Thức Thứ 7 - Chương 60

Chương 60

"…Hình như nghe từ Từ Đường."
 
Anh ôm lấy cậu 
 
"Anh sẽ không sống lâu hơn người đẹp đẽ trước mắt dù chỉ một ngày."
 
"Xin lỗi, đây không phải chuyện ý niệm có thể quyết định."
 
Ngón tay Yoon Jae trên lưng và eo cậu bỗng cứng đờ. Mưa rơi nặng hạt, đập vào lưng anh đau nhói.
 
"Kế thừa danh hiệu Ryu Gwan vừa là gia nghiệp, vừa là nghĩa vụ của em."
 
"..."
 
"Không phải vì ai sai khiến, mà vì đây là việc của em, em thuận theo ý chí của chính mình."
 
Hơi ấm quen thuộc đang quấn quanh người Young Soo dần tan biến. Yoon Jae ngẩng mặt lên, đôi mắt anh tràn ngập nỗi phẫn nộ cùng tuyệt vọng.
 
"…Em thực lòng sao?"
 
"Sao lại thay đổi lớn thế? Làm sao trái tim chạm vào nhau lần đầu như tuyết mới lại thế này?" 
 
Dù Yoon Jae nói vậy, Young Soo có thể khẳng định: 
 
“Bốn năm trôi qua không hề ngắn ngủi, và em đã thay đổi rất nhiều.”
 
"Anh từng không thành thật với em bao giờ chưa?"
 
‘Giờ đây, em có thể nói dối một cách trơn tru hơn nữa…’
 
"Em cũng muốn hỏi, vậy ý niệm này của anh thì sao?"
 
"Gì cơ?"
 
"Nếu em bỏ kế vị, giữ trọn tiết hạnh này, thì đêm nay anh sẽ cho em điều gì? Anh cũng sẽ không kết hôn, không sinh con cái chứ?"
 
"Đương nhiên rồi."
 
Yoon Jae trả lời không một chút do dự, rồi bật cười một cách khó hiểu, như có điều gì đó ẩn chứa trong tiếng cười ấy. Hàng mi ướt sũng của anh rủ xuống, để lộ sự run rẩy không thể che giấu.
 
"Em nghĩ anh sẽ kết hôn sinh con, rồi bắt em sống một mình sao? Anh định đi cùng em đến bất cứ đâu..."
 
"Sao lại buông lời nguyền rủa thế?"
 
"Vì tâm trạng anh đang như chim sổ lồng!"
 
"Nghe lời nguyền rủa đó, em thấy vô lý. Khoảnh khắc này, ý niệm của em đã thay đổi rất nhiều."
 
Tránh chủ đề chính, nói ra vài lời đau lòng, chẳng khó chút nào. Yoon Jae đột ngột im lặng, dùng hai tay xoa lấy khuôn mặt. Sau một khoảng lặng kéo dài, đôi mắt anh mở ra, giờ đây tràn đầy vẻ sốt ruột.
 
"…Xin lỗi."
 
Cảm giác tức ngực dữ dội khiến Young Soo phải cắn chặt răng. May mắn thay, cơn mưa đã làm mờ đi tầm nhìn, khiến Yoon Jae không thể nhận ra vẻ đau đớn trên gương mặt cậu.
 
"Anh không định ép em. Chuyện kết hôn cũng vậy… Anh biết em sẽ nói thế."
 
"..."
 
"Anh chỉ muốn hỏi một điều. Dong Ja…"
 
Tuyết ướt đột ngột ập đến, như thể đã có ai đó bật khóc từ trước đó. Vậy thì, liệu màn mưa này có thể che đi nỗi buồn đang tràn ngập trong đôi mắt, có xoa dịu được trái tim đang quặn thắt? Young Soo không thể lý giải nổi.
 
"Vậy, Dong Ja… em muốn anh thế nào?"
 
Bốn năm về trước, trong một đêm thu lạnh lẽo, vị khách với tiếng thở dài não nề đã bỏ lại một trái tim non dại, tựa quả chín đầu mùa. Anh chưa từng hối hận khi nuốt trọn hạt giống căng mọng ẩn sâu dưới lớp thịt quả chát cứng ấy. Young Soo từ từ cúi mắt xuống, lảng tránh ánh nhìn của Yoon Jae.
 
"Em muốn anh làm gì?"
 
Thế nhưng, âm thanh chói tai kia vẫn cứ văng vẳng, không thể nào xóa bỏ.
 
"Anh, chết tiệt… Dù có suy nghĩ thế nào đi nữa, em vẫn có vẻ thích anh maf."
 
"..."
 
"Có vẻ cũng không kém anh là bao, vậy mà sao giờ này em lại nói ra những lời như vậy..."
 
"Em có tình cảm với người gần tuổi là chuyện đương nhiên."
 
Young Soo thản nhiên buông lời. Yoon Jae nín thở.
 
"Em đã nói rồi. Sống đến già, người cùng tuổi quen biết lâu sẽ có hậu vận. Anh không rõ ý niệm đó với em là gì sao?"
 
"..."
 
"Ai thấy ngọc quý cũng đều say mê vẻ đẹp của nó. Thấy người hấp dẫn thì ai cũng muốn chạm vào. Em phản ứng với xung động của anh, chăm sóc suy nghĩ của anh, đó là chuyện tự nhiên trong bản năng của con người."
 
"Ha…"
 
Yoon Jae thở dài ngao ngán, cúi gằm mặt xuống. Một tay xoa trán, giọng anh lẩm bẩm đầy vẻ phiền muộn.
 
"Thật là, toàn chuyện ma quỷ gì thế này…"
 
"Không hiểu sao? Lee Yoon Jae có ngoại hình xuất chúng và vận võ, em với Lee Yoon Jae vượt qua cảm tình thông thường, bị tình dục mê hoặc cũng không lạ…"
 
"Vậy là em có thể ngủ với anh, nhưng không thể cùng anh vẽ nên tương lai? 'Dong Ja, em chỉ thích cái vỏ ngoài của anh, không phải cái lõi bên trong'."
 
Yoon Jae vén những sợi tóc ướt sũng ra sau tai. Đôi mắt anh lộ ra ánh giận dữ lạnh lẽo, xanh biếc.
 
"Sao không sớm nói rõ?"
 
"..."
 
"Vì em căng thẳng mỗi khi anh chạm tay, anh tưởng em cũng mong đợi. Cứ từ từ, theo trình tự, tâm đầu ý hợp, thế là được."
 
Nheo mắt lại, anh cười tươi như nắng, nhưng Young Soo biết rõ Yoon Jae đang phải chịu đựng nỗi đau tột cùng. Anh tiếp tục dồn hỏi, trong khi đôi mắt Young Soo vẫn cố gắng lảng tránh ánh nhìn của anh.
 
"Hay giờ anh đặt em lên nhé? Em bảo dùng khả năng mê hoặc anh mà. Khó gì đâu?"
 
"Yoon Jae."
 
"Ôi trời… Trong tất cả những ngày anh sống, hôm nay là tồi tệ nhất, khốn nhất."
 
Yoon Jae lẩm bẩm như nhổ bã, tay siết chặt đầu gối Young So. Anh nhăn mặt nín đau.
 
"…Dong Ja."
 
Yoon Jae úp mặt vào tay, nhắm nghiền mắt. Young Soo linh cảm anh sắp sụp đổ.
 
"Tùy anh."
 
Young Soo giật mình vì chính lời nói vừa thốt ra từ miệng mình. Đúng lúc đó, cậu cảm nhận được nó – một ánh nhìn thích thú, lạnh lẽo như lưỡi dao, lướt dọc sau gáy.
 
"Hóa ra ngài đang vui. Vì mọi người trông đều đau khổ."
 
"Sớm muộn rồi ngài cũng sẽ muốn tôi phải thế nào đây? Vậy thì cứ làm đi, muốn gì cũng được."
 
- "..."
 
"Muốn thuê? Muốn ngủ? Kiểu đó, bao nhiêu cũng được. Đừng can thiệp chuyện của tôi."
 
Sau niềm vui bất an kia, tình yêu dần co rút lại, nhường chỗ cho nỗi oán hờn mơ hồ và cơn giận tàn lụi, để lại chỉ còn sự tuyệt vọng không màu. Khi đôi mắt lấp lánh ấy chìm vào một màu xám xịt, thời gian như chậm lại vì sợ hãi. Young Soo chậm rãi gạt tay Yoon Jae đang đặt trên đầu gối mình. Bàn tay anh rời đi, rơi xuống hiên nhà, như một cánh chim mất phương hướng.
______

- "Kẻ cũ kia từng nói: 'Đều là những kẻ sắp chết đuối'."
 
Đó là rạng sáng ngày thứ ba của buổi lễ triệu thần. Young Soo co quắp như một con sâu, bụng dạ quặn đau từng cơn dữ dội. Máu lẫn dịch vị trào ra từ mũi và miệng, nội tạng như bị vặn xoắn nhưng anh không thể ngất đi. Liệu mình sẽ chết chăng? Nỗi đau tàn nhẫn ấy kéo theo nỗi sợ hãi sinh tồn nguyên thủy nhất.
 
- "Lúc đó, ngươi đã nghĩ gì?"
 
Dù đau đến mức này, ý thức vẫn tỉnh táo lạ thường. "Kẻ cũ kia từng nói: 'Đều là những kẻ sắp chết đuối'" Young Soo chợt nhận ra, nó đang nói về Ryu Gwan... - người suốt ngày đối mặt với chính nó.
 
"Cả hai cút đi! Đồ sắp chết đuối! Lũ khốn!"
 
Ryu Gwan đang hấp hối, khách khứa thì vẫn muốn tiếp tục mượn sức mạnh thần linh. Chẳng lạ khi bà cụ phẫn nộ thốt lời nguyền rủa. Điều quan trọng là tại sao bà lại nói "chết đuối".
 
"...Tôi nên nghĩ gì?"
 
Young Soo chậm rãi hỏi lại. Miệng đầy máu khiến giọng nói không rõ ràng. Nó cười khúc khích, đáp bằng giọng vui vẻ:
 
- "Ghê thật. Một bà già sắp chết, mà mắt vẫn tinh thế."
 
"..."
 
- "Ta đâu có nói, sao ngươi biết? Đôi vợ chồng đó sẽ chết với phổi đầy bùn. Chết chậm và đau đớn."
 
"..."
 
- "Có lẽ đứa trẻ cũng thế. Ngươi vẫn muốn sở hữu một thân xác tanh bành như vậy sao?"
 
Giọng thì thầm bên tai như móng tay cào lên bảng đen, khiến người ta rùng mình. Young Soo nghiêng mặt, nhổ máu đọng dưới lưỡi.
 
"Ngài muốn hành hạ tôi thế nào cũng được."
 
Có lẽ sau này sẽ còn vô số lần đau đớn. Nếu không được giải trí vừa ý, nó sẽ không ngần ngại khiến cậu quằn quại. Young Soo nhắm mắt vì cảm giác buồn nôn, bất lực nghĩ về Yoon Jae. Chàng trai 18 tuổi khóc vì mối tình đầu tan vỡ dưới chân núi Seoraksan phủ tuyết...
 
"Ngài biết rõ hơn ai hết... tôi có thể chịu đựng đến đâu."
 
- "..."
 
"Ngài muốn máu tôi chứ? Muốn một vật chứa mới tách từ thân thể tôi? Ngài cũng biết, chỉ khi tôi tự nguyện phụng sự, mới có thể thành công."
 
Cậu ho sặc sụa, máu trào lên cổ họng chảy vào mũi. Suýt chút nữa thì ngạt thở. Nhưng giờ chưa phải lúc. Cậu cần vị thần tham lam tầm thường này.
 
"Dù ngài không lo, tôi vẫn sẽ là tôi tớ trung thành."
 
Cơn đau như xương sống bị bứt ra lan khắp người. Young Soo nghiến răng, toàn thân dán xuống đất. Mỗi lần thở ra là chân tay lại run rẩy.
 
"Cái giá tôi đòi chỉ có một."
 
Điều này không khó. Thần linh không đáp. Đó là tín hiệu cơn đau chán ngắt sắp kết thúc.
 
Bốn ngày sau, khi bình minh lên, những vết bầm, ho ra máu và cơn đau biến mất. Cậu sụt 5kg, nhưng mắt sáng lạ thường, mọi luồng khí đều mang theo đạo lý nhân gian. Trong gió đông lạnh giá, Young Soo bước đi trên tuyết như một tấm thảm trắng, lòng cậu chỉ nghĩ về Yoon Jae.
 
“Dù số phận của anh là gì, em cũng không quan tâm. Dù cả thế giới có phản đối anh, em cũng sẽ không bận tâm.
Em sinh ra là để bảo vệ anh, và giờ đây em đã có đủ sức mạnh để làm điều đó.
Nếu để kéo dài sự sống của anh, dù là thần linh, em cũng sẽ thiêu rụi, nghiền nát xương cốt và nuốt chửng chúng.”
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo