Tháng Ba - Chương 122

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

#122

"Cậu bạn này đã cho tôi biết một sự thật thú vị. Thật ngại quá, lại phải lôi chuyện này ra trước mặt chuẩn tướng Ki Tae-jung..."

Trung tá Kim ra hiệu, một người lính giở máy tính bảng ra.

"Đây là bản ghi âm cuộc trò chuyện giữa Lee Se-hwa và cậu bạn này ở khu 4 mấy hôm trước."

Trung tá Kim nhún vai, ám chỉ mọi người sẽ hiểu khi nghe nó. Se-hwa nghiêng người về phía đó. Bản ghi âm? Cậu đâu có thân thiết với Maejo đến mức thường xuyên gọi điện hay đi chơi. Sao lại có bằng chứng này?

[Tôi biết cậu vô tâm lâu rồi... Nhưng không ngờ cậu cũng chỉ để ý đến tiền. Nếu cậu cũng chỉ nhìn vào tiền rồi chọn người thì đừng nói mấy câu muốn sống cuộc sống bình thường.]

[Chẳng phải chuyện đương nhiên à? Người đưa thẻ cho tôi thì trẻ, đẹp trai, lại còn nhiều tiền nữa chứ.]

Giọng nói đó đúng là của cậu và Maejo. Nghe xong, cậu nhớ lại. Chắc là trên đường cậu mua kem bằng thẻ của Tae-jung rồi trở về.

Trong đoạn ghi âm, Se-hwa bị miêu tả là kẻ mù quáng vì tiền bạc, thay lòng đổi dạ sang Ki Tae-jung. Maejo thì là người bị phản bội tình cảm chân thành. Bối cảnh và diễn biến câu chuyện bị cắt xén sạch sẽ, khiến ai nghe cũng nghĩ như vậy.

"Nghe đoạn này thôi, mọi người cũng hiểu bản chất thật của Lee Se-hwa rồi đúng không? Cậu ta còn nói không có cơ thể để tiếp nhận đàn ông, vậy tại sao lại quyến rũ sĩ quan nam? Chẳng phải vì có chỗ dựa nên mới tự tin như vậy à? Thật buồn cười khi coi một kẻ không đoan chính là nạn nhân vô tội."

Những ánh mắt tò mò và chế giễu đổ dồn về phía cậu. "Đúng là... dân đen thì không thể khác được..." Những lời đánh giá rẻ tiền lan tỏa khắp phòng xử án.

Ki Tae-jung và đại tá Oh Seon-ran cứng mặt. Nhưng Se-hwa lại chẳng cảm thấy gì. Cậu hơi bối rối khi Maejo xuất hiện tại tòa, mang theo hận thù vì bị cậu từ chối và chuẩn bị mọi thứ. Nhưng chỉ có thế thôi. Cậu không tức giận hay rơi nước mắt vì những lời chỉ trích. Thế này còn lịch sự hơn nhiều so với lời đe dọa của thiếu úy Park.

Chỉ là... Cậu muốn làm rõ vấn đề con cái. Cậu không đứng đây để chứng minh sự vô tội cho những người xa lạ. Cậu chỉ muốn chắc chắn kết thúc mọi chuyện và sống yên bình với Hae-rim.

Nhưng họ có thể cướp đi đứa con của cậu chỉ vì một lý do vô lý như vậy sao? Cậu biết họ đang cố tình khơi dậy sự bất an của cậu, nhưng... Cậu vẫn cảm thấy buồn nôn dù chỉ là một khả năng nhỏ nhoi.

"Vớ vẩn."

Ki Tae-jung đáp lại với giọng điềm tĩnh nhưng có phần cẩu thả, như để an ủi Se-hwa.

Cuộc tranh cãi sau đó diễn ra như dự đoán. Ki Tae-jung không phản ứng cảm tính trước những lời công kích cá nhân vô căn cứ. Vì dù anh có giải thích sự thật, cũng chẳng ai thèm nghe. Anh tập trung làm nổi bật những vấn đề mà khán giả quan tâm trực tiếp, như thiệt hại tài sản do vụ cháy kho ở khu 2. Đại tá Oh Seon-ran cũng đeo một chiếc mặt nạ, không ai biết được tâm địa thật sự của ông và thản nhiên nói thêm.

"Đại tá, tôi hiểu tấm lòng muốn bảo vệ Lee Se-hwa, con nuôi của ngài. Nhưng..."

"Này, đừng nói bậy. Tôi không bênh vực vô điều kiện chỉ vì cậu ta là con nuôi của tôi đâu. Trung tá Kim chẳng phải cũng đưa con mình ra tòa vì nó phạm lỗi đấy sao."

"Dạ? Hahaha... Tôi xin lỗi vì đường đột, nhưng lời ngài vừa nói có một sai sót lớn đấy ạ."

"Sai sót gì chứ? Đây là một mệnh đề đơn giản mà. Dù cấp bậc là gì, dù tài sản nhiều bao nhiêu, dù lịch sử gia tộc thế nào đi nữa, tất cả chúng ta đều bình đẳng trước quân luật. Chỉ có thế thôi."

"Đúng là... lời ngài nói rất đúng, nhưng..."

"Dù là con nuôi của đại tá hay con ruột của trung tá, cũng đều phải chịu phán xét nếu vi phạm quân luật. Chỉ là thiếu úy Kim Seok-cheol phạm pháp quá rõ ràng, còn con nuôi của tôi lại vướng vào những lời đồn không rõ thực hư, đó chẳng phải là điểm khác biệt sao?"

"Ngài chưa phán quyết gì mà đã khẳng định cậu ta là phạm pháp rồi ạ!"

Trước sự phản đối của trung tá Kim, đại tá Oh Seon-ran hào phóng xin lỗi: "Đúng vậy. Cậu ta chỉ có tội danh là đẩy toàn bộ khu 2 vào biển lửa, lấy cắp tài liệu mật và sản xuất thuốc bất hợp pháp thôi mà."

Trung tá Kim nghiến răng ken két. Sau khi ông ta gây ầm ĩ về những khuyết điểm của Lee Se-hwa và tấn công những hành động đáng ngờ của Oh Seon-ran, ông ta định dùng con át chủ bài này để phản công. Nhưng Oh Seon-ran đã nhanh tay hơn một bước, khiến con át chủ bài này không còn tác dụng. Ông ta đã coi thường vì nghĩ Oh Seon-ran đã ở bên ngoài quá lâu, nhưng dù sao thì ông vẫn là một đại tá.

"Đúng vậy. Những câu chuyện bên lề bây giờ có quan trọng gì đâu. Vấn đề là thiếu úy Kim Seok-cheol đã tự ý làm xáo trộn trật tự quân đội và phá hủy hoàn toàn khu 2."

Ki Tae-jung cũng khéo léo thêm vào một câu khi theo dõi cuộc cãi vã của hai người. Những ông già nghi ngờ rằng một người hạ lưu ở khu 4 đang che giấu điều gì đó nhanh chóng quên hết khi vấn đề tài sản được nhắc đến. Ngay cả những người chưa thực sự bị thiệt hại cũng lén lút cố gắng ăn theo, nói rằng họ đã đầu tư vào khu 2.

"Giờ chỉ cần trung úy Na công bố những tài liệu mà cô ấy đã chọn ra nữa thôi là gần như xong rồi."

Đầu cậu như muốn nổ tung vì nghĩ đến đứa con. Như để an ủi tâm trạng phức tạp của cậu, Ki Tae-jung nhẹ nhàng nắm lấy mu bàn tay cậu. Bàn tay to lớn vuốt ve các ngón tay cậu, sau đó đổi hướng. Khoảnh khắc hai lòng bàn tay chạm vào nhau chỉ là thoáng chốc.

"Thực sự là kết thúc rồi."

Giọng thì thầm của anh pha lẫn niềm vui.

Mình đã từng... nắm tay người đàn ông này chưa nhỉ? Ngoại trừ những lúc hòa vào nhau thể xác, hình như cậu chưa từng có những hành động thân mật thế này. Cậu không biết cái mạch đập thình thịch đang truyền qua da thịt này là của cậu hay của Ki Tae-jung nữa.

"Tôi không muốn có những lời lẽ khó chịu hay tạo ra dư luận theo kiểu biến người này thành nạn nhân oan ức dù nó hơi lạc đề một chút. Nên tôi sẽ phản bác từng luận điểm của phía thiếu úy Kim. Xin mời trung úy Na."

"Nạn nhân oan ức sao!"

Maejo có khuôn mặt hốc hác, hai hốc mắt sắp rớt ra ngoài, la hét om sòm. Đó là một hành động vô lễ mà không ai có thể làm được nếu không phê thuốc.

"Hãy bắt cái thằng chó Sakura đó đi! Suốt ngày bán thuốc và bán thân, lợi dụng cái cơ thể khác người của mình, mà giờ lại cứ như mình bị oan ức hay bị đối xử tệ bạc lắm ấy...!"

Mọi người nhăn mặt trước sự bộc phát của Maejo. Ngay cả trung tá Kim đã đưa anh ta đến đây, cũng vậy.

"Trung tá Kim, ông định để cái thứ đó làm chứng tiếp đấy à?"

"Không thể mang một tên nghiện đến đây được. Ông nghĩ đây là đâu hả?"

Trung tá Kim nhanh chóng lắc đầu trước sự phản đối gay gắt của khán giả.

"Không phải vậy ạ. Tôi đã xác nhận xong những chứng cứ đã nộp rồi, nên sẽ cho nhân chứng này lui thôi."

"Á, khoan, đợi đã!"

Maejo tái mét bám lấy trung tá Kim. Dù không còn tỉnh táo, có vẻ như anh ta đã linh cảm được mình đã làm hỏng chuyện.

"Tại sao cái thằng kia không bị lôi đi mà tôi lại bị bắt vậy? Tôi đã nói hết những gì ông bảo rồi mà! Tại sao lại chỉ lôi tôi đi!"

"Mày đang nói vớ vẩn gì vậy! Bắt nó đi cho tôi."

Maejo vung vẩy cánh tay còn lại và bám lấy trung tá Kim.

"Ông bảo là sẽ không bắt tôi đi cải tạo mà! Ông còn bảo sẽ cho tôi thuốc nữa! Vốn dĩ tôi định bán cái tệp ghi âm đó cho giám đốc Ki hay chuẩn tướng Ki gì đó rồi kia mà...! Vì ông hứa sẽ cho tôi thuốc suốt đời! Vì ông hứa sẽ cứu tôi! Nên tôi mới giao cho ông đấy!"

"Này, trung tá Kim. Không thể giết quách cái thằng đó đi được à? Ồn ào quá, chả làm ăn được gì."

Một người đang chơi game trên điện thoại ở hàng ghế trước lắc đầu ngán ngẩm. Trung tá Kim rời khỏi Maejo vài bước, không quan tâm nữa. Những người lính đang đứng canh gác, như thể bảo vệ trung tá Kim, đã vung gậy lên một cách đáng sợ. Chỉ bằng vài động tác thô bạo, Maejo đã ngã xuống sàn nhà và gào khóc như một con thú.

"...Maejo có từng tiếp cận chuẩn tướng không?"

"Không."

Vài người cười khẩy quay lại nhìn xem người hạ lưu đã chiếm được danh hiệu "người nhà của chuẩn tướng Ki Tae-jung" sẽ phản ứng ra sao. Rất tiếc, cái chết thảm hại này không gây ra cảm xúc gì đặc biệt cho Se-hwa. Chỉ là cậu thấy hơi thương xót Maejo đã không được đối xử như con người cho đến giây phút cuối cùng. Cậu nhìn thấy tương lai của mình chồng lên con người đó... Và cậu lo lắng về những lời Maejo nói rằng anh ta đã giao tệp âm thanh cho Ki Tae-jung.

"Tôi đã giết hết đám tạp dịch ở nhà thổ lúc đó rồi.... Tôi đã cho người theo dõi các nhân viên. Không phải tất cả, mà chỉ một số thôi."

"..."

"Tôi nghĩ rằng việc chúng nghi ngờ lẫn nhau, tranh giành nhau và dần dần diệt vong sẽ tự nhiên hơn trong mắt người ngoài."

"Tại... sao ạ?"

Cậu không hiểu. Ki Tae-jung hoàn toàn có thể xử lý các nhân viên quán bar như những người lính đang vung gậy vào Maejo kia. Tại sao anh lại để họ yên sau khi đã giết người đến mức đổ thuốc tẩy cũng không hết mùi máu? Nhờ vậy, trung tá Kim mới có thể vớ được Maejo như thế này. Đó không phải là cách giải quyết vấn đề của Ki Tae-jung. Thậm chí, nếu xét đến việc anh còn chưa mềm mỏng với cậu như bây giờ, thì càng khó hiểu hơn.

"Tại sao à, nếu những người liên quan đến quá khứ của em đột nhiên biến mất hết..."

Ki Tae-jung đang trả lời thờ ơ thì dừng lại và cười khẩy, anh cũng vừa nhận ra mâu thuẫn của mình.

"...Nếu biến mất hết, sự chú ý có thể đổ dồn vào em hơn đấy."

"..."

"Nghĩ lại thì lúc đó tôi đã vô thức không muốn nhìn thấy cảnh đó rồi. Cả tôi và em đều không biết gì cả."

"..."

"Tất nhiên, tôi cũng đã tính toán xong rằng những nhân viên như thế thì không gây ra biến số lớn nào cả."

Se-hwa rụt cổ lại như rùa và bịt tai lại. Giọng thì thầm của Ki Tae-jung thì thầm sát bên cạnh cậu, muốn trêu ngươi khắp cơ thể cậu. Gần tim, hoặc trong xương... Những nơi thầm kín mà cậu không thể đưa tay ra chạm vào, không thể điều khiển theo ý muốn của mình.

"Thôi nào, vậy thì hãy tóm tắt lại sự thật mà không thêm bớt gì nhé."

Một ông lão tóc bạc ngồi ở hàng ghế đầu đứng dậy và vẫy tay. Ki Tae-jung thì thầm nhỏ rằng đó là chú của trung tá Kim. Có vẻ như anh cố tình làm vậy, vì mỗi khi anh thì thầm vào tai cậu, cậu lại cứng đờ.

"Có vẻ như hành vi thường ngày của các nhân chứng và những việc thiếu úy Kim đã làm không liên quan gì đến nhau, nên hãy dừng lại ở đây thôi, chỉ là..."

Chú của trung tá Kim đột nhiên quay lại nhìn Se-hwa. Đôi mắt trần lồ lộ ra khi ông ta đẩy kính lên, tràn ngập sự thích thú đầy điềm gở.

"Ngoài ra, tôi cũng nghi ngờ về thể chất của tên hạ lưu này."

"Thượng tá Cha!"

"Ngài biết đấy, thưa đại tá. Lão già này vốn dĩ rất quan tâm đến những chuyện như thế này mà. Tất nhiên là tôi sẽ không bắt tên hạ lưu này, à không, con nuôi của ngài, đến để làm thí nghiệm đâu. Nhưng nhất định phải xem xét kỹ đứa bé mà cậu Lee Se-hwa vừa sinh ra."

Cái người tên là thượng tá Cha đó ung dung nhìn xung quanh.

"Theo lời chuẩn tướng Ki Tae-jung, thiếu úy Kim đã lấy cắp tài liệu của quân đội để sản xuất một loại thuốc nguy hiểm bất hợp pháp, và đứa bé được sinh ra từ đó là chắc chắn, đúng không? Đương nhiên, chúng ta phải kiểm soát cả kết quả đó thì sau này mới không xảy ra những chuyện như thế này nữa chứ."

"Ừm... Đúng là vậy. Dù sao thì đó cũng là một đứa bé được sinh ra nhờ công thức do quân đội tạo ra. Phải xem xét nó chứ."

"Nghe nói nó sinh ra được mấy tháng rồi nhỉ? Chỉ cần lấy máu thôi là đủ rồi à?"

Se-hwa nắm chặt cả hai tay lại. Lại quay trở lại chủ đề này. Lần này còn cụ thể và thuyết phục hơn nhiều so với lần đầu trung tá Kim mở lời. Luận điểm của thượng tá Cha cũng không hẳn là sai. Xét cho cùng, Hae-rim đúng là một đứa bé được sinh ra nhờ công thức sản xuất thuốc được ghi trong tài liệu mật.

Se-hwa nuốt nước bọt. Có lẽ, trong những kế hoạch ban đầu của Ki Tae-jung có việc lợi dụng rồi vứt bỏ cậu, nhưng không có việc xóa bỏ quá khứ của cậu và để đứa bé được sinh ra an toàn.

Dựa vào những gì anh ta đã làm gần đây, cậu tin chắc rằng người đàn ông đó sẽ cứu cậu. Nhưng còn Hae-rim thì... Cậu không biết. Nếu cậu không giao đứa bé ra ở đây, ngay cả những luận điểm mà Ki Tae-jung đã đưa ra từ trước đến nay cũng có thể lung lay... Liệu anh có hy sinh đến mức đó không? Nếu bản thân anh thắng kiện và cậu được an toàn, anh có sẵn sàng từ bỏ một thứ khác, sự an toàn của đứa bé trong lồng ấp?

"Tất cả chúng ta đều bình đẳng trước quân luật, như lời ngài đại tá nói. Chính xác hơn thì nên nói là tất cả chúng ta đều là những sinh vật bé nhỏ dưới trướng của Nguyên soái. Giống như thiếu úy Kim không được hưởng bất kỳ đặc quyền nào, thì con của chuẩn tướng Ki Tae-jung cũng phải như vậy. Đó chẳng phải là một sự đối xử công bằng sao?"

Luận điểm của thượng tá Cha khác với thủ đoạn của trung tá Kim. Không giống như việc trung tá Kim giật dây dư luận vì câu chuyện thú vị, thượng tá Cha dùng những lời lẽ khiến người ta lầm tưởng rằng ông đang cân nhắc mọi chuyện thật công bằng. Dù sao thì nó cũng chỉ là một chủ đề tách biệt khỏi hành vi phạm pháp của thiếu úy Kim mà thôi.

"...Không phải thế ạ."

Cậu chỉ cắn môi khô khốc rồi cuối cùng không kìm được mà thốt ra. Giọng cậu nhỏ, nhưng đủ để những người ngồi trước sau nghe thấy. Khi những người ngồi xung quanh bắt đầu quay lại nhìn Se-hwa, tất cả ánh mắt trong phòng xử án đều đổ dồn về phía cậu.

"Con của tôi... không khác gì những đứa trẻ khác, nó bình thường. Đó là kết quả kiểm tra mà bệnh viện tốt nhất trong nước đảm bảo rồi ạ. Vì vậy, nếu ngài muốn xác nhận phản ứng với thuốc hay gì đó..."

Một bên vai cậu gần như xụi xuống vì Ki Tae-jung vội vàng kéo cậu lại. Dù vậy, Se-hwa vẫn kiên quyết nói tiếp.

"Hãy đưa tôi đi."

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo