Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%
Hyeon Dan-ryeong bước vào Cung Thái Tử và được cung nhân dẫn đến phòng làm việc, Thái tử đang nói chuyện với Khanh Đại Phu.
"Thần Hyeon Dan-ryeong xin bái kiến Thái tử điện hạ."
Hyeon Dan-ryeong vừa hành lễ thì Thái tử đã nhìn anh và vui vẻ cười nói "Đến rồi à.", rồi đứng dậy. Anh bảo Khanh Đại Phu đợi một lát rồi dẫn Hyeon Dan-ryeong vào phòng trà bên cạnh phòng làm việc, xem ra hai người sẽ không nói chuyện lâu đâu.
Hyeon Dan-ryeong đi theo Thái tử vào phòng trà, anh cảm nhận được ánh mắt của Khanh Đại Phu đang lén lút nhìn mình nên anh đã nhìn thẳng vào mắt ông ta với vẻ mặt vô cảm. Khanh Đại Phu giật mình chớp mắt rồi lén lút tránh ánh mắt của anh, sau đó Hyeon Dan-ryeong mới bước vào phòng trà.
Cánh cửa đóng lại sau lưng Hyeon Dan-ryeong, Thái tử bất chợt bật cười khẽ.
"Có chuyện gì vui sao thưa điện hạ."
"Không, ta thấy cách ngươi đối xử với Khanh Đại Phu thì ta thấy ta chẳng cần phải lo lắng gì cho ngươi cả."
Thái tử vừa cười ha hả vừa ngồi xuống, Hyeon Dan-ryeong ngồi xuống đối diện theo cử chỉ của anh, anh nghĩ thầm người này đúng là không thể lơ là được, luôn ngấm ngầm quan sát mọi thứ. Có lẽ Thái tử cũng biết được những suy nghĩ của Hyeon Dan-ryeong đang cúi đầu nói "Thần xin tạ tội" rồi.
Thái tử tốt bụng này đã luôn xem Hyeon Dan-ryeong là người nhà và nói "Dù có huyết thống hoàng tộc nhưng dù sao con cũng là con cháu của gia tộc Hyeon, hơn nữa dù có tính toán đến quan hệ họ hàng thì chúng ta cũng rất xa cách, dù sao thì ta cũng coi con như em trai ruột của ta, lúc riêng tư con có thể thoải mái gọi ta là đại ca." Dù anh có nói như vậy đi chăng nữa thì Hyeon Dan-ryeong chưa từng đối xử với anh một cách thoải mái như anh em ruột ngay cả khi chỉ có hai người, nhưng có lẽ do anh đã nghe những lời đó quá nhiều lần hoặc do chính Thái tử đã đối xử với Hyeon Dan-ryeong như em trai của mình nên anh đã coi Thái tử gần gũi như một người anh họ hơn là một người ngoài.
Vì vậy từ trước đến giờ Hyeon Dan-ryeong luôn tôn kính Thái tử nhưng anh chưa từng cảm thấy mình bị lép vế hay bị áp bức...... nhưng bây giờ anh lại cảm thấy khó có thể nhìn thẳng vào Thái tử một cách đường hoàng.
"Ngươi đã vất vả rồi. Đây có phải là lần đầu tiên ngươi bị tống vào ngục không?"
"Vâng. Không ngờ lại thoải mái đến vậy. Nhưng ngục cũng có người nói chuyện nên điều đó không tốt cho lắm."
"Haha, sao đến tận trong ngục mà cũng nghe được chuyện bên ngoài thế? Ta tò mò quá, hãy kể cho ta nghe đi."
Hyeon Dan-ryeong kể cho Thái tử nghe những câu chuyện mà anh đã nghe được trong ngục và quan sát anh từ đầu đến chân, nhưng anh đã sớm bỏ cuộc. Vị điện hạ này vẫn luôn có một bầu không khí điềm tĩnh và thản nhiên, anh ấy chắc chắn là một người tốt nhưng lại rất khó đoán.
"Ngục cũng là nơi con người sống mà. Ta đôi khi cũng nghĩ rằng những lúc công việc mệt mỏi thì thà chui vào ngục sống còn hơn, không phải gặp ai không phải nghe gì có khi lại thoải mái hơn, nhưng xem ra không phải vậy rồi."
"Thậm chí ở đó còn có một tên đạo tặc họ Im có cái miệng rất thối nữa, nếu ngài kể chuyện này cho hắn nghe thì chắc chắn hắn sẽ mắng ngài là ngài đang nói những lời vô nghĩa cho mà xem."
"Hahaha, đạo tặc họ Im à, vậy ra hắn là người đã giúp đỡ em trai ta sao. Ta muốn gặp hắn một lần quá."
Hyeon Dan-ryeong thầm kinh ngạc khi nghe những lời nói thản nhiên đó nhưng anh không hề lộ ra vẻ gì. Thì ra đây là lý do tại sao người này lại khó đoán đến vậy. Không biết ngài ấy đã biết đến đâu rồi. Nhưng anh lại không hề cảm thấy cảnh giác bởi vì anh đã biết và cảm nhận được rằng Thái tử là người có phẩm hạnh tốt.
"Mà chuyện ngươi ân ái với em trai ta ở Tử Kiến Điện đêm qua, có thể coi đó là ngươi đã đồng ý làm theo ý muốn của Hyo-gang không?"
Hyeon Dan-ryeong nhận ra câu hỏi mà Thái tử vừa thản nhiên mỉm cười hỏi mới là câu hỏi quan trọng nhất mà anh phải giải đáp trong buổi gặp mặt này, nhưng anh không suy nghĩ lâu mà gật đầu.
"Vâng, đúng vậy."
Nghe câu trả lời dứt khoát và ngắn gọn đó, Thái tử nhìn chằm chằm vào Hyeon Dan-ryeong rồi mỉm cười cay đắng.
"Vậy sao. Cuối cùng chuyện đó cũng xảy ra rồi."
"Thần xin lỗi vì đã khiến ngài phải lo lắng. Dù con đường phía trước có gian nan đến đâu đi chăng nữa......"
Hyeon Dan-ryeong cúi đầu, Thái tử khẽ vẫy tay.
"Không phải đâu. Ta hoàn toàn không có ý trách ngươi nên đừng hiểu lầm. Hơn nữa ta cũng không cho rằng con đường phía trước sẽ gian nan gì đâu nên cũng không lo lắng gì nhiều đâu. Ta tin Hyo-gang sẽ làm tốt thôi. Mà...... mẫu hậu có vẻ hơi thất vọng thì phải. Vì một khi ngươi đã đồng ý làm theo lời nó thì Hyo-gang sẽ không kết hôn và sinh con nối dõi nữa đâu."
Hyeon Dan-ryeong không biết phải trả lời như thế nào trước những lời nói đó của Thái tử nên anh chỉ im lặng một lúc rồi cúi người nói.
"Thần đã phạm phải tội lớn với Hoàng Hậu nương nương, thần không biết phải làm sao để chuộc lỗi nữa......"
"Ô hô, đừng nói vậy. Dù Mẫu Hậu có buồn một chút nhưng Mẫu Hậu lại cảm ơn ngươi đó. Sáng nay Mẫu Hậu đã đến Tử Kiến Điện và thấy sắc mặt Hyo-gang tươi tắn và tràn đầy sinh lực chỉ sau một đêm và cảm thấy nhẹ nhõm hơn rồi. Hôm nay Mẫu Hậu sẽ nghỉ ngơi nhưng có lẽ Mẫu Hậu sẽ sớm gọi ngươi đến để khen thưởng ngươi thôi."
"Thần xin tạ tội. Thần chỉ mong hoàng hậu bớt lo lắng phần nào thôi."
Anh đã làm gì đáng để được khen thưởng chứ. Anh chỉ làm những chuyện đáng bị tống vào ngục thôi. Hyeon Dan-ryeong đáp lời với tâm trạng phức tạp.
"Haha, ngươi cũng biết rằng Hoàng Hậu vốn dĩ hay lo lắng mà. Đặc biệt là với em út thì Mẫu Hậu lại càng yêu thương hơn nên dù không cần phải lo lắng gì cả Mẫu Hậu vẫn cứ lo lắng ấy mà."
"Có lẽ là do lần này sức khỏe của ngài ấy đã bị ảnh hưởng quá nhiều......"
"Ừm, Hyo-gang chỉ cần không ăn uống gì thì người sẽ gầy đi trông thấy nhưng chỉ cần nó ăn uống đầy đủ thì sẽ nhanh chóng trở lại như cũ thôi nên ngươi không cần phải lo lắng nhiều đâu, ta đã nói đi nói lại nhiều lần như vậy rồi nhưng Mẫu Hậu vẫn không yên tâm thì biết làm sao."
Anh lại thấy người này nói năng có phần lạnh lùng so với một người luôn quan tâm và yêu thương em trai mình đến vậy, Hyeon Dan-ryeong thầm ngạc nhiên và đáp.
"Dù sao thì ngài ấy cũng đã ngất xỉu đến mức đó mà."
"Haha, chỉ là nằm một chút thôi chứ sao lại ngất xỉu được chứ. Ngươi cũng biết rõ đứa trẻ đó khỏe mạnh đến mức nào mà."
Nghĩ lại thì đúng là như vậy. Khi nhìn lại những ngày tháng đi huấn luyện ở Bách Tuyến Đoàn thì trong số những thành viên đoàn toàn những đứa trẻ khỏe mạnh, điện hạ vẫn luôn nổi bật nhất, điện hạ đã một mình dìu đỡ những thành viên khác ngay cả khi đã vất vả đi săn bắn trên núi non suốt bảy ngày chỉ ăn đồ khô.
"Nhưng con người, một khi tinh thần suy sụp thì dù có khỏe mạnh đến đâu đi chăng nữa thì cơ thể cũng sẽ nhanh chóng suy yếu theo mà thôi......"
Hyeon Dan-ryeong nghiêng đầu suy nghĩ một lát rồi đưa ra một câu trả lời hợp lý. Thái tử vuốt cằm và nhìn anh chăm chú rồi gật đầu đồng ý.
"Ừm, cũng có lý. Dù ta chưa từng thấy ai có tinh thần vững vàng như em út của ta ngay cả trong số những người lớn tuổi, ...... ừ, có lẽ là vậy thật. Dù sao từ nhỏ nó đã đặc biệt quý mến ngươi hơn ai hết mà."
Thái tử nói với giọng như thể anh sẽ không đồng ý nhưng anh sẽ hùa theo ngươi một chút, rồi anh bất chợt cười ha hả.
"Ngay cả khi đang chơi bài vui vẻ với mấy ông anh nó mà chỉ cần thấy ngươi từ xa thôi thì nó sẽ lập tức bỏ ngang và chạy đến chỗ ngươi, bọn ta còn cười nhau rằng 'Nó thích thầy hơn là thích chơi bài, đúng là một chuyện vừa gương mẫu vừa kỳ lạ', ta nào ngờ chuyện sẽ thành ra như vậy......, ......Ta cảm thấy hình như ta đã lờ mờ đoán ra được điều gì đó rồi."
Hyeon Dan-ryeong thoáng chút ngượng ngùng khi nghe những lời đó, nhưng rồi anh tập trung vào một vấn đề khác và nhíu mày nhìn Thái tử.
"Nói mới nhớ, thần nghe nói điện hạ đã dạy Hyo-gang đánh mạt chược. Ngài không có gì làm hay sao mà lại đi lôi kéo một đứa trẻ như vậy để chơi cờ bạc vậy."
"Ừm? À, ta thấy mấy đứa em ta chơi mạt chược nên thằng nhóc đó hồi còn bé đã hỏi ta luật chơi là gì nên ta mới dạy nó thôi, nhưng ta không chơi cờ bạc với nó đâu. Trương Giang Hầu hay Thu Xuyên Lang gì đó, ta chưa từng thua ai khi chơi mạt chược cả, nhưng khi chơi với thằng nhóc đó ta lại thường xuyên thua đó chứ."
Hyeon Dan-ryeong không biết phải bắt đầu từ đâu nên chỉ im lặng một lúc rồi thở dài. Nói chuyện đã qua để làm gì. Trong lúc đó Thái tử vẫn không biết chuyện gì đang xảy ra và mỉm cười nhìn Hyeon Dan-ryeong, rồi anh có vẻ như sắp đứng dậy và nói.
"Dù thế nào đi chăng nữa ta cũng yên tâm phần nào khi ngươi quyết định ở bên cạnh Hyo-gang rồi. Vậy nhờ ngươi chăm sóc em út của ta nhé."
"Thần sẽ cố gắng hết sức để phò tá điện hạ."
"Ừm. Ngươi vào Khang Vương Phủ thì ta sẽ mất đi một nhân tài đáng tiếc, nhưng ta cũng không còn cách nào khác. Ta chỉ có thể nhường ngươi thôi. À mà ngày kia là đại quan, ta sẽ cho phép ngươi vào cung vào ngày hôm đó, thích thì cứ đến đi. Dù sao sau khi kết thúc đại quan thì ta sẽ dẫn đoàn người đến Khang Vương Phủ ngay thôi, ngươi không có quan chức gì nên chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn thôi."
"Thần xin đa tạ ân điển của điện hạ."
Vốn dĩ anh định xin phép được vào cung để nhìn từ xa trong lễ đại quan, Hyeon Dan-ryeong cúi người hành lễ thật sâu. Thái tử gật đầu rồi đứng dậy, Hyeon Dan-ryeong cũng đứng dậy theo và hỏi.
"Nhân tiện cho thần hỏi ngài Hyo-gang dạo này thế nào rồi ạ."
"Chắc nó đang ở Tử Kiến Điện vì bị ra lệnh cấm túc thôi. Ta không cấm nó ra ngoài nhưng ta không cấm người khác vào thăm nó mà, ghé qua đó đi rồi hẵng về. ......À, nhưng có lẽ bây giờ có nhiều khách đến thăm nó lắm đó. Ta nghe nói mấy tên quyền thần đã ấp ủ ý định từ lâu, sau khi nghe chuyện xảy ra đêm qua thì chúng đã túm năm tụm ba chạy đến đó ngay lập tức đó. Trong số đó ta đã chọn ra khoảng mười người có địa vị cao và giỏi hùng biện để đến đó."
Hyeon Dan-ryeong dựng tóc gáy. Anh đã đoán trước rằng điện hạ sẽ phải chịu đựng một mình, nhưng anh không ngờ rằng điện hạ vẫn đang phải chịu đựng ngay cả vào thời điểm này.
Anh nóng lòng muốn đến đó ngay lập tức và vô thức bước nhanh hơn, Thái tử thấy vậy thì khẽ cười và bước nhanh hơn để nhường đường cho Hyeon Dan-ryeong.
"Sau khi ngươi vào Khang Vương Phủ thì ta sẽ khó có thể gặp ngươi thường xuyên như bây giờ. Dù sao thì bây giờ ngươi cũng không được vào cung nữa rồi nên cũng không bằng trước đây, nhưng dù sao Khang Vương Phủ cũng ở ngay gần Thành Đô thôi, thỉnh thoảng ngươi và Hyo-gang hãy ghé qua đây nhé."
"Vâng, thần nhất định sẽ làm vậy. Vậy thần xin cáo lui ạ, điện hạ hãy bảo trọng ạ."
Hyeon Dan-ryeong cúi người hành lễ thật sâu rồi rời khỏi phòng làm việc, Thái tử vẫn mỉm cười rộng lượng nhìn theo anh cho đến khi anh khuất bóng.
Khanh Đại Phu vẫn đang đợi anh, thấy Hyeon Dan-ryeong vừa rời khỏi phòng làm việc thì vội hỏi "Điện hạ, sao ngài lại cười như vậy ạ." với vẻ tò mò muốn biết anh và Hyeon Dan-ryeong, nhân vật chính của những tin đồn đang lan truyền ầm ĩ hiện nay, đã nói chuyện gì trong phòng trà. Nhưng trái với những gì Khanh Đại Phu mong đợi, Thái tử lại nghiêng đầu và nói sang chuyện khác.
"Ừm, không, ta chỉ nghĩ rằng Dan-ryeong tên kia là một người rất tài giỏi và sắc sảo nhưng không ngờ thỉnh thoảng nó lại có những mặt sơ hở đến vậy."
"Điện hạ nói sơ hở là có điểm gì đó không đủ tốt sao ạ....... Nhưng Sứ Quân đã từ quan rồi nên tiểu nhân nghĩ ngài không cần phải quá lo lắng về chuyện đó đâu ạ."
"Không, ta không nói đến chuyện công việc mà chỉ là những chuyện nhỏ nhặt thôi,"
Thái tử nói đến đó rồi vuốt cằm và lẩm bẩm một cách mơ hồ "Nếu nhìn rộng ra thì cũng có thể không phải là chuyện nhỏ nhặt.", rồi suy nghĩ một lát và thản nhiên cười.
"Nhưng mà, vốn dĩ sự thật là thứ gì đó rất mơ hồ, người ta biết gì thì đó chính là sự thật, nếu bản thân không biết thì sự thật cũng không còn là sự thật nữa. Vậy thôi vậy. Ta không thể hơn con mình một tấc được, ta cũng thích Dan-ryeong nhưng ta yêu thương em trai ta hơn một chút. Ta cứ giả vờ như không biết gì đi. Nào, chúng ta hãy tiếp tục câu chuyện mà chúng ta đang nói dở đi."
Thái tử ngồi xuống đối diện với Khanh Đại Phu và mỉm cười.
Lúc này Khanh Đại Phu mới lấy lại tinh thần. ông thầm nhủ không thể lơ là dù chỉ một chút trước mặt người luôn mỉm cười rộng lượng và giản dị này, bởi vì người có thể nhìn thấu mọi thứ chính là vị điện hạ này.
------------
Hyo-gang là một học trò đáng tự hào và đáng khen ngợi trong mắt người thầy như anh. Dù Hyeon Dan-ryeong chỉ dạy cho cậu một ít võ nghệ và thỉnh thoảng cùng Neung-cheon tranh luận về một chủ đề khi Neung-cheon giảng giải cho cậu, nhưng chỉ với bấy nhiêu thôi cũng đủ để Hyeon Dan-ryeong biết rõ Hyo-gang là một nhân tài xuất chúng đến mức nào. Thậm chí cậu không chỉ xuất sắc trong một lĩnh vực mà còn xuất sắc trong nhiều lĩnh vực khác nhau, không có lĩnh vực nào mà cậu không giỏi cả. Trong số đó còn có cả tài hùng biện, cậu không chỉ giỏi diễn đạt những gì mình biết bằng lời nói mà còn có tài chọn ra những lời nói cần thiết đúng lúc và đúng chỗ.
Hyeon Dan-ryeong đã cho rằng dù những tên quyền thần uyên bác có ấp ủ ý định từ lâu và kéo đến đó thành bầy đàn thì cũng không có gì đáng lo lắng cả, nhưng bước chân của Hyeon Dan-ryeong đến Tử Kiến Điện vẫn cứ nặng nề.
Anh không quan tâm đến việc thắng hay thua. Anh chỉ lo lắng cho người đã suy yếu và loạng choạng đến tận ngày hôm qua sẽ mệt mỏi đến mức nào khi phải đối diện với những cái miệng ồn ào đó.
Hyeon Dan-ryeong không hề bận tâm đến những ánh mắt của những người đi ngang qua liên tục đổ dồn về phía anh mà vẫn tiếp tục bước đi không ngừng, anh dừng bước lại khi đi ngang qua Nguyên Đường Điện.
ở Nguyên Đường Điện sẽ tổ chức lễ đại quan,nơi được tân trang lại bằng cách huy động hàng trăm nhân công, từ những phiến đá được lát một cách vừa vặn và gọn gàng đến những bức điêu khắc trên nóc nhà, mọi thứ đều được tân trang lại một cách chi tiết và đẹp đẽ.
Hyo-gang sẽ đội vương miện đứng trên cái bục cao đó và nhìn bao quát toàn bộ không gian rộng lớn bên dưới, cảnh tượng đó chắc chắn sẽ rất hùng vĩ. Hyeon Dan-ryeong cảm thấy tự hào chỉ với suy nghĩ đó thôi và ngước nhìn tòa kiến trúc tráng lệ đang phô trương uy nghi của mình, rồi đột nhiên anh khựng lại. Anh đã chạm mắt với Neung-cheon đang đứng trên mái hiên và dường như đang xem xét gì đó.
......Trên cái nơi lẽ ra phải tràn ngập điềm lành kia lại có thứ gì đó xui xẻo trèo lên, đúng là quái dị thật. Coi như anh chưa nhìn thấy gì đi.
Hyeon Dan-ryeong tặc lưỡi rồi vội vàng quay người bước đi. Nhưng chưa đi được vài bước thì Neung-cheon đã nhảy xuống khỏi mái hiên và dễ dàng đáp xuống đất bằng cách bám vào liên tiếp các bức tường và xà nhà.
"Ngươi ra ngoài rồi à? Ta định chiều nay đến ngục thăm ngươi nhưng không ngờ ngươi lại ra sớm hơn ta nghĩ đó. Ta biết ngươi sẽ không ở đó lâu đâu mà."
"Sao ngươi lại trèo lên đó vậy."
Hyeon Dan-ryeong nhìn Neung-cheon đang chặn đường mình và tặc lưỡi hỏi. Nhưng khi anh thấy những thành viên của Hoàng Ảnh Quân đang đứng ở đằng xa khẽ ra hiệu bằng tay với Neung-cheon thì anh đã đoán được rằng bọn họ đang xem xét trước những địa điểm mà bọn họ sẽ canh gác trước lễ đại quan.
"Dù sao thì Nguyên Đường Điện cũng đã được sửa sang lại gần như xây mới hoàn toàn mà, ta phải xem xét lại kỹ càng những vị trí canh gác chứ. Chắc là không có chuyện gì thì ta sẽ đứng ở đó thôi."
"Thì ngươi là đứa giỏi leo trèo và nhảy nhót mà không ai bằng, ắt hẳn là do không có nhiều đứa giỏi như khỉ như ngươi nên mới phải chọn ngươi thôi."
Hyeon Dan-ryeong thở dài và lẩm bẩm khi nhìn Neung-cheon đang chỉ tay lên mái hiên nơi hắn vừa nhảy xuống. Vào một ngày trọng đại mà lại có cái tên quỷ quái này trèo lên mái nhà, sau này anh phải tìm bùa trừ tà đến cho điện hạ mới được, anh vừa nghĩ vậy thì Neung-cheon đã nheo mắt cười.
"Cảm ơn ngươi đã khen ta, nhưng sao ta có thể bằng được ngươi chứ. So với ngươi, người có thể trèo tường vượt ngục mà không ai hay biết gì thì ta chẳng là gì cả."
"......"
"Tsk tsk, ngươi đã cố gắng tránh né bằng mọi cách rồi mà cuối cùng chuyện vẫn thành ra như vậy sao. Thôi thì dù sao mọi chuyện cũng đã đến nước này rồi, ta sẽ gạt bỏ những lo toan về tương lai đầy sóng gió sang một bên và chúc mừng ngươi trước đã. Ngươi đã chiếm được người mà ngươi đã thầm thương trộm nhớ bấy lâu nay rồi đó."
"Nói nhỏ thôi. Ai nghe thấy lại hiểu lầm thì sao."
Hyeon Dan-ryeong nhíu mày gằn giọng, Neung-cheon nghe vậy thì bật cười ha hả.
"Ngươi lo bị hiểu lầm trong khi ngươi có biết rằng ngoài kia đang lan truyền những tin đồn về ngươi to như cái trống như thế nào không hả. Ta thậm chí còn nghe nói về một Hyeon Dan-ryeong vừa xảo quyệt vừa đầy tham vọng, đã dùng kỹ thuật phòng the tuyệt đỉnh để nắm giữ Hyo-gang trong tay rồi bày mưu tính kế để thao túng Khang Vương Phủ đó."