ôm lấy Seon-woo đang cuộn tròn trong chăn. Seon-woo vươn tay ra và đẩy tay đang ôm eo mình ra.

"Đi đi. Biến đi."

Park Si-on bỏ qua bàn tay đang đẩy mình ra và lại kéo Seon-woo vào lòng. Cậu vén chăn lên và chui vào, dụi mũi vào cổ Seon-woo.

"Đi đâu chứ. Tớ không có chỗ nào để đi cả."

"......Đừng tỏ ra đáng thương. Không có tác dụng đâu."

Càng nghĩ cậu càng bực mình. Park Si-on áp môi vào tai Seon-woo đang thở hổn hển một hồi.

"Vì cậu tè dầm sao?"

"Tớ bao giờ tè dầm!"

“À, nếu không phải tè dầm thì là phun trào à.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo