Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
"Vậy thì nói đi. Đã có chuyện gì vậy."
Và thế là Kim Young Jin kể lể câu chuyện tình yêu thất bại, bắt đầu hoành tráng nhưng kết thúc lại yếu ớt, kéo dài suốt 30 phút. Nhưng dù đã lắng nghe câu chuyện dài dòng của cậu đến cùng, cậu vẫn không thể biết rõ lý do chia tay.
"ĐM, tôi không hề tò mò về việc hai người đã yêu nhau như thế nào, nên hãy nói thẳng vào vấn đề chính đi. Tôi hỏi tại sao cậu bị đá đấy?"
Cuối cùng, Seon-woo không thể chịu đựng được sự nhàm chán nữa mà hét lên. Kim Young Jin liền đảo mắt qua lại và lén lút tránh ánh nhìn của cậu.
"Cậu đã làm cái trò vớ vẩn gì rồi đúng không."
"Không! Không có chuyện đó."
"Vậy sao hai người đang yêu nhau hạnh phúc lại chia tay?"
Kim Young Jin lấy tay chà xát nước mắt đọng trên mắt cậu rồi cúi đầu xuống. Sau đó, cậu chỉ bắt đầu mấp máy đôi môi vô tội. Có vẻ như cậu ngại nói ra. Seon-woo thúc giục cậu, còn cậu vẫn còn đang do dự. Lúc đó, cậu mới miễn cưỡng mở miệng.
"Bạn gái đan cho tôi một cái khăn choàng cổ......"
"Vậy thì sao."
"Đan bằng loại len đắt tiền nên rất mềm mại và tôi thích nó lắm, nhưng bây giờ là mùa xuân rồi. Tôi không thể quàng nó ngay bây giờ, nên tôi có một cái hộp mà tôi thường đựng những món đồ quý giá, hiểu không? Trong đó có cả ảnh của tụi tôi chụp trong chuyến du lịch cùng cún con, nhẫn vàng lúc tôi đầy tháng, những món quà mà chị và mẹ đã tặng......"
"Không cần phải kể hết từng thứ một đâu."
"Dù sao thì tôi không thể dùng nó ngay bây giờ, nên tôi nghĩ là tôi nên cất nó ở đó. Vì nó là một món đồ quý giá. Nên ngay khi nhận được quà......"
Kim Young Jin lại im bặt. Seon-woo cảm thấy khó chịu và trừng mắt nhìn cậu. Kim Young Jin sợ hãi trước ánh mắt hung dữ đó và nở một nụ cười khó xử.
"Vậy thì......"
"Ôi, xin cậu đừng có ấp úng nữa mà nói đi. Cậu đã nói những lời vô nghĩa gì vậy?"
"Cái đó......"
Cậu ta bồn chồn mân mê những ngón tay như một đứa trẻ phạm tội. Sau một hồi do dự, cậu ta mới khó khăn mở miệng.
"tôi đã nói là tôi sẽ cất cái khăn choàng cổ đó vào chỗ đồ bỏ đi của tôi......"
"Cái gì?"
"tôi sẽ cất nó vào chỗ đồ bỏ đi......"
"Haa."
Tiếng thở dài của Shin Jae Young vang lên từ đâu đó. Trong ánh mắt của Shin Jae Young đang nằm trên ghế sofa chơi game trên điện thoại có một sự ghê tởm mờ nhạt. Kim Young Jin hoảng hốt nhìn hai người bọn họ.
"Cái đó, tôi thực sự không có ác ý mà......"
"Chẳng lẽ cậu không biết nghĩa của từ đồ bỏ đi à?"
"Vì nó bắt đầu bằng từ 'Đồ' nên đương nhiên tôi nghĩ đó là một cái gì đó để đựng những món đồ quý giá chứ."
Cậu ta lớn tiếng như thể đang ấm ức.
"Cậu thật sự là......"
Seon-woo lại một lần nữa lắc đầu trước sự ngu ngốc của người bạn thân mình. Kim Young Jin từ từ đỏ hoe mắt khi thấy cậu mất lời và nhìn mình. Seon-woo nhìn cậu với một vẻ mặt dịu đi phần nào.
"Cậu đã giải thích rõ với bạn gái cậu là cậu không có ý xấu và chỉ là cậu đã nhầm lẫn thôi đúng không?"
"Đương nhiên rồi."
"Vậy mà cô ấy vẫn không nguôi giận à?"
"Cô ấy bảo ý định của tôi không quan trọng."
Quan điểm của bạn gái Kim Young Jin, như cậu đã truyền đạt lại, là thế này. Nếu cậu ta có ý xấu khi đối xử với chiếc khăn choàng cổ mà cô ấy tự tay đan cho như một món đồ bỏ đi, thì điều đó có nghĩa là cậu ta là một tên khốn đang che giấu ý đồ nham hiểm của mình dưới vỏ bọc của sự ngu dốt. Và nếu cậu ta không có ý đồ xấu như đã nói, thì điều đó có nghĩa là cậu ta đã chứng minh rằng cậu ta là một tên ngu ngốc bẩn thỉu, và do đó là loại khỏi cuộc chơi.
"Tớ không biết, nhưng cô ấy bảo là từ lâu cô ấy đã hết tình cảm vì tôi hay sai chính tả......"
"Cậu vẫn còn không phân biệt được '되' và '돼' à?"
Seon-woo nở một nụ cười thương hại. Lúc đó, Shin Jae Young đang nằm trên ghế sofa và xem hai người bọn họ đột ngột xen vào.
"Một thằng ngu dốt như cậu mà phân biệt được thì lạ."
"Xì, cậu đừng có chọc tôi nữa."
Kim Young Jin trừng mắt nhìn Shin Jae Young với đôi mắt hình lưỡi dao. Cậu ta đã đứng dậy khỏi ghế sofa và tiến lại gần nơi hai người đang ngồi. Ngay cả trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cậu ta vẫn không ngừng khuấy động đôi môi và trêu chọc Kim Young Jin một cách nhẹ nhàng.
"Yoon Seon-woo ấy. Lần trước cậu ta còn hỏi tôi là quan hệ giữa những người giàu có phải là mối quan hệ giữa những người giàu với nhau không. Cậu ta bảo là họ chỉ chơi với nhau thôi, không công bằng chút nào. Cậu cũng không nghĩ rằng 'Kim nhật' là thứ sáu chứ?"
Kim Young Jin đang định phản bác gì đó thì im bặt. Có vẻ như cậu ta vừa nhận ra rằng 'Kim nhật' không phải là thứ sáu. Shin Jae Young tặc lưỡi và cau mày.
"Tôi luôn cảm thấy kinh ngạc trước sự ngu dốt của cậu."
"Này! Không phải là tôi ngu dốt mà là vì tôi đã sống ở nước ngoài khi tôi còn đang học nói đấy? Tôi đã sống ở San Francisco cho đến năm tôi 3 tuổi!"
"Thằng điên này. Cậu còn không biết tiếng Anh mà."
Họ bắt đầu cãi nhau một cách nghiêm túc. Seon-woo không thể chịu đựng được nữa nên kéo tay Shin Jae Young lại.
"Thôi đi. Người ta bảo là nếu tiếp xúc với ngôn ngữ nước ngoài khi còn nhỏ thì có thể gây ra sự nhầm lẫn."
"cậu không thực sự nghĩ rằng nguyên nhân khiến cái thằng ngu dốt đó như vậy là vì nó đã sống ở Mỹ một thời gian ngắn khi còn nhỏ đấy chứ?"
Trước câu hỏi của cậu ta, Seon-woo lảng tránh câu trả lời bằng cách nghiêng đầu. Nhờ có Park Sion mà đầu óc vốn đang ồn ào của cậu trở nên yên tĩnh sau khi đến đây. Tất cả là nhờ tiếng khóc vang dội và sự ngu dốt vượt quá lẽ thường của Kim Young Jin. Có lẽ vì lý do đó, cậu không thể trả lời thành thật trước câu hỏi của Shin Jae Young. Cuối cùng, Seon-woo lặng lẽ rót rượu cho Kim Young Jin, người đang tức giận và nghiến răng ken két.
"Cứ nghĩ rằng hai người không có duyên đi. Lần sau cậu sẽ có thể gặp được một người thấu hiểu cái đầu thiếu sót của cậu...... À không, cả vốn từ vựng của cậu nữa."
Những giọt nước mắt to như hạt đậu lại lăn dài trên mắt Young Jin trước lời an ủi của cậu. Cậu bắt đầu mím môi.
"Hức hức, tôi cảm thấy tôi sẽ không thể sống thiếu cậu ấy được...... Tôi có nên liên lạc lại với cậu ấy ngay bây giờ không......"
"Chẳng phải cậu đã cố gắng níu kéo rồi à."
Bất chấp sự ngăn cản của Seon-woo, cậu vẫn sờ soạng điện thoại di động bằng bàn tay dính đầy tiếc nuối. Đột nhiên, hình ảnh Kim Young Jin say rượu và liên lạc với người yêu cũ hiện lên một cách tự nhiên.
"Haa......"
Nếu cậu làm những việc ẻo lả như vậy, cậu có lẽ sẽ phải hối hận đến mức đạp chăn mỗi khi đi ngủ trong vài năm tới. Seon-woo đưa tay ra để cậu có một đêm yên giấc.
"Này, đưa đây."
"Ơ? Cái gì?"
"Đưa điện thoại đây. Tôi sợ cậu say rồi gửi những tin nhắn kỳ lạ vào lúc rạng sáng."
"......Tôi gửi rồi hôm qua."
Shin Jae Young tặc lưỡi như thể đã biết chuyện đó sẽ xảy ra.
"Tôi tự hỏi thằng ẻo lả nào lại làm cái trò mất thể diện đó chứ. Hóa ra là cậu à? Chẳng lẽ cậu đã hỏi cô ấy có ngủ chưa vào lúc 2 giờ sáng hả?"
Kim Young Jin mở to mắt như thể bị đâm trúng tim đen.
"Sao cậu biết?"
"Ah, ghét thật."
Shin Jae Young chân thành nhíu mày và lắc đầu.
"Vậy cậu đã nhận được phản hồi nào chưa? Cậu không bị bơ chứ?"
"......"
"Trời ơi. Thằng ngốc này."
"Tôi nhớ cô ấy quá thì tôi phải làm sao bây giờ?"
Kim Young Jin đang trừng mắt nhìn Shin Jae Young quay lại nhìn Seon-woo với vẻ mặt ấm ức. Có vẻ như cậu ấy tin rằng cậu sẽ hiểu lòng mình.
"Nếu tôi cho cô ấy biết sự chân thành của tôi, cô ấy có thể sẽ quay lại với tôi mà."
Seon-woo đặt tay lên vai cậu đang ủ rũ.
"Dù sao thì tốt hơn hết là cậu đừng liên lạc gì trong một thời gian và chờ đợi xem sao......"
"Tôi và cô ấy học tất cả các môn cùng nhau mà. Giờ tôi làm sao đến trường được......"
"Này, đừng khóc nữa."
"Tôi sẽ bỏ học. Tôi sẽ bỏ học."
Kim Young Jin ôm đầu. Seon-woo vội vã lắc vai cậu. Thật vô lý khi bỏ một ngôi trường mà cậu đã cố gắng vào được sau khi thi lại chỉ vì một chuyện như thế này.
"Sao lại bỏ học chỉ vì một chuyện như thế này."
"Tôi không tự tin có thể đi học một mình. Cô ấy sẽ hiện lên trong đầu tôi bất cứ nơi nào tôi đến."
"Chuyện đó sẽ không kéo dài quá 3 tháng đâu."
Kim Young Jin lắc đầu như thể điều đó không thể xảy ra, nhưng Seon-woo ngay lập tức tung ra một đòn quyết định.
"Nếu cậu bỏ học thì cậu sẽ phải học lại đấy. Cậu có tự tin làm được không?"
Vẻ mặt cậu ta thoáng chốc trở nên trắng bệch khi nhớ lại cuộc sống ôn thi đại học của mình. Như thể đã biết trước chuyện đó, Seon-woo lại bắt đầu dỗ dành cậu ta.
"Vốn dĩ đại học là nơi người ta đi học một mình mà. Nếu cậu cảm thấy không thoải mái với những người trong khoa, cậu có thể tham gia một câu lạc bộ, hoặc nếu điều đó cũng khó khăn thì cậu có thể bảo lưu, sao lại phải bỏ học?"
"...Vậy giờ tôi chơi với ai?"
"Có tôi và Shin Jae Young đây rồi, cậu còn lo gì."
Shin Jae Young trừng mắt nhìn cậu như thể muốn nói tại sao lại lôi cậu ta vào chuyện này khi cậu ta đang đứng yên một chỗ. Tuy nhiên, vẻ mặt của Kim Young Jin đã trở nên thoải mái hơn nhiều. Cậu nắm lấy tay Seon-woo với đôi mắt ngấn lệ.
"Vậy có nghĩa là tôi có thể liên lạc với hai cậu thường xuyên đúng không? Nếu tôi gọi thì hai cậu phải đến ngay đấy?"
"Ơ......?"
"Nếu tôi ở một mình tôi sẽ rất buồn và chỉ khóc thôi......"
"À, cái đó......"
"Hai cậu sẽ đến chứ?"
Một nụ cười khó xử tự nhiên xuất hiện trên khuôn mặt Seon-woo. 'Tôi còn lo cho bản thân tôi còn chưa xong nữa là lo cho cậu, cái thằng kia'. Câu nói này đã dâng lên đến cổ họng cậu, nhưng cậu cố gắng kìm nén nó và đưa ly rượu cho Kim Young Jin.
"Uống trước đi đã."
Kim Young Jin tu ừng ực cốc bia mà Seon-woo vừa rót cho. Trong lúc rót rượu và cụng ly liên tục, bầu không khí ồn ào cũng dịu bớt. Kim Young Jin sau khi uống rượu, đã lặp đi lặp lại những lời than vãn về thân phận của mình như một bài hát quen thuộc. Shin Jae Young không thể chịu đựng được nữa, đã chuyển chủ đề cuộc trò chuyện sang Seon-woo.
"Này, Yoon Seon-woo. Nếu Park Sion giống như Kim Young Jin thì cậu nghĩ sao?"
"Cậu nói gì vậy. Sao nó có thể thành Kim Young Jin được."
"Thì đây là giả sử mà, thằng kia. Nếu Park Sion cứ thỉnh thoảng buông ra những lời thiếu học thức thì sao. Cậu có nghĩ là cậu sẽ không còn yêu cậu ta nữa không?"
Trước câu hỏi đó, Seon-woo đã tưởng tượng ra Park Sion được trang bị sự thiếu học thức của Kim Young Jin.
Park Sion cứ thỉnh thoảng lại sai chính tả và lảm nhảm những điều vô nghĩa như là 'tự mình làm thì được, người khác làm thì không được' là một thành ngữ bốn chữ...
Không khó chịu như cậu nghĩ. Thậm chí sẽ rất may mắn nếu sự thiếu học thức đó không khiến cậu cảm thấy cậu ta ngây thơ.
'Vậy thì cứ bám lấy cái vỏ của cậu ta mà sống đi.'
Bất chợt, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ dù đang nói những lời khiến cậu phát điên hiện lên trong tâm trí cậu. Seon-woo nghiến chặt răng khi nghĩ đến khuôn mặt đó, khuôn mặt đã mất điểm trầm trọng khi cậu ta ngang nhiên ngậm điếu thuốc.
"Vấn đề của cái thằng đó không phải là trí thông minh. Mà là nhân cách."
Cậu đột nhiên tu ừng ực cốc bia. Để nuốt trôi cơn giận đang bốc lên. Chiếc ly thủy tinh va mạnh vào bàn.
"Cậu biết điều đó và vẫn thích cậu ta mà? Sao giờ lại nói về nhân cách?"
"ĐM. Tôi đã làm cho cái nhân cách đó đạt đến mức của người bình thường bằng cách nào chứ."
"...Người bình thường?"
Kim Young Jin và Shin Jae Young nghiêng đầu như thể không thể đồng ý và nhìn nhau.
"Này, nó đang nói cái gì thế?"
"Ừ, đúng đó. Có khi nào Park Sion là người bình thường đâu?"
"Cậu đang nói gì vậy. Trước khi mất trí nhớ cậu ta hiền lành đến mức nào cơ chứ."
"Hình như cậu đang tô vẽ quá khứ quá rồi đó."
Phớt lờ lời nói của họ, Seon-woo nhớ lại Park Sion của vài tháng trước, người khác hẳn so với bây giờ. Đôi mắt cậu nhanh chóng trở nên tối sầm lại.
"Không phải vậy. Cậu ta thật sự hiền lành và dịu dàng."
Khi tính từ hiền lành được gán cho Park Sion, cả hai người đều không khỏi kinh ngạc.
"Chẳng lẽ cậu cũng bị tai nạn và mất trí nhớ rồi......?"
"Ừ, đúng đó. Có vẻ như cậu ta đã cất trí nhớ của mình vào cục cưng trong nhà cậu rồi."
"ĐM, tôi đã bảo đừng nói về chuyện đó nữa mà!"
Kim Young Jin và Shin Jae Young bắt đầu chửi nhau và la hét. Nhưng dù họ có làm gì đi nữa, Seon-woo vẫn chìm đắm trong những ký ức xưa cũ vô ích. Sau khi bắt đầu sống chung, không phải là không có những cuộc cãi vã lớn nhỏ. Tại sao cậu lại chỉ nhớ đến những kỷ niệm đẹp thế này, cậu không biết nữa.
"Haa......"
Càng lúc cậu càng say hơn. Cậu lấy chiếc điện thoại mà cậu đã cố gắng phớt lờ kể từ khi đến đây ra. Nghĩ lại thì kể từ khi nhận được liên lạc của Shin Jae Young, nó chưa hề rung lên một lần nào. Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình mà cậu không có ý định để nó rung lên. Những vết nứt trên màn hình đã vỡ đôi khuôn mặt Park Sion mà cậu đã đặt làm hình nền. Vẫn không có liên lạc nào từ cậu ta.
"Đồ chó......"
Đôi mắt cậu nhòe đi vì hơi men đang lan tỏa.
Cậu nghe thấy tiếng Kim Young Jin và Shin Jae Young đang nói gì đó. Tuy nhiên, giọng nói của họ văng vẳng như thể đang chìm dưới mặt nước. Tầm nhìn quay cuồng và tiêu điểm liên tục rung lắc. Có vẻ như họ đang nói gì đó với nhau, nhưng cậu không nghe rõ. Chính xác hơn thì cậu nghe thấy âm thanh, nhưng nó không được nhập vào đầu cậu.
Seon-woo tập trung toàn bộ thần kinh để mở mắt. Ngón tay cậu liên tục trượt trên màn hình đã vỡ. Sau vài lần thất bại như vậy, cuối cùng cậu cũng thành công nhập những gì mình muốn.
[Này [2:08] Đang ở đâu [2:09]]
Seon-woo nhìn chằm chằm vào tin nhắn mà cậu đã gửi. Việc có lỗi chính tả hay không không quan trọng lắm. Điều quan trọng là số 1 có biến mất hay không. Tuy nhiên, dù chờ đợi đến đâu, số 1 vẫn không có dấu hiệu biến mất.
Có lẽ cậu ta đang ngủ.
Cậu lại gửi tin nhắn.
Ngú , rồi à? [2:13] (bạn bé viết sai chính tả á)
Nhưng lần này cũng vậy. Seon-woo nhìn vô vọng vào cửa sổ tin nhắn đầy lỗi chính tả. Đây có phải là cái gọi là "không đọc không trả lời" mà cậu chỉ nghe nói đến thôi không. Nếu không thì có lẽ cái thằng khốn đó, sau khi làm đảo lộn lòng người, giờ lại đang ngủ ngon lành thì sao. Dù là trường hợp nào thì cũng đều đáng ghét như nhau.
Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này nhỉ. Nếu cậu ta không mất trí nhớ thì đã không có chuyện cãi nhau, không có chuyện say xỉn rồi hành động thảm hại, cũng không có chuyện bị "không đọc không trả lời".
"Thằng chó......"
Cảm xúc vốn đã chìm sâu trong sự u sầu do hơi men kích động trào dâng. Cậu nghiến răng đến mức như muốn cắn nát môi mình, rồi không kìm nén được sự tức giận, thô bạo đặt điện thoại xuống bàn.
Bộp.
"Á, giật cả mình."
"Xì...... còn không thèm đọc nữa...?"
"Sao tự nhiên lại ném điện thoại vậy?"
Kim Young Jin và Shin Jae Young quan sát cậu, vì cậu có vẻ không ổn. Đôi mắt mờ mịt nhìn chằm chằm vào hư không. Shin Jae Young vẫy tay hai lần trước mặt Seon-woo.
"Thằng này lại làm sao thế?"
"Mắt nó đã điên rồi kìa?"
"Nó uống từ lúc nào mà say vậy?"
Họ nhìn Seon-woo đang say khướt một cách khó xử. Trong lúc họ sơ ý lơ là, cậu đã tự mình nhấm nháp rượu và say bí tỉ lúc nào không hay. Lúc đó, Seon-woo bĩu môi và nhìn họ.
"...Này, tôi oan ức quá......"
"Gì vậy. Đột nhiên. Cậu say rồi à?"
"Mấy đứa à, tôi oan ức quá đi......"
ĐM, toi rồi.
Kim Young Jin và Shin Jae Young trao đổi ánh mắt với nhau.
"Làm gì có chuyện này chứ......"
"À, ừm. Seon-woo à. Thôi đừng uống nữa thì hơn......"
"Tại sao? Tại sao lại phải ngừng uống chứ?"
Đôi mắt vốn đang mờ mịt đột nhiên trở nên hung dữ. Kim Young Jin nhanh chóng chớp mắt trước phản ứng bối rối.
"Không, cậu say rồi. Đừng uống nữa...."
"Tại sao say rồi lại không được uống nữa?"
"...Ơ.... Vì cậu say rồi?"
"Mọi người đều sống theo ý mình mà. Vậy tại sao chỉ có mình tôi là không được uống nữa?"
Seon-woo bướng bỉnh trợn mắt và vươn tay về phía ly rượu trên bàn.
"Này, này! Giật lấy ly rượu của thằng đó đi."
Theo lời kêu gọi của Shin Jae Young, Kim Young Jin vội vàng lấy ly rượu đi.
"Cậu mà uống nữa là không được đâu."
"Trả đây. Trả lại cho tôi."
"Không được. Thằng điên này."
"Trả đây..... Trả lại cho tôi..... Trả lại Sion của tôi....."
Cả hai người đều không thể không kinh ngạc trước cái tên Park Sion đột nhiên bật ra. Đòi ly rượu thì còn xem xét, đằng này lại đòi trả lại một thằng không biết đang ở đâu. Thật là vô lý hết sức.
"Ồn ào quá. Thằng này."
Shin Jae Young không thể chịu được nữa, liền dùng món nhắm đang cầm trên tay bịt miệng Seon-woo lại. Ngay sau đó, một âm thanh như hạt dẻ vỡ vang lên.
Toác
Seon-woo ôm lấy vầng trán nóng ran và kêu la đau đớn.
"Aaaat......"
"Tỉnh lại đi. Không muốn bị đuổi ra ngoài đường vào rạng sáng với đôi chân trần thì im đi."
Cậu tiếc nuối nhìn theo ly rượu đang rời xa. Nhưng chỉ được một lúc. Cậu nhai ngấu nghiến mấy hạt bắp rang bơ trong miệng rồi nhìn chằm chằm vào Kim Young Jin.
"Young Jin à."
"Này, sao lại nhìn tôi như thế."
"Tôi thật sự thấy oan ức."
"Hả? Tại sao chứ......"
"Mấy cậu nghe tôi nói đã. Hả?"
Shin Jae Young đang chống cằm liền ném một ánh mắt hung dữ. Giá mà có thể bịt miệng Seon-woo lại. Nhưng dù biết hay không biết điều đó, Seon-woo vẫn tiếp tục than thân trách phận.
"Cậu biết mà. Cậu biết tôi đã khổ sở đến mức nào mà."
"Ừm, ờ, vậy à?"
"Cậu không nhớ à?"
Khuôn mặt Seon-woo trở nên dữ tợn. Sau đó, cậu giữ nguyên vẻ mặt đó và trừng mắt nhìn Shin Jae Young.
"Chắc chắn có thằng nào đó đã cá cược với Park Sion về việc tôi thế nào."
Ánh mắt sắc bén đổ dồn về Shin Jae Young. Mặc kệ điều đó, cậu ta ngang nhiên lắc chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay mình như để khoe khoang. Đôi mắt cong cong như trăng lưỡi liềm cong lên một cách đáng ghét. Đó là một biểu hiện khiến cậu nghiến răng ken két.
"ĐM, đã khổ sở lắm mới cải tạo được cậu ta thế mà giờ công sức đổ sông đổ biển hết rồi."
Hốc mắt cậu đỏ hoe lên vì quá tức giận.
"Hầy. Kim Young Jin vừa mới tỉnh rượu xong thì đến lượt cậu hả?"
Shin Jae Young nhìn Seon-woo đang bắt đầu say xỉn một cách khinh bỉ. Cậu tiếp tục thổ lộ những suy nghĩ trong lòng.
"Đã vất vả lắm mới vá lỗi xong, ai ngờ lại bị trả về bản cũ. Đã thế cậu ta còn bảo giờ cậu ta là một trò chơi khác rồi. Cậu ta bảo cậu ta là một người khác! Nếu là mấy người, mấy người không thấy ức chế à? ĐM, ức chế vãi ra chứ bộ!"
"A, có nên giết luôn thằng này không nhỉ."
"Ức chế. Tôi thật sự ức chế lắm đó...... Hức hức hức......"
Kim Young Jin vỗ về Seon-woo đang cúi đầu khóc nức nở. Cậu ta lén quay đầu về phía Shin Jae Young.
"Này, có nên gọi Park Sion đến không?"
"Gọi cái thằng đó làm gì?"
Nghe thấy tên Park Sion, Seon-woo giật mình ngẩng đầu lên. Đôi mắt cậu đã ánh lên vẻ điên cuồng. Đó là một sự thay đổi cảm xúc mà người tỉnh táo khó lòng theo kịp. Kim Young Jin chần chừ rồi bỏ tay khỏi người cậu.
"Không, tại nãy giờ cậu cứ tìm cậu ta ấy mà."
"Tôi tìm bao giờ?"
"Cậu cứ bảo trả Park Sion lại đây......"
Seon-woo nhìn Kim Young Jin đang chớp mắt ngây ngốc và cười khẩy.
"Cái thằng tôi nói là phiên bản trước khi bị trả về đó."
"Hả?"
"Hãy mang Sion của chúng ta trở lại đi. Mang cái phiên bản đã vá lỗi xong lại đââây......"
Kim Young Jin tỏ vẻ khó xử trước những lời hoàn toàn không thể hiểu được.
"Young Jin à. Mang Park Sion đến đây."
"Không, cái này thật sự là ý gì vậy? Lúc thì bảo mang Park Sion đến đây, lúc thì lại bảo không......"
"Đừng cố gắng hiểu lời tên đó khi tỉnh táo làm gì."
Tách.
Một chiếc ly thủy tinh được đặt xuống bàn.
Shin Jae Young không chút do dự đổ rượu soju vào cốc rồi bắt đầu uống ừng ực. Dáng vẻ cậu ta có vẻ hơi buông xuôi. Kim Young Jin ngăn cậu ta lại, người đang đột nhiên tu ừng ực rượu soju không pha.
"Cậu lại sao nữa vậy? Uống hết chỗ đó thì sao?"
"Nếu chỉ có mình tôi tỉnh táo thì tôi sẽ phải dọn dẹp hết đống này à. Tôi cứ say đi rồi cùng nhau nói nhảm cho xong."
"Hả......"
"Cậu cũng ngồi xuống uống rượu đi. Nếu không muốn một mình thu dọn cái đống này."
Ánh mắt Kim Young Jin hướng về phía Seon-woo đang ra sức gọi tên Park Sion. Ngay lập tức, cậu cảm thấy choáng váng.
"Tất cả đã bị reset rồi. Ba năm đã tan thành mây khói. Đáng lẽ tôi nên sao lưu lại chứ. ĐM, tất cả là tại tôi. Hức hức... Ứ hức..."
Đúng như lời cậu ta nói, nếu cứ để rượu tan hết như thế này, có lẽ cậu sẽ phải một mình gánh chịu chuyện này. Cậu hoàn toàn không tự tin có thể một mình gánh vác cái bộ dạng này.
"Thôi kệ. Tôi cũng không biết nữa."
Kim Young Jin cũng rót đầy rượu soju vào cốc rỗng rồi uống cạn một hơi. Mùi cồn nồng nặc xộc lên. Cậu ta ngay lập tức nhăn nhó mặt mày.
"Ư ư. Đắng quá."
"Đem cậu ấy về đây đi. Trả Park Sion lại cho tôi..."
Nhờ có men rượu, cậu ta lại nói những lời khó hiểu và túm lấy khuôn mặt Seon-woo đang ngồi đó. Trong mắt cậu ta hằn lên một ý chí kiên quyết, và ngay lập tức cậu ta có thái độ lắng nghe.
"Nào. Giờ nói cho rõ ràng xem. Muốn tôi đem ai về đây?"