Tình Yêu Thuần Khiết Của Tên Côn Đồ - Chương 79

Truyện được việt hóa bởi Chong Chóng Team! Không có lịch đăng tải cố định!

Thời tiết đã ấm lên rất nhiều, điều tuyệt vời nhất là có thể tổ chức một bữa tiệc BBQ nhỏ trên sân. Cuối tuần trước, ngồi lâu ăn cơm thì cảm thấy hơi se lạnh, nhưng chỉ một tuần sau, không còn cảm giác lạnh nữa vì thời tiết đã trở nên ấm áp.


Trên TV, họ cũng nói rằng dù mới cuối tháng Ba, nhưng nhiệt độ lại đạt được mức giữa tháng Tư năm ngoái, khiến hoa anh đào nở rộ bất chấp mùa vụ. Thật sự, với cơn gió xuân ấm áp và ngọt ngào, Jiwoo ngồi nhìn những miếng thịt sắp chín trên bếp nướng. Không phải ăn thịt nướng ngoài trời lâu rồi nên chỉ cần nhìn thôi cũng thấy hấp dẫn và bụng bắt đầu đói.


Jiwoo cười khi nhìn Lee Hyunjoon đang đứng nướng thịt nghiêm túc như một đầu bếp nổi tiếng. Cậu nắm chặt tay lại, đưa lên miệng như cái micro rồi nói.


“Hiện tại tôi đang ở nhà hàng Steak trên mái nhà do đầu bếp Lee Hyunjoon điều hành. Xin chào, đầu bếp!”


Jiwoo đưa tay về phía Lee Hyunjoon, nở nụ cười. Hyunjoon cũng cười theo, hắng giọng, rồi bắt đầu trả lời một cách nghiêm túc.


“Chào các bạn. Tôi là Lee Hyunjoon, đầu bếp điều hành nhà hàng Steak trên mái nhà với truyền thống 100 năm. Còn phóng viên, cậu tên là gì?”


“À, tôi là phóng viên Seo Jiwoo.”


“Ồ, tên cũng đẹp đấy. Nhưng phóng viên à, cậu đúng kiểu tôi thích đấy, cậu có muốn hẹn hò không?”


“Đừng đùa nữa.”


“Ôi, sao lại lạnh lùng thế? Dù sao thì vì cậu xinh đẹp nên tôi sẽ cho cậu cơ hội thử món ăn này.”


“A.”


Hyunjoon cắt miếng steak thành miếng vừa ăn, thổi nhẹ vài lần để làm nguội, rồi cho vào miệng Jiwoo. Ngay lập tức, mắt Jiwoo mở to, khuôn mặt cậu lộ rõ vẻ thưởng thức, và Hyunjoon không thể không mỉm cười vì biết rằng đó là biểu cảm khi món ăn thật sự ngon.


“Ngon quá! Ngon lắm luôn!”


“Truyền thống 100 năm không thể xem thường được.”


“Thửăn đi.”


“A.”


Jiwoo đưa miếng thịt lên bằng đũa, giống như Lee Hyunjoon đã làm, rồi nhẹ nhàng đút vào miệng hắn. Thịt này đúng là ngon, lời nói không hề sai. Lee Hyunjoon gật đầu, rồi cắt miếng thịt chín vừa vặn, xếp đầy lên đĩa. Sau đó đặt một miếng steak dày lên vỉ nướng điện.


Vỉ nướng điện mà họ đã mua cách đây vài tháng để có thể ăn uống thoải mái ngoài sân đã trở thành một trong những món đồ mà cả hai đều cho là rất hữu ích. Jiwoo ăn một miếng thịt, đứng mãi cho đến khi nhìn thấy Lee Hyunjoon lên ngồi trên sân, rồi cười.


“Vừa rồi có cuộc gọi từ Choi Youngjae, cậu ấy bảo sẽ đến thăm trường. Trước trường có nhiều món ngon và nơi vui chơi. Dạo này cậu ấy nói rất bận và mệt, nhưng giọng nghe vui vẻ lắm.”


“Ừ, thế à, gọi lúc nào?”


“À, lúc cậu ngủ một chút.”


“Choi Youngjae thật là biết chọn thời điểm.”


Lee Hyunjoon cắt một miếng steak, chấm vào sốt và đưa vào miệng Jiwoo, rồi nhìn cậu.


“Nhớ cậu ấy à?”


“Một chút. Buổi sáng hôm cậu ấy vào ký túc xá, tớ còn chào mà. Từ đó đến giờ không gặp, sắp tới sẽ tròn một tháng rồi đấy. Lúc đi học, tớ gặp cậu ấy mỗi ngày, kể cả trong kỳ nghỉ hay sau khi tốt nghiệp, cứ vài ngày lại gặp một lần, nhưng giờ lâu như vậy không gặp, thỉnh thoảng cũng thấy nhớ.”


“Chắc là hai người nhắn tin hàng ngày nhỉ?”


“Ừ. Cậu ấy kể chuyện trường lớp, gửi cả ảnh chỗ làm thêm nữa.”


Nếu là chuyện của người khác, có lẽ hắn đã ghen ngay, nhưng vì biết Choi Youngjae là người bạn duy nhất của Jiwoo, nên dù cậu nói muốn gặp, hắn cũng không cảm thấy ghen quá mức. Trong đầu hắn chỉ nghĩ rằng mình phải làm cho Jiwoo hạnh phúc hơn nữa, đến mức không có khoảng trống nào cho sự ghen tuông.


“Jiwoo à.”


“Ừ?”


“Cậu có muốn vào đại học không? Cậu thích học, và điểm thi đại học cũng khá cao mà. Nếu cậu muốn, bây giờ chuẩn bị rồi thi lại cũng được. À, sao tớ không nghĩ đến điều này sớm hơn nhỉ… Tớ cũng có tiền để đóng học phí cho cậu mà.”


“Sao đột nhiên lại nghĩ đến chuyện đó? Cậu nghĩ tớ muốn vào đại học sao?”


“Tớ thì không có hứng thú với việc học, vào đại học chỉ tốn thời gian và tiền bạc thôi, nhưng cậu khác tớ mà. Ừm… Tớ không biết cậu sẽ nghe ra thế nào, nhưng đây không phải là lời nói xem thường cậu, cũng không phải khoe khoang, nên cậu đừng hiểu lầm nhé. Hứa đấy.”


Lee Hyunjoon giơ ngón tay út ra, Jiwoo cười rồi đan ngón tay mình vào.


“Tớ có thể lo học phí và mọi thứ cho cậu. À, gọi là chu cấp thì đúng hơn nhỉ? Tớ có thể làm được, và tớ sẽ làm, nên nếu cậu có chút mong muốn nào đó, hãy nghỉ làm thêm và tập trung học đi. Được mà.”


Jiwoo lặng lẽ nghe những lời ấm áp đầy tình cảm, rồi lấy kẹp từ tay Lee Hyunjoon để lật miếng thịt. Cậu cảm nhận được ánh mắt hắn đang dõi theo mình. Khi chờ đợi câu trả lời, Lee Hyunjoon thường có hai kiểu: hoặc là nôn nóng thúc giục, hoặc là nghiêm túc chờ đợi như bây giờ. Jiwoo yêu cả hai mặt đó của hắn.


“Tớ từng nghĩ đến việc vào đại học, nhưng bây giờ… tớ không chắc nữa. Có lẽ vì hiện tại quá tốt rồi. Dạo này tớ thường nghĩ rằng… cứ sống như thế này cũng được. Làm việc cùng cậu, rồi khi xong việc thì dành thời gian bên nhau… Dù không có nhiều tiền, nhưng khi muốn ăn gì ngon thì vẫn có thể ăn, có nhà để ở cùng nhau… Tớ nghĩ như vậy là đủ rồi… Nhưng có phải suy nghĩ này hơi… tầm thường không?”


Lắng nghe hết lời của Jiwoo, Lee Hyunjoon lắc đầu. Cảm giác của hắn như đang đối diện với niềm hạnh phúc mà Jiwoo luôn hỏi và thắc mắc. Hắn cảm thấy vui khi nghe rằng Jiwoo cũng đang cảm nhận hạnh phúc như hắn khi sống cùng nhau.


“Vậy sao lại là suy nghĩ ngu ngốc? Đó là suy nghĩ hạnh phúc mà. Không cần phải làm ngay đâu. Nhưng suy nghĩ của con người thì lúc nào cũng có thể thay đổi, đúng không? Nếu có lúc nào muốn làm thì đừng ngần ngại mà nói với tớ. Không nhất thiết phải là học hành đâu, nếu có bất cứ điều gì muốn làm, đừng tự bỏ cuộc, hãy nói với tớ. Được chứ?


“Ừ. Mình sẽ làm vậy. Hyunjoon à, nếu cậu có điều gì muốn làm thì phải nói với tớ đầu tiên nhé. Được chưa? Tớ cũng sẽ giúp cậu làm bất cứ điều gì cậu muốn.”


“Thật sao? Hôm nay tớ có một việc muốn làm.”


“Là gì thế?”


“Hôm nay phải làm ngay, được không?”


“Ừ, nói đi.”


“Ăn xong đã. Món thịt sẽ cháy mất.”


“À, ăn nhanh đi. Tớ sẽ cắt cho. Cậu cũng ăn nhanh lên nhé.”


Lee Hyunjoon tự nhiên cầm lấy kẹp trong tay Jiwoo và cắt miếng thịt nướng chín tới một cách rất khéo léo, cố gắng đẩy những suy nghĩ đen tối trong đầu sang một bên. Trong bầu không khí ấm áp của bữa tối, hắn không muốn xảy ra một sự cố nào không hay.


Sau khi ăn xong, Jiwoo đứng cạnh Lee Hyunjoon khi hắn đang rửa bát, mỗi lần hắn cúi xuống, Jiwoo lại hôn lên má hắn một cái. Ban đầu những nụ hôn liên tục kéo dài, nhưng đến khi việc rửa bát gần xong thì nụ hôn cuối cùng trở thành một cái liếm nhẹ rồi tách ra.


Lee Hyunjoon nghiêng vỉ nướng, để nước chảy xuống bồn rửa, rồi mở tủ đông nhìn đống kem chất đầy bên trong. Hắn quay sang Jiwoo:


“Cậu muốn ăn gì?”


“Tớ muốn ăn kem vani ốc quế. À, nhưng trước tiên hãy nói cho tớ biết cậu muốn làm gì đi. Chúng ta đã ăn tối xong và dọn dẹp hết rồi mà.”


Việc Jiwoo đòi hỏi hay nũng nịu là rất hiếm, nên Lee Hyunjoon đẩy kem sang một bên để tập trung vào vẻ đáng yêu đó của cậu. Hắn nghĩ rằng cậu đã kìm nén mong muốn hỏi này cho đến khi hắn rửa bát xong, hôn hắn cả trăm cái, và điều đó khiến hắn thấy cậu đáng yêu đến chết được.


“Tớ đã muốn làm điều này từ hôm qua…”


“Ừ.”


Tay Lee Hyunjoon từ từ di chuyển xuống dưới. Ánh mắt Jiwoo cũng theo tay hắn rơi xuống. Ngón tay hắn chạm vào giữa hai chân cậu, nhẹ nhàng xoa bóp qua lớp quần rồi ấn nhẹ vào vùng giữa đùi và lỗ sau.


“Tớ muốn mút chỗ này nữa.”


“……”


“Cậu cho tớ làm chứ?”


Jiwoo quá bối rối, chỉ có thể mấp máy môi, rồi quay mặt đi, hít thở sâu với khuôn mặt đỏ bừng. Dù tim đập loạn nhịp vì xấu hổ, ngón tay Lee Hyunjoon vẫn ở nguyên vị trí đó.


“Có phải cậu không thích chuyện này không?”


“…A…”


Dù vẫn còn quần và đồ lót che phủ, nhưng cảm giác như thể ngón tay hắn đang trực tiếp chạm vào da thịt cậu vẫn quá rõ ràng. Jiwoo khép chặt đùi lại, nắm lấy cánh tay Lee Hyunjoon và ngẩng đầu lên.


“…Được.”


“……”


“…Tớ đã nói là… sẽ cho cậu làm mọi thứ cậu muốn mà…”


“…Chết tiệt. Tớ phát điên mất. Jiwoo à. Cậu có biết rằng cậu rất gợi cảm không?”


“Tớ không biết đâu…”


“Sao lại không biết được chứ?”


Lee Hyunjoon ôm lấy eo Jiwoo, nâng cậu lên như thể đặt lên vai mình, rồi lao về phía giường.


Với sự háo hức được thưởng thức “bánh castella” ngọt ngào hơn cả tủ kem kia.


***


Mở cửa hàng tiện lợi bước ra ngoài, không khí đêm ấm áp bao phủ lấy khuôn mặt Jiwoo. Tháng Tư đến mang theo hơi ấm, khiến cậu có thể cảm nhận rõ ràng mùa xuân đã thực sự về.


Hôm nay, Kyusung, người làm ngay sau ca của cậu, có việc bận nên ông chủ đã thay thế và đến cửa hàng. Ông chủ đến khoảng 40 phút trước giờ tan làm và bảo cậu về sớm, đồng thời đưa cho Jiwoo một nắm thạch xoài.


Dù về sớm, Jiwoo vẫn phải đợi Lee Hyunjoon, người sẽ tan làm đúng giờ, nhưng hôm nay cậu cảm thấy háo hức vì có thể lén nhìn hắn làm việc.


Trước đây, mỗi khi cậu đến quán gà, Lee Hyunjoon đã vào thay đồ hoặc thay xong rồi, nên cậu không thể nhìn thấy hắn làm việc được. Cậu không thể nào khóa cửa hàng tiện lợi giữa ca làm để đi xem, nên đành phải kìm nén sự tò mò.


Giờ đây, cuối cùng cậu cũng có thể nhìn thấy Lee Hyunjoon mặc đồng phục, làm việc giữa mọi người, khiến trái tim cậu đập nhanh hơn. Jiwoo bước đến trước quán đông nghịt khách, nhìn qua cánh cửa hé mở.


“……”


À, Hyunjoon đang ở đằng kia.


Cậu thấy Lee Hyunjoon mặc chiếc áo sơ mi trắng và quần đen, đeo tạp dề quanh eo đang nhận order. Lúc đầu, cậu đã lo lắng rằng liệu hắn có gặp khó khăn khi thích nghi với công việc bán thời gian bình thường sau khi làm công việc đòi nợ hay không. Nhưng Lee Hyunjoon đã hòa nhập hoàn toàn vào nó, như thể để chứng minh rằng đó chỉ là một nỗi lo lắng vô căn cứ.


Hắn có vẻ thành thạo trong việc ghi lại các order khi giao tiếp bằng mắt với khách hàng đang ngước nhìn, và hắn cũng có vẻ quen thuộc với việc mỉm cười mỗi khi nói chuyện, dù cậu không biết họ đang nói gì.


Cậu thấy Lee Hyunjoon đi về phía quầy thu ngân và nhập các order đã nhận. Sau đó rót bia tươi vào ly và tiến đến chiếc bàn gần lối vào. Jiwoo vội vàng trốn đi. Cậu không biết tại sao mình lại trốn… có lẽ vì cậu đang bí mật quan sát Lee Hyunjoon làm việc nên cậu cảm thấy mình phải làm thế.


“……”


Chắc hắn đi rồi chứ? Jiwoo hơi nghiêng đầu nhìn lại và thấy Lee Hyunjoon vẫn đứng ở chiếc bàn đó. Khách hàng ngồi ở bàn đang nói gì đó với Lee Hyunjoon. Cả ba người khách hàng đều ngước nhìn Lee Hyunjoon và mỉm cười. Và Lee Hyunjoon có vẻ bối rối, chỉ đứng đó với chiếc khay trống.


Chuyện gì đang xảy ra vậy…?


Jiwoo không nghe thấy gì nên không thể hiểu được tình hình, nhưng rồi cậu nhanh chóng bỏ qua tình huống đó khi thấy Lee Hyunjoon lắc đầu, nói gì đó và rời đi. Sau đó, vì cảm thấy áy náy khi bí mật quan sát hắn làm việc, cậu vội vàng lấy điện thoại ra và gửi tin nhắn cho Lee Hyunjoon rằng cậu đã đến trước cửa hàng vì tan làm sớm.


Không lâu sau khi gửi tin nhắn, số 1 biến mất khỏi tin nhắn.


“Jiwoo!”


Ngay khi Jiwoo rời mắt khỏi điện thoại, Lee Hyunjoon đã xuất hiện trước mặt cậu. Nhìn khuôn mặt Lee Hyunjoon có vẻ vội vã, Jiwoo nở một nụ cười rạng rỡ. Tim cậu bắt đầu đập nhanh một cách kỳ lạ.


Còn tiếp…

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo