Truyện được việt hóa bởi Chong Chóng Team! Không có lịch đăng tải cố định!
Người đề nghị gặp sau giờ làm lại chính là Jiwoo, chính Jiwoo đã chủ động nói điều đó với hắn. Chuyện này có thể xảy ra sao? Đây có phải là mơ không?
“......”
Không, chắc chắn không phải mơ. Đây không phải mơ. Sao có thể là mơ được chứ. Không thể nào là mơ được.
Hyunjoon lắc đầu rồi nhanh chóng nhắn lại.
[Cậu rảnh không? Tớ có nhiều thời gian lắm, bất cứ khi nào cũng được.]
[Jiwoo: Vậy lát nữa mình gặp nhau được không?]
[Ừ, được chứ. Gặp ở đâu nhỉ?? Mình đi ăn tối cùng nhau nhé? Còn Jian thì sao?]
[Jiwoo: Jian sẽ được Youngjae đón rồi.]
Gì chứ.... Chẳng lẽ cậu ấy giao Jian cho Choi Youngjae chỉ để gặp mình, để nói chuyện với mình thôi sao...? Wow, phải làm sao đây. Cậu ấy định nói gì, định nói gì với mình đây... Nếu cậu ấy bảo rằng cơ thể đã ổn rồi và muốn ngừng gặp mặt thì phải làm sao đây... Có phải hôm qua mình đã làm gì sai với Jian không...? Hôm qua mình có quá nhiệt tình không...? Mình đã cố không làm cậu ấy khó chịu nhưng chẳng lẽ lại tốt quá đến mức khiến Jiwoo không thích sao? Hôm qua mình đã làm gì nhỉ...
Mặc dù rất vui khi Jiwoo muốn gặp mặt, nhưng đồng thời hắn cũng cảm thấy sợ hãi. Vì hắn đã phạm phải quá nhiều lỗi lầm, và nếu Jiwoo muốn đẩy hắn ra xa thì hắn chỉ còn cách lặng lẽ rời đi mà thôi.
Dù trong suốt quãng đời còn lại hắn cũng muốn được hiện diện trong tầm mắt của Jiwoo bằng mọi cách... Nhưng nếu Jiwoo thật sự cảm thấy phiền, nếu cậu thực sự muốn dừng lại, thì hắn phải cúi đầu rời khỏi cái khung ổn định mà Jiwoo đã khó khăn lắm mới tạo dựng lại được. Suy nghĩ đó thật sự rất đáng sợ.
Nhưng mà... hắn vẫn muốn gặp Jiwoo. Dù nghe bất cứ lời gì cũng không muốn trốn tránh cậu. Nếu đó là điều Jiwoo muốn nói với hắn, thì dù là gì đi nữa hắn cũng sẽ chấp nhận.
[Chúng mình cùng ăn tối nhé? Tớ sẽ đặt chỗ ở một nơi yên tĩnh, thích hợp để nói chuyện.]
[Jiwoo: Ừ, cậu cứ đặt chỗ ở nơi nào cậu thấy thoải mái đi.]
Hyunjoon lập tức tìm kiếm một địa điểm phù hợp để đi cùng Jiwoo. Vì có cảm giác sắp có một cuộc nói chuyện nghiêm túc, nên hắn nghĩ rằng loại nhà hàng cần phải tự nướng thịt hoặc ăn uống phiền phức thì không nên chọn.
“...Ưm...”
Nhưng nếu đặt chỗ ở nhà hàng trong khách sạn thì lại có vẻ quá phô trương. Hắn đã từng đi đến những nơi như thế vài lần với chủ tịch kiêm anh trai, nhưng nếu tự mình đặt chỗ thì cảm thấy hơi áp lực. Tiền nong thì không phải vấn đề, nhưng các quy tắc và nghi thức ở đó thì hắn không thật sự rành, nên có hơi do dự.
“A...”
Có vẻ như sẽ tốt hơn nếu nhờ ai đó hiểu biết hơn giúp đỡ. Hyunjoon lập tức rời khỏi văn phòng của mình và đi thẳng đến phòng chủ tịch. Sau khi qua loa chào hỏi thư ký đang cúi chào mình, hắn không ngần ngại mở cửa bước vào phòng chủ tịch.
Nghe thấy tiếng gõ cửa chưa dứt mà cửa đã bật mở, người anh trai ngồi bên trong khẽ chép miệng.
“Này, thằng nhóc kia. Đã gắn cho cái danh hiệu giám đốc điều hành thì phải hành xử cho đúng chứ. Gõ cửa thì phải đợi trả lời rồi mới được vào chứ.”
“Hôm nay em hẹn gặp Jiwoo rồi.”
Không biết hắn có nghe lời hay không, nhưng việc lập tức đi thẳng vào vấn đề khiến người anh trai lại chép miệng lần nữa rồi đặt chồng tài liệu đang xem xuống và ngồi phịch xuống ghế sofa.
“Cuối cùng cũng làm được rồi hả?”
“Cũng chưa hẳn là vậy... Nhưng mà, ừm, dù sao thì đây cũng là lần đầu tiên Jiwoo chủ động hẹn gặp như thế này. Bọn em sẽ ăn tối cùng nhau, nhưng em không biết nên đặt chỗ ở đâu. Nếu đi khách sạn thì có vẻ sẽ quá phô trương, còn nướng thịt thì lại khó mà nói chuyện được... Nếu nhân viên cứ ra vào liên tục thì cũng dễ làm đứt mạch câu chuyện nên mấy chỗ kiểu như nhà hàng món theo từng đợt cũng không ổn...”
“Ăn tteokbokki đi, hoặc hamburger. Phù hợp với trình của cậu đấy.”
“Em đang thật sự nghiêm túc mà.”
Nhìn thấy Hyunjoon trừng mắt như muốn chửi thề bằng ánh mắt, người anh trai khẽ lắc đầu, gõ nhẹ ngón tay xuống ghế sofa vài lần rồi bất chợt nhớ ra điều gì đó và buột miệng kêu lên.
“À, cái nhà hàng Hàn Quốc lần trước thì sao? Cái chỗ mà sau khi mua lại nơi này, anh đã dẫn cậu đi đấy. Món sườn nướng ở đó ngon mà. Nếu cậu yêu cầu, họ cũng có thể dọn hết ra một lần luôn. Vừa ngon, vừa yên tĩnh, mà dọn ra một lần thì không cần phải lo ai ra vào đến khi hai người ăn xong.”
“À... Nghe cũng được đấy.”
“Muốn anh đặt giúp không?”
“Không cần đâu. Em tự đặt được mà.”
Nhìn Hyunjoon đang vội vàng tìm số liên lạc, người anh trai khẽ mỉm cười. Suốt sáu năm qua, họ gần như gặp nhau mỗi ngày, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy Hyunjoon trông phấn khởi và vui vẻ đến vậy. Thậm chí trông hắn còn vui hơn cả khi nói rằng đã gặp lại “Jiwoo” – người mà hắn không thể quên, cũng không thể buông bỏ, và cũng vì cảm giác tội lỗi mà không thể thoải mái nhớ nhung. Rõ ràng mọi chuyện đang tiến triển theo hướng tốt đẹp hơn.
“Hyunjoon à.”
“Dạ?”
“Trông cậu có vẻ tốt lên nhiều rồi, thật may mắn. Anh đã lo lắm. Có vẻ như Jiwoo không còn cố đẩy cậu ra nữa nhỉ?”
“Chuyện này dài lắm. Vẫn chưa phải là tất cả đều ổn đâu, mà em cũng chưa nói được gì về mình với Jiwoo cả. Em cũng không biết mọi chuyện sẽ thế nào... Cả việc tại sao hôm nay Jiwoo lại chủ động hẹn gặp tôi nữa. Nhưng mà, em đang cố nghĩ theo hướng tích cực. Dù sao thì được gặp Jiwoo như bây giờ cũng tốt hơn nhiều so với những ngày không thể gặp cậu ấy, nên em đang cố gắng không nóng vội và cảm thấy ổn hơn nhiều rồi.”
“Nhìn cậu như vậy là biết rồi. Thật may mắn. Sau khi gặp lại cậu ấy, ngày nào cậu cũng như người sống dở chết dở, làm anh lo lắng lắm.”
Nghe những lời quan tâm chân thành từ anh trai, Hyunjoon khẽ cười rồi chụp ảnh món ăn ở nhà hàng đó và gửi cho Jiwoo.
[Jiwoo à, chỗ này thế nào? Vừa ngon vừa yên tĩnh, nói chuyện cũng dễ nữa.]
[Jiwoo: Trông được đấy.]
[Vậy tớ sẽ đặt chỗ này nhé. Xong việc gặp nhau trước tiệm bánh bagel, đi xe tớ đến đó được không?]
[Jiwoo: Ừ.]
[Jiwoo: Xong việc tôi sẽ qua đó.]
[Jiwoo: Gặp cậu sau.]
Quên mất rằng anh trai đang ở ngay trước mặt, Hyunjoon nhìn chằm chằm vào tin nhắn từ Jiwoo liên tục gửi tới, khóe miệng hắn không thể giữ được bình tĩnh mà bật cười khúc khích.
[Ừ, gặp cậu sau.]
“...Ừ... Gặp cậu sau...”
Hyunjoon vừa gõ vừa lẩm bẩm theo câu mình đang nhập, khiến anh trai lắc đầu chép miệng. Dù vậy, nhìn thấy Hyunjoon bây giờ vẫn tốt hơn nhiều so với khi hắn chỉ cần nghe đến tên Jiwoo thôi là đã trông như sắp chết đến nơi.
“Làm gì mà đủ trò thế, Hyunjoon à.”
“Vậy em xin phép đi trước đây.”
“Chỉ lấy thông tin cần thiết rồi bỏ đi ngay à.”
“Lần sau em sẽ mời anh đi ăn.”
Hyunjoon cúi đầu chào rồi vội vàng rời khỏi phòng chủ tịch. Bóng lưng của hắn trông nhẹ nhõm và háo hức hơn bất kỳ lúc nào trước đây, khiến người anh chỉ có thể mỉm cười.
***
[Youngjae: Ra ngoài làm việc xong rồi nên tớ đang đi thẳng đến chỗ Jian đây.]
[Youngjae: Đón được Jian rồi thì gọi video nhé.]
Nhận được tin nhắn từ Youngjae khoảng 5 giờ rưỡi rằng cậu ta đang trên đường đến đón Jian, Jiwoo nhìn các thành viên trong nhóm đang chuẩn bị rời khỏi văn phòng từ khoảng 30 phút trước vì hôm nay không có trưởng nhóm ở đó. Cậu cũng bắt đầu thu dọn túi xách của mình.
Dù hôm nay không cần phải về ngay với Jian, nhưng vì hôm nay là ngày cậu sẽ hỏi Hyunjoon về những gì mình muốn biết, và có lẽ sẽ nghe được câu trả lời cho những điều đã giữ trong lòng rất lâu, nên dù cậu nghĩ là không cần phải vội vã, nhưng trái tim cậu cứ dồn dập không thôi.
“Ôi, cuối cùng cũng đến thứ Sáu rồi. Tuần này trôi qua chậm khủng khiếp.”
“Jaeyoung, cậu sẽ lại chỉ nằm dài thôi đúng không?”
“Hả? Sao cô biết hay vậy? Thế Yeonju, cô định làm gì?”
“Tôi á? Trước tiên tối nay sẽ đi nhậu với bạn cả đêm luôn.”
Nói chuyện với Oh Yeonju về những kế hoạch hoành tráng cho tối thứ Sáu khiến thời gian tan làm trôi qua rất nhanh. Jiwoo cùng mọi người xuống dưới, chào tạm biệt và bước ra khỏi tòa nhà công ty. Hôm nay, Hyunjoon cũng đứng chờ cậu ở phía ghế phụ như mọi khi. Nhưng khác với hôm qua, hôm nay trông hắn có vẻ tươi tỉnh hơn một chút.
“Cậu đến rồi hả? Đói rồi đúng không? Lên xe đi. Mau đi ăn trước đã.”
Hyunjoon lúng túng mở cửa ghế phụ. Jiwoo bước lên xe và ngay lập tức cảm nhận được mùi pheromone của Hyunjoon nồng đậm bao trùm lấy mình. Vai cậu bất giác khẽ co lại. Cậu cảm nhận được pheromone mạnh mẽ hơn bình thường.
Dù không phải đang trực tiếp đối diện với pheromone vừa được giải phóng, mà chỉ là thứ còn sót lại trong không khí bên trong xe, nhưng cảm giác hôm nay khác hẳn. Rõ ràng là cơ thể cậu... không ổn. Trong khi Jiwoo vẫn đang bối rối với cảm giác đột ngột này, Hyunjoon đã đi vòng qua đầu xe và chuẩn bị ngồi vào ghế lái. Cậu cắn chặt môi, cảm nhận rõ đôi môi mình đang run lên.
“……”
A... Sao tự nhiên lại run thế này?
Trước khi kịp bình tĩnh lại nhịp tim đang đập thình thịch, cửa ghế lái bật mở và Hyunjoon bước vào. Ngay lúc cậu vô thức hít một hơi thật sâu, pheromone đang trôi nổi trong không khí hòa lẫn với pheromone nhẹ nhàng tỏa ra từ Hyunjoon ở ngay bên cạnh, len lỏi vào từng hơi thở của cậu.
“...A...”
Trước mắt cậu trở nên mờ ảo, hơi nóng bừng lên khắp cơ thể. Cậu cảm nhận được sức nóng đó bùng lên từ ngoài da rồi tràn vào trong, khiến cả người Jiwoo run rẩy và làn da như đang cháy rực.
“...Jiwoo à. Bây giờ... Hình như cậu hoàn toàn không kiểm soát được pheromone của mình thì phải. Cậu ổn không?”
“Cơ thể tôi kỳ lạ quá... Lúc nãy chỉ cảm thấy hơi... nóng thôi... Nhưng khi ngửi thấy mùi pheromone của cậu thì tự nhiên... mọi thứ như vỡ tung ra...”
Trong khoảnh khắc, hương thơm ngọt ngào của bánh Castella nhanh chóng lấp đầy không gian bên trong xe, khiến Hyunjoon nhăn mặt. Hắn nhìn Jiwoo, người đang thở hổn hển không chịu nổi vì pheromone tuôn trào dữ dội. Chính hắn cũng đang cảm thấy choáng váng vì mùi hương ngọt lịm đó, như thể nó đang khuấy đảo cả tâm trí hắn, khiến mọi thứ trước mắt trở nên mơ hồ.
Cảm giác muốn lao ngay qua ghế phụ, ôm lấy Jiwoo một cách điên cuồng và chiếm lấy cậu đang dần trở nên không thể cưỡng lại được.
“...Hộc...”
Phải tỉnh táo lại. Phải tỉnh táo và lo cho Jiwoo trước. Jiwoo trước, đúng rồi... phải nghĩ đến Jiwoo trước.
Hyunjoon nhắm mắt lại, hít thở sâu để trấn tĩnh chính mình. Hắn cố nhớ xem trong tình huống này, điều gì có thể khiến pheromone đột ngột bùng phát như vậy. Chỉ có một khả năng duy nhất hiện lên trong đầu.
“Sốt... Đúng rồi, không lẽ cậu phát tình sao?”
“...Tôi không biết... Trước giờ chưa bao giờ, bị như thế này... Sao lại thế này chứ...”
Chưa bao giờ bị như thế này sao? Hyunjoon thoáng nghĩ. Có lẽ do trước đây sau khi chia tay hắn, Jiwoo đã gặp vấn đề với tuyến pheromone của mình nên chưa bao giờ trải qua chu kỳ thực sự. Điều đó có nghĩa là... Việc gặp lại hắn và việc vấn đề pheromone của Jiwoo dần được cải thiện đã khiến chu kỳ bắt đầu quay trở lại.
“...A...”
Hương thơm Castella vốn dĩ rất nhạt nhòa của Jiwoo giờ đây lại đột ngột đậm đặc đến mức nghẹt thở, khiến Hyunjoon phải cắn mạnh vào mặt trong môi mình để không bị cuốn theo cảm giác ấy. Nhưng dù hắn có cố gắng đến đâu, hương thơm ngọt ngào đó vẫn không ngừng len lỏi vào từng ngóc ngách trong đầu, khiến suy nghĩ của hắn trở nên rối loạn.
“...Tôi... nhà... làm ơn, đưa tôi về nhà...”
“Nhà? Ờ... Ừ! Nhà, phải rồi, để tớ đưa cậu về nhà.”
Hyunjoon cố gắng phớt lờ phản ứng sinh lý không mong muốn của mình và nhanh chóng khởi động xe, lái đi ngay lập tức. Đúng rồi, phải đưa Jiwoo về nhà trước đã. Về nhà, rồi cho cậu uống thuốc ức chế. Nếu thuốc không hiệu quả, hắn sẽ gọi bác sĩ riêng của anh trai đến. Bác sĩ sẽ tiêm thuốc làm dịu chu kỳ và mọi chuyện sẽ ổn hơn bây giờ.
“Không xa đâu. Sắp tới rồi.”
Mỗi lần hít thở, mùi hương ngọt ngào của Jiwoo lại như đâm sâu vào cơ thể hắn. Hyunjoon siết chặt vô lăng, cố gắng chỉ nhìn về phía trước. Hắn biết chỉ cần lỡ đưa mắt sang bên cạnh thôi... tất cả lý trí hắn đang cố giữ sẽ đổ sập xuống và hắn sẽ không thể cưỡng lại khao khát muốn chạm vào Jiwoo.