Tư Duy Ngược - Chương 77 - H+

Chương 77 - H+
 
"Đôi khi, tôi thật sự muốn biết, trong đầu anh đang nghĩ gì."
 
"..."
 
"Anh không nghĩ là mình vô ơn sao? Tôi đã cho anh ăn, tắm rửa cho anh, làm mọi thứ cho anh, và anh trả ơn tôi bằng cách bỏ trốn. Thật không thể tin được.”
 
"Ưm!"
 
Đột nhiên, gáy bị túm chặt, lực ấn xuống mạnh khiến anh gục về phía trước trước khi kịp kêu lên. Đúng lúc Ji Wook giãy giụa nên vô ý đập đầu vào cổ Soo Hyuk.
 
"..."
 
Bóng người khổng lồ phía sau lay động. Khoảnh khắc anh cảm nhận được sự chuyển động, tim đột nhiên chùng xuống, không, là cảm giác máu trong người cạn kiệt. Như phát hiện Ji Wook nín thở, Joo Yeon áp sát từ phía sau, cười khẽ:
 
"Sao đột ngột dừng lại? Căng thẳng à? Anh bảo của tôi không sao mà."
 
"Đợi, đợi đã..."
 
“Anh run nhiều quá. Thật đáng thương."
 
Từ xương cụt đến khoảng trống giữa hai mông, giữa các khớp xương, cái lỗ từng bị người khác chiếm đoạt, rồi lần nữa ngay trên nó, khối thịt cứng của Joo Yeon chà xát đầy ẩn ý. Một điềm báo khủng khiếp ập đến. Áp lực nặng nề ép vào lối vào, trong chốc lát biến thành cơn đau như xé toạc. Ji Wook trợn mắt.
 
“Khoan--khoan đã, khoan đã, a, a, a... a a...!!"
 
"Bụng anh chứa được nhiều hơn thế, chừng này chưa đủ."
 
Đầu dương vật cùn ép mở lối vào, chui vào chỗ giao nhau. Dương vật cứng, vô tri vô giác cố sức cọ xát, không ngừng ép về phía trước và lối vào đang kháng cự từ từ mở rộng. Ji Wook há to miệng, lắc đầu như co giật. 
 
‘Không…không, đừng. Không vào nổi!’ 
 
Đau đớn khiến tai anh đỏ bừng, tim cũng đập thình thịch.
 
Kwon Ji Wook gần như phát điên. Joo Yeon dùng một tay ôm chặt cơ thể đang giãy giụa. Bỏ qua tiếng kêu la, vùng vẫy điên cuồng của anh, cậu giữ chặt dương vật mình để nó không bị tuột ra. Dù khó khăn mở rộng lỗ nhỏ hẹp hơn tưởng tượng, nhưng khóe miệng cậu không hề hạ xuống. Áp lực bên trong tăng lên cũng khiến Soo Hyuk khó chịu. Im lặng suốt, giờ một tiếng rên đau đớn thoát ra.
 
Chỉ một cái dương vật to cũng đã đủ khuấy đảo bên trong anh. Nhưng giờ đây, với một cái nữa được thêm vào, Kwon Ji Wook hầu như đến rên cũng không thành tiếng. Sợ rằng phần thân dưới của mình có thể bị tổn thương, anh run rẩy, và cuối cùng bật khóc, cuộn tròn lại. Ji Wook thở hổn hển, nghẹn ngào và nức nở.
 
"Cứu… cứu tôi, a..."
 
'Cái này, đúng là...'
 
Mới vào được nửa đã khóc lóc thảm thiết đến vậy, thật khó xử. Joo Yeon khúc khích, thở dài rồi cười nhẹ. Cậu muốn giày xéo anh thêm chút nữa. Hành động này, dù sao đi nữa, cũng là một hình phạt. Vốn đã chịu đựng đến giới hạn, Joo Yeon vô thức đẩy phần còn lại của dương vật sâu vào Kwon Ji Wook. Cơ co thắt nguy hiểm cuối cùng cũng bụp một tiếng rách toạc.
 
"Ứm, khục...!"
 
"A, đợi đã, cậu… quá..."
 
"Quá chặt." 
 
Joo Yeon thì thầm, nhưng với Ji Wook đó chỉ là một cái cớ. 
 
‘Rõ ràng mình mới là người sắp chết đến nơi, thằng nhóc này có gì mà chặt?’ 
 
Anh cúi đầu áp trán lên vai Soo Hyuk vẫn nằm bất động, khóc nức nở. Phần bụng áp vào Soo Hyuk, dù không cố nhìn, vẫn cảm nhận được sự phồng lên dị thường. Hình dáng đó khiến anh sợ không dám xác nhận.
 
Dù là Park Joo Yeon đang hăng hái thúc vào cái lỗ hậu cố chống cự sự xâm nhập bất thường, hay Kim Soo Hyuk vẫn cương cứng, chịu đựng với tiếng rên đau đớn, đều đáng sợ như nhau. Mỉa mai thay, lòng tự trọng tưởng đã vứt bỏ từ lâu, nhưng dường như vẫn còn một chút sót lại, khiến bản thân cuối cùng tự đẩy mình vào cảnh khốn khổ và bị dày vò đến cùng. Dù cơ thể vẫn còn dục vọng như tro tàn chưa tắt thúc giục tiến lên, nhưng trái tim vẫn không buông bỏ vinh quang không còn tồn tại.
 
Nỗi đau không thể chịu nổi bắt đầu từ đó. Bên trong chật hẹp bị ép từ từ, Joo Yeon ưỡn thẳng lưng. Rồi sau đó cậu túm chặt sau đầu Ji Wook ấn mạnh xuống và thụp, thụp, dữ dội đâm vào. Lối vào vốn khô khốc khó vào, giờ ướt đẫm vì máu mới chảy. Nhưng làm chất bôi trơn thì chưa đủ.
 
"A! A! Đau, kia, ư ư!"
 
"Ha, sao thế, dù không thô bằng nắm tay, nhưng cũng tạm được nhỉ. Anh thậm chí còn không ngất đi."
 
Joo Yeon trên người anh vật lộn một lúc, mỗi khi cảm thấy phản ứng cơ thể bên dưới yếu đi, cậu lại túm tóc và lắc anh, hoặc thúc sâu vào những nơi mà dương vật của Kim Soo Hyuk không thể chạm tới, khuấy đảo bên trong anh một cách hỗn loạn, đâm mạnh khiến bụng cuộn lên. Cậu chìm đắm trong hành động đến mức không ngừng lắc hông, mồ hôi lấm tấm trên má.
 
Nụ cười thoáng hiện trên môi Joo Yeon dần đông cứng theo hành động. Dù nhiệt độ cơ thể tăng cao, nhưng đầu óc càng thêm lạnh lẽo. Cậu nhìn xuống lưng Ji Wook đang run rẩy dữ dội, từ từ đưa tay, từ gáy trượt xuống xương bả vai, dọc theo xương sống vuốt ve cơ lưng ẩn dưới vải, như đang đo đạc đường nét.
 
Chỉ đến mức này thôi sao? Joo Yeon luôn dành chút thương cảm cho Ji Wook. Dù biết mình không có tư cách đó.
 
Joo Yeon nghiến răng khi cậu thúc nhanh vào lối đi giờ đã chật hơn. Dù đau đớn, mỗi lần đều đâm mạnh đến chết, cơ thể Ji Wook không nhịn được co giật nhẹ một cách trung thực theo mỗi cú thúc.
 
"Ha, dừng lại, làm ơn... dừng lại... á, hừm..."
 
Ngay cả bản thân cậu cũng thấy hình phạt này tàn nhẫn, dù tất cả là xứng đáng.
 
Joo Yeon chép miệng. Nghĩ như vậy giúp cậu lấy lại bình tĩnh. Dù dương vật Soo Hyuk đang áp sát với mình không hề có dấu hiệu nguội đi khiến cậu bực bội, nhưng cũng vì thế Joo Yeon có thể tập trung hoàn toàn vào việc hành hạ, phá hủy Ji Wook. Động tác hông vừa dịu đi chút lại trở nên thô bạo. Ji Wook chớp mắt mệt mỏi liên hồi. Mỗi lần chớp, nước mắt lại rơi xuống áo Soo Hyuk.
 
"Mỗi lần đâm vào… ừm, vẫn siết chặt, run rẩy..."
 
"Ưm, hừm, ưm... Tôi, tôi xin lỗi, hừm..."
 
"Anh thực sự nghĩ mình có thể thỏa mãn với dương vật của cái thứ này sao? Anh nghĩ cái lỗ dưới thân kia ai đâm cũng được? Tôi không tài nào hiểu nổi, sau ngần ấy thời gian, luôn được cái của tôi không ngừng đâm vào…Thì anh tưởng mình còn có thể được người khác thỏa mãn ngoài tôi sao?”
 
“Đâu cần bỏ trốn, sao phải chạy?”
 
Giọng Joo Yeon trầm đục vang lên. Cũng vì thế, cả thể xác lẫn tinh thần Ji Wook đều đã đến giới hạn.
 
Có lẽ, từ khoảnh khắc nhốt anh trong phòng cho đến hôm nay, những hành vi liên tiếp kia chính là kế hoạch chờ đợi con mồi giãy giụa của Joo Yeon.
 
Trong cơn mê man, hình ảnh thảm hại của Soo Hyuk hiện lên, chiếc quần lót chùm qua đầu. 
 
‘Đ*t mẹ, đây có phải là kế hoạch của bộ não bé tí của mày không? Chết tiệt, khổ sở thế này chỉ để kết thúc như vậy sao?’ 
 
Đúng là minh họa sống động cho câu "tự đào mồ chôn mình". Trên gương mặt ướt đẫm nước mắt của Ji Wook, bỗng nở nụ cười cay đắng. Ngay sau đó, anh cảm nhận khoái cảm từ cú đâm mạnh dưới thân, như bị ép chặt ở đâu đó trong bụng. Ngay lập tức, tầm nhìn anh chợt tối sầm, cơ thể và suy nghĩ trong đầu đứt đoạn, như cầu chì cháy rụi.
 
"Hứ, a... Ha..."
 
“Ư ư, ư…”
 
"Chừng này mà cũng... haha."
 
Joo Yeon cười yếu ớt. Ji Wook đã bất tỉnh, tiếp tục cũng vô nghĩa. Vốn chỉ để thưởng thức phản ứng của Ji Wook mới làm, với lại dương vật Soo Hyuk áp vào của cậu cũng chẳng thoải mái gì. Nhưng vẫn phải giải tỏa, nên sau vài lần đâm nữa thì xuất tinh. Lợi thế của việc Kwon Ji Wook bất tỉnh là Joo Yeon có thể thúc tự do mà không cần lo lắng về hai dương vật bên trong.
 
Joo Yeon rút dương vật to lớn của mình ra với lực mạnh. Lỗ mở rộng nhanh chóng khép lại, bao chặt quanh dương vật Soo Hyuk. Việc hắn có xuất tinh hay không, cũng không liên quan đến cậu. Xuất càng nhiều, lần sau đâm vào càng dễ, vậy có lẽ đó là một điều tốt? Cậu gạt bỏ suy nghĩ vẩn vơ, ổn định hơi thở gấp gáp.
 
Vừa mới vừa lúc trước, còn quấn lấy nhau như chó, giờ Joo Yeon đã chỉnh tề trang phục, mở cửa. Lee Woo Jin, người đã bị đuổi ra ngoài trước đó, đang đứng đó, dựa hờ hững vào giá giày.
 
"Chuẩn bị xong chỗ chưa?"
 
"Xong xuôi cả rồi."
 
Ba người ở quần nhau không ít thời gian, vì vậy có đủ thời gian để chuẩn bị mọi thứ. Joo Yeon đưa hai người mà cậu đã dọn dẹp bên trong ra. Một là Soo Hyuk bầm dập đầy máu me, nằm bất động. Một là Ji Wook bị trói tay sau lưng, đeo còng.
 
"Lee Sang Jin đâu?"
 
"Đi dọn dẹp rồi."
 
"Tôi đã chán ngấy việc thấy cậu ta làm trò, nên thế này là tốt."
 
Dù chỉ là hội thoại bình thường, Woo Jin vẫn thấy khó chịu vô cớ. Joo Yeon nghiêng đầu hỏi có chuyện gì, hắn lập tức đáp:
 
"Cậu ổn chứ?"
 
"Hỏi làm gì?"
 
"Những kẻ cậu bảo tập hợp. Chẳng phải bọn nhóc đó cũng là loại như Kwon Ji Wook sao?"
 
Park Joo Yeon hiểu ý hắn. Điều đó không hoàn toàn sai. Chúng đều có chút tiếng tăm thời đi học, nổi tiếng vì tai tiếng của mình. Khác biệt có lẽ là chúng đối lập với Ji Wook. Nhưng Joo Yeon giờ không rảnh quan tâm ai khác ngoài Ji Wook. Cậu khẽ nhếch cằm.
 
"Đừng quan tâm giả tạo. Cứ làm tốt việc của mình cho đến cuối cùng."
 
"À, vâng. Tôi lại nhiều chuyện rồi."
 
"Đây là lần cuối cùng cho cả anh và tôi nữa."
 
Woo Jin im bặt, lặng lẽ nhìn Joo Yeon. Hắn đã bắt đầu thấy nhẹ nhõm. Joo Yeon - kẻ cả đời ám ảnh bám lấy Ji Wook, chỉ có thể cảm thấy an ủi từ hành vi liên quan đến hắn - thật đáng thương. Nhưng quan hệ giữa hắn và Joo Yeon chưa đủ sâu để làm gì hơn cho nhau. Dù sao, như lời cậu nói, đây đã là lần cuối. Woo Jin quyết định không quan tâm nữa.
 
"Nhân tiện, cậu định chuyển những người này đi như vậy sao? Ngay cả tên kia nữa?"
 
"Nhìn hắn ngốc nghếch bám lấy Ji Wook, thảm hại quá. Tôi muốn tạo ra một cái cớ rằng tôi không còn lựa chọn nào khác."
 
"Chắc chắn hắn nghĩ anh nói dối. Hắn đã coi cậu là một kiểu… phản diện của thế kỷ rồi.”
 
"Dù vậy cũng không quan trọng."
 
Ji Wook không xứng đáng nhận tình yêu thái quá từ bất kỳ ai. Có lẽ vì thế, Joo Yeon mới khó chịu khi người khác để ý đến anh. Anh phải cho mọi người thấy, sau vẻ ngoài thô lỗ đó là trái tim giỏi chà đạp tình cảm người khác. Nếu ngay cả điều này cũng không làm được...
 
"Chỉ cần anh biết tôi đã sống kìm nén đến mức nào, là đủ."
 
Joo Yeon lẩm bẩm như tự nói, bước đi trước.
 
Bình luận
shalalaxx
shalalaxxChương 77 - H+
Đọc cảnh H mà nhăn cả mặt tim đập chân run
Trả lời·27/06/2025
tiny277
Hóng quá tr hóng
Trả lời·27/06/2025
tkstan9597
tkstan9597Chương 77 - H+
Đọc mà ứa gan, sau đợt này còn đợt nữa khủng bố hơn. Phá hủy đến tận cốt lõi:))
Trả lời·Xem 2 câu trả lời·27/06/2025
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo