Xuân Phong Nạn Mạn - Chương 14

Để có trải nghiệm đọc tốt nhất, mọi người có thể chỉnh Time new roman 20px , giãn dòng 210%-300%

Hoàng cung lại một lần nữa náo loạn.

Hoàng cung ồn ào như ong vỡ tổ, đây đã là lần thứ mấy kể từ đầu xuân đến giờ rồi, chẳng có ngày nào yên bình cả.
Bắt đầu từ việc Hoàng tử út Hyo-gang bỗng dưng hấp hối và được đưa đến từ Trịnh Thịnh Vương Phủ, rồi đến việc Bách Tuyến Đan Sứ Hyeon Dan-ryeong bị tước chức vì liên quan đến Trịnh Thịnh Vương, gần đó Hắc Ảnh Đoàn Trưởng Neung-cheon phải đi đày ở vùng biên cương xa xôi để che đậy tội lỗi cho thuộc hạ của mình, tất cả những chuyện đó đã khiến mọi người rộn ràng bàn tán, chưa được bao lâu thì chuyện kinh hoàng Hoàng tử út và cựu Bách Tuyến Đan Sứ đang chia sẻ tình yêu xác thịt đã bị phanh phui, làm rung chuyển không chỉ Hoàng cung mà còn cả Thành Đô. Để đối phó với sự thật đó, Hoàng tử đã tuyên bố rằng cả đời này sẽ không kết hôn mà chỉ ở bên Hyeon Dan-ryeong, lần này không chỉ Hoàng cung mà cả văn võ bá quan đều kinh hoàng, chưa được bao lâu thì một chuyện nữa lại xảy ra.
Câu chuyện về hai người ở trung tâm của những tin đồn đó đã ngang nhiên làm chuyện dâm loạn trong Hoàng cung tôn nghiêm, thậm chí còn không phải ở nơi bí mật mà là ở khu vườn nơi ai cũng có thể đi lại, đã lan truyền khắp thành trước khi sương sớm tan.
Có lẽ không nơi nào lan truyền tin đồn nhanh hơn Hoàng cung.
Hyeon Dan-ryeong đã dự cảm được từ khi nghe thấy tiếng 'Ôi mẹ ơi' đầu tiên của cung nữ vào đêm qua, rằng bây giờ khi mặt trời mọc, mọi người sẽ nhìn anh như nhìn khỉ. Nhưng dù đã dự cảm và chuẩn bị tinh thần trước, anh cũng không ngờ rằng tin đồn lại lan truyền đến tận trong ngục.
"Người biết nhiều như ngài tại sao lại làm như vậy?"
Hyeon Dan-ryeong vừa bước vào trong song sắt và ngồi xuống thì Woo Ji-oon ở song sắt đối diện đã thở dài và nói thay cho lời chào.
"......Sao lại thế?"
Hyeon Dan-ryeong nhíu mày nghi hoặc hỏi thử, Im Jun-pyeong ở song sắt bên cạnh Woo Ji-oon đã cười khẩy một tiếng rất lớn.
"Ngươi nhất định phải nghe tận tai mới chịu sao? Người ta đồn ầm lên rằng hai người cởi truồng ôm ấp, mút mát, chọc ngoáy nhau ngay giữa thanh thiên bạch nhật đó!"
Quả nhiên là xuất thân đạo tặc có khác. Anh không ngờ rằng tên này lại có thể thản nhiên nói ra những lời đó như vậy. Dù gì thì Hyeon Dan-ryeong cũng là con cháu của một gia đình danh giá, đã sống một cuộc đời tao nhã, anh đã chết lặng trước những lời lẽ thô tục trút lên mình và không nói được lời nào. Im Jun-pyeong nhìn vẻ mặt lạnh lùng vô cảm của anh thì có lẽ cũng thấy hơi quá nên tặc lưỡi và gãi đầu lia lịa.
"Aish......, nửa đêm tên lính canh thay ca bỗng nhiên chạy xộc vào, rồi bọn chúng hớn hở kể lể với nhau ầm ĩ khiến ta mất ngủ, đến rạng sáng ta định ngủ lại một chút thì lần này lại đến lượt những người đi ngang qua bên ngoài huyên thuyên hỏi nhau đã nghe gì chưa đã nghe gì chưa khiến ta lại không ngủ được, bộ ngươi không biết chuyện đó à?! Hả?!"
"Tên này bây giờ đang trút giận lên ai vậy......"
Hyeon Dan-ryeong trừng mắt lạnh lùng để chặn miệng Im Jun-pyeong, trong lòng thì nhẩm lại những lời tên kia vừa nói và cười khẩy một tiếng.
Anh biết rõ rằng tin đồn trong Hoàng cung lan truyền rất nhanh và cũng dễ bị thêu dệt, nhưng chỉ là hôn nhau một chút (chỉ hơi đưa lưỡi vào một chút thôi), ôm nhau âu yếm và vuốt ve một chút (trong lúc đó cổ áo bị xô lệch một chút và những bộ phận kín đáo cũng vô tình chạm vào nhau một chút), vậy mà lại trở thành những kẻ làm những chuyện loạn luân không thể nhìn thẳng mặt trời hay sao.
Hyeon Dan-ryeong từ sáng đến giờ vẫn còn ở Tử Kiến Điện, vừa bước ra khỏi đó thì đã bị tên lính canh đang đứng canh giữ với vẻ mặt cứng đờ bắt giữ và áp giải đến ngục, anh thở dài.
"Ngay cả trong ngục mà cũng nghe được chuyện bên ngoài sao."
Hyeon Dan-ryeong vừa nói thì Woo Ji-oon đã gật đầu.
"Thỉnh thoảng các thành viên trong đội lại đến thăm, hơn nữa các lính canh cũng buồn chán nên họ cũng kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện, rồi cái lỗ thông gió kia cũng vô tình mang tin tức từ bên ngoài vào nên hầu như chuyện gì chúng ta cũng nghe được hết."
"Vậy à."
"Mấy ngày nay cứ có chuyện kinh ngạc xảy ra liên tục nên tiểu nhân cứ bán tín bán nghi, nhưng nghe nói Sứ Quân đã chia sẻ tình cảm với điện hạ ở sân Tử Kiến Điện thì tiểu nhân lại thấy quá hoang đường nên tiểu nhân cứ nghĩ là tin đồn thôi......, giờ gặp ngài ở đây thì hóa ra không phải vậy rồi."
"......, Hãy bớt đi một nửa, lại bớt đi một nửa nữa thì gần đúng sự thật."
Hyeon Dan-ryeong vừa buồn bã lẩm bẩm thì bỗng nghe thấy tiếng vài thái giám đi ngang qua bên ngoài lỗ thông gió và nói chuyện với nhau "Nghe chưa, nghe chưa.", anh đành im bặt.
Anh đã gặp xui xẻo quá lớn rồi, ......Nhưng khi anh bị giam ở đây thì điện hạ sẽ ra sao, anh không biết. Việc điện hạ bị cấm túc ở Tử Kiến Điện thì cũng chẳng sao, dù gì thì ngày đại quan cũng chỉ còn ba ngày nữa thôi, coi như điện hạ không ra ngoài và nghỉ ngơi đầy đủ trong thời gian đó là được, nhưng ngay cả lúc này cũng có vô số văn võ bá quan xúm vào chỉ trích điện hạ, anh lo lắng về điều đó.
Dù thế nào đi chăng nữa chỉ cần anh ra khỏi đây thì anh sẽ không để điện hạ cô đơn ở cái nơi hiểm ác đó nữa, hãy đợi ta một chút, Hyeon Dan-ryeong vừa nghĩ vừa tự nhủ.
"Bây giờ con đường của ngài coi như đã được định sẵn rồi. Sao ngài lại để người khác nhìn thấy cảnh đó khi tình hình đang diễn ra như thế này chứ. Nếu không bị ai nhìn thấy thì sau này còn có thể xoay sở được, nhưng bây giờ thì hết đường rồi."
Woo Ji-oon vừa tặc lưỡi vừa nói nhỏ, có lẽ cậu ta thấy Hyeon Dan-ryeong liên tục thở dài nặng nề nên cảm thấy thương xót anh.
Đúng như lời cậu ta nói, anh vốn dĩ không có ý định bị vạch trần một cách không thương tiếc như thế này, nhưng bây giờ thì anh đã hoàn toàn hết đường chối cãi rồi. Dù có muốn quay đầu lại cũng không còn cách nào nữa. Nếu điện hạ chịu nghe lời anh và dừng lại đúng lúc thì......
"Thôi kệ đi. Vốn dĩ ta cũng không có ý định quay đầu lại mà. Một khi đã quyết tâm hầu hạ Hyo-gang thì cũng chẳng có lý do gì để quay đầu lại cả."
"Nhưng mà, hai người thực sự có quan hệ như vậy sao? ......Haaiz, chuyện gì lạ lùng vậy trời, mấy vị trưởng lão. Cứ tưởng hai người rất quan tâm đến nhau thế nào. ......Hừ hừ, nhưng mà nhìn ngươi lịch sự như vậy ai ngờ cũng làm chuyện đó, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được. Ta lướt qua nhà xí thấy cái đó của điện hạ to vật vã, chắc hẳn là hành hạ ngươi đã đời nhỉ, thế nào, sướng không? To đến mức đó thì có khi rách cả mông chứ chẳng đùa, ngươi cũng ghê gớm thật đó, không ngờ chỗ đó của ngươi lại dâm đãng đến vậy,"
"Nói đến thì,"
Hyeon Dan-ryeong lạnh lùng nhìn Im Jun-pyeong đang đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi và hỏi lại với vẻ không tin nổi, tên kia đang tưởng tượng ra điều gì đó nên cười toe toét và nói ra những lời dâm ô.
"Dạo này Ah-yeong hình như đã lấy lại tinh thần và trang điểm lộng lẫy để đi lại đó. Chắc là có chuyện gì vui rồi đây. Dù gì thì em ấy cũng là một cô gái xinh đẹp đang ở độ tuổi đẹp nhất, có hai ba chàng trai trẻ tuổi tài giỏi vây quanh em ấy thì cũng có gì lạ đâu."
Hyeon Dan-ryeong vừa ác ý nói vậy thì Im Jun-pyeong lập tức im bặt. Im Jun-pyeong trừng mắt nhìn Hyeon Dan-ryeong với vẻ mặt ngơ ngác rồi đột nhiên nổi giận đùng đùng và túm lấy song sắt lắc mạnh.
"Ah-yeong là của ta mà, Ah-yeong phải có chuyện vui với ta chứ, tên chó chết nào dám ve vãn em ấy?! Thằng khốn nào hả?!"
Hyeon Dan-ryeong nhìn Im Jun-pyeong đang nổi giận và la hét đòi anh nói ra là ai và nghĩ thầm 'Quả nhiên dễ thật.' Chẳng bao lâu sau thì lính canh chạy đến và hét lên "Im lặng!!" rồi bỏ đi cũng là chuyện đương nhiên.
Từ bên cạnh Im Jun-pyeong đang tức giận và chán nản nằm bẹp dí xuống, Woo Ji-oon nhìn Im Jun-pyeong qua bức tường vô hình với vẻ thương hại và tặc lưỡi.
"Ngươi đơn giản như vậy mà đến giờ vẫn sống sót được trên đời này, đúng là kỳ tích."
Woo Ji-oon vừa lẩm bẩm như nói một mình vừa khẽ gật đầu khi chạm mắt với Hyeon Dan-ryeong. Chắc hẳn cậu ta đang xin lỗi thay cho người bạn của mình vì đã nói ra những lời thô tục đó.
"Ta đã nói với em ấy rằng ngươi và tên kia vẫn còn sống khỏe mạnh, em ấy đã khóc òa lên một trận đến ướt đẫm cả khăn tay rồi mới lấy lại được tinh thần đó. Em ấy nói nếu anh trai thấy em ấy ủ rũ thì anh ấy sẽ đau lòng đến mức nào, em ấy phải nhanh chóng lấy lại tinh thần thôi, và đúng như lời em ấy nói, ngày hôm sau em ấy đã vui vẻ đi lại bình thường rồi, ngươi không cần phải lo lắng cho em gái của mình đâu."
"Vâng. Cảm ơn ngài."
Woo Ji-oon cúi đầu cảm ơn khi nghe Hyeon Dan-ryeong nói về em gái của cậu ta. Dù không thể hiện ra nhưng có lẽ cậu ta cũng rất lo lắng cho em gái mình nên sắc mặt đã tươi tỉnh hơn hẳn.
"Ngoài ra, tiểu nhân xin chúc mừng ngài đã được vào Khang Vương Phủ."
Woo Ji-oon nói thêm lời chúc, nhưng Hyeon Dan-ryeong lại không thể gật đầu đồng ý với lời chúc này. Một phần là vì anh không quyết định chuyện này một cách vui vẻ, phần khác là vì anh nghĩ đến những khó khăn chồng chất đang chờ đợi mình ở phía trước.
Nhưng dù có nghĩ lại bao nhiêu lần đi chăng nữa thì anh vẫn không thay đổi ý định rằng thà cùng điện hạ đối mặt với những cơn gió lạnh buốt đó còn hơn là để điện hạ cô đơn một mình, Hyeon Dan-ryeong ngập ngừng một lúc rồi đáp "Cảm ơn."
Ngay cả trong lúc này điện hạ chắc hẳn cũng đang gặp khó khăn vì phải đối phó với vô số quan lại đang xúm vào như ong vỡ tổ vì cái tin đồn chết tiệt kia, đó mới là điều anh lo lắng nhất.
Hyeon Dan-ryeong im lặng thở dài rồi nhắm mắt lại. Anh không hề buồn ngủ nhưng đầu anh lại nặng trĩu vì đêm qua anh đã không chợp mắt được chút nào. Nhưng anh còn có thể chợp mắt được, còn điện hạ cũng không ngủ được và không thể nghỉ ngơi vì hết người này đến người khác ra vào Tử Kiến Điện, anh chỉ biết thở dài.
Anh mãi không thể ngủ được nên chỉ nhắm mắt lại như vậy một lúc thì đột nhiên có một giọng nói hỏi anh sau một hồi do dự.
"
ngài Neung-cheon dạo này thế nào rồi ạ."
Hyeon Dan-ryeong mở mắt ra. Woo Ji-oon vẫn giữ tư thế ngay ngắn như trước, mắt nhìn xuống đầu gối.
Tin Neung-cheon, người có liên quan đến tội lỗi mà Woo Ji-oon đã gây ra, bị giáng chức đến Hàm Phán đã lan truyền khắp nơi, dù không ầm ĩ như chuỗi tin đồn liên quan đến Bách Tuyến Đan Sứ nhưng Woo Ji-oon chắc hẳn đã nghe được rồi.
"Vẫn ổn cả. Có lẽ sau khi kết thúc đại quan vào ngày kia thì hắn sẽ lập tức đến Hàm Phán, sau đó sớm nhất là ba bốn ngày nữa thì ngươi cũng sẽ được thả ra khỏi đây thôi. Nhưng dĩ nhiên là ngươi sẽ bị tước chức, ngươi không còn là người của Hắc Ảnh Đoàn hay Hoàng Ảnh Quân nữa."
Woo Ji-oon im lặng gật đầu. Hyeon Dan-ryeong nhìn cậu ta chăm chú rồi tặc lưỡi.
"Hàm Phán vốn dĩ là địa bàn của tên kia rồi. Ở đó hắn sẽ sống sung sướng hơn ở đây gấp trăm lần, ngươi không cần phải lo lắng vô ích đâu. Hắn đâu có bị giáng chức, hắn chỉ là đi chơi hưởng lộc triều đình thôi."
"......"
"Hơn nữa ta cũng không ghét ngươi lắm, ta còn thấy ngươi là một người trung thực và có năng lực nhưng lại vô cùng xui xẻo nên ta rất thương xót ngươi, nên ta sẽ thật lòng khuyên ngươi rằng sau khi ra khỏi đây hãy nhanh chóng trốn đi và chạy xa ngàn dặm đi."

 

Nghe Hyeon Dan-ryeong nói vậy, Woo Ji-oon chìm vào suy nghĩ. Theo Hyeon Dan-ryeong nghĩ thì cậu ta phải tranh thủ cơ hội này mà bỏ trốn thật xa mới đúng chứ, không có gì phải lo lắng đến mức đó cả, nhưng cậu ta lại suy nghĩ đầy trăn trở, điều đó càng khiến anh thấy kỳ lạ. Rồi câu trả lời của cậu ta bất ngờ đánh úp anh.

"Dù thế nào đi chăng nữa nếu ngài ấy đã quyết tâm thì tiểu nhân có trốn cũng không thoát đâu."

Hyeon Dan-ryeong nghĩ đến năng lực và tính cách của cái tên quỷ quái đó, hắn đã không bỏ cuộc bất cứ việc gì đã quyết tâm làm, anh có chút thiếu tự tin mà nói lại.

"Ai biết chừng hắn sẽ thay đổi ý định thì sao."

" sẽ không thay đổi đâu ạ. Cái tính đó làm sao mà thay đổi được chứ."

"....... Đúng là."

Không ngờ ngươi lại biết rõ tên đó đến vậy. Bọn này hóa ra vẫn ngấm ngầm hiểu rõ về nhau đấy.

Woo Ji-oon vẫn không có vẻ mặt u ám như anh nghĩ, cậu ta thở dài một cách nhẹ nhõm và nói.

"Cũng chẳng còn cách nào khác. Dù thế nào đi chăng nữa sự thật là tiểu nhân đã khiến ngài ấy phải đi đày ở vùng biên cương nên tiểu nhân phải đi chào tạm biệt ngài ấy mới được."

"Chào tạm biệt......"

Nếu chỉ dừng lại ở việc chào tạm biệt thì anh sẵn lòng thề thốt, nhưng nhìn cái kiểu nói chuyện của tên này thì có vẻ như cậu ta cũng không hề mơ tưởng rằng cái tên quỷ quái kia sẽ ngoan ngoãn nhận lời chào và tiễn cậu ta đi.

Nếu biết rõ như vậy mà vẫn muốn đâm đầu vào miệng cọp thì anh cũng hết cách. Người ta thường nói tự mình tạo ra số phận cũng đâu phải là vô cớ.

Hyeon Dan-ryeong nghĩ rằng anh nên dừng can thiệp vào chuyện này ở đây thôi.

Vốn dĩ việc xen vào chuyện của người khác chưa bao giờ mang lại kết quả tốt đẹp, xét cho cùng thì tất cả những chuyện xảy ra với Hyeon Dan-ryeong hiện tại cũng đều bắt nguồn từ việc xen vào chuyện của người khác mà ra. Kết quả có thể không quá tệ và nếu nhìn theo một khía cạnh nào đó thì mọi chuyện vẫn diễn ra tốt đẹp theo hướng biến nguy thành an, nhưng dù sao thì anh cũng đã chọn một con đường đầy gian nan. Bây giờ anh chỉ biết đứng từ xa cầu nguyện cho cả chàng thanh niên kém may mắn này và cái tên quỷ quái có tính khí thất thường kia sẽ tự mình giải quyết mọi chuyện cho ổn thỏa thôi.

Hyeon Dan-ryeong gật gù đầu và vẫy tay vài cái.

Anh đã hiểu rồi nên sẽ dừng câu chuyện này ở đây. Ngươi hãy cố gắng sống tốt cuộc đời của mình nhé. Woo Ji-oon dường như đã hiểu được ý anh nên cười nhạt rồi khẽ cúi đầu chào.

Cuộc đời anh và người này sẽ rẽ sang một hướng khác kể từ đây.

Hyeon Dan-ryeong vừa nghĩ một cách hờ hững nhưng cũng có chút tiếc nuối thì Woo Ji-oon hỏi.

"Mà ngài sẽ ở đây đến khi nào vậy ạ."

"Không biết nữa......, Ta đã tự ý lẻn vào hoàng cung, nên mọi chuyện còn tùy thuộc vào người cai trị hoàng cung quyết định như thế nào. Nhưng ta cũng không biết chuyện đó sẽ ra sao đâu."

Hyeon Dan-ryeong vừa lắc đầu vừa trả lời thì lúc đó.

Cánh cửa nhà ngục kêu cót két rồi mở ra. Tiếng bước chân của tên lính canh bước xuống cầu thang và tiến đến gần dừng lại trước song sắt của Hyeon Dan-ryeong.

"Mời Hyeon Dan-ryeong đi theo chúng tiểu nhân."

"......"

Tên lính canh vừa mở toang song sắt vừa tránh sang một bên, hắn không ngừng liếc nhìn Hyeon Dan-ryeong với vẻ mặt nghiêm nghị.

Sau khi ra khỏi đây anh sẽ phải hứng chịu những ánh mắt như vậy sao, Hyeon Dan-ryeong thở dài rồi đứng dậy. Trên đường đi anh chạm mắt với Woo Ji-oon, cậu ta cười.

"Tiểu nhân cứ nghĩ là hôm nay ngài sẽ được ra ngoài, nhưng không ngờ ngài lại được ra ngoài sớm hơn tiểu nhân nghĩ đó. Vậy tiểu nhân xin phép đi trước nhé."

"Ừ. Ngươi hãy tự chăm sóc bản thân mình và cố gắng sống thật tốt nhé. Ngươi sống tốt thì Neung-cheon tên kia cũng sẽ sống tạm ổn thôi."

Dù cái tên quỷ quái kia có đáng ghét và xấu tính đến đâu đi chăng nữa thì dù sao hắn sống tốt vẫn hơn là sống khổ, Hyeon Dan-ryeong chỉ nghĩ vậy trong lòng rồi quay người bước đi. Phía sau anh tiếng song sắt đóng sầm lại, không một chút lưu luyến hay tiếc nuối.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo