Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
“Khốn kiếp, muốn chết à. Lần trước cậu cũng tè đấy thôi!”
Seon-woo cầm gối của mình và đánh Si-on. Park Si-on bật cười khúc khích.
"Cậu cười à? Cậu thấy tình huống này buồn cười à?"
"......Cái gì chứ. Chẳng phải lỗi tại cậu sao."
"Wow, đồ điên. Tớ có lỗi gì chứ."
Seon-woo vuốt tóc lên một cách khó hiểu. Cậu trừng mắt nhìn Park Si-on đang ôm gối và có vẻ mặt hờn dỗi.
"Hay là cậu vẫn còn giận? Vì tớ uống rượu say xỉn sao?"
"......"
"Đừng im lặng mà nói đi."
Park Si-on nghiêng đầu. Seon-woo nhìn Si-on đang tránh né ánh mắt của mình và tức giận.
"Bảo nói thì nói đi chứ?"
"Không biết. Yoon Seon-woo."
"A, thật là bực mình."
"......"
"Nếu cậu cứ giận dỗi mãi như vậy, thì sao cậu còn bảo tớ làm theo ý cậu chứ?"
Park Si-on vẫn im lặng. Seon-woo thở dài và lau mặt. Cậu cứ tưởng Park Si-on đã thành người khác sau khi học đại học, nhưng Park Si-on vẫn là Park Si-on. Một tiếng chửi thề khẽ của Park Si-on vang lên bên tai Seon-woo đang kìm nén cơn giận.
"Khốn kiếp."
Seon-woo kinh ngạc nhìn Park Si-on đột nhiên chửi thề.
"Gì? Khốn kiếp? Cậu vừa chửi thề à?"
"Ừ. Khốn kiếp. Ra ngoài thì làm bộ xinh đẹp này nọ."
"Đây là giờ tự giới thiệu bản thân à?"
Park Si-on lảm nhảm vô nghĩa rồi cau mày. Cậu cắn môi như để kìm nén cơn giận và lạnh lùng nhìn Seon-woo.
"Hở ra là nghĩ đến chuyện đi chơi với thằng khác, chụp ảnh thân mật với đủ loại người, chưa bao giờ kể chuyện bạn gái cho tớ nghe, lại còn đi chơi với mấy đứa con gái nữa...... Cậu thân với bọn nó lắm à?"
Seon-woo há hốc mồm khi thấy Park Si-on đang mắng nhiếc một cách cay độc. Cái quái gì vậy......
"Khốn nạn, khốn kiếp."
"Ha, thật nực cười."
“Tớ không có lỗi gì cả. Tớ đã cố gắng hết sức rồi, tớ không thể chịu đựng được nữa.”
"Tớ... giờ... tớ không biết cậu đang nói gì cả?"
"Đừng giả vờ không biết."
"Tớ có làm gì với mấy đứa con gái đâu..."
Nghe Seon-woo nói vậy, Park Si-on bật dậy và đi ra phòng khách. Seon-woo suy nghĩ một chút xem có nên đi theo cậu không thì Park Si-on đã cầm điện thoại trên tay và xuất hiện. Cậu ném điện thoại lên trước mặt Seon-woo. Trên màn hình có ảnh của cậu. Toàn là ảnh chụp với mọi người ở trường.
"Yoon Seon-woo. Sao cậu lại tức giận với tớ?"
"Cậu... cái này..."
Cậu không ngờ rằng Park Si-on cũng chơi SNS. Khi cậu rủ cậu ta chơi cùng, cậu ta nói rằng phiền phức, vậy mà đằng sau cậu ta lại như thế này sao? Seon-woo ngơ ngác xem từng bức ảnh. Cậu thấy rằng không có gì bất thường trong những bức ảnh đó cả. Cậu chỉ chụp ảnh cùng mọi người thôi, cậu không hiểu Park Si-on nổi giận ở điểm nào. Hầu hết đều chỉ là những bức ảnh chụp chung khi đứng cạnh nhau.
"Vì cái này mà cậu như vậy à?"
"Bực mình."
"......"
"Ôm tớ đi. Nhanh lên."
Park Si-on bảo cậu ôm rồi tự mình lao vào lòng Seon-woo. Seon-woo lúng túng ôm lấy lưng Park Si-on. Gần đây cậu cứ có cảm giác kỳ lạ khi cậu ta cười, hóa ra là cậu ta đã cố gắng kìm nén cơn giận. Park Si-on tựa trán lên cổ cậu và thở ra, dụi mặt vào cổ Seon-woo.
"Khốn kiếp, bực mình."
"Ôi chao..."
"muốn giết hết bọn nó."
"Ừ, ừ."
Seon-woo ném điện thoại lên giường và ôm Park Si-on một cách nghiêm túc. Cậu vuốt ve lưng Park Si-on và cố gắng đặt mình vào vị trí của cậu ta. Cậu cảm thấy khó chịu khi tưởng tượng đến hình ảnh Park Si-on hòa hợp với người khác chứ không phải mình. Cậu cảm thấy rất khó chịu khi nhớ đến hình ảnh Park Si-on chụp ảnh với mấy bạn nữ cùng khóa, khoác vai mấy bạn nam cùng khóa và được đàn anh yêu mến. Cảm giác khó chịu gấp bội so với khi cậu thấy mọi người liếc nhìn Park Si-on trước đây.
"Đừng cười trước mặt thằng khác. Đừng uống rượu, đừng chụp ảnh."
Có lẽ Park Si-on cũng đã cố gắng theo cách của riêng mình. Rồi cậu ta xem những bức ảnh này và nổi điên lên. Dựa vào tính cách của Park Si-on, chuyện này kết thúc như thế này là may mắn lắm rồi. Seon-woo ôm Park Si-on và lên tiếng.
"Tớ sai rồi."
"Sai gì chứ."
"Vì đã khiến cậu tủi thân và bực mình."
"......"
“Xin lỗi.”
Cậu ôm chặt Park Si-on trong lòng hơn nữa. Dù cậu đã vuốt ve má cậu ta để an ủi, nhưng cậu vẫn có vẻ tức giận. Seon-woo ôm cậu ta và nằm xuống giường.
"Cậu giận à?"
"......"
"Tớ làm gối tay cho cậu nhé?"
Park Si-on hơi ngẩng đầu lên. Nhân cơ hội đó, cậu đưa tay vào thì Park Si-on tựa đầu lên. Seon-woo xoay đầu Park Si-on lại và nhìn vào mắt cậu ta.
“Xin lỗi.”
"......"
“Nhưng sau này có gì thì cứ nói thẳng ra nhé. Đừng kìm nén rồi bùng nổ như hôm nay nữa.”
"......Hôm nay tệ lắm à?"
"Cũng thích nhưng..."
Seon-woo kéo dài câu nói và mấp máy môi. Park Si-on xoay đầu Seon-woo đang định nhìn lên trần nhà lại. Trong căn phòng tối, đôi mắt của Seon-woo lờ mờ lấp lánh. Cậu ta vuốt ve hốc mắt sưng húp của Seon-woo.
"Nhưng sao?"
"......Hơi sợ. Vì cậu không cho tớ thấy mặt, còn đánh mông tớ nữa."
"......"
"Đồ tồi."
Có lẽ vì những cảm xúc tủi thân bỗng trào dâng mà Seon-woo hơi lườm cậu. Nhưng rồi cậu lại thả lỏng vẻ mặt. Cậu nhìn Si-on chăm chú và mỉm cười. Một bàn tay ấm áp vuốt ve tóc Si-on. Park Si-on nhìn Seon-woo một lúc lâu rồi từ từ chớp mắt. Cậu khẽ hỏi.
"Yoon Seon-woo, cậu thích đi chơi với người khác đến vậy sao?"
Park Si-on đang vòng tay qua eo cậu kéo Seon-woo lại gần. Khoảng cách gần đến mức đầu mũi họ chạm vào nhau. Cậu có thể thấy đôi mắt đen láy đang run rẩy. Seon-woo biết rằng dù cậu thể hiện ra là tức giận, nhưng cảm xúc đó gần với bất an hơn.
"Ừ. Thích."
Nhưng Seon-woo không do dự trả lời một cách thành thật. Park Si-on cau mày khi không nhận được câu trả lời mà cậu mong đợi.
"Tại sao?"
“Vì tớ cần những điều đó. Những người bình thường nhưng ấm áp.”
"......"
“Có lẽ cậu cũng vậy thôi. Dù cậu không nghĩ như vậy.”
Mỗi khi giọng nói chân thành vang vọng bên tai, Park Si-on lại siết chặt vai cậu. Cậu nhìn chằm chằm vào mắt Seon-woo với ánh mắt bất an.
“Tớ muốn gặp cả những người tốt và những người xấu. Tớ muốn học cách không đánh mất chính mình khi hòa nhập với nhiều người. Cùng với cậu.”
"......"
"Không có mối quan hệ nào mong manh bằng mối quan hệ chỉ có hai người nên không lay chuyển. Nhưng..."
Seon-woo ngừng nói một lúc. Cậu đăm chiêu suy nghĩ một lúc lâu rồi vuốt ve trán thẳng và vết sẹo trên đó. Seon-woo nhìn thẳng vào ánh mắt đang nhìn mình.
"Nếu cậu muốn, tớ luôn sẵn sàng bị cô lập, Si-on à."
Nói xong, Yoon Seon-woo mỉm cười. Giọng nói trầm ấm xoa dịu trái tim đang xao động. Hơi ấm tỏa ra từ đôi mắt trong veo làm tan chảy nỗi bất an đang lớn dần như quả cầu tuyết.
Park Si-on thô bạo kéo cổ Seon-woo lại gần. Mũi họ chạm vào nhau, môi và môi chạm vào nhau. Si-on ngậm lấy đôi môi mềm mại và thở khẽ. Seon-woo khẽ cười khi hơi thở chạm vào má cậu khiến cậu nhột. Tiếng cười nhẹ nhàng như lông vũ lượn lờ quanh tim. Khi cậu đưa lưỡi vào đôi môi đang bật cười, Seon-woo rúc vào lòng Si-on.
Park Si-on đưa lưỡi vào sâu trong miệng Seon-woo như thể đang cắm rễ. Cậu ôm Si-on bằng hai cánh tay gầy như để đáp lại lòng mình, hãy yêu tớ nhiều hơn. Để tớ không bất an, để tớ không còn sợ hãi nữa.
Trong khi chạm vào đôi môi ấm áp, Si-on đã cắm rễ trong thế giới duy nhất được cho phép với cậu. Cậu neo đậu trên nền tảng vững chắc sẽ không bao giờ tắt. Để học cách không lung lay. Hoặc kể cả có lung lay, cậu cũng sẽ học cách đứng dậy cùng cậu ấy.
hết quyển 4