Tình Yêu Thuần Khiết Của Tên Côn Đồ - Chương 80

Truyện được việt hóa bởi Chong Chóng Team! Không có lịch đăng tải cố định!

“Đến rồi thì mau vào đi.”


“Cậu bận mà, tớ vào làm phiền cậu mất.”


“Ai? Cậu? Cậu thì sao mà phiền được. Trong này có chỗ để đợi mà. Vào đi.”


Theo Lee Hyunjoon, người nắm lấy tay cậu một cách nhẹ nhàng và bước vào cửa hàng, Jiwoo đi qua một hành lang ngắn bên cạnh quầy và bước vào một căn phòng yên tĩnh. Khác với không gian sáng sủa của phòng lớn, căn phòng này được trang trí một cách trang trọng hơn.


“Hôm nay ở đây không có đặt chỗ trước. Cứ thoải mái đi.”


“Ừ. Cậu ra ngoài đi. Tớ sẽ đợi.”


“Gặp lại cậu sau.”


Vuốt ve tóc cậu và hôn lên má một cái, Lee Hyunjoon rời khỏi phòng. Jiwoo nhìn theo hắn, kéo một chiếc ghế ra và ngồi xuống. Chỗ Lee Hyunjoon vừa chạm vào vẫn còn nóng hổi.


Dạo gần đây, những chuyện như thế này xảy ra thường xuyên. Chỉ cần Lee Hyunjoon áp sát mặt lại gần, tim cậu đập thình thịch, và mỗi khi hắn vuốt tóc cậu một cách thân quen, đồ lót của cậu lại ướt đẫm.


“…….”


Lee Hyunjoon hầu như luôn nhận ra sự thay đổi của cậu ngay lập tức. Khi đó, hắn thường đưa tay từ tóc xuống, luồn vào trong đồ lót, chạm vào chỗ ẩm ướt và nóng bỏng bên trong, hoặc kéo quần xuống và vùi mặt vào giữa đùi cậu. Kể từ lần thứ hai họ làm tình, chuyện này gần như xảy ra hàng ngày.


Có lẽ vì thế mà chỉ cần nhìn thấy mặt Lee Hyunjoon, cảm giác kỳ lạ lại xuất hiện ở bên trong đùi cậu. Như ngay lúc này.


…Sao mình cứ nghĩ đến chuyện này vậy.


Lắc đầu để xua tan suy nghĩ, Jiwoo lấy điện thoại ra. Cậu nghĩ tốt hơn là nên tìm cái gì đó để xem và nghĩ về chuyện khác. Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên và Lee Hyunjoon bước vào phòng. Trên tay hắn là một ly nước màu xanh nhạt.


“Tớ đang uống cái này. Nó gọi là soda kem dưa lưới, mới ra mắt lần này, tớ nghĩ cậu sẽ thích nó.”


“Nghe có vẻ ngon đấy. Có mùi dưa lưới này.”


Jiwoo cười khi hút một ngụm đồ uống màu dưa lưới qua ống hút. Đúng như lời Hyunjoon nói, vị ngọt ngào và mềm mại chính là hương vị mà cậu thích.


“Ngon lắm.”


“Ngon hả? May ghê. Tớ sẽ cố gắng hoàn thành công việc thật nhanh và quay lại nhé.”


“Ừ, đừng lo lắng, cứ đi đi.”


Lần này, Hyunjoon hôn lên môi cậu một cái dài hơn một chút rồi cười. Khuôn mặt tươi cười của hắn khiến lòng Jiwoo bồi hồi. Không hiểu sao, cậu đã nắm lấy tay Hyunjoon khi hắn định quay đi.


“Hyunjoon…!”


“Hả?”


Cậu đã giữ hắn lại, nhưng ngay lập tức không thể trả lời được lý do tại sao. Cảm giác tim đập nhanh, bụng dưới bồn chồn, và mong muốn Hyunjoon đừng đi đã hòa quyện lại khiến cậu cảm thấy rất kỳ lạ. Có lẽ cậu cần phải bình tĩnh lại một chút.


“…Tớ muốn ngửi mùi của cậu.”


Cậu cần pheromone của Hyunjoon. Chỉ có như vậy, cậu mới có thể cảm thấy yên lòng.


Hyunjoon ngay lập tức hiểu ý cậu. Không chút do dự, hắn tiến lại gần, ôm lấy cơ thể Jiwoo và giải phóng pheromone. Nhiệt độ cơ thể cậu tăng lên bởi pheromone tỏa ra. Vượt qua cả sự ấm áp, vòng tay trở nên hơi nóng và Jiwoo thích thú, cậu vùi mặt vào vai hắn.


Khi hít thở sâu, pheromone của Hyunjoon, mát mẻ nhưng sao lại ấm áp lạ thường, len lỏi sâu vào trong cơ thể cậu. Cảm nhận được tâm trí mình đã phần nào bình tĩnh lại, Jiwoo từ từ rời khỏi vòng tay hắn.


“Cậu phải đi làm mà, xin lỗi cậu…”


“Xin lỗi vì cái gì chứ? Đừng có xin lỗi. Nếu cậu cứ xin lỗi vì chuyện đó, tớ sẽ buồn đấy.”


“Tớ hiểu rồi. Tớ sẽ không xin lỗi nữa.”


“Cứ uống cái này đi. Nếu có gì khó chịu hay bất thường thì gọi tớ ngay nhé.”


“Ừ. Tớ biết rồi.”


Lần này, Hyunjoon hôn cậu hai cái thật nhanh rồi vẫy tay chào và rời khỏi phòng. Jiwoo hít thở sâu, cảm nhận mùi hương pheromone của Hyunjoon vẫn còn đọng lại trên cơ thể mình. Sao cậu cảm thấy người mình như đang cuộn lại vậy? Tâm trí thì đã bình tĩnh, nhưng cơ thể thì hoàn toàn không chịu nghe lời. Cảm giác này giống hệt lúc Hyunjoon dùng lưỡi liếm khắp người cậu thật lâu vậy.


“Jiwoo à. Nước cứ chảy ra từ đây, làm sao đây?”


Đột nhiên, khuôn mặt của Hyunjoon, người đã vùi mặt vào giữa đùi cậu suốt cả ngày cuối tuần, hiện lên trong tâm trí. Ngay lúc đó, cơ thể cậu bỗng nóng bừng lên, cảm giác như pheromone đang rò rỉ ra ngoài. Dù cố gắng kiềm chế, cơ thể cậu vẫn nóng ran khắp nơi như thể có chỗ nào đó bị hỏng vậy. Jiwoo vội vàng lấy viên thuốc ức chế từ túi trong ba lô, bỏ một viên vào miệng và uống cùng với đồ uống.


“….”


Cậu co người lại, cố gắng không nghĩ đến cảm giác rõ ràng của Hyunjoon vẫn còn đọng lại trên cơ thể mình, dần dần cảm nhận được tác dụng của thuốc.


“…Ha.”


Thở dài, Jiwoo ngồi thẳng dậy, uống thêm vài ngụm soda kem dưa lưới, rồi lấy một viên thạch xoài mà ông chủ đã đưa cho cậu bỏ vào miệng. Chỉ cần cảm giác nóng bỏng trong người dịu đi thôi cũng đủ khiến cậu cảm thấy dễ chịu hơn rồi.


Khi Jiwoo đang bỏ viên thạch xoài thứ ba vào miệng, Hyunjoon lại mở cửa bước vào. Có vẻ như đã hơn 30 phút trôi qua kể từ khi cậu uống thuốc ức chế, chờ thuốc ngấm, rồi vừa uống nước vừa ăn thạch.


“Sao cậu ăn gì mà dễ thương vậy hả?”


Hyunjoon chầm chậm tiến lại gần, nghiêng đầu và liếm nhẹ vào kẽ môi của Jiwoo. Dù là thạch đi chăng nữa, nhưng hôn trong lúc đang ăn quả là chuyện không thể chấp nhận được, nên Jiwoo nghiến chặt môi và lắc đầu.


“Không được, bây giờ không phải lúc.”


“Đây là mùi thạch lần trước đúng không?”


“Đúng rồi. Thạch xoài. Ông chủ cho tớ đấy. Cậu muốn ăn không?”


Jiwoo nuốt xong viên thạch rồi thò tay vào túi. Hyunjoon nhanh chóng nghiêng đầu lại, đưa lưỡi vào trong miệng trống rỗng của Jiwoo, dùng đầu lưỡi khám phá khắp nơi để nếm thử vị ngọt còn sót lại bên trong.


“Thế này là được rồi.”


Khi hắn rời môi, khuôn mặt Jiwoo đã đỏ ửng lên. Hyunjoon nhấc túi của Jiwoo lên, đeo lên vai rồi cười toe toét.


“Về nhà thôi.”


“…Ừ.”


Cùng Hyunjoon bước ra khỏi phòng, Jiwoo chào tạm biệt mọi người trong cửa hàng. Ông chủ, người biết cậu thích bánh phô mai, là một người rất vui tính. Cậu cảm thấy yên tâm khi thấy ông rất quý Hyunjoon.


“Jiwoo à. Cậu ra ngoài trước đi. Tớ lấy bánh phô mai rồi ra ngay. Nếu cứ đợi ở đây, ông chủ sẽ buôn chuyện nhiều lắm. Ông ấy nói nhiều kinh khủng.”


“Ừ, tớ sẽ đợi cậu ở cửa.”


“Khoảng 3 phút thôi.”


Jiwoo mỉm cười khi nhìn Hyunjoon cầm túi của cậu một cách tự nhiên rồi đi vào bếp. Cậu chào tạm biệt ông chủ, người đã nói rằng cậu có thể đến ăn bất cứ thứ gì mình thích bất cứ lúc nào, rồi bước ra ngoài cửa hàng.


Cậu đã nghe nói rằng môi trường làm việc của Hyunjoon rất tốt, nhưng khi tận mắt chứng kiến hắn làm việc trong một bầu không khí tuyệt vời với những người tốt, cậu thực sự cảm thấy yên tâm. Cảm giác như cuối cùng họ cũng đã thoát khỏi thế giới đen tối và nguy hiểm kia.


Ba phút chờ đợi Hyunjoon dường như quá dài, Jiwoo liếc nhìn vào trong cửa hàng và thấy vị khách lúc nãy đã nói chuyện với Hyunjoon đang bước ra. Khách hàng có vẻ đang chờ đợi điều gì đó, không rời đi mà lại đi qua đi lại gần chỗ Jiwoo.


“Cậu ấy tan làm đúng không?”


“Ừ. Tớ thấy cậu ấy thay đồ rồi sắp ra.”


“Cậu thực sự sẽ đưa cho cậu ấy sao? Cậu ấy có người yêu rồi mà.”


“Nhưng nếu không đưa thì tớ sẽ hối hận. Biết đâu được chứ.”


Jiwoo nghe lỏm được cuộc trò chuyện bên cạnh, cậu không hiểu hết nhưng cũng phần nào đoán được. Ngay lúc đó, cậu thấy Hyunjoon, người cao hơn hẳn một cái đầu so với những người khác, bước ra khỏi cửa hàng. Cậu vội vàng quay người định đi về phía hắn.


“….”


Nhưng những vị khách đứng bên cạnh cậu cũng đồng thời quay người về phía Hyunjoon. Jiwoo hơi bối rối, đứng cách đó ba bước và quan sát khi những vị khách tiến lại gần và vây quanh hắn.


“Cậu tan làm rồi à?”


“À, vâng.”


“Đây là số của tôi.”


“Tôi đã nói là tôi có người yêu rồi mà.”


“Tôi biết chứ. Nhưng nếu không đưa thì tôi sẽ hối hận lắm. Chúng ta vẫn có thể gặp nhau thỉnh thoảng, ăn uống và đi chơi mà, đâu cần phải yêu đương gì đâu.”


Vị khách đưa cho Hyunjoon một tờ giấy có ghi số điện thoại, nở một nụ cười tươi tắn rồi đặt tay lên cánh tay hắn. Ánh mắt của Jiwoo dán chặt vào bàn tay đó đang chạm vào cánh tay Hyunjoon.


…Sao lại tự tiện chạm vào người khác thế?


Cảm giác thật kỳ lạ. Tâm trạng cậu đột nhiên chùng xuống, đến mức cậu tự hỏi liệu mình có thể cảm thấy tồi tệ đến vậy không. Hyunjoon lập tức xoay người, tránh đi cái chạm tay đó một cách rõ ràng, rồi dùng cánh tay gạt phắt đi. Sau đó, hắn đưa trả lại tờ giấy cho vị khách, vẻ mặt có chút bối rối.


“Tại sao tôi phải đi ăn với cậu chứ? Thời gian dành cho người yêu tôi còn không đủ, thật phiền phức.”


Dù đã cố gắng không làm mất khách, nhưng giờ đây hắn không thể chịu đựng thêm được nữa. Hyunjoon dứt khoát rời mắt khỏi vị khách đang tỏ vẻ khó chịu, bước về phía Jiwoo đang đứng phía sau. Khuôn mặt lạnh lùng lúc nãy đã biến mất, thay vào đó là ánh mắt tràn đầy yêu thương.


“Em yêu, bánh phô mai đây.”


“…Hả?”


“Ăn đi trước khi nguội. A.”


Jiwoo ngẩn người nhìn Hyunjoon khi nghe hắn gọi mình là “em yêu”. Nhìn cậu như vậy, Hyunjoon cười toe toét, lấy một chiếc bánh phô mai ra, thổi nhẹ rồi đưa lên miệng Jiwoo. Sau đó, hắn ôm chặt lấy eo cậu, rời khỏi cửa hàng một cách đầy thách thức. HẮn cũng không quên hôn lên má Jiwoo một cái thật rõ ràng, trong khi cậu vẫn đang ngơ ngác ăn chiếc bánh phô mai.


“…Cậu quen người đó à?”


“Không. Chỉ là khách hàng thôi.”


“Lúc nãy… hình như họ cũng đang nói gì đó với cậu…”


“À, ừ. Họ hỏi tớ có người yêu chưa. Ôi trời, phải có luật nào đó bắt giữ những người hỏi mấy câu kiểu này khi người ta đang làm việc chứ.”


“…Họ… còn nắm tay cậu nữa…”


“À, đúng rồi. Sao lại tự tiện chạm vào người khác thế nhỉ.”


Jiwoo nuốt xong chiếc bánh phô mai rồi liếc nhìn cánh tay Hyunjoon mà vị khách kia đã chạm vào lúc nãy.


“…Chuyện như lúc nãy có thường xảy ra không?”


“Tớ còn bận làm việc nữa, ngày nào cũng thế nên tớ thấy thật phiền phức…”


“…Ngày nào? Ngày nào cậu cũng nhận số điện thoại à?”


 


Lúc này, Hyunjoon mới nhận ra Jiwoo có vẻ hơi buồn. Hắn tưởng cậu chỉ tò mò hoặc khó chịu như mình thôi, nhưng không khí có vẻ… hơi khác so với những gì hắn nghĩ.


“Dù có nhận thì tớ cũng vứt hết. Tớ chẳng quan tâm đâu, và mỗi khi ai đó hỏi tớ có người yêu chưa, tớ chỉ nghĩ ‘lại bắt đầu rồi’ và chẳng thèm nghe.”


“…Ừ.”


“Thật đấy. Chẳng có ý nghĩa gì cả. Dù ai có làm gì đi nữa, tớ chỉ có Seo Jiwoo thôi. Cậu biết mà.”


“…Sao lại gọi là Seo Jiwoo? Lúc nãy trông cậu xa cách lắm đấy.”


“Ai? Tớ á? Tớ vừa gọi cậu là Seo Jiwoo à? Không đâu, tớ gọi là Jiwoo mà.”


Dù đã từng đùa về chuyện này, nhưng đây là lần đầu tiên Jiwoo nghiêm túc nói về việc hắn thêm họ vào khi gọi tên cậu. Hyunjoon cảm thấy mồ hôi lạnh toát ra, hắn liếc nhìn khuôn mặt có vẻ hờn dỗi của Jiwoo.


Cố gắng tìm hiểu xem từ lúc nào Jiwoo bắt đầu cảm thấy không vui, Hyunjoon nhớ lại cậu đã nói rằng mình thấy hắn trò chuyện với khách hàng. Jiwoo đã thấy tất cả: những vị khách chờ hắn, lại còn bắt chuyện và nắm cả tay hắn nữa…


…Hả?


Lee Hyunjoon, người vừa nghĩ đến một từ nào đó, lại nhìn khuôn mặt của Jiwoo. Gương mặt xinh đẹp ấy vẫn có chút ủ rũ, không ăn thêm phô mai viên, cũng không thèm nhìn hắn mà chỉ nhìn về phía trước và đi tiếp.


…Không lẽ bây giờ cậu đang ghen sao?


Còn tiếp…

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo