Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
BẢN DỊCH THUỘC VỀ TEAM EKATERINA. NẾU CÓ SAI SÓT, VUI LÒNG LIÊN HỆ QUA FACEBOOK TEAM EKATERINA.
-------------
Ngoại truyện AU2
Ngay khi vừa mở mắt vào buổi sáng, Park Sion đã bị đánh thức bởi một âm thanh ồn ào. Cậu dùng ánh mắt ngơ ngác nhìn chằm chằm vào bóng lưng ai đó đang bận rộn di chuyển trong bếp.
"A, nóng quá."
Không biết Seon-woo đang làm món ăn hoành tráng gì mà cứ lăng xăng quanh bếp ga. Mỗi khi cậu ta di chuyển lại vang lên những tiếng ồn ào không dứt. Park Sion liếc nhìn người đang bận rộn rồi vội vàng tìm điện thoại của mình.
Chiếc điện thoại bị hỏng do tai nạn đã được sửa chữa hoàn chỉnh và trả lại. Nhưng bên trong lại sạch sẽ đến lạ thường. Việc album ảnh trống rỗng thì không nói, nhưng đến cả dữ liệu của ứng dụng nhắn tin cũng bị xóa sạch thì thật sự rất đáng ngờ. Đang nghịch điện thoại, ánh mắt của Park Sion hướng về Seon-woo đang vật lộn với cái chảo.
"Park Sion, ăn sáng thôi."
Từ phía bếp vang lên tiếng gọi cậu. Park Sion thu hồi ánh mắt nghi ngờ và đi về phía bàn ăn. Cậu thấy Seon-woo đang bưng thứ gì đó đầy hai tay. Cậu ta gọi cậu với vẻ phấn khích hơn bình thường. Vừa đặt bát đĩa lên bàn, cậu ta vừa ra hiệu bằng mắt chỉ vào ghế.
"Ngồi xuống đi."
Park Sion ngoan ngoãn ngồi xuống ghế, ánh mắt tự nhiên hướng theo. Cậu chống cằm bằng một tay và nhìn thẳng vào mắt Seon-woo. Không biết có gì vui mà miệng cậu ta cứ toe toét. Một lát sau, một món ăn không rõ hình thù được đặt trước mặt Park Sion.
"Đói bụng không? Ăn sáng thôi."
Park Sion khựng lại một chút khi xác nhận hình ảnh món ăn trong bát. Cậu không thể phân biệt được đây là cháo hay cơm. Sau một hồi xem xét kỹ lưỡng, cậu mới nhận ra đây là cơm rang.
Miễn cưỡng cầm thìa, cậu đảo qua đảo lại quả trứng ốp la nằm trơ trọi trên cơm. Trứng quá chín nên bị khô, còn cơm thì có vẻ nhiều dầu mỡ. Nhưng điều không thể chịu đựng được hơn cả lại là mùi hương tỏa ra từ món ăn này. Mùi bơ ngậy ngậy và hương ngọt ngào không rõ nguồn gốc xộc vào mũi khiến cậu mất hết cả cảm giác thèm ăn ít ỏi còn sót lại.
"Ăn nhanh lên xem nào."
Seon-woo thúc giục thêm một lần nữa. Park Sion ngẩng đầu lên với vẻ mặt khó xử. Ánh mắt cậu chạm phải đôi mắt chứa đầy sự mong đợi.
"Đây là món cậu rất thích đấy."
Trong đôi mắt nâu sáng thoáng hiện lên một sinh khí kỳ lạ. Yoon Seon-woo thường hay kể về Park Sion trong quá khứ, vẻ mặt cậu ta khi thao thao bất tuyệt về những điều cậu thích, những điều cậu ghét giống như đang mơ vậy.
Nhưng phần lớn những gì Yoon Seon-woo mô tả về Park Sion đều khác xa so với cậu hiện tại. Có lẽ món cơm rang này cũng vậy.
Park Sion với khuôn mặt vô cảm cầm thìa đưa cơm rang vào miệng. Mùi bơ ngậy ngậy và hương hành tây nồng nặc tràn ngập khoang miệng. Vị sốt hào vừa dính vừa ngọt trên đầu lưỡi quả thực là tệ nhất. Mọi thứ đều diễn ra đúng như dự đoán của cậu. Trái ngược với sự chắc chắn của Seon-woo, món cơm rang này hoàn toàn không hợp khẩu vị của cậu.
"Không ngon sao?"
Vẻ thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt Seon-woo khi cậu ta thận trọng hỏi. Nhìn khuôn mặt ủ rũ kia, một cảm xúc khó chịu dâng lên trong cậu. Park Sion khó khăn nuốt thức ăn xuống cổ họng rồi đặt chiếc thìa đang cầm trên tay xuống bàn.
"Ừ. Không ngon."
"Thật á?"
Seon-woo mở to mắt như thể ngạc nhiên. Cậu ta không tin vào điều đó, liền bưng thìa lên xúc một miếng cơm rang lớn vào miệng, má phồng lên.
"Kỳ lạ thật. Vị vẫn y hệt mà."
Sau một hồi nhai nhồm nhoàm, cậu ta ngẩng đầu lên. Đôi mắt Park Sion híp lại.
"Seon-woo à."
"Ừ?"
"Tôi ghét sốt hào. Cậu không biết sao?"
Park Sion đã từng nói ghét sốt hào bao giờ chưa nhỉ? Đây là lần đầu tiên cậu ta nghe thấy.
"Từ khi nào vậy? Chuyện đó tớ...."
"Chỉ là từ đầu thôi. Cái mùi đặc trưng hơi khó chịu."
Seon-woo chưa kịp nói hết câu thì môi đã mím chặt lại. Park Sion nhìn cậu ta đang bối rối rồi uống một ngụm nước. Cậu dường như muốn rửa trôi vị khó chịu. Bàn ăn chìm vào im lặng trong giây lát.
Seon-woo ngơ ngác nhìn Park Sion, vì cậu có vẻ không còn ý định đụng đến món cơm rang nữa. Cậu ta đẩy bát sang một bên rồi bình tĩnh mở miệng. Trên khóe môi xinh xắn nở một nụ cười nghiêng.
"À, với lại tôi vốn không hay ăn sáng. Nên cậu không cần chuẩn bị cho tôi đâu."
"Cái đó thì tớ biết, nhưng cậu còn phải uống thuốc...."
"Dù sao cũng cảm ơn cậu."
Park Sion cắt ngang lời cậu ta, xoa đầu cậu ta một cái như thể đang khen rồi đứng dậy. Tiếng ghế cọ xát trên sàn nhà phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng.
Seon-woo không thể rời mắt khỏi bóng lưng người vừa xoa đầu cậu ta dịu dàng rồi không chút lưu luyến bước vào phòng. Sau một hồi ngơ ngác ngồi trên bàn ăn, một tiếng thở dài sâu thẳm bật ra từ miệng cậu ta.
"Haa.... Cái gì vậy, Park Sion...."
Bỗng dưng, hình ảnh Park Sion luôn ăn hết veo những món cậu ta làm với tốc độ nhanh chóng hiện lên trong đầu cậu ta. Nghĩ lại thì thằng nhóc đó cũng khá là kén ăn. Từ khi sống chung với nhau, Park Sion chưa từng phàn nàn về đồ ăn.
Vậy chẳng lẽ suốt thời gian qua, cậu đã cố gắng ăn ngon miệng những món không hợp khẩu vị chỉ để giữ thể diện cho cậu ta sao? Nhưng nếu vậy, thì tại sao Park Sion luôn là người nài nỉ cậu ta làm cơm rang? Vậy rốt cuộc tại sao cậu lại ăn ngon miệng món cơm rang cậu ta làm, dù nó không hề hợp khẩu vị?
Cậu ta cứ nghĩ mình biết mọi thứ về Park Sion, nhưng việc thậm chí không biết sở thích ăn uống cơ bản nhất của cậu khiến cậu ta cảm thấy cay đắng.
"Haizzz, nếu không thích thì cứ nói ra...."
Những cảm xúc như hối hận và tự trách dần trở thành nỗi nhớ mơ hồ. Seon-woo nghiền ngẫm cảm xúc đó rồi chậm rãi đứng dậy. Bởi vì một sự thật không thay đổi đã lóe lên trong đầu cậu ta. Gạt bỏ từng tạp niệm đang trỗi dậy, Seon-woo chỉ tập trung vào việc cậu vẫn là bệnh nhân và phải uống thuốc ba lần một ngày.
Cậu ta mở cửa tủ lạnh, lấy sữa hạnh nhân, chuối và dâu tây ra cho vào máy xay sinh tố. Chẳng mấy chốc, trái cây bị nghiền nát và tỏa ra một mùi thơm tươi mát. Âm thanh ồn ào của máy xay sinh tố lấp đầy nhà bếp. Seon-woo đặt ly sinh tố đã hoàn thành và túi thuốc lên khay rồi đi thẳng về phía phòng của Park Sion.
Dù cậu ta xông vào mà không gõ cửa, cậu vẫn đón cậu ta với khuôn mặt tươi tỉnh, không hề tỏ vẻ khó chịu. Cố gắng giữ bình tĩnh, cậu ta tiến đến gần và dúi ly thủy tinh vào tay cậu.
"Uống cái này đi."
Park Sion nhìn chằm chằm vào chiếc ly đặt trước mặt rồi ngẩng đầu lên. Cậu ta dùng cằm chỉ vào ly và hỏi:
"Cái này cũng là thứ cậu thường làm cho tôi à?"
"Điên à? Ai rảnh hơi làm cái thứ phiền phức này."
Park Sion khẽ cười rồi nhận lấy ly thủy tinh. Ánh mắt căng thẳng của cậu ta hướng về phía cậu. Có lẽ cảm nhận được ánh mắt đó, Park Sion nhăn mày như thể khó xử.
"Seon-woo à, có khi nào nấu ăn là sở thích của cậu không?"
"Không phải."
"Thế sao cậu cứ cuống cuồng bắt tôi ăn thế?"
"Chẳng phải là vì thuốc sao. Không được uống khi bụng đói mà. Quan tâm cho thì còn khó chịu."
"Biết rồi, cảm ơn. Tôi sẽ uống ngonNhé."
Park Sion thể hiện sự cảm ơn bằng giọng nói không chút cảm xúc rồi lén liếc nhìn Seon-woo. Cậu ta đứng ngây người ở đó, theo dõi từng hành động của cậu. Vẻ mặt lo lắng về từng phản ứng nhỏ nhất của cậu mang lại một cảm giác hài lòng kỳ lạ.
Cố gắng kìm nén nụ cười đang chực trào ra, cậu ta đưa ly sinh tố xuống cổ họng. Dù ngon hơn nhiều so với món cơm rang kinh khủng vừa nãy, nhưng không hiểu sao cậu ta lại muốn nhìn thấy vẻ mặt thất vọng của Seon-woo. Vì vậy, cậu ta lập tức rời môi khỏi ly thủy tinh. Một giọng nói hoảng hốt vang lên bên tai cậu.
"Sao vậy, cái này cũng không ngon à?"
"Không. Ngon mà."
"Vậy sao lại không uống nữa? Phải uống thêm chứ."
Park Sion hướng ánh mắt về phía Seon-woo rồi cố tình đặt chiếc ly đựng sinh tố xuống bàn. Đôi mắt đang dán chặt vào chiếc ly chuyển sang nhìn Park Sion. Khuôn mặt cậu ta vốn dĩ đã rất đa dạng cảm xúc trước mặt cậu, giờ lại càng trở nên cứng đờ.
"Tôi để đó rồi lát nữa uống."
Park Sion nói rồi cầm cuốn sách đang đặt cạnh ly thủy tinh lên. Ánh mắt cậu ta hướng về phía cuốn sách như thể muốn đuổi cậu ta ra ngoài.
"...Nhất định phải uống hết đấy. Dâu tây dạo này đắt lắm."
"Biết rồi, tôi sẽ uống."
Seon-woo nhìn Park Sion đang nói một cách dịu dàng mà không hề nhìn cậu. Đó là một lời từ chối khéo léo. Theo tính cậu thì cậu muốn ép cậu ta mở miệng ra và nhét thức ăn vào, nhưng cậu không thể làm những chuyện như vậy với bệnh nhân, nên cậu chỉ còn cách rời đi.
Và đúng như dự đoán, sau đó Park Sion đã không hề đụng đến ly sinh tố. Seon-woo vào phòng kiểm tra và thấy ly sinh tố đã bị tách lớp, không thể uống được nữa. Cậu liếc nhìn Park Sion. Cậu ta không hề tỏ vẻ hối lỗi, mà chỉ thờ ơ bảo cậu ta dọn dẹp hộ. Cậu không hề tức giận vì điều đó. Chỉ là một góc nhỏ trong tim cậu nhói đau.
Seon-woo đứng trước bồn rửa và thở dài . Ly sinh tố cậu đã vất vả làm trôi theo dòng nước xuống cống.
"Aaa... Bực mình thật...."
Cậu đã quá quen với tính cách đáng ghét của Park Sion, nhưng khi trực tiếp trải nghiệm nó, cậu thấy bị đả kích nặng nề hơn mình nghĩ. Đây là lần đầu tiên cậu đối mặt với Park Sion khi cậu ta đối xử với cậu như một người bạn bình thường, không hề có sự gắn kết về cảm xúc nào. Ngay từ đầu, cậu ta đã đeo một chiếc mặt nạ thân thiện để tiếp cận cậu, và ngay cả sau khi cởi bỏ chiếc mặt nạ đó, cậu ta vẫn luôn đặc biệt dịu dàng với riêng cậu. Giờ đây, cậu mới nhận ra mình đã được đối xử đặc biệt đến mức nào.
Park Sion không phải người yêu thì ra là như thế này. Cậu nghĩ đến lời của Kim Youngjin và Shin Jaeyoung rằng cậu ta đúng là đồ vô duyên tận mạng, và một nụ cười cay đắng nở trên môi cậu.
Seon-woo một mình đứng ngây người, nhìn dòng nước rửa trôi chiếc ly thủy tinh.
Bất chợt, một sự thật mà cậu đã cố gắng phớt lờ vươn lên với một lưỡi dao sắc bén. Có lẽ Park Sion đang ở đây bây giờ không còn thích cậu như trước nữa.
"Chết tiệt, xong đời rồi...."
------------
Cậu liên tục tu cạn ly rượu trên tay. Món nhắm đặt trên bàn vẫn còn nguyên chưa động đến. Dù uống bao nhiêu rượu, cậu cũng không thấy say. Seon-woo vừa thở dài sâu thẳm, vừa uống cạn ly soju, rồi đột nhiên bắt đầu vò đầu bứt tóc.
"Haa.... Chết tiệt.... Bực mình...."
Kim Youngjin và Shin Jaeyoung nhìn Seon-woo một cách ngớ ngẩn. Cậu ta đã ngồi với vẻ mặt đưa đám ngay từ khi gặp mặt, đã vậy còn im lặng uống rượu một mình suốt một tiếng đồng hồ. Không thể chịu đựng được nữa, Shin Jaeyoung túm lấy cánh tay cậu ta đang định rót soju.
"Cậu làm cái gì vậy? Tự rót tự uống là sở thích à? Nếu thế thì uống một mình đi, sao còn gọi người ta đến?"
"Tôi không biết, tôi xong đời rồi."
"Ai? Bằng cách nào? Nói cho rõ ràng, đừng có làm người ta bực mình, lại cãi nhau với Park Sion nữa à?"
Shin Jaeyoung tỏ vẻ chán nản. Seon-woo ngoan ngoãn để yên tay bị giữ chặt, mím chặt môi rồi lại cầm lấy chai rượu. Người giật lấy chai soju từ tay cậu là Kim Youngjin. Cậu ta đẩy chai rượu ra mép bàn. Seon-woo tiếc nuối nhìn theo chai rượu đang rời xa mình rồi mở cái miệng đang mím chặt.
"Tôi điên à mà cãi nhau với cậu ta. Với cái đứa thần kinh không được bình thường......."
"Vậy cái thằng bị reset đầu kia có vấn đề gì?"
Seon-woo mấp máy môi trước sự thúc giục của Shin Jaeyoung. Cậu nên bắt đầu từ đâu đây? Bỗng dưng, khuôn mặt lạnh lùng của Park Sion hiện lên trong đầu cậu, khiến cậu lắc đầu nguầy nguậy. Cậu không thể nói nên lời, cuối cùng cậu cắn mạnh vào môi. Một giọng nói khàn khàn vang lên.
"Park Sion......."
Cậu không thể nào nói tiếp được. Ánh mắt của cả hai người đổ dồn vào Seon-woo đang có vẻ mặt nghiêm trọng.
"Park Sion làm sao?"
Kim Youngjin nhìn Yoon Seon-woo cứ im thin thít như vậy, bực bội cất cao giọng. Shin Jaeyoung ngồi bên cạnh cũng huých vào sườn cậu như thể bảo cậu nói nhanh lên.
"Tôi bận, cậu còn úp úp mở mở một lần nữa là tôi đi đấy."
Seon-woo từ từ ngẩng đầu lên, khó khăn lắm mới mở miệng được. Vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt méo mó của cậu.
"Hình như cậu ta không thích tôi nữa...."
Giọng nói nhỏ và yếu ớt tan biến như một tiếng thở dài. Rõ ràng nội dung nghe như một trò đùa, nhưng biểu cảm của người nói lại vô cùng nghiêm trọng. Tuy nhiên, hai người vốn đã nhớ rõ về Park Sion trước đây cau có mặt mày trước lời nói vô lý này.
"Vớ vẩn."
"Nói vớ vẩn gì đấy."
Kim Youngjin lắc đầu nói rằng cậu đang nói những điều vớ vẩn, còn Shin Jaeyoung ngồi bên cạnh thì cười khẩy. Cậu bỗng dưng thấy nghẹn ngào trước hai cặp mắt đang nhìn cậu với vẻ khinh bỉ. Cậu cảm thấy tủi thân vì họ không những không an ủi mà còn coi lời cậu nói là vớ vẩn.
Seon-woo cảm thấy ngột ngạt trong lòng, vùi mặt vào lòng bàn tay. Mùi cồn cay nồng khiến đầu óc cậu quay cuồng. Shin Jaeyoung có lẽ không thể tiếp tục nhìn cậu như vậy được nữa, liền cưỡng ép nâng mặt cậu lên.
"Seon-woo à. Tôi bắt đầu thấy bực mình rồi đấy? Đừng có đào hố chôn mình như thế, ngẩng mặt lên xem nào."
"Ic."
"Park Sion không thích cậu á, cái đấy là cái thứ vớ vẩn gì vậy. Thằng đó, ngay cả khi nhập viện, nó cũng đã làm ầm ĩ lên đến phát ngán cả người là cậu đi đâu rồi. Cái thằng mất trí nhớ đó mà lại còn dai như đỉa ấy? Chết tiệt. Ghê rợn thật sự. Chính vì cái đó mà tôi không đến thăm thằng đó lần nào nữa đấy."
Kim Youngjin cũng đồng tình với Shin Jaeyoung, dường như nhớ lại hình ảnh Park Sion ở bệnh viện mà nhăn mặt ghê tởm. Nhưng bất chấp phản ứng của họ, tâm trạng cậu vẫn không hề tốt hơn. Vẻ mặt Seon-woo ngày càng trở nên u ám.
"Cái đó là vì cậu ta nhớ ra tôi."
"Đúng vậy, làm sao Park Sion có thể quên cậu được......."
"Gì? Cậu ta tìm lại được ký ức rồi à? Vậy thì có vấn đề gì. Cậu ta tìm lại ký ức rồi thì sao lại không thích cậu? Vô lý quá."
"Không, tôi nói là cậu ta nhớ ra tôi đang bị Kim Shinju đánh cho bầm dập."
Nhưng họ lại tỏ vẻ bối rối. Shin Jaeyoung tiếp lời như thể đó có vấn đề gì đâu.
"Cậu không biết chuyện đó à? Thì sao?"
"Không, tôi nói là cậu ta nhớ ra tôi bắt đầu từ khoảnh khắc đó. Ký ức của cậu ta về tôi bắt đầu từ lúc tôi đang bị đánh hội đồng."
"Thì sao?"
Seon-woo khẽ thở dài trước phản ứng khó hiểu của họ. Seon-woo cau có nhìn xuống ly rượu trống rồi ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm vào Kim Youngjin. Cậu hỏi với giọng khàn khàn:
"Này, Kim Youngjin."
"Gì, sao lại nhìn tôi như vậy?"