Tái Sinh - Chương 151

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Có lẽ là do biệt danh mới, hay có lẽ sự khác biệt trong quan điểm của họ vốn chạy song song, đã không còn ý nghĩa nữa. Cuộc sống thường ngày của họ cứ thế diễn ra ngọt ngào, ấm áp.

Một cuộc khủng hoảng đã ập đến khi Park Sion tự ý nghỉ học với lý do đau đầu, nhưng may mắn thay, nó không biến thành một cuộc cãi vã lớn. Bởi vì cậu ta thực sự đang phải vật lộn với những cơn đau đầu gián đoạn, và việc nghĩ đến việc cậu ta ngã gục ở nơi không có mình thật đáng sợ. Tất nhiên, lý do thực sự khiến cậu ta nghỉ học là để dành trọn vẹn thời gian còn lại cho Seonwoo.

Seonwoo hiểu được tấm lòng đó, cũng dính lấy cậu ta cả ngày, ngoại trừ giờ học của mình. Có nhiều ngày cậu đến lớp ngay trước khi tiết học bắt đầu và về nhà ngay sau khi tan học. Kết quả là cậu không chỉ bỏ lỡ các hoạt động của trường mà còn không gặp gỡ bạn bè cùng khóa. Thậm chí có người còn nhắn tin hỏi liệu cậu có nghỉ học không, vì cậu hiếm khi xuất hiện.

Hôm nay cũng vậy, Seonwoo là người đầu tiên rời khỏi lớp học ngay sau khi tiết học kết thúc. Hôm nay là thứ Sáu, và cũng là ngày họ lên đường đi du lịch cùng Park Sion. Bước chân của cậu trên đường đến bãi đậu xe cứ thế nhanh dần.

"Đợi lâu không?"
"Không."

Cậu ta dựa vào vô lăng và mỉm cười tươi tắn. Seonwoo thở hổn hển ngồi phịch xuống ghế. Park Sion đưa cho cậu một chai nước lọc và cười.

"Sao lại chạy bộ đến vậy. Có thể đi chậm hơn mà."

Sau khi Kiểm tra những hạt mồ hôi li ti trên trán Seonwoo, cậu ta hạ nhiệt độ điều hòa xuống thấp hơn. Seonwoo ném túi xách vào ghế sau và trả lời.

"Muốn xuất phát nhanh mà. Nhỡ kẹt xe thì sao."

Park Sion lười biếng nheo mắt và nhìn thẳng vào Seonwoo.

"Không phải vì nhớ tôi đấy chứ?"

Không sai. Ngay khi nhận được tin nhắn rằng cậu ta sẽ đợi sẵn ở bãi đậu xe, Seonwoo đã muốn bỏ hết giờ học mà chạy đến. Nhưng vì ghét cái cách cậu ta trêu chọc mình một cách tinh nghịch, Seonwoo cố tình làm ra vẻ khó chịu.

"Không phải đâu. Suốt ngày dính lấy nhau thì có gì mà nhớ."
"Nói dối."
"Thôi đi, nhanh xuất phát đi."

Park Sion khẽ cười rồi khởi động xe. Tiếng động cơ khiến Seonwoo bồn chồn. Nhưng ngay khi xe vào đường cao tốc, Seonwoo cảm thấy buồn nôn. Ánh mắt lo lắng của cậu liếc nhìn Park Sion đang cầm lái. Tai nạn trước đây cứ hiện về, khiến cậu lo lắng và bất an.

Cảm nhận được ánh mắt lo lắng của Seonwoo, Park Sion khẽ quay sang nhìn.

"Sao, say xe à?"
"Không, không phải vậy. Tôi chỉ lo cậu lái đường dài có ổn không thôi."
"Có gì đâu. Tôi đâu có gây tai nạn."

Cậu ta đáp lại một cách thờ ơ, nhưng Seonwoo không thể xua đi nỗi bất an trong lòng. Với ánh mắt căng thẳng nhìn Park Sion, Seonwoo hối hận về những gì đã xảy ra vào cuối tuần.

Hôm đó cũng là một ngày như mọi ngày. Trên TV đang chiếu chương trình khám phá ẩm thực mà cậu thường xem. Một nhà văn nổi tiếng sành ăn húp mì kalguksu với mực, sau đó húp một thìa nước dùng lớn rồi thốt lên "ngon quá!". Bắt đầu từ đó, người đàn ông bắt đầu ca ngợi món ăn không ngớt.

Đầu Seonwoo nghiêng sang một bên khi xem TV. Món kalguksu mà ông ta ăn không đặc biệt trông hấp dẫn hay ngon miệng. Tuy nhiên, những người trên màn hình liên tục húp nước dùng và thốt lên những lời khen ngợi. Lúc đó, một lời nói thì thầm thoát ra từ kẽ răng Seonwoo.

"Tôi cũng muốn ăn thử."

Và lời thì thầm này chính là nguyên nhân. Ngay sau khi Seonwoo dứt lời, Park Sion lập tức đặt phòng khách sạn, và đây chính là lý do chuyến đi bất ngờ này bắt đầu.

Cho đến khi xác nhận khách sạn đã đặt và đóng gói hành lý, Seonwoo vẫn rất phấn khích vì chuyến đi đã lâu không được thực hiện. Nhưng khi nhìn Park Sion lái xe, Seonwoo lại cảm thấy vô cùng lo lắng. Seonwoo nói với giọng buồn bã.

"Lẽ ra nên đi KTX. Nó sẽ nhanh hơn."
"Dù sao thì xe vẫn tiện hơn. Có người thì không thể làm thế này được."

Park Sion nhẹ nhàng xoa đầu gối Seonwoo. Rồi nắm lấy bàn tay đang bồn chồn vì lo lắng của cậu. Park Sion kéo tay Seonwoo về phía mình và khẽ hôn lên móng tay cậu. Cậu ta trông rất phấn khích. Trước mặt Park Sion như vậy, Seonwoo không thể nói thêm những lời chán nản. Đã xuất phát rồi thì tiếc nuối thêm cũng đâu có ích gì.

"Nếu cậu đau đầu hoặc mệt mỏi thì nói ngay nhé. Đừng lo lắng."

Park Sion đang tập trung lái xe khẽ liếc nhìn Seonwoo. Seonwoo gật đầu nhẹ nhàng khi thấy khóe môi cậu ta cong lên vui vẻ.

Gió lùa vào qua khe cửa sổ hé mở. Sau khi ăn nhẹ ở trạm dừng chân và trò chuyện rôm rả ở những đoạn đường kẹt xe, họ đã đến đích từ lúc nào không hay. Thành phố của mì và bánh mì, thành phố Daejeon.

Tuy nhiên, niềm vui khi đến đích không kéo dài lâu. Chiếc xe đang chạy bon bon đột nhiên dừng lại ngay khi vào thành phố. Hàng dài xe cộ tắc nghẽn chặn đường họ. Seonwoo ngạc nhiên nhìn ra ngoài và thấy một tấm biểu ngữ lớn.

[Đại lễ hội mùa xuân Daejeon]

Bên cạnh tấm biểu ngữ là thông báo về việc phong tỏa đường do lễ hội. Kiểm tra ngày, hôm nay là ngày khai mạc lễ hội. Seonwoo nhìn Park Sion với khuôn mặt thất vọng.

"...Này, hình như chúng ta toang rồi?"

Trước lời nói của Seonwoo, Park Sion cũng buông ra một lời chửi thề đầy đồng cảm.

"Mẹ kiếp..."
"Đậu xe trước rồi đi bộ thôi. Gần đây có bãi đậu xe công cộng..."

Seonwoo tìm bãi đậu xe trên bản đồ thay vì Park Sion đang tập trung lái xe. Nhưng bãi đậu xe mà họ đến với tốc độ rùa bò đã đầy chặt. Hơn nữa, những người có cùng suy nghĩ như họ đổ xô đến bãi đậu xe, khiến họ giờ hoàn toàn bị mắc kẹt trên đường.

Nghĩa là, lẽ ra nên đi KTX. Câu nói đó trào lên đến cổ họng, nhưng Seonwoo cố gắng hít thở sâu và nuốt xuống. Lúc đó, Seonwoo thấy một chiếc xe đang cố gắng chen vào không gian chật hẹp. Park Sion nhìn chằm chằm vào chủ xe với ánh mắt lạnh lùng. Có lẽ chỉ số căng thẳng của cậu ta cũng tăng vọt.

"Chắc phải đỗ xe ở khách sạn trước rồi quay lại thôi."
"Chắc là vậy..."

Seonwoo nhăn nhó nhìn xung quanh.

"Chúng ta có thể thoát ra khỏi đây được không?"

Một sự im lặng nặng nề bao trùm trong xe một lúc. Họ đã đi vào một con hẻm nhỏ, và ở đây, nơi những chiếc xe đang đi vào và những chiếc xe đang cố gắng đi ra trộn lẫn vào nhau, dường như rất khó để thoát ra ngay lập tức. Cả hai đồng thời thở dài.

"Haizz..."
"Phù..."

Phải mất hơn 1 tiếng đồng hồ sau họ mới thoát ra khỏi con hẻm địa ngục này. May mắn thay, đường đến khách sạn không bị tắc nghẽn.

Khi đến phòng khách sạn, cả hai đều tỏ rõ vẻ mệt mỏi ngay cả trước khi chuyến đi bắt đầu. Seonwoo ném hành lý xuống sàn và đi về phía ghế sofa. Seonwoo biết Park Sion có lẽ đã đặt phòng đắt nhất, nhưng lúc này cậu không còn sức lực để nhìn xung quanh phòng nữa.

"Ưm... Mệt vãi."

Cả ngày mắc kẹt trong xe khiến toàn thân Seonwoo ê ẩm. Park Sion cũng vậy, khuôn mặt vốn đã trắng bệch giờ lại càng nhợt nhạt hơn.

"Đông người vãi..."
"Lái xe mệt lắm đúng không?"
"Ưm..."

Cậu ta ôm eo Seonwoo và rên rỉ. Bản thân Seonwoo chỉ ngồi bên cạnh và nói chuyện còn mệt mỏi đến vậy, thì người đã lái xe cả ngày chắc chắn còn mệt hơn. Khuôn mặt nhợt nhạt yếu ớt tựa vào vai mình khiến Seonwoo cảm thấy thương xót và ôm lấy cậu ta.

Lúc đó, một tiếng ùng ục vang lên trong phòng khách sạn.

"........."
"........."

Âm thanh đó vang dội trong căn phòng yên tĩnh, mạnh mẽ như tiếng sấm. Tiếp theo là tiếng cười khúc khích.

"Khụ khụ, đói bụng à?"

Park Sion đặt tay lên bụng Seonwoo đang xẹp lép. Có vẻ như thức ăn đã ăn ở trạm dừng chân đã tiêu hóa hết rồi. Seonwoo cười ngượng nghịu gật đầu, cảm thấy hơi xấu hổ.

"Chắc là do thư giãn quá? Tự nhiên thấy đói bụng ấy."
"Vậy thì đi ăn thôi."

Cậu ta đứng dậy không chút do dự và tìm kiếm nhà hàng mà Seonwoo đã nói muốn đến trên ứng dụng bản đồ. Khoảng cách mất khoảng 20 phút đi xe, nhưng do tình hình giao thông, họ nhất định phải đi tàu điện ngầm. Seonwoo chăm chú nhìn vào màn hình điện thoại hiện ra sau bờ vai rộng của Park Sion.

"Mẹ kiếp. Mất tận 50 phút à? Hơn nữa còn phải chuyển tuyến nữa chứ..."

Những lời phàn nàn tự nhiên bật ra. Đi xe buýt, rồi đi tàu điện ngầm, rồi chen chúc qua đám đông lễ hội để đến nhà hàng nổi tiếng. Nhưng khi đến đó, khó khăn chưa kết thúc. Trò chơi thực sự bắt đầu từ đó.

Nhà hàng đó qua chương trình trông rất nhỏ. Hơn nữa, vì là một nơi nổi tiếng đến mức lên TV, hàng đợi chắc chắn sẽ rất dài. Và sau khi ăn xong, họ sẽ phải lặp lại quá trình ngược lại để về khách sạn. Chỉ nghĩ thôi cũng thấy mệt mỏi rã rời.

"Này, Park Sion."

Seonwoo gọi cậu ta đang chuẩn bị ra ngoài. Nhưng Park Sion vô thức quay đầu lại, ngay lập tức quay phắt đi.

"Cái gì, sao lại ngừng xem?"

Seonwoo chớp mắt. Nhưng ngay sau đó, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi cậu. Để khiến cái lưng đang cố ý phớt lờ tiếng gọi của mình quay lại, Seonwoo không còn cách nào khác ngoài việc thốt ra từ đó.

"...Dalkong à."
"Hả?"

Dường như rất hài lòng khi được gọi bằng biệt danh, cậu ta đáp lại với nụ cười mãn nguyện. Dáng vẻ đó thậm chí còn có chút kiêu kỳ. Phản ứng quá dễ đoán khiến Seonwoo bật cười ngớ ngẩn.

"Lại đây một chút."

Seonwoo vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình. Khi Park Sion ngoan ngoãn ngồi xuống, Seonwoo mỉm cười đầy ẩn ý và kéo tay cậu ta.

"Kia..."
"Hả?"
"Chúng ta..."

Cậu mấp máy môi, ngập ngừng. Ngay lúc dấu hỏi hiện lên trong mắt Park Sion, Seonwoo nói với vẻ mặt khá ngượng ngùng.

"Gọi dịch vụ phòng ăn tại phòng thôi nhé?"

Park Sion nhướng mày. Cậu ta nhớ lại giọng Seonwoo đã hát hò rằng món ăn đầu tiên trong chuyến đi nhất định phải là mì kalguksu mực, và hỏi.

"Cậu không muốn ăn cái món mực gì đó à?"
"Thôi mà, ngày mai đi ăn cũng được mà."

Seonwoo dựa lưng vào ghế sofa rộng rãi và cười ngượng nghịu. Park Sion vốn đã lên kế hoạch cho ngày mai từ trước, bỗng đầu cậu rối bời. Ngày mai, cậu ta định chinh phục các nhà hàng nổi tiếng gần khách sạn rồi đi dạo quanh hồ Daecheong. Nhưng để ăn mì kalguksu mực vào ngày mai, lộ trình đã sắp xếp hợp lý sẽ bị xáo trộn. Seonwoo kéo vai cậu ta, còn cậu ta đang sửa đổi kế hoạch chuyến đi trong đầu.

"Dalkong à. Nhìn ra ngoài xem. Cảnh đêm đẹp chết người."

Ánh mắt anh hướng về phía mà Seonwoo vừa chỉ. Phía sau ô cửa kính lớn là bầu trời tối sầm. Dòng sông chảy qua giữa thành phố xám xịt. Ánh đèn nhân tạo được lắp đặt xung quanh dòng sông sáng lấp lánh, rực rỡ nhưng có chút quê mùa.

Park Sion tựa đầu vào vai Seonwoo. Mùi hương ngọt ngào phảng phất qua mũi. Cảm giác mệt mỏi lan tỏa khắp cơ thể.

"Đẹp quá."

Seonwoo thốt lên lời cảm thán khi nhìn cảnh đêm như bị mê hoặc. Park Sion cũng gật đầu , nghĩ rằng cảnh tượng này khá giản dị so với Seoul,. Những ánh đèn nhân tạo màu cầu vồng sặc sỡ bỗng trở nên đẹp đẽ hơn nhờ một lời nói của cậu.

"Ừm, đẹp thật."

Cứ như vậy, chuyến đi của họ bắt đầu với một khởi đầu lệch lạc ngay từ bước đầu tiên.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo