Tái Sinh - Chương 53

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Bàn tay lạnh lẽo nắm lấy cánh tay tôi . Tôi  không gạt tay cậu ta ra. Tôi  ngẩng cao đầu và giữ một ánh mắt vô cảm. Park Si-on nghiến răng và nói với tôi .

“Làm ơn nhìn tôi  đi.”

“Tôi  đang nhìn đây mà.”

“Không phải ý đó.”

Vùng da xung quanh đôi mắt đen láy đang run rẩy một cách bất an đỏ lên. Tôi  nheo mắt và hỏi cậu ta.

“Cậu lo rằng tôi  sẽ bỏ trốn à?”

“Ừ.”

Một âm thanh trầm thấp thì thầm vang lên nghe có vẻ tuyệt vọng. Nhưng bất kể sự tuyệt vọng đó là gì, những điều cậu ta nói cũng không gợi lên bất kỳ cảm xúc nào trong tôi .

“Nếu tôi  bỏ trốn thì cậu sẽ làm gì?”

“Tôi  sẽ bắt cậu về.”

“Nếu tôi  lại trốn đi thì sao?”

“Tôi  sẽ lại bắt cậu.”

“Nếu tôi  cứ tiếp tục trốn thì cậu sẽ bẻ gãy mắt cá chân tôi  à?”

Đôi môi mím chặt của cậu ta giật giật. Nhìn cậu ta còn không phủ nhận lời tôi  nói, tôi  cạn lời. Phải rồi, sẽ không có gì lạ nếu một thằng như cậu ta không chỉ bẻ gãy mắt cá chân tôi  mà còn cắt đứt cả chân tôi  nữa.

Tôi  trừng mắt nhìn cậu ta như thể đang lên án. Park Si-on tránh ánh mắt của tôi  một lúc. Nhưng ánh mắt đang trôi dạt trong hư không của cậu ta ngay lập tức dán chặt vào tôi  như một thỏi nam châm.

“Cứ đừng trốn là được mà.”

“Nhưng tôi  có thể muốn trốn mà. Tôi  là con người mà.”

“Không được.”

“Vậy nên hãy nói cho tôi  biết lý do đi. Tôi  có thể ghét cậu, và tôi  có thể bỏ trốn nếu cậu cứ tiếp tục làm phiền tôi , vậy tại sao lại không được?”

Trong một lúc lâu, Park Si-on đã không thể trả lời câu hỏi của tôi . Cổ họng trắng ngần của cậu ta cử động như thể đang nuốt thứ gì đó. Tôi  thờ ơ nhìn theo đôi mắt đang dao động một cách bất an.

“Rốt cuộc cậu còn không coi tôi  là người thì sao cậu lại bảo là cậu thích tôi ? Chuyện đó có thể xảy ra được à?”

Tôi  thực sự muốn biết câu trả lời nên mới hỏi cậu ta. Tôi  không thể nào hiểu được lý lẽ của Park Si-on. Rốt cuộc thì việc chỉ giữ lấy cơ thể của một người mà mình thích có ý nghĩa gì? Cái ‘thích’ mà cậu ta nói không khác gì mấy so với cách cậu ta đối xử với đồ vật.

Nhưng việc trân trọng một bức tượng và việc thích một người là hai phạm trù cảm xúc hoàn toàn khác nhau. Đó là những cảm xúc thuộc về những chiều không gian khác nhau.

Park Si-on đang đối xử với tôi  như cái đồng hồ cậu ta đã ném cho Shin Jae-young. Đối với cậu ta, tôi  chỉ là một chiến lợi phẩm hay một món đồ chơi thú vị. Cậu ta đang nhầm lẫn giữa việc trân trọng đồ chơi với việc thích một người. Vậy nên cậu ta không thể nào chấp nhận việc tôi , một món đồ chơi, lại dám đẩy cậu ta ra. Đột nhiên tôi  cảm thấy ngột ngạt.

“Thấy chưa, tôi  đã bảo là cậu không thích tôi  mà.”

“Không phải mà. Sao cậu cứ không chịu tin lời tôi  thế. Tôi  sẽ không nói dối cậu nữa.”

“Cho dù những gì cậu nói là sự thật thì đó cũng không phải là cảm giác thích. Đó là sự ám ảnh và lòng chiếm hữu.”

Nghe tôi  nói vậy, khuôn mặt của Park Si-on trở nên trắng bệch. Một sự lạnh lẽo toát ra từ khuôn mặt đã mất đi mọi biểu cảm.

“Nếu cậu định thích ai đó theo cách đó thì sau này cậu đừng có thích ai cả. Cậu không có tư cách đó đâu.”

Cho dù có bị túm tóc thêm lần nữa thì tôi  cũng phải nói những gì cần nói. Tôi  giữ một vẻ mặt lạnh lùng. Tôi  chỉ cần bị lừa bởi những lời đường mật của Park Si-on một lần là đủ rồi.

Tuy nhiên, Park Si-on không hề nhúc nhích. Khuôn mặt không chút máu đang đứng đó có vẻ như đang tức giận, và có vẻ như đang đau đớn như một người vừa bị đâm.

Chúng tôi  đứng đó im lặng một lúc lâu. Park Si-on nhìn chằm chằm vào tôi , còn tôi  thì quay mặt đi và phớt lờ cậu ta.

Trong khi chúng tôi  đang cãi nhau thì tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi kết thúc vang lên. Tôi  không còn cách nào khác ngoài việc quay người lại và đi về phía lớp học. Park Si-on dán sát vào bên cạnh tôi . Vai tôi  cứ chạm vào cánh tay của cậu ta. Tôi  lùi lại một bước thì Park Si-on quay lại nhìn tôi . Bàn tay trắng bệch của cậu ta đưa về phía tôi .

“Nắm lấy đi.”

Một mệnh lệnh bình tĩnh giáng xuống tôi . Mọi người đã quay lại lớp hết rồi nên tôi  cũng không thể viện cớ là có người đang nhìn để từ chối được. Tôi  cụp mắt xuống và nhìn vào tay cậu ta. Nếu tôi  từ chối bàn tay này thì liệu Park Si-on có túm lấy tóc tôi  không? Tôi  tính toán trong đầu những rủi ro sẽ ập đến nếu tôi  từ chối bàn tay này.

“Nắm lấy đi, Yoon Seon-woo.”

Park Si-on liên tục kéo sợi dây trói buộc tôi .

Thấy chưa, ngoài mệnh lệnh và đe dọa ra thì chẳng có gì có thể duy trì mối quan hệ của chúng tôi  cả. Vậy thì sao cậu cứ nói thích tôi  hoài vậy. Sao cậu có thể làm như vậy với một người mà cậu thích chứ.

Tuy nhiên, tôi  đã cố gắng nuốt trôi những cảm xúc đang trào dâng và từ từ vươn tay ra. Tôi  chỉ miễn cưỡng túm lấy tay áo của Park Si-on bằng đầu ngón tay. Park Si-on nắm chặt tay tôi . Những ngón tay tái nhợt đan xen vào giữa các ngón tay của tôi . Tôi  cảm thấy một sự rung động nhỏ từ khớp tay đang nắm tay tôi .

Park Si-on đã trân trọng vuốt ve bàn tay mà tôi  miễn cưỡng trao cho cậu ta cho đến khi chúng tôi  quay lại lớp học. Một hơi ấm dính chặt vào mu bàn tay tôi .


‘Nắm lấy tay tôi .’

Mệnh lệnh.

‘Tôi  thích cậu.’

Và một lời tỏ tình.

Hai từ hoàn toàn không phù hợp đang cùng tồn tại trong mối quan hệ giữa Park Si-on và tôi .

‘Đừng có quay mặt đi, nhìn tôi  đi, đưa tay cho tôi , đừng đi.’

Park Si-on liên tục ra lệnh cho tôi . Tuy nhiên, đôi mắt của Park Si-on đang ra lệnh lại có một sự tuyệt vọng đến kỳ lạ.

‘Tôi  thích cậu, vì tôi  thích cậu, tôi  đã bảo là tôi  thích cậu rồi mà.’

Mặt khác, những lời tỏ tình bỗng dưng đến lại thường có cảm giác như một sự đe dọa áp bức.

Thái độ của tôi  khi đối đầu với những mệnh lệnh tuyệt vọng và những lời tỏ tình áp bức của Park Si-on là sự cam chịu và trốn tránh. Cậu ta bảo tôi  đưa tay thì tôi  sẽ đưa tay, và khi nghe cậu ta tỏ tình, tôi  sẽ gật đầu cho qua chuyện. Và chỉ cần có cơ hội trốn thoát khỏi cậu ta dù chỉ là một giây thôi thì tôi  cũng sẽ nắm lấy nó một cách tuyệt vọng.

“Thưa thầy, em có câu hỏi ạ!”

Giọng nói vang vọng của tôi  vang vọng trong không trung ngay sau khi tan học. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi .

Vì Park Si-on thường đi theo tôi  nếu tôi  đến phòng giáo viên trực tiếp nên dạo này tôi  cứ bám lấy thầy cô ngay sau khi tan học. Chỉ có như vậy tôi  mới có thể ở một mình dù chỉ là trong giờ ra chơi.

“Ừ, đi theo thầy đến phòng giáo viên đi. Thầy sẽ giải thích cho.”

Giáo viên chủ nhiệm nhìn tôi  cười rồi ra hiệu bằng tay. Một ánh mắt khó chịu dán chặt vào lưng tôi  khi tôi  rời khỏi lớp học. Park Si-on đã không che giấu những suy nghĩ méo mó của mình. Tôi  cảm thấy sự khó chịu trong hành động vuốt tóc của cậu ta.

Nhưng tôi  biết Park Si-on sẽ bỏ qua chuyện này. Vì ngay sau khi hết giờ ra chơi, tôi  sẽ quay lại chỗ ngồi và thực hiện những mệnh lệnh của cậu ta một cách trung thành.

“Yoon Seon-woo, dạo này cậu chăm chỉ quá nhỉ?”

Giáo viên chủ nhiệm nhìn tôi , người đã lẽo đẽo theo sau và bước vào phòng giáo viên, với vẻ thích thú. Ông dùng tay gõ nhẹ vào chiếc ghế phụ đang ở phía trước.

“Em phải học hành chăm chỉ để đỗ đại học chứ ạ.”

“Thế cái hồi đánh nhau đến mức làm người ta đổ máu thì sao. Dù sao thì cũng đáng khen, đáng khen.”

Giáo viên chủ nhiệm nhấp một ngụm cà phê đã nguội trên bàn và nhận câu hỏi của tôi . Tôi  cảm thấy như mình vừa làm phiền khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi của ông. Nhìn đống tài liệu chất đống trên bàn khiến lòng tôi  trĩu nặng. Tuy nhiên, giáo viên chủ nhiệm đã giải thích từng đoạn văn đọc hiểu tiếng Anh mà tôi  mang theo một cách chi tiết mà không hề tỏ ra khó chịu. Tôi  bỏ lại cảm giác có lỗi và lắng nghe lời giải thích của ông một cách chăm chú.

“Điểm số tốt chứ? Bài kiểm tra thử hồi tháng 9 cậu làm tốt mà.”

“Mấy môn khác thì ổn ạ, nhưng tiếng Anh và toán thì dù cố gắng đến mấy điểm số cũng không tăng lên được ạ.”

“Vốn dĩ là khó tăng mà. Trước mắt thì cậu hãy tham khảo ý kiến của thầy dạy toán riêng, còn tiếng Anh thì thầy sẽ giúp đỡ cậu hết mình nên cứ cố gắng nhé.”

Giáo viên chủ nhiệm lục lọi trong ngăn bàn rồi đưa cho tôi  một viên sô cô la. Tôi  cúi chào và nhận những lời chúc phúc và đồ ăn vặt của ông.

“Đừng có đánh nhau với Si-on nữa đấy. Cứ học hành chăm chỉ như bây giờ là được rồi.”

“Vâng……”

“Vậy thì đi đi. Chuông sắp reo rồi đấy. Nếu có gì không biết thì cứ đến tìm thầy bất cứ lúc nào.”

“Em cảm ơn thầy ạ.”

Tôi  cúi chào thêm một lần nữa rồi bước ra hành lang. Lớp học không còn xa nữa. Nhưng con đường dẫn đến đó lại có cảm giác xa xôi quá. Tôi  dùng nắm đấm đấm nhẹ vào ngực đang khó chịu. Dạo gần đây tôi  cứ cảm thấy khó chịu như nghẹn ở cổ. Dù có hít thở sâu đến đâu tôi  cũng không cảm thấy thoải mái. Chẳng lẽ đây là bệnh uất ức à.

Tôi  đến trước cửa lớp rồi lấy chiếc khẩu trang đã cất trong túi ra và đeo vào. Tôi  cảm thấy khó chịu và nghẹt thở, nhưng tôi  không còn cách nào khác.

Ngay khi tôi  bước vào lớp, ánh mắt tôi  đã chạm ngay vào Park Si-on. Cậu ta không rời mắt khỏi tôi  cho đến khi tôi  ngồi xuống bên cạnh cậu ta. Tôi  lại cảm thấy một thứ gì đó cứng ngắc đang mắc kẹt ở đâu đó trong ngực mình. Park Si-on tự nhiên xoay người về phía tôi .

“Mỗi giờ ra chơi đều làm thế cậu không mệt à?”

“Không sao.”

Tốt nhất là nên phản ứng với những câu hỏi của cậu ta càng ngắn càng tốt và nên dùng những câu trả lời đơn giản. Nếu tôi  giữ im lặng thì sự bình yên này sẽ tan vỡ, và nếu tôi  nói chuyện dài dòng thì không biết cuộc cãi vã sẽ nổ ra như thế nào.

“ hỏi gì vậy?”

“Về bài đọc hiểu tiếng Anh.”

“Hỏi tôi  cũng được mà. Tôi  cũng giỏi tiếng Anh lắm đấy.”

“Ừ…… Lần sau…….”

Cuộc trò chuyện của chúng tôi  kết thúc sau câu trả lời xa cách của tôi . Dù tôi  đã cúi đầu xuống nhưng ánh mắt đang dán chặt vào tôi  vẫn rất khó chịu.

“Tôi  có nên mong chờ không?”

Trước khi tôi  kịp ưng thuận, đầu cậu ta đã gục xuống vai tôi . Park Si-on không bao giờ chờ đợi câu trả lời của tôi . Cậu ta tựa nhẹ trán lên vai tôi  rồi đặt tay lên vai tôi . Tôi  cảm thấy một áp lực nặng nề. Tôi  khẽ nghiêng cổ và thân trên sang một bên. Tay của Park Si-on ôm lấy cánh tay đang cố gắng trượt khỏi cậu ta. Cuối cùng tôi  cũng thả lỏng cơ thể.

“chuyện cậu từng nói với tôi  ấy. Chuyện tôi  không thích cậu ấy. Dạo này tôi  đang suy nghĩ về ý nghĩa của chuyện đó.”

Một giọng nói trầm thấp văng vẳng bên tai tôi .

“Để thích một người thì phải làm gì và phải làm như thế nào?”

Ánh mắt tôi  tự nhiên hướng về phía cậu ta đang tựa vào tôi . Đôi mắt trầm tĩnh đang hướng về phía trước.

“Cậu chỉ cho tôi  đi.”

Park Si-on rời khỏi tôi  một chút và nhìn thẳng vào mắt tôi . Tôi  lập tức tránh ánh mắt đó.

“Sao cậu lại hỏi tôi . Cậu tự tìm hiểu đi.”

“Cậu đã bảo rằng cái thích của tôi  không phải là thứ đó mà. Vậy nên cậu phải chỉ cho tôi  chứ.”

Một sự im lặng mong manh kéo dài. Tôi  nhìn về phía cửa trước trong khi chờ đợi người thầy có thể sẽ đến bất cứ lúc nào. Bàn tay tái nhợt khẽ chạm vào cằm tôi  và xoay ánh mắt tôi  về phía cậu ta . Tôi  cảm thấy cả sự ấm áp và lạnh lẽo trong biểu cảm của Park Si-on. Một ngọn lửa kỳ lạ đang bùng lên xung quanh đôi mắt xanh xao, lạnh lẽo.

Tôi  thận trọng mở miệng.

“là chấp nhận......”

Park Si-on hơi nghiêng đầu trước lời tôi  nói. Cậu ta nheo mắt lại như thể không hiểu. Đôi mắt khẽ nheo lại nhìn chằm chằm vào mắt tôi  với một ánh mắt dai dẳng. Tôi  chịu đựng ánh mắt như thể sắp thiêu rụi tôi  và tiếp tục nói.

“Chấp nhận rằng tôi  là một người bình đẳng với cậu, và tôn trọng tôi . Đừng có ra lệnh, hãy nhờ vả tôi . Ngay cả khi cậu từ chối lời nhờ vả của tôi  thì cũng cứ chấp nhận đi.”

“Ngay cả khi cậu vứt bỏ tôi  à?”

“Ừ.”

“Tôi  không muốn.”

Park Si-on duỗi tay xuống dưới bàn và nắm lấy tay tôi . Cậu ta lặp đi lặp lại hành động nắm rồi thả từng ngón tay. Sau đó cậu ta nói bằng một giọng chỉ mình tôi  nghe thấy.

“Thích thì cứ phải bị vứt bỏ à?”

“…….”

“Không thể nào.”

Park Si-on hơi lắc đầu như thể không thể hiểu nổi. Ánh mắt uể oải của cậu ta lướt nhìn khắp khuôn mặt tôi . Tuy nhiên, trái ngược với vẻ ngoài đang cố gắng giữ bình tĩnh, bàn tay nắm lấy đầu ngón tay tôi  đang run rẩy.

Ngay sau đó, tiếng chuông báo hiệu giờ học bắt đầu vang lên. Tôi  giật mình và định rút tay ra. Nhưng cậu ta không hề nhúc nhích. Bàn tay cậu ta càng nắm chặt hơn khi tôi  càng dùng nhiều sức hơn. Cuối cùng thì người giơ cờ trắng trước vẫn là tôi . Khi tôi  thả lỏng tay thì đồng thời tay của Park Si-on cũng lỏng ra.

“Chỉ cần cậu thích tôi  lại là được.”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo