Tắm Nắng (Side story) - Chương 10

1

Đêm đông

Lông mày khẽ nhíu lại. Moon Seo Yoon hít một hơi, với vẻ mặt nghiêm trang như một người đang chuẩn bị nhận phán quyết quan trọng, đưa tay ra. Lông mày đang hơi nhíu lại của cậu lần này chắc chắn đã nhăn tít lại.

"…Nhạt nhẽo."

Sao lại thế này?

Cậu đưa mắt nhìn xuống, nồi canh rong biển đang sôi sùng sục hiện ra trong tầm mắt. Rõ ràng lúc đầu, cậu chỉ nấu lượng đủ cho hai người ăn hai bữa, nhưng giờ thì lượng đó gần như một con sông Hàn. Cậu thấy nó hơi mặn nên đã thêm nước vào, rồi lại cảm thấy nó nhạt nhẽo, nên vài phút trước cậu đã cho thêm nước tương. Nhưng rồi nó lại mặn một cách kỳ lạ, cậu lại đổ thêm một chút nước, thì giờ nó lại nhạt...

Đáng lẽ ra cậu phải nhận ra vấn đề ngay từ khi gặp khó khăn trong việc ngâm rong biển – Moon Seo Yoon chưa bao giờ tưởng tượng được rằng rong biển sẽ nở nhiều đến thế – nhưng giờ thì vấn đề lại là gia vị. Điều an ủi duy nhất là vì cậu đã cho quá nhiều rong biển và thịt bò, nên dù nước canh có trở thành sông Hàn thì cũng sẽ không thiếu cái để ăn.

"Đáng lẽ ra nên nhờ chú ấy mang đến."

Khuôn mặt của người phụ trách việc nhà ở nhà chính của Woo Yeon Jae hiện ra trước mắt cậu.

Moon Seo Yoon thấy hơi buồn cười. Cậu cho rằng, nếu là một đôi tình nhân, mà lại ăn canh rong biển mừng sinh nhật do người khác làm thì thật kỳ cục. Vì vậy, cậu đã mạnh miệng tuyên bố sẽ tự mình vào bếp. Quả là, con người nên thuận theo thói quen. Vả lại, tình yêu đâu có nhất thiết phải đi kèm với việc nấu canh rong biển?

Mắt cậu dán chặt vào nồi canh đang réo ầm ĩ. Cậu tự hỏi, liệu cứ để nó sôi sùng sục như thế này, nước có cạn đi, và gia vị có tự động hòa quyện một cách hoàn hảo hay không? Cậu cố gắng hy vọng, nhưng nhìn vào hiện thực phũ phàng, chẳng có gì thay đổi cả.

"Nấu xong chưa?"

Khi cậu đang nghiêm túc suy nghĩ về "số phận" của nồi canh, một giọng nói quen thuộc vang lên. Ngay lập tức, một vòng tay ấm áp đã ôm lấy cậu, cằm ai đó đặt nhẹ lên vai. Moon Seo Yoon khẽ cúi đầu, ánh mắt hướng về phía Woo Yeon Jae.

"Hình như hỏng rồi."

"Sao thế? Mùi vẫn ổn mà."

"Vừa nãy còn mặn lắm. Nên em cho thêm nước, giờ thì nhạt í."

"Cho muối vào thử xem."

À, đáng lẽ ra phải cho muối chứ không phải nước tương. Moon Seo Yoon khuỷu tay đẩy Woo Yeon Jae ra.

"Em biết rồi, tránh ra đi."

"Sao thế? Muối ở đằng kia kìa. Chỉ cần vươn tay là được mà."

"…Anh cứ chạm vào người em đấy."

"Gì? Anh à?"

Cậu nhíu mũi, rồi lại dùng khuỷu tay đánh vào sườn anh, Woo Yeon Jae cười tủm tỉm rồi tách ra. Dù việc anh cứ như thế này vào mỗi buổi sáng đã không phải là một hoặc hai lần rồi, Moon Seo Yoon vẫn cảm thấy ngượng ngùng, cậu vừa cho muối vào vừa lẩm bẩm.

"Đừng làm nó cứng nữa."

"Đó là phản ứng sinh lý mà. Seo Yoon buổi sáng cũng cứng thế mà."

"Đó là vì anh cứ động chạm chứ không phải vì buổi sáng đâu… À, không. Thôi bỏ đi. Phản ứng sinh lý gì chứ. Anh đã tỉnh từ lúc em dậy rồi mà."

"À, em biết rồi hả?"

Bây giờ thì rõ ràng anh đã ra khỏi phòng ngủ, sau khi giết thời gian ở đó. Kể từ khi kết thúc kỳ thi, cậu đã bị kéo đến căn hộ của anh. Sống cùng anh, không thể nào cậu không biết thói quen của anh là mở mắt ngay khi cậu thức dậy.

'Mình không biết.. anh ấy dậy ngay hay đã dậy rồi. Ngay cả khi không sống cùng nhau cũng vậy mà…'

Trong học kỳ, thỉnh thoảng cậu ngủ lại căn hộ của Woo Yeon Jae, nghĩ lại thì lần nào cũng vậy. Dù anh vốn là người ít ngủ, nhưng khả năng nhận ra động tĩnh khi thức dậy của anh thì như quỷ nhập vậy.

"Vậy thì em cũng biết anh đã nhìn từ nãy đến giờ rồi đúng không."

"Cái gì?"

Lúc này, Moon Seo Yoon mới quay người lại đối mặt với Woo Yeon Jae, bỏ lại nồi canh rong biển đang sôi sùng sục.

"Từ đầu anh đã nhìn em nấu canh rồi."

Woo Yeon Jae khẽ gật đầu. Ý anh là anh đã đứng ở đó quan sát. Nếu anh ngồi trên ghế sofa ở phòng khách, thì vị trí đó có thể nhìn thấy lưng cậu.

"Anh nhìn hết rồi à?"

"Ừ."

"Gì chứ, làm người ta ngại chết đi được. Sao anh cứ đứng nhìn thôi vậy? Nếu định giúp thì giúp từ sớm đi chứ."

"Anh muốn ăn canh rong biển do người yêu anh nấu."

"Thì ra là anh chỉ biết chỉ đạo chứ không chịu trực tiếp ra tay."

Woo Yeon Jae không phải là một đầu bếp tài ba hay thường xuyên vào bếp. Tuy nhiên, so với Moon Seo Yoon, anh vẫn còn khá hơn nhiều. Mặc dù hầu hết các món ăn và canh đều được mang từ nhà chính đến, nhưng những người chịu khó tự tay vào bếp đôi khi cũng có thể cho ra những kết quả đáng ngạc nhiên.

"Dù không thường xuyên, nhưng nấu là sẽ giỏi thôi."

Ban đầu, Moon Seo Yoon cứ nghĩ anh đột nhiên thích nấu ăn vì anh thường xuyên tự tay chuẩn bị những món đơn giản cho cậu khi cậu ngủ lại căn hộ. Nhưng hóa ra, khi không có cậu, anh lại chẳng hề động đến bất cứ dụng cụ nấu ăn nào.

"Hình như mình toàn ăn đồ anh ấy nấu."

Nhận ra điều này, hóa ra đây là lần đầu tiên cậu tự tay nấu ăn cho Woo Yeon Jae.

Thêm vào đó, cảm giác tự ti vì nồi canh rong biển "thảm họa" lại càng lớn hơn. Giá như cậu đừng tham lam, mà chỉ làm một món đơn giản thôi thì mọi chuyện đã khác.

"Dù sao thì cũng là sinh nhật, ăn đồ ngon là tốt nhất mà."

"Dù không ngon, anh cũng sẽ ăn ngon miệng."

Cậu không thể để Woo Yeon Jae ăn một mình, khi mà bản thân cậu lại chẳng mấy tự tin vào khả năng sẽ "thưởng thức" được món canh rong biển này.

"Hy vọng lần này sẽ ổn." Moon Seo Yoon cẩn thận múc một muỗng canh, rồi từ từ nếm thử.

"Ơ, ăn được rồi đấy. Ngồi xuống đi."

Thật lòng mà nói, cậu chẳng thấy ngon miệng chút nào. Nhưng dù sao, đây cũng là lần nếm thử "khá khẩm" nhất từ đầu đến giờ. Moon Seo Yoon tắt bếp và đẩy nhẹ lưng Woo Yeon Jae về phía bàn ăn. Nhưng thay vì đi thẳng đến, anh lại hướng về phía tủ lạnh. Chắc chắn là để lấy những món ăn kèm từ nhà chính.

"Ngồi xuống đi mà. Để em lo."

"Không sao đâu. Có gì khó đâu. Anh còn được người yêu đích thân trổ tài, ít nhất cũng phải làm được đến mức này chứ."

Dù đây là một bữa tiệc sinh nhật, khiến cậu có chút áy náy, nhưng Moon Seo Yoon cũng chẳng muốn đôi co với người đang muốn thể hiện. Cậu tranh thủ lúc Woo Yeon Jae lấy đồ ăn kèm, nhanh chóng múc cơm và canh ra bàn. Nhờ những món ăn kèm sang trọng do chú phục vụ ở nhà chính chuẩn bị, bàn ăn trông vô cùng bắt mắt và hấp dẫn.

"Ăn đi."

Moon Seo Yoon cầm thìa, chăm chú nhìn Woo Yeon Jae. Anh khẽ mỉm cười, từ tốn cầm thìa lên, múc một muỗng canh và nếm thử.

"Ăn cả cái nữa."

Cậu nói thêm, có lẽ vì nghĩ rằng ăn cả rong biển và thịt bò mới ngon. Lần này, anh múc đầy thức ăn và đưa vào miệng. Một cảm giác căng thẳng vô hình bao trùm, Moon Seo Yoon nín thở chờ đợi lời nhận xét.

"Ngon lắm. Anh sẽ ăn thật ngon miệng."

"Thật á?"

"Thật mà."

"em ăn thử còn thấy không ngon..." Moon Seo Yoon với vẻ mặt nghi ngờ, cũng múc một miếng ăn thử. Quả thật, ngon hơn so với chỉ nếm nước canh, nhưng để nói là "ngon" thì vẫn còn thiếu sót gì đó. Chắc chắn, hương vị này còn xa mới đạt đến khẩu vị tinh tế của Woo Yeon Jae.

"Nói là ngon thì hơi quá."

"Miễn là hợp khẩu vị anh là được rồi. Hơn nữa, anh ăn ngon lành bất cứ thứ gì Seo Yoon cho mà."

Woo Yeon Jae lại múc canh, đôi mắt khẽ nheo lại vì cười.

"Trên giường..."

Moon Seo Yoon nhanh chóng đá vào ống chân Woo Yeon Jae trước khi giọng nói trầm thấp kia kịp buông ra những lời "thô tục".

"Sáng sớm đã nói linh tinh gì vậy. Ăn cơm đi."

Cú đá của cậu có vẻ hơi mạnh tay, nhưng Woo Yeon Jae vẫn chỉ cười tủm tỉm như không hề cảm thấy đau.

"Hôm nay mình sẽ làm gì?"

"Em muốn làm gì?"

Cuộc trò chuyện trở lại quỹ đạo bình thường. Moon Seo Yoon hỏi lại sau khi nuốt xong miếng cơm.

Dù sao thì ý kiến của người được sinh nhật vẫn là quan trọng nhất. Cậu dự định sẽ chiều theo Woo Yeon Jae sau khi dùng xong bữa sáng khá ổn nhờ những món ăn kèm ngon tuyệt vời, bù đắp cho hương vị có phần "khiếm khuyết" của món canh rong biển.

"Em phải làm theo ý của bạn trai em chứ."

Moon Seo Yoon hơi ngượng ngùng trước cách xưng hô "bạn trai" của Woo Yeon Jae. Cậu vẫn chưa quen với những từ ngữ ngọt ngào như "anh/em yêu", và chắc chắn sẽ còn rất lâu mới quen với từ "bạn trai". Cậu biết chắc, nếu cậu phàn nàn, anh sẽ cười cợt và nói rằng "không thể gọi bạn trai là bạn gái được". Vì vậy, Moon Seo Yoon giả vờ như không nghe thấy, đặt thìa xuống và đáp lời.

"Ừm, ăn cơm xong đã… rồi chơi một chút rồi mình ra ngoài nhé? Trời chắc sẽ lạnh vì có tuyết rơi đấy."

"Hẹn hò bên ngoài cũng được."

"Vậy thì đi ra ngoài thôi. Dù sao cũng là sinh nhật, ở nhà mãi cũng hơi tiếc. May mà hôm qua vừa kết thúc kỳ thi. Suýt nữa thì không hẹn hò tử tế được vì bận ôn thi cuối kỳ rồi."

Dù sao thì cậu cũng đã quen với từ "hẹn hò" ở một mức độ nào đó rồi. Hai người đã ở bên nhau gần ba tháng, việc cậu vẫn còn bỡ ngỡ cũng thật kỳ lạ.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo