Tái Sinh - Chương 143

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Seon-woo thấy thái độ ngồi ngay ngắn của cậu ta khá vừa ý, cậu ta lau nước mắt và cười toe toét. Lúc thì khóc, lúc thì cười, lúc thì ủ rũ, lúc thì tức giận. Cảm xúc của cậu ta lên xuống thất thường như tàu lượn siêu tốc.

"Được rồi. Tôi chỉ nói một lần thôi, cậu phải nghe cho kĩ rồi đem cậu ấy về đó?"

"Ừ. Tôi biết rồi."

"Cậu chỉ cần đem Sion của chúng ta về là được."

"Cu ta là một thằng khác với Park Sion đang ở đây à?"

"Thằng đó là đồ giả."

Young Jin chớp mắt hai lần. Cậu ta hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra......

"Vậy người thật đâu rồi?"

"Ở đâu chứ. Chắc là ở trong Park Sion rồi."

"À. Có lẽ tôi vẫn chưa uống đủ rượu......"

Có lẽ vì chưa đủ say, não cu ta liên tục từ chối những lời nhảm nhí của Seon-woo. Kim Young Jin đã bị hút hết năng lượng chỉ sau vài câu, nhìn cậu ta đang lảm nhảm những lời vô nghĩa với đôi mắt lờ đờ.

"Người thật tuy hay dỗi, nhưng nếu dỗ dành thì sẽ cười rất xinh. Món ăn tôi làm đều ăn sạch không chừa một món nào và cũng không đưa ra những lời khuyên ngu ngốc. Và trên hết, cậu ấy rất dịu dàng......"

Lúc đó, đôi mắt đột nhiên nhìn cậu ngay trước khi xuất tinh hiện lên trong đầu cậu. Cậu đột nhiên nóng bừng mặt khi nhớ lại ánh mắt vừa thô bạo như mất trí vừa dịu dàng vô hạn trước khi đạt đến cao trào. Seon-woo bối rối che đi đôi má đỏ bừng và quay mặt đi. Rõ ràng là cậu ta đang có những tưởng tượng ám muội. Shin Jae Young không phải là loại người sẽ bỏ qua cái bộ dạng đó, lên tiếng càu nhàu.

"Aish, tôi không tò mò về cách cư xử khi làm tình của cái thằng đó đến vậy đâu."

"Gì cơ?"

"Vừa nãy cậu bảo là cậu ấy rất dịu dàng mà."

"Nhưng sao tự nhiên lại lôi chuyện tình dục ra vậy? Tôi vừa nãy có nói đến tình dục à?"

"."

"Tôi có nói đâu..."

Có cần thiết phải diễn tả bằng lời không? Tất cả đều thể hiện trên khuôn mặt cậu rồi còn gì. Shin Jae Young nhìn đôi má ửng hồng của cậu với ánh mắt thờ ơ.

"Thật mà. Cậu đã nói tình dục đấy."

"Cậu nói gì vậy. Tôi bị điên à?"

"."

"Muốn chết hả......"

Cậu không thực sự tò mò về đời sống riêng tư của họ. Nhưng khi thấy một thằng nhóc không phải học sinh cấp hai mà lại đỏ mặt khi nhắc đến từ tình dục, cậu bỗng nổi lên sự tò mò kỳ lạ. Cậu gắn lên một nụ cười đầy ẩn ý và khéo léo thăm dò Seon-woo.

"Thôi nào, đừng thế mà nói ra đi. Người thật và người giả có khác nhau trên giường không?"

Seon-woo là người mà dù có dụ dỗ thế nào cũng không hé răng về đời sống riêng tư bí mật của họ. Nếu hỏi bây giờ, khi lý trí cậu đã bị tê liệt bởi rượu, thì có lẽ cậu sẽ trả lời cũng nên. Cậu ta nheo mắt và chọc vào eo cậu.

"Sau khi mất trí nhớ thì hai người chưa ngủ với nhau à?"

"......"

"À, tôi hỏi điều không nên hỏi rồi. Cậu đã bảo thằng đang ở bên cậu là đồ giả mà đúng không? Seon-woo của chúng ta có khí tiết sẽ không ngoại tình đâu nhỉ? Đúng không?"

Seon-woo mím môi và cau mày.

Khuôn mặt cậu ta bộc lộ hết mọi suy nghĩ trong lòng.

"Sao cậu không nói gì? Lẽ nào cậu......"

Shin Jae Young dùng lòng bàn tay che miệng lại và cố tình tỏ vẻ ngạc nhiên. Ngay lập tức, Seon-woo nhăn nhó mặt mày và nói.

"Tôi, tôi thật sự không biết cậu ta là đồ giả mà!"

Giọng nói hét lớn của cậu run rẩy. Cậu tiếp tục nói với vẻ mặt tái mét.

"Cái thằng đó đã nói dối......"

"Nói dối gì? Bình tĩnh lại và nói cụ thể xem. Cái thằng đó đã dụ dỗ cậu như thế nào?"

"Đột nhiên bảo là không ngủ được rồi nhờ tôi dỗ cho ngủ......"

"Hả. Thằng khốn đó đã quyến rũ cậu như vậy rồi đè cậu ra à?"

"Đột nhiên bảo là biết hết chuyện hai đứa tôi là quan hệ giường chiếu. Cái thằng chó chết đó......"

Shin Jae Young chống cằm vẻ rất hứng thú. Đôi mắt cậu ta sáng lên rồi bắt đầu gặng hỏi một cách nghiêm túc. Seon-woo bị dồn vào chân tường nên không còn cách nào khác ngoài việc trả lời một cách thành thật. Cậu không quên giải thích cho bản thân giữa chừng. Tất nhiên, Shin Jae Young có vẻ không mấy quan tâm đến sự trong sạch của cậu.

Trong lúc Seon-woo vô tình kể chi tiết những chuyện đã xảy ra ngày hôm đó, Kim Young Jin liên tục uống hết ly này đến ly khác. Mỗi một từ lướt qua tai đều thật bẩn thỉu. Chưa bao giờ cậu lại khao khát được rơi vào trạng thái black out như hôm nay.

"Tuyệt đối không được nhớ......"

Cậu đã nghe những câu chuyện mà cậu không muốn biết, và những điều mà cậu không muốn tưởng tượng cứ liên tục hiện lên. Cậu lắc đầu vì cậu không muốn biết quá chi tiết về đời sống riêng tư của những người bạn thân của mình như thế này.

Ù uuuuuu.

Đột nhiên, một tiếng rung phát ra từ đâu đó. Seon-woo đã kể lể về đời sống riêng tư bí mật của mình mà không biết xấu hổ, ngay lập tức im bặt.

"Này.. Sao cậu lại bỏ dở câu chuyện thế? Đang hay thì lại thôi."

"ĐM, điện thoại của tôi. Điện thoại đâu rồi."

Cậu ta đảo mắt nhìn quanh bàn. Có lẽ là tin nhắn chứ không phải cuộc gọi, điện thoại chỉ rung một lần rồi im bặt. Seon-woo hốt hoảng lục lọi đồ đạc của mình, cuối cùng một nụ cười cũng nở trên khóe miệng cậu.

"Tìm thấy... rồi..."

Shin Jae Young thúc giục cậu, người đang náo loạn rồi đột nhiên dừng lại.

"Sao thế?"

"......"

"Park Sion liên lạc à?"

Khóe miệng đang tràn đầy hy vọng lạnh tanh. Cậu run rẩy môi rồi im lặng nhìn xuống màn hình. Thấy vậy, Shin Jae Young giật lấy điện thoại từ tay cậu.

"[Tin nhắn từ nước ngoài] /// Đồ ngốc chỉ mình cậu không biết ...Cách tạo ra 1000 từ ₩30,000 ?? Câu trả lời ở đây--Nhận phiếu giảm giá ₩70,000 baboya.co.nr"

Cậu ta đã thấy gì mà mặt mày tái mét thế kia, hóa ra chỉ là tin nhắn rác. Shin Jae Young nhìn cậu với vẻ mặt mất hứng.

"Cái gì vậy? Cái này chỉ là tin nhắn rác thôi mà."

"Trả đây. Mau lên."

Seon-woo giật lại điện thoại. Ánh mắt cậu ta đang xem lại tin nhắn đã gửi cho Park Sion rất nghiêm túc dù đang say khướt. Seon-woo chửi thề khi xác nhận số 1 ở tin nhắn cậu vừa gửi đã biến mất.

"Cái thằng này......"

Đã quá nửa đêm rồi. Cậu im lặng rời khỏi quán rượu, không nói rõ sẽ đi đâu và không về nhà cho đến tận rạng sáng. Cậu đã gửi cả những tin nhắn đầy li chính tả cho thấy rõ ràng là cậu đang say, nhưng sau khi đọc chúng, cậu vẫn không nhận được phản hồi nào từ cậu ta.

Seon-woo vô thức hít một hơi. Vốn dĩ đây là chuyện không thể tưởng tượng được. Cậu có cảm giác trái tim mình đang rơi xuống. Cậu có vẻ thất vọng, và cũng có vẻ tức giận. Lý do cậu cảm thấy như vậy chỉ có một. Nỗi hờn tủi tích tụ trong não cậu thành câu chữ lướt qua.

Sao cậu ta có thể bơ tin nhắn của mình chứ. Không. Sao đến giờ cậu ta vẫn chưa liên lạc lại?

Dù cãi nhau lớn đến đâu, chuyện này chưa từng xảy ra. Dù tức giận đến đâu, Park Sion cũng sẽ nổi cơn tam bành trước mặt cậu, và nếu cậu nói hãy tạm thời xa nhau một chút vì sợ cãi nhau lớn, thì cậu ta sẽ phá tan cánh cửa đã khóa. Nhưng giờ thì không phải vậy.

Lúc đó, những lời nghe được trong nhà vệ sinh chợt lóe lên trong đầu cậu.

'Sẽ không bao giờ biến mất đâu. Dù có chờ đợi bao lâu cũng vô ích thôi.'

Có lẽ Park Sion của ngày xưa đã biến mất rồi cũng nên. Nỗi bất an rằng cậu sẽ không bao giờ gặp lại cậu ấy nữa ập đến. Cậu tái mét mặt mày và cắn chặt môi. Shin Jae Young đang theo dõi cái bộ dạng đó, nheo mắt lại.

"Cậu lại sao nữa vậy?"

"......"

"Còn khóc nữa là tôi đuổi cậu ra khỏi nhà đấy?"

Tuy nhiên, cậu ta không nhận được bất kỳ phản ứng nào từ cậu. Đôi má ửng hồng vì men rượu cũng đã trở nên tái nhợt. Một lát sau, Seon-woo lẩm bẩm với vẻ mặt thất thần.

"Này. Shin Jae Young."

"Sao?"

"Tôi bị bơ rồi."

"Bai?"

"......"

"Đừng bảo là Park Sion nhé?"

Shin Jae Young nhướn mày lên. Cậu ta nhìn khuôn mặt tái nhợt của Seon-woo. Nơi đó hỗn hợp những cảm xúc sốc và tủi thân.

"Cậu ấy đã đọc tin nhắn nhưng không trả lời. Cậu ấy lao ra ngoài mà không nói một lời nào, vậy mà đến giờ này vẫn không nổi cơn gì cả."

Ánh mắt Shin Jae Young lướt qua Seon-woo đang trở nên vô cùng nghiêm trọng. Với cái vẻ mặt này, dù cậu ta có ngã quỵ xuống thì cũng không có gì lạ.

"Có hơi sốc thật..."

Kim Young Jin quay đầu lại nhìn cậu ta, người đang nói những lời vô nghĩa. Người mà đáng lẽ phải nói những lời làm người khác lộn ruột vào lúc này lại đang nhìn Seon-woo với ánh mắt thương cảm. Kim Young Jin luôn chậm hơn những người khác nửa nhịp trong việc nắm bắt tình hình, trợn tròn mắt.

"Cái gì? Cái gì mà sốc?"

"...Cái thằng ngốc này. Yoon Seon-woo đến giờ vẫn đang uống rượu với chúng ta mà Park Sion không hề liên lạc một lần nào đấy."

"Vậy thì sao?"

"Việc Park Sion không nổi cơn gì có bình thường không?"

Dường như nhận ra điều bất thường muộn màng, Kim Young Jin hít một hơi.

Cậu ta vội vàng kiểm tra điện thoại của mình. Nếu là bình thường, phải có hàng trăm tin nhắn và cuộc gọi nhỡ đến, dù là từ mình. Không, vốn dĩ việc cậu ta không có mặt ở đây đến giờ là điều kỳ lạ. Dù có cho rằng Seon-woo đến một mình, thì bây giờ sau ba bốn tiếng, cậu ta cũng phải nhập hội rồi chứ.

Kim Young Jin túm lấy vai Seon-woo đang ngồi ngây ra.

"Này, Yoon Seon-woo. Cậu ta giờ đang làm gì vậy?"

Cậu ta nói như thúc giục. Shin Jae Young cũng nhìn về phía Seon-woo như tò mò. Cảm thấy áp lực vô hình, Seon-woo bất đắc dĩ mở miệng.

"......Chắc là ở quán rượu."

"Cậu cãi nhau với cậu ta nên cậu ta tự mình uống rượu à?"

"...Không phải. Với bạn bè cùng khoa của cậu ấy."

"Cái gì!?"

Đồng thời, mắt hai người mở to. Không phải vì họ ngạc nhiên trước việc Park Sion có bạn. Mà bản thân việc người lẽ ra phải nổi điên lên để lôi Yoon Seon-woo đi khỏi đây lại đang vui vẻ với người khác đã là một điều kinh hoàng rồi. Giờ thì họ đã hiểu được lời nói hãy đem Park Sion thật về của cậu. Park Sion đã thay đổi. Như thể một người khác.

"Cậu, cậu... không sao chứ...?"

Thay vì trả lời, Seon-woo nắm lấy chiếc cốc rỗng. Shin Jae Young thấy vậy liền rót rượu vào cốc của cậu với vẻ mặt cay đắng.

"Ừ. Hôm nay cậu cứ uống rồi chết ở đây đi."

Một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy bàn. Kim Young Jin đang xem xét tình hình và nhấp từng ngụm rượu, lên tiếng.

"Vy Park Sion đang ở đây bây giờ là ai? Thật sự là đồ giả à?"

Shin Jae Young lườm xéo cái miệng đang đổ thêm dầu vào lửa của cậu ta.

"ĐM. Vì đầu óc đã bị reset nên cái tật cũ mới tái phát chứ. Park Sion là Park Sion, làm gì có người thật người giả?"

"Không. Vừa nãy cậu ấy bảo là đồ giả mà......"

"Ý tôi là việc một người thay đổi chỉ vì mất trí nhớ là điều không thể mà..."

Seon-woo cắt ngang lời Shin Jae Young và đột ngột xen vào.

"Không. Có thể cậu ấy không phải là Park Sion."

Trước những lời vô lý, trán Shin Jae Young nhăn lại.

"Này. Đến cậu cũng sao vậy?"

"Cậu ấy đã trực tiếp nói không phải rồi."

Cậu ta bảo cậu ta cảm thấy mình là một người khác so với trước khi mất trí nhớ."

"Điên rồi. Cậu ta nổi điên lên bảo sẽ không tìm lại trí nhớ, thì ra là vì thế à?"

Seon-woo gật đầu.

"Ừ, cậu ta bảo đó không phải là ký ức của mình."

"Thằng điên này. Cậu ta đang nói cái quái gì vậy."

Đó là một mạch suy nghĩ kỳ lạ mà người bình thường không thể hiểu được. Nhưng điều khó hiểu hơn là phản ứng của Yoon Seon-woo. Shin Jae Young huých nhẹ Seon-woo, cậu đang ngơ ngác chìm trong suy nghĩ.

"Vậy còn cậu? Cậu cũng nghĩ thằng đó là một người khác à?"

Có vẻ như đúng là đầu óc của Park Sion không được bình thường. Nhưng chắc Yoon Seon-woo vẫn còn tỉnh táo, sẽ không hùa theo chứ.

"Người thật, người giả, tất cả đều là lời nói trong lúc say thôi đúng không? Không phải là thật lòng chứ?"

"......"

"Nói đi."

Seon-woo vuốt ve chiếc ly thủy tinh. Cậu không thể dễ dàng nói ra. Vì ngay cả bản thân cậu cũng thấy tình huống này thật kỳ lạ, cậu cũng không tự tin có thể giải thích cho Shin Jae Young và Kim Jae Young hiểu.

"Tôi biết đó là những lời thật kỳ lạ, nhưng tôi cũng cứ thấy cậu ấy như một người khác......"

"Đồ điên."

Shin Jae Young chửi thề một cách chân thành. Cậu ta nhìn lên nhìn xuống Seon-woo, người đang nói những lời không tỉnh táo. Tuy nhiên, cậu ta giải thích tình hình của mình bằng một giọng tương đối rõ ràng.

"Những gì cậu ấy nhớ là tôi đang bị Kim Shin Joo đánh cho nhừ tử. Cậu ấy chỉ nhớ có mỗi chuyện đó, còn những kỷ niệm mà chúng tôi đã cùng nhau trải qua thì cậu ấy quên hết. Đã vậy còn chưa đủ, giờ cậu ấy còn bảo sẽ cắt bỏ hết những ký ức về tôi. Và cậu ấy sẽ không bao giờ tìm lại chúng nữa."

"Thằng điên khùng......"

"Có lẽ với các cậu, cậu ấy vẫn có vẻ như là Park Sion, nhưng với tôi thì có thật là như vậy không?"

"......"

"Tôi không biết nữa. Thật sự."

Giọng Seon-woo trầm xuống.

Shin Jae Young liếm môi và nghiền ngẫm những lời cậu vừa nói. Dù không nên để tâm đến những lời vô nghĩa trong lúc say, nhưng từ nãy đến giờ cậu ta vẫn cảm thấy có gì đó kỳ lạ trong những lời Seon-woo nói. Đặc biệt, lời nói hãy đem 'Sion ca chúng ta' về khiến cậu ta cảm thấy khó chịu một cách kỳ lạ.

"Hừm..."

Sau một hồi đăm chiêu suy nghĩ, cậu ta ngẩng đầu lên như thể đã nghĩ ra điều gì đó.

"Vậy ý cậu là cái thằng đang ở đây bây giờ khiến cậu cảm thấy khác với Park Sion mà cậu đã yêu nhau thắm thiết và trải qua bao nhiêu chuyện trên đời à?"

"Có thể nói như vậy."

"Tại sao cậu lại cảm thấy như vậy?"

Trước câu hỏi của cậu ta, Seon-woo đảo mắt lên trên. Khuôn mặt phủ nhận quá khứ bằng cả cơ thể và ép cậu phải lựa chọn chợt hiện lên trong đầu cậu. Nhớ lại cảm giác mà cậu đã cảm nhận được lúc đó, cậu mở miệng.

"...Có hơi xa lạ."

"Cái gì?"

"Chỉ là khác với trước kia quá."

"Này, người khác đi có phải tại cậu không? Không phải tại cậu ấy à?"

Có lẽ vì say rượu, Seon-woo khó có thể hiểu được ngay những lời Shin Jae Young nói. Vì cậu bạn như vậy, Shin Jae Young đã giải thích lại một lần nữa.

"Park Sion mà cậu gặp lần đầu tiên là bộ dạng bây giờ mà."

"H?"

"Vốn dĩ cái thằng khiến cậu mê mệt là cái thằng chỉ nhớ đến việc cậu bị Kim Shin Joo đánh cho nhừ tử mà thôi."

Shin Jae Young chạm mắt với Seon-woo, cậu đang nhìn cậu ta chằm chằm với vẻ mặt ngơ ngác.

"Vô lễ, lạnh lùng và cái thằng tồi tệ chỉ biết đem người khác ra làm trò cá cược. Park Sion mà cậu thích vốn dĩ là một người như vậy."

Cuối cùng, cậu ta chống cằm và bật ra một tiếng cười như gió thoảng.

"Chẳng phải cậu biết rõ điều đó nhất sao?"

Ánh mắt Seon-woo khẽ rung động.

"Nhìn những gì cậu ta đang làm bây giờ mà xem. Trên đời này có ai mất trí nhớ rồi lại làm những chuyện điên rồ như vậy không. ĐM. Theo tôi thấy thì cậu ta vẫn cứ là Park Sion thôi."

Dù không muốn thừa nhận, nhưng đó là sự thật. Park Sion vốn là một người như vậy. Một người khác biệt với cậu nên cậu luôn cảm thấy xa lạ, một người mà cậu khó có thể hiểu được. Một người mà từ ấn tượng đầu tiên cậu đã cảm thấy có một luồng khí lạnh lẽo nên cậu không muốn dính dáng đến.

"Theo tôi thấy thì Park Sion vẫn cứ như vậy đến phát tởm."

"Haa..."

Một tiếng thở dài như than vãn thoát ra từ kẽ răng của Shin Jae Young.

Cho đến bây giờ, cậu vẫn nghĩ rằng lý do Park Sion phủ nhận quá khứ hoàn toàn là do cậu ta. Vì đã quên đi tất cả những ký ức gây tổn thương cho nhau, những khoảnh khắc đâm chồi nảy lộc trong nhau, nên cậu ta đã trở thành một người hoàn toàn khác. Nhưng có lẽ người thực sự phủ nhận quá khứ không phải là Park Sion mà là cậu

"Đúng vậy..."

Cậu đã tạm thời mù quáng vì say sưa với mối tình ngọt ngào kéo dài sau khi tốt nghiệp. Park Sion dịu dàng, đáng yêu và chỉ biết đến mình chỉ là Park Sion của Yoon Seon-woo, chứ không phải bản chất của cậu ta.

"Thấy chưa. Tôi đã bảo ánh mắt cậu nhìn cậu ta đã thay đổi rồi mà?"

Shin Jae Young tựa lưng vào ghế và nở một nụ cười hài lòng. Dù đó là một lời nói đúng đắn, nhưng đó lại là một vẻ mặt khiến người ta không muốn thừa nhận chút nào. Seon-woo cúi đầu xuống với vẻ mặt hơi khó chịu. Shin Jae Young liền dùng chân khẽ đá vào bắp chân cậu và nói.

"Vậy nên nếu cái thằng đó lại nói những lời nhảm nhí như cậu ta sẽ xóa ký ức hay cậu ta là một người khác, thì cứ im lặng đi."

"...Nhưng nếu cậu ấy không tìm lại được ký ức vĩnh viễn thì sao?"

"Thì đó là điều không thể tránh khỏi."

Shin Jae Young rót rượu vào cốc của Seon-woo, người trông có vẻ bối rối.

"Dù sao thì đây cũng là một trò chơi mà cậu sẽ thắng."

"...Ti sao?"

"Vì chỉ là trở lại vạch xuất phát thôi mà. Đã chạy li chặng đường đã hoàn thành rồi thì có gì khác biệt đâu chứ?"

Khi nghe giọng nói tràn đầy sự chắc chắn của Shin Jae Young, cậu cảm thấy một tia hy vọng đang len lỏi từ đâu đó.

"Vạch xuất phát..."

Đôi mắt đã nguôi ngoai sự bối rối đột nhiên run lên. Park Sion mà cậu đã đối mặt khi đứng trên bục giảng chợt hiện ra. Đôi mắt lạnh lùng mà cậu không thể hiểu được chút gì đó giống hệt Park Sion đang ngậm điếu thuốc trong quán rượu đến mức đáng sợ.

Seon-woo vô thức bật ra một tiếng cười khan. Thật nực cười, nhưng cậu lại cứ muốn nhìn cái khuôn mặt đáng ghét đó. Cậu không thể chịu đựng được sự nhớ nhung cậu ta, người mà cả hai quá xa lạ để có thể hiểu nhau.

Bình luận
yunmei
yunmeiChương 143
Thương Seon quá
Trả lời·26/06/2025
yunmei
yunmeiChương 143
hóng hóng
Trả lời·26/06/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo