Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
“Hôm nay tao gặp Shin Jae-young một lúc, những gì thằng đó nói đúng là rợn cả người. Park Si-on đã làm đủ trò để có được mày đấy. Mấy ngày trước, hắn tự nhiên tìm đến nó và bảo nó đánh vào mặt hắn. Để an ủi mày. Gì chứ, chắc là để kích động lòng thương hại hả?”
“…….”
“Vậy mày đã bị nó ăn chưa?”
“…….”
“Shin Jae-young thắng thật à? Tao tò mò quá đi mất.”
Ánh mắt gay gắt ghim chặt vào gáy tôi. Chỉ bằng ánh mắt đó thôi mà tôi đã trở thành một khối thịt tầm thường. Đôi mắt địa ngục đang đánh giá tôi, tùy ý phán xét và làm tổn hại đến phẩm giá của tôi. Ánh mắt này quá kinh khủng. Và tôi xấu hổ vì sự thật rằng tôi cũng đã nhận được những ánh mắt như vậy từ Park Si-on và Shin Jae-young cho đến tận bây giờ. Tôi cảm thấy một sự sỉ nhục không thể chịu đựng được. Thậm chí còn bớt xấu hổ hơn nếu tôi bị lột trần truồng và đứng ở quảng trường.
Tôi khó khăn mở đôi môi đang run rẩy.
“……Shin Jae-young thắng.”
“Oa, cảm động ghê. Dù sao thì mày cũng còn có lòng tự trọng đấy?”
“Lòng tự trọng?”
“Tao đã nghĩ mày sẽ nổi điên nếu mày là một thằng đĩ. Park Si-on đã huênh hoang như thế mà lại ra nông nỗi này, đáng đời.”
Ngón tay to lớn của Kim Shin-joo đặt lên đầu tôi như để khen ngợi.
Phải, tôi luôn là một sự tồn tại như vậy đối với những thằng này. Tôi chưa bao giờ sánh vai với bọn chúng. Tôi không phải là đồng nghiệp hay bạn bè của bọn chúng. Giống như vuốt ve một con chó, chơi đùa với một món đồ chơi thú vị, đối với bọn chúng tôi chỉ là một thứ để giải trí. Không hơn không kém một món đồ chơi đặc biệt.
Tôi từ từ chớp mắt. Tôi không tức giận. Tôi chỉ cảm thấy ngày càng trống rỗng. Kim Shin-joo có lẽ hài lòng khi thấy tôi ngoan ngoãn chấp nhận sự đụng chạm của hắn nên hắn tỏ vẻ vui mừng. Tôi ngẩng đầu nhìn Kim Shin-joo. Tôi nghĩ đến Park Si-on, người chưa từng ở cùng đẳng cấp với tôi dù chỉ một khoảnh khắc.
“Nó huênh hoang đến vậy à? Rằng nó có thể dụ dỗ được tao?”
Có lẽ cậu ta đã tin vào khuôn mặt tuấn tú và cái lưỡi dẻo quẹo của mình. Phải, tôi dễ bị lung lay bởi khuôn mặt của cậu ta . Vì vậy, tôi đã lắng nghe mọi lời ngụy biện mà cậu ta nói. Chỉ cần cậu ta tỏ vẻ đau khổ là tôi lại yếu lòng và sụp đổ.
Nghe câu hỏi của tôi, Kim Shin-joo đảo mắt lên như thể đang cố nhớ lại điều gì đó.
“Thằng đó khôn lỏi đến mức nào cơ chứ. Dụ dỗ một thằng như mày thì dễ như bỡn thôi. Lúc nó bảo cởi đồ của mày thì nó còn ví von cái gì mà gió với mặt trời ấy. Kể cả một câu chuyện cổ tích nữa cơ.”
“…….”
“Mẹ kiếp, mỗi khi thằng chó đó kể chuyện thì tao lại thấy ghét nó…….”
Kim Shin-joo nghiến răng nghiến lợi. Đồ bệnh hoạn. Mày còn không biết rằng câu chuyện cổ tích đó là phép ẩn dụ cho bọn mày à.
Tôi nghĩ rằng tôi không cần phải nghe thêm nữa. Bấy nhiêu thôi cũng đủ để tôi bị đánh đập tơi tả bởi những lời lẽ bẩn thỉu rồi. Vừa hay có người bước vào phòng hút thuốc. Tôi lập tức quay lưng bỏ ra khỏi phòng hút thuốc. Kim Shin-joo túm lấy cánh tay tôi.
“Gì thế, sao lại đi?”
“Đi chứ sao. Hết chuyện với mày rồi còn gì.”
“Mẹ kiếp, tao vừa giúp mày không bị Park Si-on ăn xong vứt bỏ, giờ mày lại ăn xong vứt bỏ tao à?”
Tôi nhìn xuống cánh tay đang bị Kim Shin-joo nắm lấy. Tầm nhìn của tôi cứ mờ dần.
“……Tao sẽ cho mày đánh một cái, nên hãy thả tao ra đi.”
“Nhìn mặt mày kìa, nhìn mặt mày kìa. Mày điên thật rồi.”
“Nếu mày không đánh thì tao đi đấy.”
Kim Shin-joo giữ chặt tôi khi tôi quay lưng đi. Hắn liếc nhìn xung quanh rồi thì thầm vào tai tôi.
"Nếu mày muốn bị đánh thì có muốn bị đánh bằng môi không?"
"……"
"Đi vào nhà vệ sinh đi."
"Haa……."
"Sao? Mày bảo muốn bị đánh mà."
"……Bọn mày điên rồi. Bọn mày thật sự…… quá đáng với tao……."
Những cảm xúc thật lòng trào dâng từ tận đáy lòng tôi. Tôi thậm chí còn không có sức để giữ lòng tự trọng. Môi tôi cứ run lên bần bật.
Tôi cảm thấy một hơi nóng khó chịu từ bàn tay đang nắm lấy cánh tay tôi. Nhìn bóng lưng của Kim Shin-joo đang dẫn đầu như thể sắp lôi tôi vào nhà vệ sinh, tôi nhớ lại lời dạy của Kim Young-jin.
Dồn trọng tâm về phía trước và kéo cánh tay về phía cơ thể. Nếu không có hiệu quả thì hãy cắn tai và nếu cần thì hãy thiến nó.
Nhưng tôi sẽ bỏ qua hai bước đầu và đi thẳng đến bước cuối cùng.
“Kim Shin-joo, đợi một chút.”
Nghe thấy tiếng tôi gọi, hắn quay người lại. Tôi dùng hết sức đá thẳng vào giữa háng của Kim Shin-joo.
"Á!"
Tiếng hét lớn khiến mọi người đổ dồn sự chú ý về phía tôi. Khuôn mặt Kim Shin-joo méo mó vì đau đớn. Bàn tay đang nắm lấy tôi buông thỏng. Hắn ngồi bệt xuống sàn mà không kịp túm lấy tôi. Có lẽ vì quá đau nên hắn thậm chí còn không thể chửi thề, chỉ thở dốc. Nhưng lạ thay, tôi lại không cảm thấy hả hê chút nào khi nhìn thấy cảnh đó.
"Đồ đáng ghê tởm."
Tôi chạy ra khỏi quán net. Chân tôi run rẩy nên tôi suýt ngã mấy lần trên cầu thang. Ngay khi tôi ra khỏi quán net, một cơn gió thu se lạnh thổi qua người tôi. Tôi vội vàng thu mình lại.
Run rẩy trong cơn gió lạnh, tôi nhớ đến câu chuyện ngụ ngôn của Aesop mà Park Si-on đã dùng để ví von bản thân và Kim Shin-joo. Câu chuyện về mặt trời và gió cố gắng cởi áo của một người khách bộ hành.
Đúng vậy. Trong câu chuyện đó, người cởi áo của người khách bộ hành không phải là gió. Càng có gió mạnh thì người khách bộ hành càng kéo chặt áo mình hơn.
“Tôi không có ý đồ gì đâu. Tôi cũng không có ý định làm cậu khó chịu. Tôi chỉ muốn làm bạn với cậu thôi.”
Người khách bộ hành co ro trước gió mạnh sẽ dang rộng vai dưới ánh nắng chói chang. Khi hơi ấm dịu dàng lan tỏa trên vai, người khách bộ hành sẽ tự cởi áo. Vì vậy, người chiến thắng trong câu chuyện này là mặt trời, và người thua cuộc là gió.
Kim Shin-joo là gió. Tôi đã thu mình lại để từ chối bàn tay ép buộc của hắn. Mặt khác, Park Si-on là mặt trời. cậu ta luôn ôm lấy vai tôi một cách dịu dàng. Tôi đã say đắm trong hơi ấm dịu dàng đó và yêu thích cậu ta một cách nồng nhiệt. Nếu tôi không gặp Kim Shin-joo hôm nay, có lẽ chẳng bao lâu nữa tôi sẽ tự cởi áo mình.
Tôi có nên cảm ơn Kim Shin-joo không? Nhờ có hắn mà tôi đã tránh được thảm họa bị địt đằng sau. Có sự trớ trêu nào đáng khinh hơn thế này không?
Tôi cầm điện thoại lên khi đang đi bộ về nhà. Có một thứ tôi cần xác nhận lần cuối. Kim Young-jin, người đã im lặng dù biết rõ nội tình sự việc. Hiện tại, cậu ta là người duy nhất tôi có thể tin tưởng. Nếu ngay cả Kim Young-jin cũng nói giống Kim Shin-joo thì tôi sẽ không còn lý do gì để tin Park Si-on nữa.
-……Ừ, Yoon Seon-woo.
"Kim Young-jin."
-Ơ? Ơ? Sao thế?
“cậu biết hết rồi đúng không.”
Kim Young-jin lập tức hiểu được lời nói mơ hồ của tôi. Bên tai tôi chỉ còn tiếng thở ngập ngừng.
“Tôi đã nghe hết từ Kim Shin-joo rồi. Những lời thằng đó nói đều là sự thật à? Nói tôi biết thôi.”
-À thì, Seon-woo à, tôi…….
“Park Si-on đã cá cược với Shin Jae-young để địt tôi à? Vì vậy nên cậu mới dạy tôi mấy cái võ tự vệ chết tiệt đó à?”
-…….
"Trả lời đi!"
-Tôi… tôi…….
"Mẹ kiếp, sao cậu không trả lời!"
-Xin… xin lỗi…….
Giọng của Kim Young-jin run rẩy.
Đáng lẽ cậu nên nói với tôi. Cậu là người sẽ nói để tôi ít bị tổn thương nhất mà. Nếu tôi nghe được những lời đó từ cậu chứ không phải từ Kim Shin-joo thì bây giờ tôi đã đỡ đau hơn rồi. Ít nhất thì toi đã không phải giật mình trước từng từ ngữ bẩn thỉu đó. Vậy nên lẽ ra Kim Young-jin mày phải là người nói với t. Lẽ ra Kim Young-jin cậu chứ không phải thằng chó Kim Shin-joo phải nói với tôi mới đúng.
"Sao… sao… cậu không nói……."
-…Tôi xin lỗi, tôi… cậu….
"Đủ rồi."
Nhưng dù có hối hận hay oán trách thì cũng chẳng có gì thay đổi cả. Tôi sợ rằng mình sẽ trút hết những cảm xúc mình đang cảm thấy lên Kim Young-jin vô tội nên tôi vội vàng cúp máy. Điện thoại lại rung lên. Cuối cùng thì tôi tắt nguồn luôn.
Tôi xoa tai bằng lòng bàn tay. Không hiểu sao tiếng đổ vỡ từ nãy cứ vang vọng bên tai tôi như tiếng ù. Đây chính là tiếng thế giới sụp đổ à. Thế giới của tôi lại sụp đổ chỉ vì một chuyện vặt vãnh như thế này thôi à.
Thế giới mà tôi đã trân trọng gìn giữ đang sụp đổ. Niềm tin vững chắc bỗng chốc nứt toác. Mối tình đầu của tôi đã bị chà đạp.
Park Si-on, cậu không phải là sự cứu rỗi của cuộc đời tôi. Cậu là một quả bom rơi vào cuộc sống bình thường của tôi.
Tôi đang đi bộ thì bỗng dừng lại. Với khuôn mặt méo mó vì đau khổ, tôi cố gắng nuốt ngược những giọt nước mắt đang trào dâng. Tôi cúi đầu và những giọt nước mắt rơi xuống mặt đường nhựa. Tôi vừa đi vừa nhìn xuống sàn cho đến khi nước mắt ngừng rơi. Tôi lặng lẽ chờ đợi nỗi buồn này qua đi.
Ngày xưa, lý do táo rơi đều là ý của Chúa. Người thời đó tin rằng trên đầu họ là thiên đường, dưới chân họ là địa ngục, và ở cuối thế giới là một vực thẳm thăm thẳm.
Nhưng sau đó, thời đại khai sáng đã đến. Mọi người dùng lý trí sắc bén và đôi mắt khoa học lạnh lùng để vạch trần từng góc khuất của thế giới.
Giờ đây, không ai nghĩ đến Chúa khi nhìn thấy một quả táo rơi từ trên cây xuống nữa. Mọi người đều biết rằng đó là do lực hấp dẫn chứ không phải ý của Chúa.
Trái đất xoay quanh mặt trời, và trên đầu chúng ta không phải là thiên đường mà là vũ trụ vô tận. Không có điểm tận cùng của thế giới đã từng khiến những nhà hàng hải vượt biển phải sợ hãi. Nơi mà họ tin rằng sẽ có vực thẳm hóa ra lại là một lục địa mới. Theo đó, lý trí thay thế cho đức tin, và mọi người nhìn thế giới bằng đôi mắt khoa học chứ không phải tôn giáo.
Thời đại khai sáng thức tỉnh bóng tối thông qua ánh sáng của lý trí. Những người tỉnh thức từ sự ngu dốt đã phân tích bản chất của tự nhiên bằng cái nhìn khách quan. Giờ đây, sự hợp lý của lý trí chứ không phải sự tôn kính tôn giáo mới cứu rỗi mọi người.
Vì vậy, tôi suy nghĩ. Tôi phải suy nghĩ. Tôi phải vá lại trái tim tả tơi và đối mặt với tình hình một cách lạnh lùng. Tôi phải thắt chặt lại sợi dây lý trí đã lỏng lẻo.
Ai cũng mắc sai lầm khi sống. Đó là điều tất yếu. Vì tất cả chúng ta đều là những sinh vật không hoàn hảo.
Điều quan trọng không phải là không mắc sai lầm mà là không lặp lại cùng một sai lầm. Do đó, lý trí không phải là khả năng không mắc sai lầm, mà là khả năng ăn năn về những sai lầm không thể cứu vãn.
Vì vậy, tôi liệt kê những sai lầm mà tôi đã mắc phải. Tôi nhớ lại quá khứ đau khổ và xem xét lại những lựa chọn của mình.
Từ khoảnh khắc ánh mắt tôi chạm vào Park Si-on lần đầu tiên, tôi đã cảm thấy một sự khó chịu không thể giải thích được. Sai lầm đầu tiên của tôi bắt đầu từ đây.
Ánh mắt dường như thống trị người khác một cách kỳ lạ. Ánh mắt hạ xuống từ trên cao. Sự khó chịu mà ánh mắt đó mang lại. Không khí lạnh lẽo mà tôi cảm nhận được bằng da. Đó là một cảm giác mang tính bản năng.
Nhưng một niềm tin hời hợt rằng tôi không nên đánh giá người khác chỉ bằng ấn tượng ban đầu đã che mắt tôi. Tôi đã không nắm bắt được bản chất của cậu ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Kết quả là Park Si-on đã có thể tiếp cận tôi trước, kẻ đang mang trên mình một cái mác nhơ nhuốc. Cậu ta đưa tay cho tôi, người không có gì để có được ngay cả khi kết thân với cậu ta.
Tôi đã tự cho rằng một thằng giỏi giang như Park Si-on sẽ không có gì để đạt được từ tôi cả. Đây là thất bại thứ hai của tôi. Một kết luận vội vàng bị chôn vùi trong kiến thức thông thường của riêng tôi.
Nghĩ lại thì tôi đã quá dễ dàng để lộ điểm yếu của mình. Dù ngoài miệng nói là không cô đơn, nhưng tôi vẫn không ngừng khao khát bạn bè. Việc được ăn cơm, học bài và chia sẻ cuộc sống hàng ngày với ai đó là điều quá sức đối với tôi. Park Si-on đã nhận ra sự thiếu thốn đó của tôi và cho tôi những gì tôi muốn.
Tôi đã rơi vào những lời nói dịu dàng và hơi ấm mà cậu ta ban cho như thể đang bố thí một cách không thể kiểm soát được.
Đây là thất bại thứ ba của tôi. Tôi đã để lộ điểm yếu của mình một cách dễ dàng mà không nhận ra sự thiếu thốn của mình.
Tuy nhiên, tôi vẫn có cơ hội cuối cùng để thoát khỏi Park Si-on. Nhưng tôi đã tự mình gạt bỏ nó. Cuối cùng, tất cả những lời của Jung Soo-won đều đúng. Park Si-on là một tên khốn và đã lợi dụng tôi. Nhưng dù vậy, tôi vẫn đưa ra lựa chọn tồi tệ nhất bất chấp lời khuyên của Jung Soo-won. Bởi vì tôi đã thương hại, quý trọng và yêu thích Park Si-on. Tình yêu mù quáng đã đẩy tôi đến một lựa chọn ngu ngốc. Đây là thất bại thứ tư của tôi.
Mặt khác, Park Si-on rất xảo quyệt. Cậu ta đã nắm bắt được sự thiếu thốn của tôi, và nhờ đó mà cậu ta có thể dễ dàng lừa gạt tôi. Cậu ta không cưỡng ép tôi như Kim Shin-joo, mà kiên nhẫn chờ đợi cho đến khi tôi tự cởi quần áo.
Sự kiêu ngạo của tôi đã dẫn tôi đến những lựa chọn ngu ngốc. Và bây giờ, tôi đang phải trả giá đắt cho những lựa chọn đó. Vậy còn Park Si-on thì sao. Cái giá cho sự xảo quyệt của cậu là gì.
Tôi ngồi ngây người trên ghế và chờ Park Si-on. Tôi nhớ lại hơi ấm, sự dịu dàng của cậu và những lời nói bẩn thỉu đã chà đạp lên tôi. Tôi liên tục đối mặt với những vết thương mà cậu đã gây ra.
Cuối cùng, màn đêm buông xuống. Có ai đó bấm chuông. Không thấy ai trả lời, lần này họ gõ cửa. Không thấy ai trả lời, tôi nghe thấy tiếng bấm mật khẩu vội vã. Tiếng bước chân dồn dập tiến lại gần, tôi cảm nhận được sự vội vàng.
"Sao cậu không trả lời điện thoại?Tôi đã lo lắng lắm đấy."
Park Si-on vừa bước vào đã nắm lấy tay tôi. Cậu ta thở hổn hển như thể vừa chạy đến. Tôi ngây người nhìn vào một góc tối tăm của phòng khách.
"Sao cậu lại tắt điện thoại? Tôi đã lo lắng lắm đấy."
"……."
"Sao cậu không trả lời? Seon-woo à?"
"……."
"Sao thế, mặt cậu……."
Bàn tay lạnh lẽo vuốt ve má tôi. Lúc đó tôi mới quay đầu nhìn Park Si-on. Cậu ta mở to mắt như thể rất ngạc nhiên.
Nhìn đi, đây là khuôn mặt khóc mà cậu đã muốn thấy đến thế.
Nhưng Park Si-on nhăn mặt như thể rất đau lòng và ôm lấy tôi.
"Có chuyện gì vậy? Sao cậu lại khóc?"
"……."
"Seon-woo, cậu sao thế?"
Tôi quan sát khuôn mặt đầy lo lắng của Park Si-on. Park Si-on có biết tôi đã gặp Kim Shin-joo không, hay là cậu ta không biết?
Khoảnh khắc đó, tôi lờ mờ nhìn thấy dấu tay đỏ ửng trên má Park Si-on. Chết tiệt. Tôi cố gắng nuốt ngược lại những lời chửi thề chực chờ bật ra khỏi miệng. Thằng khốn đó biết hết rồi mới tìm đến đây. Rõ ràng là cậu ta biết hết mà vẫn cố gắng làm trò với tôi. Chắc chắn cậu ta đã đi đâu đó để bị đánh rồi mới tìm đến tôi. Lần này là ai đây? Có phải Shin Jae-young lại đánh cậu ta không? Hay là Kim Shin-joo? Cơn giận lạnh lùng đóng băng nước mắt của tôi.
"Lại bị đánh nữa rồi."
Tôi từ từ nắm lấy tay Park Si-on và kéo cậu ta ngồi xuống cạnh tôi. Tôi đưa tay lên má đã đỏ lên của cậu ta. Hơi nóng truyền đến đầu ngón tay tôi.
"Lần này là ai?"
"Bây giờ mặt tôi quan trọng à? Sao cậu lại như vậy, sao cậu lại khóc?"