Tái Sinh - Chương 152

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Sáng hôm sau, thời tiết trong xanh chào đón họ. Trước cửa nhà hàng mà họ đến bằng xe buýt và tàu điện ngầm thì vắng vẻ, nhưng không lâu sau đó, một hàng người dài đã nối đuôi phía sau họ. Công sức thức dậy sớm để đến trước giờ mở cửa của quán đã không uổng phí.

Seonwoo nở nụ cười mãn nguyện nhìn bầu trời không một gợn mây và hàng người dài đang xếp hàng phía sau mình.

"Chà. Thời tiết đẹp thật."

Cậu hít một hơi thật sâu. Mặc dù cảm nhận được không khí ô nhiễm của thành phố, nhưng vì là đi du lịch nên vẫn cảm thấy khá sảng khoái. Trong lúc đó, Seonwoo để ý thấy những người đi lại mang theo những chiếc túi giấy tương tự. Hầu hết đều kéo vali, có vẻ họ là những du khách giống mình. Với ánh mắt đầy tò mò, Seonwoo quan sát những chiếc túi giấy trên tay họ và nhìn thấy một cái tên quen thuộc.

"Ơ?"
"Sao?"
"Có vẻ gần đây có một tiệm bánh nổi tiếng."
"Tiệm bánh?"

"Nhìn kia." Seonwoo chỉ vào tay những người đang đi ngang qua.

"Lát nữa ghé vào mua bánh nhé. Chúng ta ăn, rồi còn cho Kim Youngjin và Shin Jaeyoung nữa."
"Mấy tên khốn đó có gì mà phải cho?"

Nghe thấy những cái tên không mấy chào đón, Park Sion liền nhíu mày. Một tiếng càu nhàu tự nhiên bật ra. Tuy nhiên, Seonwoo lắc đầu với vẻ mặt nghiêm trọng. Ký ức về việc làm loạn ở nhà Shin Jaeyoung sau khi say rượu tuần trước đã đâm thẳng vào lương tâm cậu.

"Haizz, vì tôi có tội nên mới thế đấy..."

Ngày hôm đó, vì quá bận rộn nên cậu đã bỏ đi mà không dọn dẹp tử tế. Với tính cách của Shin Jaeyoung, chắc chắn lần tới gặp mặt sẽ không có lời nào tốt đẹp đâu. Khuôn mặt châm biếm, khó chịu cứ hiện lên rồi biến mất trước mắt cậu.

"Tội gì?"
"Nói chung là có chuyện như vậy
đấy."

Seonwoo đáp lại với nụ cười gượng gạo, né tránh câu trả lời. Park Sion lộ rõ vẻ khó chịu, nhưng Seonwoo không hề có ý định kể lại chuyện say rượu mình đã gây ra ngày hôm đó. May mắn thay, đúng lúc cánh cửa quán mở ra. Seonwoo liền nhanh chóng lách vào qua khe cửa trước khi Park Sion kịp càu nhàu.

Khung cảnh của quán giản dị hơn mong đợi một chút, không, phải nói là nhiều. Nếu không có những bức ảnh và chữ ký của người nổi tiếng treo trên tường, thì nhìn nó giống một quán cơm bình dân trong xóm. Họ cố gắng lắm mới có thể ngồi được một chỗ gần lối ra. Một nụ cười đắc thắng hiện trên môi Seonwoo khi nhìn hàng người dài đang xếp hàng bên ngoài. Lúc đó, một bà cụ đứng trước mặt họ.

"Hai con mực đúng không?"
"Đó có phải là mì mực không ạ?"
"Nếu muốn ăn mì, phải thêm sợi vào."
"À, vậy thì cho cháu hai suất mì thêm sợi. Thêm hai suất cơm nữa ạ."
"Được rồi."

Bà cụ gật đầu như đã hiểu và đi sang bàn khác. Không lâu sau, những món ăn kèm giản dị được đặt lên bàn. Đó là kim chi thái lát mỏng như củ cải non, thạch xanh và nộm cà tím. Vì đã bỏ bữa sáng ở khách sạn và xếp hàng từ sớm nên Seonwoo đang đói bụng liền cho ngay miếng thạch xanh vào miệng.

"Ồ."

Vừa ăn xong, cậu ấy đã thốt lên lời khen. Hương vị bình dị nhưng lại cảm nhận được nội lực của người làm ra nó. Seonwoo nhẹ nhàng đẩy đĩa nộm thạch xanh về phía trước. Cậu nhớ lại trước đây khi đi ăn nhà hàng Hàn Quốc, Park Sion đặc biệt thích ăn món thạch xanh này.

"Này, cậu thích món này mà. Ngon lắm đấy. Ăn thử đi."

Park Sion đang rót nước, nhìn thấy đĩa đồ ăn được đẩy đến trước mặt liền cau mày khó chịu. Seonwoo ngạc nhiên khi thấy cậu ta đột nhiên lườm mình.

"Sao tự nhiên nhìn tôi như vậy?"
"Tôi không thích món này."
"Nói cái gì thế. Trước đây đi Gangneung với tôi, cậu chỉ ăn món này thôi mà."
"Tôi chưa từng đi Gangneung với cậu."

Một giọng điệu lệch lạc vang lên. Seonwoo chớp mắt rồi lộ vẻ mặt "À, chết rồi". Người cùng đi Gangneung là Park Sion trong quá khứ, còn tên này ở đây bây giờ đang phủ nhận quá khứ đó và cố gắng khẳng định một bản sắc mới.

Seonwoo mãi mới nhận ra tình hình, một nụ cười gượng gạo hiện trên môi cậu. Mặc dù vậy, Park Sion vẫn ngồi nghiêng, toàn thân lộ rõ vẻ dỗi hờn.

Trong lúc đang suy nghĩ xem phải dỗ dành tên này như thế nào, Seonwoo nhìn thấy một món ăn kèm khác. Đó là nộm cà tím, món ăn đường hoàng chiếm một vị trí trong TOP 5 món ăn Park Sion ghét nhất. Một nụ cười nham hiểm hiện trên môi cậu.

"Xin lỗi. Tôi sai rồi."
"Lần sau cẩn thận một chút."
"Biết rồi. Vậy thì Dalkong à..."

Seonwoo cẩn thận gắp một miếng nộm cà tím. Một miếng cà tím mềm oặt dừng lại trước miệng Park Sion.

"Cậu thử ăn món này xem sao?"

Seonwoo nhướng mày mỉm cười. Khuôn mặt Park Sion cứng lại rõ rệt khi nhìn miếng nộm cà tím đang ở ngay trước mũi.

"Park Sion ngày xưa ghét món này lắm, nhưng cậu không phải Park Sion mà."
"..."
"Cậu sẽ ăn được thôi. Đúng không?"

Trước sự khiêu khích của Seonwoo, Park Sion cắn môi. Tuy nhiên, cậu ta không thể kiểm soát được việc đầu mình cứ lùi lại khi nộm cà tím đến gần. Seonwoo dường như thấy thú vị với phản ứng đó, lại lần nữa đưa cà tím đến gần môi cậu ta.

"Ăn đi."
"..."
"A a—"

Không chịu nổi áp lực, Park Sion cuối cùng cũng từ từ hé môi. Ngay sau đó, một cảm giác mềm nhũn chạm vào. Có lẽ cậu ta không đủ dũng khí để nhai, khóe môi cậu ta cứng lại. Seonwoo cố gắng nhịn cười nhìn đôi môi bất động của Park Sion.

"Cà tím tốt cho chống oxy hóa và tăng cường miễn dịch đấy. Nhai kỹ vào nhé."

Đôi mắt lạnh lùng hơi nheo lại, hàng mi dài khẽ run rẩy. Không biết có hiểu lòng cậu ta hay không, Seonwoo tự tay gắp cà tím đặt lên thìa đối diện. Đôi mắt tuyệt vọng nhìn Seonwoo.

"Tôi bảo nhai đi mà."
"..."
"Thế nào? Ăn thử rồi thấy ngon hơn tưởng tượng chứ?"

Park Sion khó khăn lắm mới nhai được thứ gì đó mềm nhũn và gật đầu. Seonwoo chống cằm mỉm cười.

"Ăn giỏi đấy. Quả nhiên, cậu không khó tính như Park Sion."

Park Sion khó khăn lắm mới nuốt được miếng cà tím, nhìn miếng cà tím được đặt gọn gàng trên thìa của mình. Cậu ta không có đủ tự tin để thử lần thứ hai. Cậu ta lén lút đưa phần cà tím của mình sang phía đối diện.

"Cậu cũng muốn ăn thử không?"

Lập tức, Seonwoo cau mày kịch liệt và xua tay.

"Không. Tôi ghét cà tím kinh khủng."

Seonwoo thẳng thừng từ chối ý tốt không phải là ý tốt của Park Sion, rồi cho miếng thạch xanh trước mặt vào miệng.

"Thạch xanh cũng tốt cho sức khỏe đấy. Tôi ăn cái này đây."

Cậu ấy nhìn thẳng vào mắt Park Sion và cười tủm tỉm như trêu chọc. Park Sion lần đầu tiên cảm thấy Yoon Seonwoo thật sự đáng ghét. Khóe môi đang vui vẻ cong lên bỗng cứng lại lạnh lùng.

"Sao? Cậu cũng muốn ăn à?"

Seonwoo cười khúc khích khi Park Sion đang nhìn mình với ánh mắt pha lẫn oán giận. Sau đó, cậu đưa miếng thạch xanh đến trước miệng cậu ta. Tuy nhiên, Park Sion đã khó chịu rồi nên cứ mím môi lại.

"...Không ăn."
"Này, cậu mất trí nhớ chứ có mất vị giác đâu."

Kèm theo một lời trách nhẹ, miếng thạch xanh lại một lần nữa tiến đến gần. Mùi dầu tía tô thơm lừng xộc vào mũi. Vì chưa ăn sáng ở khách sạn nên chỉ ngửi mùi thôi đã tự nhiên tiết nước bọt. Seonwoo tự tay đưa miếng thạch xanh vào miệng Park Sion đang ngập ngừng.

"Thế nào, thạch xanh ngon hơn đúng không?"

Park Sion cắn môi và gật đầu. Biểu cảm có vẻ hờn dỗi của cậu ta thật đáng yêu khiến Seonwoo không thể ngừng khúc khích cười. Hồi cấp ba cậu ta cũng đáng yêu thế này sao? Cứ tưởng mình hiểu rõ Park Sion rồi, nhưng mỗi lần đối mặt lại khám phá ra một khía cạnh mới.

"À, ăn thêm nào. A...."

Seonwoo cố gắng nuốt tiếng cười, lại một lần nữa đưa miếng thạch xanh vào miệng cậu ta. Sau khi lặp lại vài lần như vậy, khóe môi đang giận dỗi dần dần giãn ra. Khi ngậm miếng thạch lạnh, hương dầu tía tô thơm lừng lan tỏa khắp khoang miệng thật dễ chịu. Liếc nhìn thực đơn, thấy dòng chữ viết tay tự tin ghi rằng tất cả nguyên liệu đều là đồ nội địa. Không còn nghi ngờ gì nữa.

Cứ như vậy, cậu ta không một lời phàn nàn mà đón nhận những món ăn kèm Seonwoo đưa cho. Mặc dù cảm nhận được những ánh mắt lướt qua khi hai người đàn ông đút cho nhau ăn, nhưng có sao đâu. Dù sao thì đây cũng là những người sẽ không bao giờ gặp lại nữa mà.

Khi bát thạch xanh đã cạn, vừa lúc đồ ăn chính được mang ra. Một người phụ nữ trông giống con gái của bà cụ mang món ăn trông giống lẩu đến. Ánh mắt hai người dán chặt vào món ăn là khởi đầu và kết thúc của chuyến đi này.

"Oa."
"quý
khách Ăn ngon miệng ạ."
"Vâng ạ. Cảm ơn."

Ấn tượng đầu tiên là món canh kim chi có thêm mực. Và hương vị nước dùng cũng vậy. Park Sion lẳng lặng nhìn Seonwoo đang liên tục húp thử nước dùng.

"Thế nào?"
"Ưm..."
"Không ngon à?"
"Ăn thử đi đã."

Trước lời đề nghị của Seonwoo, Park Sion húp một thìa nước dùng. Ngay khi nếm thử, cậu ta hiểu được phản ứng của Seonwoo. Món ăn ngon, nhưng hương vị lại rất quen thuộc. Hương vị canh kim chi mà bất cứ người Hàn Quốc nào cũng đã ăn rất nhiều lần.

"Ưm..."

Park Sion cũng thốt ra một nhận xét tương tự như Seonwoo. Tuy nhiên, vì món ăn không hề dở nên cả hai đều nhanh chóng dùng đũa. Ngay sau đó, khi cho thêm mì vào, nó trở thành hình ảnh quen thuộc mà họ đã thấy trên TV. Mì hết sạch chỉ sau vài đũa. Chỉ sau khi ăn thêm cơm trộn với phần nước dùng còn lại, cơn đói mới được xoa dịu.

Seonwoo đã dùng bữa xong, lẳng lặng nhìn bát rỗng. Khác với phản ứng ban đầu khá thờ ơ, biểu cảm của cậu ấy trông khá tiếc nuối.

"Cảm giác như ăn được ý tưởng về canh kim chi vậy."
"Ý tưởng?"
"Nó chỉ là một hương vị bình thường thôi. Nhưng càng ăn, tôi càng nghĩ rằng đây là món ăn thể hiện nguyên mẫu lý tưởng nhất của hương vị canh kim chi điển hình mà chúng ta có thể tưởng tượng."

Biểu cảm của Seonwoo khi bình luận về món ăn khá nghiêm túc. Mặc dù không hiểu chính xác, Park Sion cũng gật đầu đồng ý với đánh giá của cậu ấy. Ban đầu, họ thất vọng vì hương vị quá bình thường, nhưng nước canh thanh mát và đậm đà khiến họ không ngừng đưa thìa. Dù không thốt lên lời khen ngay từ miếng đầu tiên, nhưng nhờ hương vị sạch sẽ, họ không hề ngán cho đến khi kết thúc bữa ăn.

"Họ có cho gia vị không nhỉ?"
"Chắc là có."
"Phải không?"

Vì có rất nhiều người xếp hàng trước quán nên họ không thể ngồi lâu. Cả hai người vội vàng đứng dậy, vừa nói chuyện vừa đồng tình với nhau. Sau khi thanh toán và rời khỏi quán, cuộc tranh luận của họ vẫn tiếp tục.

"Nhưng cũng có thể họ không cho gia vị."
"Bây giờ còn có quán nào không cho gia vị mà vẫn ngon à?"
"Không cho mà vẫn ngon nên mới lên TV chứ."

Park Sion bật cười khi nhìn Seonwoo mắt sáng rỡ. Có vẻ như cậu ấy đã rất hài lòng với bữa ăn nên cứ tiếp tục bình luận.

"Khi về Seoul chắc sẽ nhớ món này lắm."
"Thì lại đến nữa thôi."
"Này, lần sau nhất định phải đi KTX đến nhé."
"Được. Dù sao thì khu này cũng gần ga mà."

Họ vừa đi bộ, vừa trò chuyện để tiêu hóa bữa ăn, và bước chân của họ tự nhiên hướng về điểm du lịch nổi tiếng nhất của Daejeon. Và nụ cười đã tắt hẳn trên khuôn mặt của hai người khi họ phát hiện ra một hàng dài không có điểm cuối.

“Điên thật…”
“Seonwoo à.”

Park Sion nghiêng đầu nhìn hàng người kéo dài từ trước cửa hàng đến tận trong con hẻm.

“Trong mấy năm tôi mất trí nhớ, Daejeon đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Seonwoo không nói nên lời. Cậu chỉ có thể há hốc mồm nhìn dòng người không có hồi kết. Dòng người xếp hàng trước mắt không thấy điểm dừng. Hàng người uốn lượn như rắn trước cửa hàng kéo dài ra đến tận con hẻm bên cạnh. Hoàn toàn không thấy điểm cuối. Bên trong cửa hàng cũng tương tự. Bên trong nhìn qua cửa kính chật kín người, không còn chỗ đặt chân.

“Điên rồi phải không? Người ta đứng cả vào trong hẻm kia kìa.”
“Quán này nổi tiếng đến thế sao? Không thấy điểm cuối luôn…”

Hai người cứ ngẩn ngơ ngắm nhìn đám đông không những không giảm mà còn không ngừng tăng lên theo thời gian. Lúc nào không hay, trên tay họ đã có mỗi người một cây tanghulu.

“Rõ ràng là thành phố chán òm mà.”
“Chắc là chọn nhầm ngày rồi? Nghe nói lễ hội bắt đầu từ hôm qua mà.”
“Dù vậy thì cũng hơi quá rồi đấy.”

Hai người đồng loạt cắn mạnh vào trái cây xiên que. Những tinh thể đường vỡ vụn trong miệng, vị ngọt lan tỏa khắp khoang miệng. Seonwoo tròn mắt đưa que tanghulu đang ăn cho Park Sion.

“Cái này ngon lắm đó. Cậu ăn thử đi. Quýt không chua chút nào.”

Park Sion ngoan ngoãn nhận một miếng ăn, rồi cũng đưa que dâu tây của mình đến gần miệng Seonwoo. Sau khi vui vẻ chia sẻ trái cây cho nhau, ánh mắt của họ lại hướng về hàng người dài trước tiệm bánh. Không hẹn mà cùng, cả hai đều thở dài.

“Làm sao đây.”
“Làm sao gì. Đợi thế nào được cái đó.”
“Dù sao cũng đã đến đây rồi, không ăn bánh ở quán đó rồi đi về thì hơi phí nhỉ?”
“Nếu muốn ăn thì tôi sẽ đặt mua trên mạng cho cậu.”
“Ôi, tự mua ăn khác với cái đó chứ.”

Rắc rắc. Hai người lại cho tanghulu vào miệng. Miệng thì ngọt mà cứ thở dài thườn thượt.

“Nếu Kim Young-jin và Shin Jae-young biết chúng ta đến Daejeon chơi, chắc chắn họ sẽ la làng đòi bánh cho mà xem.”
“Kệ
bọn đấy đi.”

Đúng là vậy. Seonwoo định mua bánh ở tiệm bánh nổi tiếng để an ủi Kim Young-jin vừa chia tay bạn gái, đồng thời trả ơn Shin Jae-young, nhưng chắc chắn họ cũng sẽ không dám bước vào cái đám đông đó.

“Nếu cậu lo lắng thật, thì cứ kiếm cái túi mua sắm của tiệm đó rồi cho đại bánh nào vào là được.”
“Ôi, thiên tài!”

Khắp nơi đều có người cầm túi giấy giống nhau. Nhìn họ, Seonwoo mắt sáng rưng rưng. Nhưng cậu chưa đủ mặt dày để đi xin túi mua sắm từ người lạ. Nhìn tiệm bánh với ánh mắt tiếc nuối, cậu đột nhiên đứng dậy.

“Cứ đi thôi. Tốn thời gian.”
“Đúng là nghĩ hay đấy.”

Tuy tiếc nhưng cũng không thể cứ đứng mãi ở đây được. Có lẽ nên từ bỏ ở đây và đi đến lịch trình tiếp theo thì tốt hơn. Hai người vứt que gỗ vào thùng rác rồi rời khỏi con hẻm đông đúc người.

“Vậy bây giờ làm gì đây?”

Trước câu hỏi của Seonwoo, Park Sion kiểm tra đồng hồ. Theo kế hoạch ban đầu, sau khi ăn xong, họ sẽ quay về khách sạn lấy xe rồi đi đến hồ Daecheong gần đó, nhưng đây là một chuyến đi mà mọi thứ không theo kế hoạch ngay từ đầu. Trong lúc Park Sion tuyệt vọng sửa lại lộ trình đã lên sẵn, một giọng nói phấn khởi vang lên bên tai cậu.

“Ơ? Dalkong, chúng ta cùng chụp cái đó đi.”

Nơi cậu chỉ là một tiệm ảnh tự động. Không kịp nói gì, Seonwoo đã chạy trước vào cửa hàng có các buồng chụp ảnh. Park Sion nhìn bóng lưng cậu đang hăm hở chạy đi và nhận ra lý do tại sao kế hoạch chuyến đi cứ bị lệch hướng.

Bước vào cửa hàng, Seonwoo đang lục lọi giỏ đựng băng đô. Không biết có chuyện gì nghiêm trọng mà cậu mím môi chọn băng đô. Bàn tay lục lọi băng đô hồi lâu, rồi cầm một chiếc băng đô có tai động vật không biết là mèo hay con gì đó, rồi quay lại.

“Cậu đội cái này đi.”

Cậu đưa ra một chiếc băng đô đã cũ mèm do nhiều người chạm vào. Park Sion vô thức lùi lại.

“Sao lại chạy?”
“…Của người khác dùng rồi mà.”
“Ôi dào. Có sao đâu.”

Chiếc băng đô đột nhiên xuất hiện trước mặt, cậu im lặng lắc đầu lia lịa. Seonwoo chợt nhớ đến bộ đồ thể dục bị đốt cháy và vứt vào lò đốt. Park Sion có biết không. Những gì cậu ta đang làm không khác gì trước đây. Lúc đó, cậu ta cũng đã đốt sạch bộ đồ thể dục còn nguyên vẹn chỉ vì khó chịu khi cậu phải mặc lại bộ đồ đã từng chạm vào da thịt trần của Kim Young-jin. Seonwoo chợt nhận ra rằng mất trí nhớ không làm thay đổi bản chất của một người.

“Cậu thật sự…”
“Sao?”

Lời nói “giống hệt như trước đây” đã lên đến tận cổ họng, nhưng Seonwoo nuốt xuống những lời muốn nói để có một chuyến đi vui vẻ.

“…Khó tính quá. Đội vào chắc sẽ đẹp lắm đấy.”
“Khó chịu lắm.”
“Vậy tôi cũng đừng đội à?”
“Ừ. Dơ lắm, cái đó.”

Chiếc băng đô lại bị ném vào giỏ. Ánh mắt Park Sion thoáng lên vẻ khó hiểu khi thấy Seonwoo dễ dàng từ bỏ. Không bỏ lỡ cơ hội, Seonwoo tung đòn quyết định.

“Quả nhiên tôi biết ngay mà.”
“Gì cơ?”
“Park Sion cũng tuyệt đối không đội băng đô của người khác. Thế nên tôi chưa bao giờ chụp ảnh đội băng đô với cậu. Dù chỉ một lần…”

Cố tình buồn bã nói, biểu cảm của Park Sion thay đổi kỳ lạ. Trọng tâm được đặt vào câu nói “chưa bao giờ chụp ảnh dù chỉ một lần”. Để mặc cậu ta đứng sững sờ như đang suy nghĩ, Seonwoo thong thả đi về phía máy ảnh tự động. Đúng lúc đó, Seonwoo cảm thấy một bàn tay nắm lấy cổ tay mình.

“Chọn băng đô cho tôi đi.”

Ngay khi nói xong câu đó, Park Sion dùng lưỡi chạm vào má. Biểu cảm của cậu ta trông rất khó chịu. Cố gắng kìm nén tiếng cười muốn bật ra, Seonwoo lại đứng trước giỏ. Nghĩ đến việc đội băng đô lên khuôn mặt đó, trái tim Seonwoo khẽ run lên vì phấn khích.

“Cái nào đẹp nhỉ. Cái này thì sao?”
“Không thích.”
“Vậy thì đội tóc giả thay vì băng đô đi?”

Seonwoo cầm chiếc tóc giả hề lên hỏi.

“Tuyệt đối không.”

Park Sion tựa cằm lên vai Seonwoo, lắc đầu mạnh. Seonwoo gỡ cánh tay đang ôm chặt eo mình ra rồi quay lại.

“Vậy thì cứ đội cái này đi. Cái này trông sạch sẽ nhất.”

Cậu đưa ra một chiếc băng đô có tai mèo màu đen. Đúng như lời cậu nói, nó trông tương đối sạch sẽ hơn. Không biết là do màu tối hay thật sự sạch sẽ nữa.

Park Sion im lặng đội băng đô rồi nhìn Seonwoo đang đứng tay không.

“Cậu đội cái gì?”
“Tôi không đội.”
“Làm gì có chuyện đó?”
“Thôi đi. Tóc bị hỏng nên tôi không thích.”

Park Sion nghiến răng ken két nhìn bóng lưng đáng ghét đang rời đi không chút tiếc nuối.

“Làm gì thế. Không vào đi.”

Tiếng Seonwoo đã vào buồng trước vang lên. Park Sion với vẻ mặt nghiêm trang bước vào buồng. Trên tay cậu là chiếc băng đô có tai thỏ đang đung đưa.

“Cậu cũng đội đi.”

Chiếc băng đô được đội lên đầu Seonwoo đang vật lộn với chiếc máy. Cậu nhìn thấy hình ảnh mình phản chiếu trên màn hình và làm mặt buồn bã. Tuy nhiên, Park Sion dường như rất thích đôi tai thỏ cụp xuống.

“Dễ thương đấy.”

Cậu nghịch nghịch đôi tai trắng mòn vẹt do nhiều người chạm vào, rồi khúc khích cười. Thấy cậu thích thú như vậy, Seonwoo mềm lòng. Bất đắc dĩ, Seonwoo cũng đội chiếc băng đô tai thỏ rồi đứng trước máy ảnh. Cậu cầm điều khiển từ xa và nhìn thẳng vào mắt Park Sion qua màn hình.

“Lần đầu của cậu nên tôi sẽ chụp.”
“Ừm.”
“Làm gì thế. Tôi bảo chụp rồi mà?”
“Ừm. Chụp đi.”
“Ôi trời, nhìn vào máy ảnh chứ không phải tôi.”

Cậu khẽ vỗ vai Park Sion đang nhìn chằm chằm vào mình rồi chỉ về phía trước. Lúc đó, cậu mới quay đầu lại. Trên màn hình hiện ra Seonwoo đang cười với một nửa trái tim bằng ngón tay. Khoảnh khắc Park Sion cũng làm một nửa trái tim tương tự, Seonwoo đột nhiên đổi dáng tay thành giơ ngón cái lên.

Tách.

“Cái gì vậy. Sao lại đổi. Tôi cũng muốn trái tim cơ.”
“Được rồi, được rồi.”

Cậu dỗ dành rồi lại làm một nửa trái tim. Nhưng nhân lúc Park Sion lơ là, cậu lại giơ ngón cái lên. Qua màn hình, Park Sion hiện ra với đôi mắt híp lại. Vì biểu cảm cực kỳ khó chịu của cậu ta, Seonwoo bật cười phá lên rồi vô tình nhấn nút chụp.

Tách.

“Khụ khụ. Ôi buồn cười quá.”
“Chết tiệt, cậu cứ làm thế mãi à.”
“Được rồi. Tôi không trêu nữa. Làm lại một lần nữa đi.”

Park Sion nhìn Seonwoo với ánh mắt nghi ngờ. Seonwoo chọc vào sườn cậu ta, và cậu ta miễn cưỡng làm một nửa trái tim. Lần này, nếu Seonwoo lại trêu, cậu ta chắc chắn sẽ giận dỗi, vì vậy Seonwoo nhanh chóng hoàn thành trái tim. Và đúng khoảnh khắc nhấn nút chụp.

“Ưm…”

Tách.

Park Sion đang ngoan ngoãn tạo hình trái tim, bất ngờ nắm lấy má Seonwoo và hôn. Đó là một nụ hôn ngọt ngào hơn cả những tinh thể đường vỡ vụn trong miệng họ lúc nãy. Khi nụ hôn kéo dài, họ lại nghe thấy tiếng “tách” một lần nữa. Âm thanh tự động chụp ảnh.

“Haizz…”

Cố gắng kết thúc nụ hôn, họ lại nhìn vào máy ảnh. Mải mê hôn nhau mà không để ý, lúc nào không hay họ đã chỉ còn lại khung hình cuối cùng. Họ vội vàng hoàn thành trái tim.

Tách.

Bây giờ là lúc chọn ảnh. Khi xem lại ảnh, họ đồng thời bật cười ngớ ngẩn.

“Mất bao nhiêu lần vì hôn nhau vậy.”
“Là do cậu trêu tôi mà.”
“Dáng đó đang là mốt đấy chứ?”

Họ chụm đầu vào nhau tranh cãi rồi cuối cùng chọn được 4 bức ảnh. Seonwoo cầm những bức ảnh đã in và đưa cho Park Sion một cái.

“Bây giờ đi được chưa?”

Park Sion nhìn chằm chằm vào bức ảnh một lúc lâu rồi ngẩng đầu lên. Khóe môi cậu khẽ cong lên.

“Chúng ta có thể chụp cái này thêm lần nữa không?”
“Lại nữa à?”
“Cái này vui đấy.”
“Được thôi. Chụp thêm lần nữa cũng được.”

Và thế là họ đã dành một thời gian dài trong tiệm ảnh tự động. Tổng cộng 6 chiếc băng đô, 2 bộ tóc giả, 64 kiểu tạo dáng và 10 nụ hôn, cuối cùng là 20 lần tạo hình trái tim bằng tay, Park Sion và Yoon Seonwoo bước ra khỏi cửa hàng và nhận ra rằng họ đã quên một sự thật rất quan trọng.

“Mà, hình như ở khu mình cũng có tiệm như thế này mà?”
“À…”
“Sao chúng ta lại phải đến tận đây để chụp ảnh chứ.”

Trước mặt họ đang đứng sững sờ những người cầm túi mua sắm đầy bánh đi ngang qua. Mùi bánh thơm lừng thoảng qua mũi họ. Họ nhìn những người đã vượt qua cuộc chờ đợi dài và tự hào giành được bánh với ánh mắt ghen tị.

Bình luận
happibanana
happibananaChương 152
cute zãy tui cũng muốn trêu Park Sion!!!!!!!! =))))))))))))
Trả lời·14/07/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo