Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
Gò má hưng phấn bắt đầu trở nên tái nhợt. Cậu cảm thấy một cơn đau như thể bị cắm vào một cột lửa, nhưng vấn đề thực sự lại là một thứ khác. Dương vật lấp đầy trực tràng ngày càng chọc sâu vào. Nỗi sợ hãi bản năng rằng mình có thể chết nếu đi sâu hơn nữa khiến cơ thể cậu cứng đờ.
"Thả lỏng."
"A, Ya, sâu quá rồi..."
"Tôi sẽ nhẹ nhàng thôi. Không sao đâu."
Chiếc lưỡi mềm mại xoa dịu gò má cậu. Park Sion nắm nhẹ lấy cổ tay cậu đang đẩy mình ra. Nụ hôn ngọt ngào cũng được trao cho nơi đó. Chiếc lưỡi nóng bỏng liếm chậm rãi má của Seonwoo và trêu chọc môi cậu. Seonwoo rên khe khẽ và vòng tay qua cổ cậu. Nỗi sợ hãi ngọt ngào bao trùm toàn thân cậu. Và khoảnh khắc đó...
Phịch.
Dương vật khổng lồ lập tức chạm đến kết tràng.
"Hộc..."
Lưng Seonwoo gập mạnh xuống. Mắt cậu tối sầm lại và nghẹt thở. Thứ gì đó lấp đầy bên trong bụng cậu. Cơ thể cậu run rẩy, và Park Sion nhẹ nhàng ngậm lấy môi cậu. Chỉ đến lúc đó, hơi thở mà cậu đã quên mới tràn ra. Nhưng chẳng mấy chốc, xương chậu và xương chậu va chạm thô bạo. Phịch, phịch. Tiếng ồn nặng nề vang lên liên tục bên tai.
"Ư..."
Cậu cảm thấy một áp lực khủng khiếp trong bụng. Cậu lại nín thở vì áp lực như bị đè nén. Lỗ cậu tự động co lại.
"...Ư... Hít thở đi, Seonwoo à."
"Hờ, ha..."
"Phải thả lỏng ra."
"Aaa, hờ..."
Mồ hôi lạnh đổ ra vì áp lực đè nặng lên bụng dưới. Seonwoo cố gắng hết sức đẩy Park Sion đang dồn trọng lượng cơ thể lên mình. Nhưng cậu không thể dồn chút sức nào vào và chỉ có thể bị bắt lấy giữa không trung.
"Chưa từng vào sâu đến đây sao?"
Khoảnh khắc đó, ánh mắt cậu lóe lên sự chiếm hữu mãnh liệt. Thật khó tin rằng cho đến lúc nãy cậu vẫn quỳ gối và ngoan ngoãn há miệng, ánh mắt cậu dữ dội. Phịch. Một lần nữa, áp lực ập đến và cậu cảm thấy một cơn đau nhức.
"Aaa, a..."
Park Sion cắn vào gáy trần của cậu. Tại chỗ giao nhau, tiếng đâm hạ bộ vang lên phịch, phịch. Một sự hưng phấn yếu ớt lan tỏa giữa áp lực không thể thở được.
"Vậy thì đây là lần đầu tiên của tôi ở đây nhỉ."
"Hộc..."
Hơi thở của Seonwoo run rẩy bất an. Một cảm giác tê dại truyền dọc theo cột sống. Cậu cảm thấy rõ ràng bụng dưới đang thắt lại.
"A! Hừ, ha..."
"Xít..."
Lúc đó, bàn tay thô bạo kéo áo sơ mi của Seonwoo lên đến tận cổ. Chiếc lưỡi ướt át liếm mút đầu vú rồi cắn mạnh vào đầu ti. Seonwoo vặn vẹo eo mình không biết phải làm sao vì khoái cảm tê dại. Một vết răng hằn lên làn da non mịn. Park Sion để lại những vết răng trên ngực cậu và dồn trọng lượng cơ thể xuống hạ bộ. Khoảng trống tưởng chừng không thể mở rộng hơn nữa mở ra, và dương vật khổng lồ đè nén nơi tập trung khoái cảm.
Vách trong ướt đẫm khoái cảm bắt đầu co giật. Trước sự co giật của vách trong đang nghiến dương vật, Park Sion rên khe khẽ và liếm dài đầu vú màu đỏ tươi. Hạ bộ và thượng bộ bị kích thích cùng lúc, dương vật của Seonwoo tuôn ra chất lỏng trong suốt.
"A, không được... Aaa, hức!"
Cơ bụng của Park Sion ướt đẫm chất lỏng mà Seonwoo vừa bắn ra. Bàn tay tham lam nắm chặt thịt mông. Ngay cả trong khoảnh khắc đó, lưỡi cậu vẫn để lại dấu vết trên xương quai xanh và ngực của Seonwoo, và để lại vết răng trên nhũ hoa cậu.
Nỗi đau và khoái lạc lẫn lộn một cách hỗn loạn, và một sự hưng phấn lan tỏa khắp cơ thể cùng với áp lực nặng nề. Seonwoo kéo khuôn mặt Park Sion đang dai dẳng hành hạ nhũ hoa của mình lên. Trán họ chạm nhau, và đôi mắt mát lạnh đẫm khoái cảm nhìn chằm chằm vào cậu như muốn nuốt chửng.
Khuôn mặt tươi cười của cậu hiện lên rõ ràng trên đôi mắt đẫm khoái cảm. Đôi mắt Park Sion dao động dữ dội khi cậu xác nhận rằng ánh mắt cậu đang đuổi theo con người cậu ở hiện tại, khoảnh khắc này, thay vì những ký ức cũ kỹ.
"Seonwoo à, a, Seonwoo à..."
Giọng nói say sưa khoái lạc liên tục gọi tên cậu. Cậu ta ép chặt hạ bộ sát vào mình đến mức không thể gần hơn được nữa. Ngay lập tức, Seonwoo run rẩy và rải rác những tiếng rên rỉ đau đớn. Vách trong đang co giật dính chặt vào dương vật nổi đầy gân xanh. Quy đầu đạt đến nơi sâu nhất phồng to lên.
"A, aaa, đau... Sion à..."
Park Sion giữ lấy Seonwoo đang ngã ra sau. Những đường gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay cậu. Cậu ta ăn ngấu nghiến môi Seonwoo rồi đạp mạnh chân xuống sàn và bắt đầu những nhịp thúc dữ dội. Mỗi khi quy đầu chạm vào và rời khỏi phần gấp khúc của kết tràng, một khoái lạc nặng nề đến mức muốn nôn mửa đè nặng lên Seonwoo.
Seonwoo rên la vì sự kích thích khó có thể chịu đựng được. Nhưng vách trong càng ướt đẫm khi tiếng rên của cậu dịu đi. Park Sion banh rộng đùi đang run rẩy và đâm mạnh vào eo cậu. Và cuối cùng, vào khoảnh khắc đạt đến đỉnh điểm, cậu ta phun ra ham muốn đê tiện vào nơi sâu nhất của Seonwoo. Đầy đến mức không thể vắt ra được nữa.
Sự phóng tinh kéo dài rất lâu. Dương vật cậu ta co giật trong suốt quá trình xuất tinh. Niềm vui tê dại ập đến như sóng trào. Park Sion ôm chầm lấy Seonwoo. Bên tai cậu ta đang say sưa với dư âm của sự xuất tinh, có một tiếng ù vang vọng. Cậu ta vô thức lặp lại âm thanh đó.
"Seonwoo à, thích quá, thích đến phát điên mất thôi."
Một phong cảnh chìm trong bóng tối sâu thẳm hiện ra. Lúc đó, một ánh sáng lờ mờ từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào và lướt qua toàn cảnh ngôi nhà. Một cậu bé đang ngồi ở nơi bóng tối đậm đặc nhất. Park Sion chậm rãi chớp mắt. Chẳng mấy chốc, Yoon Seonwoo đang ngồi im lìm cúi gằm mặt xuống, mắt cậu đã quen với bóng tối.
'Sion à...'
Một giọng nói đơn điệu gọi tên cậu. Một giọng nói quá đỗi chân thành đến mức nghe lạnh lẽo. Cậu tiến lại gần hơn để xác nhận biểu cảm cậu ta. Có lẽ vì bóng tối phủ xuống người cậu ta mà cậu không thể nhìn rõ biểu cảm, nhưng mỗi khi ánh sáng bên ngoài nhấp nháy, gò má cậu ta lại lấp lánh như ướt đẫm nước. Cậu ta đang khóc.
'Sion à.'
Cậu ta lại gọi tên cậu. Khoảnh khắc cậu nghe thấy một giọng nói lạnh lẽo đến mức sương trắng lan tỏa bên tai, nhịp tim cậu đập lên một cách bất an. Cậu hoàn toàn không thể chấp nhận được tình huống này. Ánh mắt nghi ngờ dán chặt vào Seonwoo. Cằm cậu run rẩy nhẹ nhàng như thể đang nuốt nước mắt. Và khoảnh khắc sự run rẩy đó dừng lại, ánh mắt lạnh lẽo đến tê dại và ánh mắt cậu đan vào nhau.
'cậu...cậu vẫn coi tôi là thứ đồ chơi tình dục của cậu à?'
Ánh mắt sắc lạnh lóe lên trong bóng tối. Trong ánh mắt đối diện không còn một chút hơi ấm nào. Thay vào đó, cậu cảm thấy ánh mắt đóng băng đang quét từng biểu cảm của mình một cách chi tiết.
'Tôi nghe thấy hết tiếng cậu tính toán trong đầu rồi, cái thằng chó chết.'
Một nụ cười chế giễu chua chát bao trùm lên đôi mắt phản chiếu tình yêu, và khóe môi hiền lành trở nên méo mó.
'...'
Park Sion cứng đờ người và đông cứng biểu cảm với khuôn mặt tái nhợt không còn chút máu. Cậu thấy đôi mắt không thể tìm thấy dù chỉ một chút tình cảm nào đang nhuốm một màu sắc xa lạ. Khoảnh khắc cậu nhận ra rằng trong cảm xúc đó có một sự ghê tởm mơ hồ, cậu cảm thấy đầu mình lạnh toát. Nhịp tim dữ dội đánh bên tai cũng dần nguội lạnh theo.
Lúc đó, cậu nghe thấy giọng nói trong quá khứ của chính mình, một giọng nói quen thuộc nhưng lại cảm thấy xa lạ.
'cậu biết đến đâu rồi.'
Đôi mắt ngập tràn giận dữ đột nhiên rung chuyển. Cậu ta nhăn mặt như một người bị dao đâm. Đôi môi mấp máy nuốt chửng sự thảm hại, và tiếng thở run rẩy lan tỏa một cách cô đơn. Park Sion không thể rời mắt khỏi khuôn mặt đó. Cậu thấy nước mắt đang dâng lên trong đôi mắt của Yoon Seonwoo. Đây không phải là lần đầu tiên cậu thấy cậu ta khóc, nhưng kỳ lạ thay khuôn mặt đó lại có vẻ xa lạ.
Park Sion vô thức vươn tay ra. Nhưng khoảnh khắc tay cậu chạm vào má Yoon Seonwoo, tay cậu biến thành khói và tan biến.
"Tôi không thể buông cậu ra được."
Thay vào đó, con người cậu trong quá khứ giữ vai cậu một cách thô bạo. Gân guốc nổi lên trên mu bàn tay cậu, và Yoon Seonwoo đang chống cự một cách tuyệt vọng trông có vẻ bất lực.
Đây chỉ là một giấc mơ thôi sao, hay là một mảnh ký ức mới nổi lên?
"Chết tiệt... Ư hức... Chết... Chết tiệt..."
Chẳng mấy chốc, tiếng nức nở vang lên. Cậu cũng thấy dáng vẻ mình ngồi sụp xuống trước cửa ra vào đóng kín và nhìn chằm chằm vào hư không. Trái tim cậu đau nhói và đầu cậu đau như muốn nứt ra.
"...này. Park Si... On... Sion... à..."
Một giọng nói quen thuộc vang lên trên tiếng khóc bi thương. Theo bản năng, cậu hướng về phía giọng nói đó. Tiếng nức nở vọng lại từ phía sau ngày càng xa và giọng nói gọi tên cậu trở nên rõ ràng hơn.
"Hộc."
Khi cậu mở mắt ra, cậu thấy Yoon Seonwoo đang ngạc nhiên. Cậu cảm nhận rõ ràng ngón tay đang vuốt ve gò má đẫm mồ hôi lạnh.
"này, cậu không sao chứ?"
"Hờ... Ha..."
Ánh mắt Park Sion ghim chặt vào khuôn mặt Seonwoo. Cậu nhận ra mình đã trở lại thực tại sau khi xác nhận đôi mắt màu nâu sẫm chứa đựng sự lo lắng thay vì sự thù hận lạnh lùng.
"Cậu gặp ác mộng à?"
Ánh mắt nhìn cậu và giọng nói gọi tên cậu đều không khác gì mọi ngày. Cậu bất lực thả lỏng bản thân. Cậu dựa vào Seonwoo như thể muốn ôm lấy cậu ta. Bàn tay dịu dàng vuốt ve tấm lưng trần của cậu vuốt ngược mái tóc ướt đẫm mồ hôi lạnh.
"Có lẽ vì chỗ ngủ không thoải mái nên tôi đã gặp một giấc mơ kỳ lạ."
Chỉ đến lúc đó cậu mới thấy họ đang nằm ở đâu. Quần áo vứt vương vãi trên sàn, và chất lỏng cơ thể không biết của ai đã khô lại trên khắp cơ thể trần truồng. Có vẻ như họ đã lăn lộn một trận trong phòng khách và gục xuống ngủ luôn.
"Chúng ta ra giường ngủ nhé. Hay là cậu muốn đi tắm trước?"
Park Sion giữ cậu lại khi cậu định đứng dậy. Sau đó, cậu ôm lấy vai cậu ta và lắc đầu. Một cảm giác nhẹ nhõm muộn màng ập đến khi cậu ôm lấy cơ thể dính đầy đủ loại chất lỏng.
Nhưng chính Seonwoo lại rùng mình vì cảm giác nhớp nháp chạm vào da cậu.
"Ư. Này...Đi tắm trước đi."
Khoảnh khắc cậu định đứng dậy, một cánh tay rắn chắc nắm lấy eo cậu.
"Chỉ một lát thôi."
"Cậu không thấy khó chịu à?"
"Không."
Seonwoo nhíu mày như thể cảm thấy kỳ lạ. Cậu ta vốn là người hay phàn nàn về mọi thứ, vậy mà hôm nay lại thế này. Cậu hơi vặn eo để tránh Park Sion đang ôm mình. Toàn thân cậu ê ẩm vì nằm lâu trên sàn cứng.
"Ôi, eo ơi."
"..."
Mặc dù cậu đã thể hiện sự khó chịu trong lòng, nhưng Park Sion dường như không có ý định rời khỏi mình. Seonwoo nói với cậu như ban ơn khi cậu chạm vào da trần của mình.
"Vậy thì tắm chung nhé? Tôi sẽ đi xả nước."
Đó là một đòn chí mạng. Nhưng Park Sion chỉ do dự một chút rồi lắc đầu. Cậu nghĩ rằng cậu ta sẽ nhào tới nếu mình bảo tắm chung. Đây cũng là một phản ứng ngoài dự kiến. Seonwoo nheo mắt và liếc nhìn khuôn mặt cậu.