Tình Yêu Thuần Khiết Của Tên Côn Đồ - Chương 86

Truyện được việt hóa bởi Chong Chóng Team! Không có lịch đăng tải cố định!

“Á…!”


Một nỗi đau mà cậu chưa bao giờ cảm nhận được. Ngay cả khi Lee Hyunjoon đưa ngón tay vào, hay khi đưa dương vật vào đến tận cùng, cũng không đau đến mức này. Bởi vì Hyunjoon đã chuẩn bị kỹ càng phần dưới của cậu để có thể tiếp nhận dương vật một cách dễ dàng. Nhưng nỗi đau mà Jiwoo đang cảm nhận bây giờ không phải là loại đau đớn có thể xoa dịu bằng cách chuẩn bị trước, cũng không phải là thứ mà cậu có thể thích nghi được theo thời gian.


“…Hự… đau quá… Hyun… Joon… Ưm, đau quá…”


Ôm lấy Jiwoo đang nép vào lòng mình, Hyunjoon nghiêng người về phía trước và đặt cậu nằm xuống tấm nệm, trong khi hai cơ thể vẫn gắn chặt vào nhau.


Đầu óc Jiwoo quay cuồng, và cậu chẳng còn chút tỉnh táo nào trước làn sóng pheromone dữ dội đang tuôn trào. Cậu cảm thấy như mình sắp ngạt thở vì hơi nóng. Hyunjoon nhìn xuống Jiwoo đang rên rỉ vì đau đớn, liếm nhẹ lên gò má ướt đẫm nước mắt của cậu.


“Xin lỗi…Phù, tớ xin lỗi…”


Dù đầu óc đã mụ mị đến mức không thể suy nghĩ được, Hyunjoon vẫn lẩm bẩm xin lỗi Jiwoo. Dù hắn đang khao khát muốn lấp đầy bên trong cậu, muốn cậu chỉ cảm nhận được mình hắn, nhưng mỗi khi nghe thấy cậu rên rỉ vì đau, trái tim hắn lại thắt lại.


“A… bây giờ, nếu rút ra… ứ, cậu sẽ bị thương. Chỉ một chút thôi… a…”


“Hức, tại sao… tại sao lại… hưm, đột nhiên to lên thế?”


Định trả lời rằng mình cũng không biết, nhưng đột nhiên Hyunjoon nhớ ra một lý do khi làn sóng pheromone tràn ngập khắp cơ thể như thể hắn vừa bị ốm.


Kì động dục.


Cho đến giờ hắn chưa từng trải qua nên không biết, nhưng với việc pheromone tuôn ra không kiểm soát và dương vật cứ phồng lên không rút ra được khỏi bụng Jiwoo, có vẻ như chu kì của hắn đã bắt đầu.


Dù đã nghĩ rằng mình đã quá hưng phấn, nhưng hắn không ngờ lại đến mức bùng phát kì động dục, nên vừa hoảng hốt, vừa cảm thấy muốn lấp đầy bụng Jiwoo thật chặt…


“Tớ rất hạnh phúc vì có thể lấp đầy cậu, Jiwoo à.”


Hyunjoon muốn lấp đầy cậu nhiều hơn nữa, muốn khiến mọi cảm giác trong khoảnh khắc này trở nên khó quên, in sâu vào tâm trí Jiwoo mãi mãi. Khi ham muốn trào dâng, hơi thở của hắn trở nên gấp gáp, cổ họng như bị nghẹn lại. Hyunjoon hạ thấp người, phủ kín hoàn toàn lên Jiwoo. Hai cánh tay của Jiwoo vòng qua người hắn một cách yếu ớt. Hyunjoon liếm nhẹ má cậu, chúng như đang tan chảy hệt một miếng bánh castella, rồi tìm đến đôi môi ngọt ngào đang thở hổn hển của cậu.


Jiwoo khóc nức nở khi dương vật căng phồng của Hyunjoon bịt kín lối ra, không thể nào rút ra được. Hắn cảm thấy có lỗi, nhưng dù có cách nào đi chăng nữa, hắn cũng không muốn rời xa cậu.


“Tớ nghĩ… kì động dục của tớ đã tới rồi.”


“…Động dục?”


“Vì cậu… à, ừm… quá đẹp.”


Hyunjoon thì thầm vào má Jiwoo, rồi bắt đầu di chuyển dương vật của mình. Dù không thể rút ra, nhưng hắn vẫn có thể đẩy sâu hơn vào bên trong. Dương vật căng cứng mở rộng những bức tường co thắt bên trong, đẩy sâu hơn vào không gian ẩm ướt và dính chặt.


“Hự…!”


Hai cánh tay của Jiwoo siết chặt lấy Hyunjoon. Phần dưới của cậu vẫn đau vì bị lấp đầy quá mức. Nhưng xuyên qua nỗi đau đó, từng đợt khoái cảm rung động sâu trong bụng cậu.


Hai cơ thể áp sát vào nhau không khoảng trống. Hyunjoon ôm chặt lấy Jiwoo, mỗi lần đẩy hông vào không gian chật hẹp trong bụng cậu, tấm nệm lại vang lên tiếng cót két.


“Ha… tớ ước gì mình có thể là cậu. Như vậy thì tớ sẽ không phải rời xa cậu nữa… ưm… Tớ có thể biến mất cũng được…”


Không biết mình đang nói gì, Hyunjoon với ánh mắt mất kiểm soát, ép chặt cơ thể Jiwoo và di chuyển hông nhanh hơn. Hắn không biết mình đang lẩm bẩm điều gì, nhưng điều hắn muốn lúc này chỉ có một. Trở thành Jiwoo. Hán có thể biến mất, chỉ cần trở thành Seo Jiwoo và được ở bên cậu mãi mãi.


Hyunjoon muốn được hòa tan vào Jiwoo, không còn khoảng cách, không còn bất kỳ kẽ hở nào, để mãi mãi trở thành một phần của cậu.


“…Hyunjoon, a… ha… ức, Hyunjoon…”


“Jiwoo… Seo Jiwoo, hự, Jiwoo à… Tớ yêu cậu. Tớ yêu cậu… yêu cậu… thật lòng yêu cậu, Jiwoo…”


Hyunjoon, như một kẻ điên cuồng, liên tục tuôn ra những lời yêu thương. Chuyển động hông cũng trở nên mạnh mẽ hơn. Đầu dương vật đẩy sâu hơn, đè nén lên phần bên trong phồng lên của Jiwoo.


Vì dương vật của hắn đã cố định chặt chẽ bên trong, nên ngay cả khi kéo hông về phía sau, điểm nhạy cảm đó vẫn bị kích thích. Chỉ cần chạm nhẹ cũng khiến Jiwoo choáng váng, và khi đầu dương vật của Hyunjoon đè mạnh lên đó, một tiếng rên rỉ như tiếng hét vang lên, cùng với đó là một dòng chất lỏng trong vắt phun ra từ dương vật của Jiwoo. Dù biết rằng bụng và ngực mình đang ướt đẫm, Hyunjoon vẫn nhìn vào khuôn mặt đang đạt cực khoái của Jiwoo và tiếp tục đâm mạnh vào cùng một điểm.


“Cậu, hức, bây giờ… ưm, nếu cậu cứ làm… ư ưm…!”


Khi toàn thân Jiwoo ngập tràn trong khoái cảm, một cơn cực khoái như sét đánh ập đến. Một tiếng rên tròn trịa vang lên, và dòng chất lỏng tưởng chừng đã ngừng lại bỗng tuôn ra mạnh mẽ từ dương vật của cậu.


Hông của Hyunjoon nâng lên, và dòng chất lỏng trong vắt thậm chí còn làm ướt cả khuôn mặt hắn. Hyunjoon liếm láp dòng chất lỏng chảy xuống môi mình, rồi một lần nữa dùng hết sức đâm sâu vào bên trong Jiwoo.


Ngay lúc đó, đầu dương vật của Hyunjoon chạm vào khoang sinh sản của Jiwoo. Cảm giác đi sâu đến mức không tưởng khiến các bức tường bên trong của Jiwoo co thắt mạnh mẽ. Những bức tường co thắt đó siết chặt lấy dương vật của Hyunjoon như thể chúng đã trở thành một, và mùi hương ngọt ngào như bánh castella tràn ngập khắp nơi. Hyunjoon cắn vào cổ Jiwoo, vừa ngon lành vừa quyến rũ, và phóng thích tất cả.


“A…… ức…!”


“…Haaaa…”


Lượng tinh dịch phóng ra nhiều đến mức Hyunjoon tự hỏi liệu mình có thể xuất nhiều như vậy không. Jiwoo cảm nhận được tinh dịch của Hyunjoon tràn vào sâu bên trong, và cậu cũng lần cuối xuất ra một dòng tinh dịch trong suốt. Cùng lúc đó, tầm nhìn của cậu tối sầm lại, và toàn thân mất hết sức lực.


“…Ha… ha, phù…”


Sau khi xuất ra hết, dương vật của Hyunjoon cuối cùng cũng rút ra khỏi khoang sinh sản của Jiwoo. Dương vật vốn đã chặn kín cơ thể Jiwoo và không thể rút ra giờ đây cũng đã giảm kích thước.


Nhìn Jiwoo đã ngủ thiếp đi như ngất, Hyunjoon từ từ rút dương vật ra. Thật lòng mà nói, hắn cũng muốn giữ nguyên và làm thêm một lần nữa, nhưng sau khi kết thúc, sự tỉnh táo bắt đầu len lỏi vào tâm trí, giúp hắn có thể đưa ra lựa chọn vì Jiwoo.


“…Ha…”


Chỉ cần hơi nóng dữ dội trong người dịu đi một chút, Hyunjoon đã có thể nhìn rõ Jiwoo trước mắt. Hắn nhìn thấy những sợi tóc dính vào trán đẫm mồ hôi, khuôn mặt trắng bệch giờ đã ửng hồng như một quả đào. Đúng là giống hệt một quả đào chín mọng, ngọt lịm, chỉ cần cắn một miếng là nước sẽ chảy ra…


“…”


Nếu cho đào vào bánh castella thì có ngon không nhỉ… Dù đang nghĩ đến những điều vô lý, Hyunjoon cũng không cảm thấy kỳ lạ. Hắn cau mày khi nhìn xuống cổ trắng muốt của Jiwoo, nơi có những vết bầm tím rõ rệt.


“A, đệch.”


Chết tiệt, mình đã làm gì thế này? Nếu để lại sẹo thì sao? A, Lee Hyunjoon, đồ khốn nạn, đồ điên cuồng phát dục. Làn da vốn chỉ cần chà xát nhẹ cũng đỏ ửng lên… Mẹ kiếp, mình đã cắn đến mức nào mà lại thành ra thế này chứ…


Hyunjoon đối mặt với cảm giác tội lỗi đang tràn ngập trong lòng, nhưng hắn còn cảm thấy tội lỗi hơn khi nhận ra rằng trong đó còn tồn tại một sự ngọt ngào. Cảm giác khoái cảm khi cắn vào gáy Jiwoo, mút lấy làn da mềm mại đó và lấp đầy bụng cậu bằng tinh dịch của mình vẫn còn in đậm trong cơ thể hắn. Đó là một cảm giác mà hắn không thể phủ nhận, mà cũng không muốn phủ nhận.


“……”


Khi cúi đầu xuống thấp hơn, hắn nhìn thấy những dấu vết của mình in hằn trên khắp cơ thể trắng muốt của Jiwoo. Những vết hằn đỏ trên eo, núm vú sưng tấy do bị mút quá nhiều, và cả phần đùi bên trong cũng đỏ lên vì bị cọ xát liên tục. Toàn thân cậu đều mang dấu ấn của hắn.


Dù nên cảm thấy có lỗi… nhưng hắn lại thấy thích.


Dù cảm giác tội lỗi lập tức xuất hiện, nhưng khi nhìn thấy Jiwoo hoàn toàn bị bao phủ bởi mình, trái tim hắn lại trào dâng một cảm xúc mãnh liệt. Hắn cảm thấy bồn chồn như thể không thể nắm bắt được điều gì đó, và thật may là hắn vẫn có thể thở được.


Ham muốn vẫn còn cuộn trào trong cơ thể, và ánh mắt hắn dính chặt vào từng phần trên cơ thể Jiwoo. Hơi thở gấp gáp dần dịu xuống, và khi nhìn Jiwoo đang chìm vào giấc ngủ sâu, đôi mắt hắn cũng trở nên nặng trĩu.


Hyunjoon nằm xuống bên cạnh Jiwoo, đưa tay xuống dưới đầu cậu để đỡ lấy, vì cậu đã ngủ mà không kê gối. Với cử động đó, Jiwoo khẽ rên lên một tiếng nhỏ và xoay người lại, nép vào lòng Hyunjoon. Hắn không thể cưỡng lại được sự đáng yêu của cậu, nên ôm chặt lấy Jiwoo và vùi mặt vào gáy cậu, nơi vẫn còn in dấu răng của hắn và tỏa ra hương thơm ngọt ngào như bánh castella.


Dù vậy, hơi nóng trong chăn vẫn không hề dịu đi.


* * *


Không biết đã ngủ bao lâu. Hyunjoon, người ngủ sau nhưng thức dậy trước, nhìn chằm chằm vào cửa sổ nơi ánh sáng lọt qua. Hắn với tay lấy điện thoại để kiểm tra giờ và nhận ra đã gần trưa.


Hắn thoáng nghĩ rằng mình đã ngủ quá muộn, nhưng ngay lập tức nhận ra rằng điều đó cũng hợp lý. Hắn nhớ lại rằng mình đã làm tình với Jiwoo, người đang trong chu kỳ phát tình, và sau đó chính hắn cũng bùng phát cơn động dục, khiến cả hai không nghĩ đến thời gian mà chỉ đắm chìm vào nhau cho đến khi rơi vào giấc ngủ.


Sau đó, họ lại thức dậy vào lúc sáng sớm, ân ái thêm vài lần nữa, rồi chìm vào giấc ngủ khi ánh sáng ban mai bắt đầu lọt qua cửa sổ. Nên việc thức dậy vào gần trưa có lẽ là điều đương nhiên.


Hyunjoon, người vừa mở mắt sau khi định ngủ tiếp, với lấy chiếc điện thoại vứt vội trên đầu giường. Hắn cẩn thận đứng dậy để không đánh thức Jiwoo, mặc vội chiếc quần đùi và áo phông từ ngăn kéo, rồi bước ra khỏi phòng.


Sau khi ở trong căn phòng ngập tràn mùi pheromone của Jiwoo, việc bước ra ngoài khiến hắn cảm thấy hơi trống trải. Hyunjoon đóng cửa nhẹ nhàng để không gây ra tiếng động, rồi kéo dép lê và ngồi xuống băng ghế ngoài hiên. Ngay lập tức, hắn gọi cho chủ cửa hàng nơi mình làm việc.


Khi nghe hắn nói rằng có lẽ sẽ không thể đi làm trong vài ngày vì kì động dục, ông chủ tỏ ra lo lắng nhưng cũng đồng ý cho hắn nghỉ ba ngày và bảo hắn liên lạc lại sau. Hyunjoon lịch sự cảm ơn rồi cúp máy, sau đó lướt xuống danh bạ và nhấn vào số điện thoại được lưu dưới tên “Chủ cửa hàng tiện lợi”.


Hắn đã lưu số này phòng khi có chuyện gì xảy ra, nhưng cho đến hôm qua, hắn chưa từng nghĩ mình sẽ gọi vì lý do này. Cảm giác thật kỳ lạ khi phải gọi đến nơi làm việc của người yêu để thông báo rằng họ sẽ không thể đi làm… Thật lòng mà nói, hắn cảm thấy khá phấn khích. Dĩ nhiên, hắn sẽ không nhắc gì đến chu kỳ của cậu.


Hyunjoon nói với giọng điệu nghiêm túc và lo lắng rằng Jiwoo đang rất đau. Khi ông chủ cửa hàng tiện lợi tỏ ra vô cùng lo lắng, hán nói rằng có lẽ Jiwoo sẽ cần nghỉ ngơi vài ngày. Ông chủ cũng đồng ý ngay lập tức và vẫn giữ giọng điệu lo lắng đến cuối cuộc gọi. Sau khi gửi lời cảm ơn, Hyunjoon nằm dài trên băng ghế với tâm trạng nhẹ nhõm.


“A… Thời tiết đẹp quá.”


Bầu trời trong xanh và lấp lánh đến mức khó có thể nhìn thẳng lên. Nếu Jiwoo thấy thời tiết đẹp như thế này, cậu chắc chắn sẽ nói rằng những ngày như vậy cần phải ra ngoài và khám phá mọi nơi. Chỉ một tia nắng chiếu xuống cũng khiến Hyunjoon bật cười.


Gần đây, Jiwoo thỉnh thoảng tìm kiếm những địa điểm mới và chia sẻ với hắn. Cậu đã tự mình tìm hiểu trong lúc làm việc, hoặc đôi khi đỏ mặt cho hắn xem những điểm hẹn hò lãng mạn trên điện thoại.


Vì vậy, vào những ngày đẹp trời, khi họ có thể tạm gác việc học sang một bên, dậy sớm, chuẩn bị và ra ngoài hẹn hò như những cặp đôi bình thường khác.


Họ đến một quán cà phê rộng lớn được trang trí như một khu vườn thực vật, nơi Hyunjoon giả vờ là một người trưởng thành chỉ uống cà phê, và họ cũng đến những nhà hàng mì ống nổi tiếng dành cho các cặp đôi, nơi họ cùng cuộn mì và thưởng thức.


Những lúc đó, Jiwoo cười tươi hơn cả ánh nắng mặt trời đang chiếu xuống khuôn mặt cậu. Cậu nhìn hắn cả ngày với nụ cười không tắt, và điều đó khiến trái tim Hyunjoon tràn đầy hạnh phúc đến mức đau nhói.


A… Jiwoo chắc chắn sẽ thích thời tiết này. Họ đã hẹn nhau sẽ đến bãi biển vào một ngày đẹp trời như thế này để thưởng thức món hải sản nướng.


Nghĩ về Jiwoo khiến Hyunjoon muốn gặp cậu ngay lập tức. Vì mục đích ban đầu của hắn là được ở bên cậu vài ngày, hắn định đứng dậy và nhanh chóng chiếm lấy vị trí bên cạnh Jiwoo. Nhưng ngay lúc đó, tiếng cửa mở vang lên. Hyunjoon ngồi bật dậy và nhìn về phía cánh cửa đang hé mở, nơi Jiwoo bước ra.


“Hyunjoon ơi…”


“Ừm, Jiwoo à. Cậu thức rồi hả? Lại đây xem. Thời tiết đẹp lắm. Cậu thích những ngày như thế này mà.”


Khi cánh cửa mở một nửa, toàn bộ cơ thể Jiwoo lộ ra. Ánh mắt Hyunjoon từ khuôn mặt cậu lập tức di chuyển xuống dưới.


“……”


Có vẻ như Jiwoo đã nhặt bất cứ thứ gì rơi trên sàn để mặc, vì cậu đang mặc chiếc áo phông của Hyunjoon. Đối với Jiwoo, chiếc áo dài đến tận đùi, nhưng… cậu không mặc quần, và đôi chân thon dài, trắng muốt của cậu lộ ra hoàn toàn dưới gấu áo.


“Cậu không mặc quần mà ra ngoài à? Jiwoo của tớ táo bạo quá ha. Ai bảo cậu mặc đồ gợi cảm thế này rồi ra ngoài? Nếu ai đó nhìn thấy thì sao?”


“Tại sao cậu lại bỏ tớ một mình… rồi ra ngoài?”


Còn tiếp...

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo