Tình Yêu Thuần Khiết Của Tên Côn Đồ - Chương 26

Truyện được việt hóa bởi Chong Chóng Team! Không có lịch đăng tải cố định!

“…Mẹ kiếp.”


Làm sao hắn có thể không bị ảnh hưởng chứ? Thành thật mà nói, Hyunjoon chỉ muốn vùi mặt vào gáy Jiwoo, nơi đang tỏa ra hương thơm ngọt ngào đến mức mê hoặc. Không phải trong phòng y tế này, mà là bất cứ nơi nào, miễn là có thể chạm vào cậu. Không, thậm chí hắn còn phát điên với mong muốn làm nhiều hơn thế.


Nhưng hắn không thể. Cảm giác mâu thuẫn giữa muốn và không muốn đang dày vò hắn.


Cảm nhận được sự căng thẳng đang dồn tụ nơi hạ thân, Hyunjoon vội băng qua lối đi trên cao, bước xuống thêm một bậc nữa rồi lập tức mở toang cánh cửa phòng y tế. Không có thời gian cho mấy chuyện lịch sự như gõ cửa nữa.


“Mở cửa đột ngột thế này là sao… Ủa? Jiwoo?”


Cô y tá của trường, đang uống cà phê, giật mình khi cánh cửa bất ngờ bật mở. Cô tròn mắt nhìn Jiwoo rồi vội vã chạy lại kiểm tra tình trạng của cậu.


“Vào trong trước đã.”


Làm theo lời cô, Hyunjoon nhẹ nhàng đỡ Jiwoo đến giường trong phòng nghỉ. Jiwoo, vừa đặt mình xuống mép giường, run rẩy như thể đang lạnh lắm.


“Tình trạng này bắt đầu từ khi nào?”


“Vừa mới đây thôi. Đột nhiên pheromone của cậu ấy bùng phát, rồi cậu ấy kêu đau đầu…”


Nghe Hyunjoon nói, cô y tá nhanh chóng rời khỏi phòng nghỉ. Tiếng loảng xoảng bên ngoài cho thấy có lẽ cô đang đi lấy thuốc.


Hyunjoon cúi xuống nhìn Jiwoo, ánh mắt đầy lo lắng. Khi hắn nhẹ nhàng chạm vào mái tóc ướt mồ hôi của Jiwoo, cậu lập tức giật mình.


“A, xin lỗi.”


Vừa rụt tay lại, Hyunjoon liền bắt gặp ánh mắt Jiwoo từ từ ngẩng lên. Một ánh mắt mà hắn chưa từng thấy trước đây. Đôi mắt vừa như đang chịu đựng, vừa như đang đắm chìm trong một cảm xúc khác… Hyunjoon không thể nhìn lâu hơn nữa. Hắn nhanh chóng quay mặt đi, cảm giác bất an khi nhận ra cơ thể mình cũng đang phản ứng.


“Jiwoo, uống thuốc trước đã. Đây là loại thuốc dùng ở giai đoạn đầu chu kỳ, sẽ giúp em cảm thấy khá hơn. Có vẻ chu kỳ của em thực sự sắp bắt đầu rồi, chắc hẳn rất khó chịu nhỉ.”


Thấy tay Jiwoo run dữ dội khi nhận cốc nước từ cô y tá, Hyunjoon liền cầm lấy giúp cậu. Đợi viên thuốc lọt vào miệng Jiwoo, hắn mới từ từ nghiêng cốc để nước trôi vào. Sau khi nuốt thuốc, Jiwoo không rời môi khỏi cốc, uống thêm vài ngụm nước ấm nữa.


“Uống thuốc rồi thì sẽ sớm ổn thôi. Tôi sẽ nói chuyện với giáo viên, em cứ nằm nghỉ khoảng một tiếng rồi hãy về.”


“…Dạ.”


Cô y tá đắp một lớp chăn mỏng cho Jiwoo rồi quay sang Hyunjoon.


“Bạn của Jiwoo, ra đây nói chuyện một lát nào.”


Hyunjoon, người vẫn đang chăm chú nhìn gương mặt Jiwoo khi cậu đã nhắm mắt lại, chần chừ một chút rồi theo cô ra khỏi phòng nghỉ.


“Ngồi đi. Muốn uống gì không?”


“Không cần ạ.”


Hyunjoon ngồi xuống chiếc ghế xoay tròn cạnh bàn làm việc của cô y tá, khẽ xoay ghế qua lại.


“Em là alpha à?”


“Vâng.”


“Một alpha trội.”


“Vâng.”


Cô y tá gật đầu, như thể đã đoán trước điều này. Cô nhấp một ngụm cà phê rồi tiếp tục.


“Hôm nay em làm rất tốt. Chắc cũng không dễ dàng gì đâu nhỉ.”


“...Đúng là vậy.”


“Chuyện này có thể sẽ xảy ra lần nữa. Nếu nó xảy ra khi Jiwoo ở một mình thì còn đỡ, nhưng nếu là ở trường như hôm nay, hoặc tệ hơn là bên ngoài, có thể sẽ gặp phải tình huống nguy hiểm.”


Hyunjoon biết rất rõ “tình huống nguy hiểm” mà cô y tá đang nói đến là gì. Hình ảnh đám người với ánh mắt đầy ý đồ xấu xa khi Jiwoo tỏa ra pheromone lúc nãy hiện lên trong đầu hắn, khiến hắn cảm thấy ghê tởm.


“Nếu có một người bạn như hôm nay… À, tên em là gì nhỉ?”


“Lee Hyunjoon.”


“Phải rồi, Hyunjoon. Nếu có em giúp đỡ như hôm nay thì tốt quá. Nhưng vì em cũng là alpha nên không phải lúc nào cũng dễ dàng đâu. Không phải vì em xấu xa gì, mà bởi vì giữa alpha và omega, pheromone của họ luôn có sự ảnh hưởng lẫn nhau. Đó là lý do tất cả mọi người đều phải uống thuốc ức chế, kiểm soát pheromone để có thể sống hòa nhập với xã hội.”


“Vâng.”


Hắn tự hỏi rốt cuộc cô ấy đang cố nói gì với màn dạo đầu dài dòng này. Liệu cô ấy có định bảo rằng, với tư cách là một alpha trội, hắn không nên ở gần một omega ngay trước khi chu kỳ của họ bắt đầu không? Hyunjoon khẽ căng người, bồn chồn nghĩ xem có phải mình sắp bị chỉ ra là nguy cơ lớn nhất đối với Jiwoo hay không.


“Vậy nên, quan trọng nhất là phải ngăn chặn những tình huống như hôm nay xảy ra càng nhiều càng tốt, đúng chứ? Sẽ tốt hơn nữa nếu có thể kiểm soát bằng thuốc ức chế thông thường.”


À, ai mà chẳng biết điều đó? Giải thích từng bước như giáo viên lên lớp mà chẳng chịu nói vào trọng tâm, nghe đến đây Hyunjoon thấy bức bối đến mức suýt nữa muốn phát điên.


“Vì vậy, Jiwoo cần pheromone của alpha.”


“…Hả?”


Ngay khi bắt đầu cảm thấy chán ngán, những lời hoàn toàn ngoài dự đoán thốt ra từ miệng cô y tá. Hyunjoon, đang lơ đễnh xoay ghế qua lại, liền dừng động tác.


“Pheromone của alpha cũng có thể giúp ổn định omega.”


“Chứ không phải kích thích sao?”


Cô y tá bật cười lớn trước câu hỏi thẳng thừng của hắn, rồi gật đầu.


“Đúng. Bình thường thì đúng là vậy, nhưng trong những tình huống như hôm nay, pheromone của alpha cũng có thể làm dịu omega. Khi một omega khao khát pheromone của alpha đến mức tuyệt vọng, nếu tiếp xúc với một lượng vừa đủ, nó có thể giúp họ ổn định.”


“…”


“Vì thế, nếu Jiwoo mất kiểm soát pheromone lần nữa, hãy giải phóng một ít pheromone của em, đồng thời tiếp xúc nhẹ với em ấy.”


Hyunjoon, người vừa đông cứng lại ngay khi nghe từ “tiếp xúc”, liền kéo ghế lại gần bàn hơn.


“…Tiếp xúc?”


“Ừ. Ví dụ như nắm tay hoặc ôm nhẹ. Nếu trong lúc đó em giải phóng một ít pheromone, nó sẽ giúp em ấy ổn định hơn. Ngoài ra, cũng nên để Jiwoo tiếp xúc với pheromone của em một chút ngay cả khi bình thường, nhưng chỉ ở mức nhẹ nhàng để tránh ảnh hưởng quá mạnh. Như vậy có thể ngăn chặn những cơn bùng phát đột ngột.”


Những lời trước đó còn khiến hắn thấy chán, giờ lại vang lên rõ ràng trong tai hơn bao giờ hết. Thế nghĩa là, cô y tá đã đích thân đưa ra lý do để hắn có thể ở gần Jiwoo mà không bị ai dị nghị. Nghĩ đến việc sau khi tốt nghiệp, nhất định phải gửi một lẵng hoa cảm ơn vào Ngày Nhà giáo, Hyunjoon nghiêng người về phía trước, gần như leo lên bàn.


“‘Một ít’ là bao nhiêu?”


“Vì em là alpha trội, nên những gì em thấy là ít có thể sẽ cực kỳ mạnh đối với Jiwoo. Chỉ cần ở mức em không chắc mình đã giải phóng pheromone hay chưa là đủ. Nếu tiếp xúc với pheromone quá mạnh, nó có thể đẩy nhanh chu kỳ hoặc gây ra những triệu chứng đột ngột như hôm nay.”


Lúc này, Hyunjoon bỗng nhớ lại lần đầu tiên Jiwoo tìm mình trên sân thượng. Khi ấy, do bị bắt gặp ánh mắt bất ngờ, hắn đã vô thức giải phóng pheromone một cách mất kiểm soát, và Jiwoo đã bị nó bao trùm lấy. Sau khi nghe cô y tá nói, hắn nghĩ có lẽ những triệu chứng nghiêm trọng của Jiwoo hôm nay cũng là do lần tiếp xúc hôm đó.


“Dù sao thì, tôi cũng cảm thấy an tâm hơn khi biết Jiwoo có một người bạn đáng tin cậy như em bên cạnh.”


Hyunjoon chỉ đáp lại bằng một nụ cười rồi đẩy ghế lùi khỏi bàn. Sau đó, hắn liếc mắt về phía phòng nghỉ.


“Em vào được chứ?”


“Tất nhiên rồi.”


Hyunjoon đứng dậy, lặng lẽ mở cửa và bước vào. Jiwoo đã ngủ say. Pheromone vốn bùng phát dữ dội đến mức làm cả thế giới ngọt ngào giờ đây đã hoàn toàn được kiểm soát, chứng tỏ thuốc ức chế chu kỳ thực sự hiệu quả.


“…”


Dù bây giờ trông cậu rất yên bình, nhưng những sợi tóc mái hơi ướt mồ hôi kia vẫn gợi lên sự gấp gáp khi nãy. Hyunjoon đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc rối của Jiwoo. Sau đó, hắn kéo một chiếc ghế từ góc phòng tới và ngồi xuống bên cạnh, như một người chăm sóc.


Từ lúc nhận ra pheromone của Jiwoo bùng phát đến giờ, hắn không hề để ý thời gian trôi qua như thế nào. Đường đến phòng y tế, vừa đi vừa siết chặt một cơ thể lúc nào cũng có thể khuỵu xuống, hóa ra dài hơn hắn tưởng. Và trong suốt khoảng thời gian đó, hương bánh castella mà hắn yêu thích cứ liên tục khuấy động những ham muốn mà hắn không nên có.


Thật lòng mà nói, kiềm chế chúng mới là điều khó khăn nhất.


Không phải sao? Hắn là một alpha, còn Jiwoo là một omega. Hơn thế nữa, Jiwoo lại là người hắn có cảm tình. Khi pheromone của người đó ào ạt tràn ra, bao bọc lấy hắn như vậy, làm sao có thể dễ dàng chịu đựng?


Chưa kể, mỗi lần cảm nhận bàn tay nóng rực của Jiwoo bấu chặt lấy cánh tay hắn, nhiệt độ ấy như khắc sâu vào da thịt, khiến những rung động nguyên thủy lại càng mãnh liệt hơn. Dù lúc nãy, khi trò chuyện với cô y tá, phần thân dưới đã nguôi ngoai, nhưng trước đó, nó đã cương cứng đến mức đau đớn. Chỉ cần nhìn khuôn mặt say ngủ của Jiwoo lúc này thôi, phần bụng dưới lại khẽ nhói lên một chút.


Hyunjoon đưa tay che mặt, xoa nhẹ xuống rồi vỗ vào má mình. Hắn cần phải tỉnh táo lại.


“Nếu Jiwoo mất kiểm soát pheromone lần nữa, hãy giải phóng một ít pheromone của em, đồng thời tiếp xúc nhẹ với em ấy.”


Tiếp xúc… Tiếp xúc nhẹ… Không, từ nãy đến giờ mình đã cố không chạm vào cậu ấy rồi, vậy mà bây giờ lại bảo phải chạm vào sao? Và người nói ra điều đó lại là giáo viên.


…Nhưng mà, giáo viên nói thì mình phải nghe theo chứ nhỉ?


Họ chắc chắn đã cân nhắc kỹ mới bảo mình làm vậy.


Nghĩa là, việc hai đứa mình tiếp xúc với nhau…


…chắc chắn là tốt hơn rồi.


Còn tiếp…

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo